Nhạc nềnMemories6

Sắc Lệnh Tiến Kinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên đỉnh núi thông Hải Phong không thể gột rửa nổi mùi khét nghẹt của tro tàn và tàn lửa âm ỉ từ đêm cuồng bạo trước đó. Tại tẩm điện Thượng sư, bầu không khí tĩnh mịch đến đáng sợ. Lê Nhã Yên ngồi bên bậu cửa sổ bằng đá cẩm thạch đã bị hỏa độc thiêu rụi một góc, đôi mắt sáng thông tuệ thường ngày giờ đây hằn lên những tia đỏ mệt mỏi.


Dưới lớp y phục linen rộng rãi, hai lòng bàn tay của cô quấn chặt những lớp băng gạc trắng xóa. Cơn đau rát buốt từ những vết bỏng rộp đỏ, rách da rỉ máu tươi – hậu quả của việc dùng tay trần áp vào lồng ngực bốc cháy hỏa độc của thần thú Hắc Lân để châm cứu – vẫn hành hạ cô theo từng nhịp tim đập. Cổ họng cô bỏng rát, khô khốc như thể bị lấp đầy bởi những mảnh thủy tinh vụn. Tác dụng phụ tàn khốc của Hóa Linh Đan phản phệ từ buổi thử thách ở nha môn Hải Phong vẫn chưa hoàn toàn tiêu biến, khiến cô mỗi khi thở mạnh đều nghe thấy tiếng khò khè yếu ớt. Cô khẽ cử động cổ tay trái, chiếc Vòng Bạc Cổ Của Cha xỉn màu khẽ chạm vào thành cửa sổ đá. Trên thân vòng, vết rạn nứt lớn sâu hoắm rỉ máu nhẹ từ đêm qua trông như một vết thương chưa lành, cảnh báo cô rằng lá chắn bảo mệnh này đã chạm đến giới hạn chịu đựng cực hạn.


Dưới chân cô, chú vịt béo Quác Quác đang rúc đầu vào cánh, nằm im lìm bên cạnh chiếc Giỏ Tre Cách Linh lật úp. Cái mỏ dẹt màu cam của nó thỉnh thoảng lại khẽ động đậy, phát ra tiếng thở khàn đặc do phế quản bị rát khô sau khi cố ho sặc sụa để bộc phát tiếng gầm long ngâm cứu chủ. Nhã Yên khẽ đưa ngón tay quấn gạc vuốt ve bộ lông tơ mềm mại của nó, lòng tràn ngập lo âu. Tiếng gầm mang uy áp rồng tối cổ của Quác Quác tuy cứu mạng hai người, nhưng chắc chắn đã lọt vào tầm mắt nghi ngờ của vị tướng quân đa nghi kia.


"Phu nhân..."


Tiếng giáp sắt va chạm nặng nề cắt ngang sự im lặng. Phó tướng Lâm Phong bước nhanh vào tẩm điện đổ nát, gương mặt cương nghị của anh ta lúc này tái nhợt, đôi mắt lộ rõ vẻ căng thẳng tột độ. Anh ta quỳ một gối xuống, cúi đầu báo cáo:


"Bẩm phu nhân, có biến lớn. Sứ giả triều đình đã vượt qua ranh giới Hải Phong, đang tiến thẳng vào biệt phủ. Dẫn đầu đoàn sứ giả là Hoàng công công – thái giám thân cận của Quốc sư Thẩm Vô Kỵ. Đi cùng lão... còn có Trưởng lão Triệu Bá của Ngự Thú Chi Nhánh Hải Phong."


Nhã Yên giật mình, chiếc vòng bạc trên cổ tay khẽ rung lên một nhịp lạnh buốt. Hoàng công công? Tay sai đắc lực của kẻ đứng đầu Ngự Thú Viện? Tại sao chúng lại đến nhanh như vậy?


"Vũ Thần đâu?" Nhã Yên cố gắng thốt lên, nhưng giọng nói của cô khản đặc, nhỏ xíu đến mức Lâm Phong phải ghé sát tai mới nghe rõ.


"Tướng quân đang ở tiền sảnh áp chế dòng tà khí bạo loạn trong kinh mạch. Đêm qua ngài ấy tổn hao nguyên thần quá nặng để bảo vệ phu nhân và Hắc Lân." Lâm Phong cắn răng, giọng đầy dằn vặt. "Hoàng công công mang theo mật lệnh hoàng gia, danh nghĩa là sắc lệnh tiến kinh, nhưng thực chất là muốn vạch trần phu nhân ngay tại chỗ. Lão Triệu Bá đã dâng sớ lên hoàng cung, cáo buộc Tướng quân phủ nuôi dưỡng một kẻ lừa đảo không có linh lực để làm loạn lòng dân."


Nhã Yên mím chặt môi. Cơn đau từ hai lòng bàn tay rách da như dữ dội hơn. Cô biết, nếu cô trốn tránh, danh nghĩa Thượng sư Ngự thú giả mạo sẽ sụp đổ ngay lập tức, kéo theo cả gia tộc họ Tạ và tính mạng của cha nuôi Lê Mạnh vào tội tru di tam tộc. Bản hợp đồng phu thê giả lập trị giá 100 vạn lượng sính lễ giờ đây đã biến thành một sợi xích sinh tử buộc chặt cô vào vận mệnh của Tạ Vũ Thần.


"Chuẩn bị... y phục cho ta." Nhã Yên khàn giọng ra lệnh, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán của một kẻ lanh lợi đường phố. "Ta sẽ ra đón tiếp."


Cô đeo vào tay đôi găng tay lụa trắng muốt để che giấu hoàn toàn những vết bỏng rộp đỏ rớm máu tươi, khoác lên mình bộ trường bào Thượng sư thêu hoa trà trắng quý phái để ngụy trang cơ thể đang suy kiệt. Nhã Yên lén đặt vịt béo Quác Quác vào lại trong Giỏ Tre Cách Linh, then gỗ khóa chặt để triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động linh lực rò rỉ từ mảnh long cốt tối cổ kẹt trong cổ họng nó, rồi bước ra ngoài dưới sự hộ tống nghiêm ngặt của Lâm Phong.


Tại tiền sảnh biệt phủ, không khí căng thẳng như một dây cung kéo căng sắp đứt. Hoàng công công đứng chễm chệ giữa sảnh, y phục cung đình màu đỏ thẫm thêu hoa văn mây vàng rực rỡ đối lập hoàn toàn với những mảng tường cháy đen loang lổ xung quanh. Gương mặt lão trắng bệch không một sợi râu, đôi mắt ti hí lộ rõ vẻ hống hách và khinh miệt. Đứng bên cạnh lão là Triệu Bá, gã trưởng lão mập mạp hung tợn đang vuốt râu cười đắc ý, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những vết cháy sém trên cột nhà như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay.


"A, Thượng sư phu nhân cuối cùng cũng chịu lộ diện." Hoàng công công cất giọng eo éo, chói tai đầy mỉa mai khi thấy Nhã Yên bước ra. Lão không hề hành lễ, ngược lại còn hếch cằm lên, bàn tay vuốt ve cuộn thánh chỉ khảm viền vàng tỏa ra một luồng linh lực trấn áp nhạt nhòa.


Nhã Yên dừng bước, áp dụng kỹ năng Giả Thần Giả Quỷ Pháp để giữ cho phong thái của mình ung dung tự tại như một vị Thượng sư thực thụ. Cô khẽ cúi đầu chào, giọng khàn đặc nhưng đầy điềm tĩnh, huyền bí:


"Hoàng công công đường xa vất vả đến biệt phủ Tướng quân, không biết có sắc lệnh gì của Thiên tử?"


"Sắc lệnh?" Triệu Bá bước lên một bước, lớn tiếng cắt ngang lời cô, giọng điệu đầy hằn học. "Lê Nhã Yên! Ngươi còn dám giả thần giả quỷ trước mặt sứ giả triều đình sao? Ngươi tự xưng là Thượng sư Ngự thú tối cao, nhưng tại nha môn Hải Phong ngày hôm kia, ngươi đã dùng tà thuật gì để làm rạn nứt pháp bảo Linh Nghi Đỉnh của triều đình? Đỉnh đồng cổ vạn năm rạn nứt ngay khi ngươi chạm tay vào, chứng minh ngươi không hề có linh lực ngự thú chính thống, mà chỉ là một kẻ lừa đảo mang dòng máu tà ác!"


Lời buộc tội của Triệu Bá vang vọng khắp tiền sảnh, khiến các gia nhân trong phủ khẽ xôn xao. Nhã Yên lạnh lòng. Vết rạn nứt trên Linh Nghi Đỉnh – chi tiết cài cắm từ buổi thử thách ở nha môn – giờ đây đã bị Triệu Bá lợi dụng triệt để làm bằng chứng pháp lý để hãm hại cô.


"Triệu trưởng lão nói năng cẩn trọng." Nhã Yên khẽ mỉm cười nhạt dưới lớp mạng che mặt, ánh mắt sắc sảo khóa chặt lấy lão. "Linh Nghi Đỉnh rạn nứt là do linh lực của ta quá mức bạo liệt, vượt quá giới hạn đo lường của thiết bị sơ cấp địa phương mà thôi. Nếu ta là kẻ lừa đảo, làm sao có thể thuần hóa được thần thú Hắc Lân đang cuồng hóa đêm qua?"


"Ngươi!" Triệu Bá cứng họng trước sự lanh lợi xảo ngôn của cô, vội quay sang Hoàng công công. "Công công, xin đừng nghe lời mụ mị của ả!"


Hoàng công công híp mắt lại, cười lạnh một tiếng. Lão từ từ mở cuộn thánh chỉ khảm vàng – Sắc Lệnh Hoàng Công Công – tỏa ra ánh sáng vàng nhạt uy nghiêm. Giọng nói eo éo của lão vang lên, đè nặng áp lực tinh thần lên toàn bộ những người có mặt:


"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết! Ngự Thú Viện hoàng gia nhận được sớ tấu từ Trưởng lão Từ Diệu và bá quan văn võ, nghi ngờ danh phận Thượng sư mới xuất hiện tại phương Nam. Để bảo vệ thể thống quốc gia và chuẩn bị cho Đại điển ngự thú hoàng gia sắp tới, truyền lệnh cho Lê Nhã Yên phải lập tức tiến kinh tham gia đại điển diện thánh, trước mặt bá quan văn võ thực hiện bài kiểm tra ngự thú tại Hồ Vạn Thú để thẩm định thực lực chân chính. Nếu từ chối, sẽ khép vào tội khi quân phản quốc, tru di tam tộc! Khâm thử!"


Nhã Yên cảm thấy toàn thân lạnh toát. Tiến kinh? Tham gia đại điển ngự thú hoàng gia trước mặt Thẩm Vô Kỵ và hàng ngàn cao thủ? Đó chẳng khác nào một bản án tử hình được ngụy trang hoàn hảo. Thẩm Vô Kỵ đã biết về sự xuất hiện của cô, và Hồ Vạn Thú đầy rẫy những linh thú cuồng loạn sẽ là nơi vạch trần việc cô hoàn toàn không có linh lực ngự thú.


"Thượng sư phu nhân, còn không mau quỳ xuống nhận chỉ?" Hoàng công công hống hách bước lại gần, bàn tay trái của lão bất ngờ rút ra từ tay áo một chiếc kính bát quái cổ bằng đồng sáng loáng.


Nhã Yên lập tức nhận ra nguy hiểm. Đó là kính chiếu yêu linh lực của Ngự Thú Viện, chuyên dùng để soi quét và phát hiện những kẻ ngụy trang linh lực giả lập bằng đan dược. Hoàng công công muốn dùng chiếc kính này để ngầm soi quét, bóc trần việc cô không có linh lực ngay tại sảnh biệt phủ này!


Luồng ánh sáng vàng từ chiếc kính bát quái bắt đầu rực lên, quét dần về phía ngực và cổ tay trái của Nhã Yên – nơi chiếc vòng bạc cổ đang bị rạn nứt nghiêm trọng. Nếu luồng sáng chạm vào, chiếc vòng bạc sẽ quá tải bộc phát, và trò lừa của cô sẽ vỡ lở ngay lập tức. Đôi chân cô dưới lớp trường bào bắt đầu run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh thấm đẫm găng tay lụa.


"Triệu trưởng lão nói không sai, để tránh việc mang một kẻ lừa đảo tiến kinh làm bẩn mắt Thiên tử, bổn công công cần kiểm tra linh căn của ngươi trước!" Hoàng công công cười nham hiểm, hướng thẳng kính bát quái vào người Nhã Yên.


"Cút!"


Một tiếng gầm lạnh lùng như sấm sét đột ngột xé toạc không gian tiền sảnh.


Một luồng linh áp Thiên Ngự Sư màu đen rực lửa hỏa độc từ phía sau hành lang bùng phát dữ dội, quét ngang qua sảnh như một trận bão lửa. Sức mạnh bạo liệt của luồng linh áp khiến toàn bộ gạch đá dưới chân Hoàng công công rạn nứt rào rào. Chiếc kính bát quái cổ trên tay lão thái giám bị chấn động mạnh, ánh sáng vàng tắt ngấm, lão và Triệu Bá bị đẩy lùi liên tiếp năm bước, gương mặt Hoàng công công trắng bệch vì kinh hãi.


Tạ Vũ Thần bước ra từ bóng tối.


Anh mặc bộ trường bào tối màu viền đen dũng mãnh, cán cây Hắc Lân Thương nặng hơn trăm cân cầm chắc trong tay phải, đầu thương bằng vảy rồng đen rực lửa đen kịt tỏa ra sát khí ngút trời. Gương mặt tuấn mỹ của vị Đại tướng quân lạnh lùng như tạc, đôi mắt đen sâu thẳm rực lên tia sáng đỏ ngầu nhàn nhạt của hỏa độc đang bị cưỡng chế áp chế. Mỗi bước đi của anh đều mang theo uy áp chiến thần khiến mặt đất rung chuyển.


"Tạ... Tạ tướng quân! Ngài muốn mưu phản sao?" Hoàng công công lắp bắp, vội vàng giơ cuộn thánh chỉ lên che trước ngực để tự vệ.


"Mưu phản?" Vũ Thần lạnh lùng thốt lên, giọng nói mang theo linh lực chấn động khiến tai người nghe đau nhức. Anh bước đến đứng chắn ngay trước mặt Nhã Yên, bóng dáng cao lớn của anh bao bọc hoàn toàn cô gái phàm nhân đang run rẩy phía sau. "Bổn tướng quân trấn giữ biên cương phía Nam mười năm, tắm máu sa trường để bảo vệ giang sơn cho Hoàng đế. Hoàng công công lại dám mang một chiếc kính đồng nát đến biệt phủ của ta để sỉ nhục thê tử của ta? Ngươi nghĩ binh quyền miền Nam của Tạ gia ta là trò đùa sao?"


"Tướng quân bớt giận!" Triệu Bá run rẩy bước lên, cố gắng dùng danh nghĩa triều đình để chống chế. "Chúng tôi chỉ làm theo sắc lệnh của Quốc sư và Hoàng đế... Lê Nhã Yên lai lịch bất minh, không có chứng nhận linh lực của Ngự Thú Viện..."


"Chứng nhận của Ngự Thú Viện?" Vũ Thần cười lạnh, tiếng cười đầy khinh miệt. Anh khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc chứa không gian lưu trữ trên ngón tay, một luồng hỏa lực đen kịt bộc phát từ Hắc Lân Thương, thiêu rụi một góc thảm trải sàn ngay dưới chân Triệu Bá. "Thê tử của ta đã được thần thú hộ quốc Hắc Lân quy phục ngay đêm qua trước sự chứng kiến của toàn bộ cận vệ Thiết Kỵ. Sự phục tùng của thần thú Thiên cấp chính là chứng nhận tối cao nhất trong thiên hạ! Ngự Thú Viện của Thẩm Vô Kỵ từ khi nào có quyền đứng trên cả ý chí của thần thú hộ quốc?"


Hoàng công công nhìn ngọn lửa đen rực cháy trên mũi thương của Vũ Thần, biết rõ nếu lão cố tình ép buộc lúc này, vị chiến thần điên cuồng vì hỏa độc này sẵn sàng tàn sát toàn bộ đoàn sứ giả ngay tại Hải Phong bất chấp hậu quả chính trị. Lão cắn răng, thu hồi kính bát quái, giọng điệu dịu đi nhưng vẫn mang theo sự đe dọa thâm độc:


"Tướng quân phủ uy nghiêm, bổn công công đã rõ. Nhưng thánh chỉ đã ban, sắc lệnh tiến kinh không thể rút lại. Nếu Thượng sư phu nhân thực sự có thực lực chân chính, ngày mai hãy cùng tiến kinh diện thánh. Nếu không... triều đình sẽ coi Tạ gia là kẻ kháng chỉ phản nghịch, lập tức phát binh thanh trừng!"


Triệu Bá đứng bên cạnh khẽ nháy mắt với cận vệ hoàng gia đi cùng. Gã muốn tạo ra một sự cố hỗn loạn để ép Nhã Yên lộ sơ hở. Gã chỉ tay vào chiếc Giỏ Tre Cách Linh dưới chân Nhã Yên, hét lớn:


"Kẻ lừa đảo kia! Nếu ngươi là Thượng sư, tại sao lại giấu giếm linh thú của mình trong giỏ tre? Mau thả con vịt béo mang long cốt ra đây để chúng ta kiểm tra tại chỗ! Cận vệ, bắt giữ con thú đó lại!"


Hai tên cận vệ hoàng gia đi cùng lập tức rút kiếm bản mệnh rực sáng linh lực, lao thẳng về phía chiếc giỏ tre chứa Quác Quác.


"Binh! Binh!"


Tiếng thép va chạm đanh thép vang dội. Lâm Phong cùng đội cận vệ Thiết Kỵ Thần Thú lập tức lao lên, ghép những chiếc khiên thép huyền tinh nặng nề sát nhau tạo thành một bức Thiết Giáp Tường Thành vững chắc, cản phá hoàn toàn đòn tấn công của cận vệ hoàng gia, đẩy lui chúng về phía sau.


"Ai dám động vào tài sản của Thượng sư phu nhân tại biệt phủ Tướng quân?" Lâm Phong quát lớn, kiếm rút khỏi bao rực sáng lôi quang.


Hoàng công công thấy tình thế bất lợi, biết không thể cưỡng chế bắt giữ lúc này tại Hải Phong, lão hậm hực phất tay áo, lạnh lùng nói:


"Được! Tướng quân phủ quả nhiên trung nghĩa! Ngày mai bổn công công sẽ chờ Thượng sư phu nhân tại kinh thành. Hy vọng đến lúc đó, trước mặt Quốc sư và Hoàng đế, phu nhân vẫn giữ được phong thái uy nghiêm như ngày hôm nay! Chúng ta đi!"


Hoàng công công cùng Triệu Bá hậm hực dẫn theo đoàn sứ giả rời khỏi biệt phủ trong sự hộ tống đầy sát khí của kỵ binh Thiết Kỵ.


Khi bóng dáng đoàn sứ giả hoàn toàn biến mất sau rặng thông sương mù, tiền sảnh biệt phủ trở lại với vẻ tĩnh lặng ngột ngạt. Luồng linh áp bạo liệt quanh người Vũ Thần lập tức tiêu biến, anh khẽ run lên, cán cây Hắc Lân Thương cắm mạnh xuống đất để làm điểm tựa cho cơ thể đang suy kiệt vì hỏa độc tàn phá sau cuộc đối đầu linh lực khẩn cấp.


Nhã Yên đứng phía sau, nhìn tấm lưng cao lớn nhưng cô độc, đang phập phồng nhọc nhằn dưới lớp chiến giáp của anh. Đôi bàn tay quấn gạc lụa trắng của cô khẽ run rẩy. Cô biết, anh vừa cứu cô một mạng, nhưng bản hợp đồng phu thê giả lập của họ giờ đây đã chính thức bị đẩy vào vòng xoáy quyền lực khốc liệt nhất của đế quốc.


"Vũ Thần..." Nhã Yên khàn giọng khẽ gọi, giọng nói yếu ớt đầy lo âu.


Vũ Thần từ từ xoay người lại. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào gương mặt tái nhợt dưới lớp mạng che của cô, lướt qua đôi găng tay lụa trắng đang khẽ run lên vì đau đớn và sợ hãi. Anh không hề bộc lộ vẻ dịu dàng sến sẩm nào, gương mặt vẫn giữ nguyên nét lạnh lùng, đa nghi thường ngày, nhưng hành động của anh lại vô cùng dứt khoát.


Anh bước lại gần, bàn tay to lớn mang theo những vết sẹo chiến trận ấm áp từ từ đưa ra, nắm chặt lấy bàn tay đeo găng lụa trắng đang run rẩy của cô. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua lớp lụa mỏng, xoa dịu đi phần nào cơn đau rát buốt từ những vết bỏng rộp đỏ của cô.


"Sợ cái gì?" Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng nhưng đầy cố chấp của Vũ Thần vang lên bên tai cô. "Hợp đồng của chúng ta chưa kết thúc. Nàng là phu nhân danh nghĩa của Tạ Vũ Thần ta. Cho dù là Thẩm Vô Kỵ hay Hoàng đế, muốn chạm vào nàng, trước tiên phải bước qua xác của bổn tướng quân và năm vạn quân Thiết Kỵ miền Nam!"


Nhã Yên bàng hoàng nhìn anh, cảm nhận được lực siết chặt, bao che khuyết điểm một cách cố chấp từ bàn tay anh.


"Ngày mai, ta sẽ cùng nàng tiến kinh diện thánh." Vũ Thần nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt kiên định tuyệt đối. "Hồ Vạn Thú đầy rẫy cạm bẫy, nhưng đó cũng là nơi duy nhất trồng loại linh thảo Thần Cơ có thể cứu sống con vịt béo của nàng. Chúng ta không có đường lui, chỉ có thể biến trò lừa bịp này thành kỳ tích thực sự để tìm đường sống."


Nhã Yên khẽ gật đầu, giọt nước mắt uất ức và lo âu khẽ lăn dài dưới lớp mạng che mặt. Cô siết chặt lại bàn tay anh, chấp nhận dấn thân vào vòng xoáy định mệnh sắp tới. Bản hợp đồng phu thê giả lập của họ giờ đây đã chính thức chuyển hóa thành một mối liên kết sinh mệnh chân thật, mở ra chặng đường tiến kinh đầy rẫy sóng gió và hiểm nguy phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!