Nhạc nềnMemories6

Khu Ổ Chuột Và Tiếng Kêu Lạ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió biển Hải Phong mang theo vị mặn chát của muối và mùi tanh nồng của tôm cá thối rữa, luồn qua những kẽ hở của vách ván mục nát. Trong căn nhà gỗ ọp ẹp dựng tạm bợ trên những cọc tre cắm sâu xuống lòng sông sình lầy, tiếng ho khan xé lòng của một người đàn ông trung niên vang lên đều đặn, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của buổi sớm mai.


Lê Nhã Yên quỳ bên bếp lò đất sét nhỏ, hai bàn tay mảnh mai dính đầy muội than đen nhẻm đang cẩn thận quạt nhẹ vào nồi thuốc bắc rẻ tiền. Khói thuốc bốc lên nghi ngút, mang theo vị đắng ngắt và mùi ẩm mốc của những loại thảo dược dại chất lượng kém mà cô phải mua chịu từ dược điếm Vạn Xuân. Đôi mắt sáng thông tuệ đầy tinh quái của nàng thiếu nữ hai mươi hai tuổi khẽ nheo lại vì cay khói, nhưng đôi môi vẫn mím chặt, kiên nhẫn thổi từng hơi nhẹ để giữ cho ngọn lửa không bùng lên quá mạnh.


"Khụ... khụ... Nhã Yên... con đừng quạt nữa. Đống rễ cỏ dại đó... có nấu thêm mười canh giờ cũng chẳng giúp cha sống thêm được mấy ngày đâu."


Trên chiếc giường tre ọp ẹp kê sát vách gỗ, ông Lê Mạnh gượng ngồi dậy. Gương mặt lão nông khắc khổ xám xịt vì bệnh phổi kinh niên, đôi mắt mờ đục đong đầy nỗi xót xa nhìn đứa con gái nuôi đang lấm lem bùn đất. Ông mặc bộ áo vải thô vá chằng vá đắp, lồng ngực gầy guộc phập phồng một cách nhọc nhằn theo từng nhịp thở đứt quãng.


Nhã Yên vội vàng đặt chiếc quạt nan rách xuống, bưng bát thuốc vừa gạn ra, thổi nhẹ rồi cung kính dâng đến bên giường. Cô nở một nụ cười rạng rỡ, cố gắng che giấu sự lo lắng tột độ đang cào xé tâm can:


"Cha lại nói gở rồi. Thầy thuốc Thẩm Bình ở dược điếm Vạn Xuân đã nói, chỉ cần uống đều đặn Thanh Tâm Thảo này thì phế quản của cha sẽ dịu lại. Cha mau uống lúc còn nóng đi."


Lê Mạnh run rẩy đón lấy bát thuốc đắng ngắt, bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn khẽ run run làm vài giọt nước thuốc đen thẫm tràn ra ngoài. Ông dằn vặt thở dài:


"Con gái phàm nhân nhà người ta tuổi này đã gả vào nhà tử tế, được sống an nhàn. Còn con... vì gánh nặng bệnh tật của lão già phế thải này mà phải bươn chải khắp các ngõ ngách chợ búa, chịu bao lời khinh miệt. Nhã Yên, cha thực sự là tội đồ của con..."


"Cha nuôi!" Nhã Yên khẽ ngắt lời, ánh mắt kiên định nhìn ông. Cô đưa tay vuốt nhẹ tấm lưng gầy còm của cha để giúp ông thuận khí. "Nếu năm xưa cha không nhặt con từ bờ sông Hải Phong này về nuôi nấng, thì xương cốt của con đã làm mồi cho cá từ lâu rồi. Con là con gái của cha, gánh vác gia đình này là bổn phận của con. Cha đừng suy nghĩ nhiều nữa."


Nhưng sự thật tàn khốc hơn những lời an ủi của cô rất nhiều. Khoản nợ mua thuốc chữa bệnh suốt ba năm qua đã tích lũy thành một con số khổng lồ đối với một gia đình phàm nhân dưới đáy xã hội.


RẦM!


Cánh cửa gỗ mục nát của căn nhà bị một lực chân thô bạo đạp văng ra, đập mạnh vào vách tường tre khiến bụi đất và mạng nhện rơi xuống lả tả.


"Con khốn lừa đảo! Hôm nay là hạn chót rồi, khôn hồn thì nộp mạng ra đây!"


Gã đàn ông trung niên bặm trợn Ngô Sâm bước vào nhà, gương mặt đầy vết sẹo ngang dọc rợn người co rúm lại vì giận dữ. Gã mặc chiếc áo cộc tay thô màu xám lộ ra hình xăm hổ vằn rực rỡ trên cánh tay lực lưỡng. Theo sau gã là hai tên hạ đảng đòi nợ thuê giang hồ cầm theo gậy gộc gõ nhịp xuống sàn nhà gỗ kêu lên những tiếng 'cộc cộc' đầy đe dọa.


Ông Lê Mạnh hoảng sợ, cơn ho lại bộc phát dữ dội khiến ông ngã quỵ xuống giường, tay ôm ngực thở dốc.


Nhã Yên lập tức đứng chắn trước giường cha nuôi, đôi mắt sáng tinh anh nheo lại, tay khẽ siết chặt chiếc vòng bạc xỉn màu đeo ở cổ tay trái. Cô cố giữ giọng điệu điềm tĩnh, lém lỉnh đáp:


"Ngô đại ca, sáng sớm ra cửa đã động chân động tay thế này, không sợ làm hỏng phong thủy tài lộc của bản thân sao? Nợ của cha con tôi, chúng tôi chưa từng nói sẽ quỵt."


"Phong thủy cái con khỉ!" Ngô Sâm nhổ một bãi nước bọt xuống sàn nhà bốc mùi ẩm mốc, vung cuốn sổ nợ dày cộp trước mặt cô. "Ba mươi lượng bạc trắng Hải Phong nợ gốc mua thuốc, cộng thêm hai mươi lượng tiền lãi tích lũy! Tổng cộng là năm mươi lượng bạc! Hôm nay nếu mày không giao đủ tiền, tao sẽ dỡ cái ổ chó này mang đi bán, rồi bẻ gãy hai chân của lão già phế vật kia!"


"Ngô đại ca, ba ngày trước anh vừa lấy đi năm đồng bạc lẻ tích góp cuối cùng của tôi rồi." Nhã Yên khéo léo dùng miệng lưỡi trì hoãn, gương mặt không chút sợ hãi dối trá. "Cha tôi bệnh nặng sắp lâm chung, anh có bẻ chân ông ấy cũng chẳng rặn ra được một đồng nào. Chi bằng cho tôi thêm ba ngày, tôi đã bắt mối được với một vị phú thương lớn ở Chợ thú Hải Phong, ông ta hứa sẽ mua đứt một bí phương ngự thú cổ của gia đình tôi với giá cao."


"Bí phương ngự thú? Mày bớt bốc phét đi!" Một tên tay sai của Ngô Sâm hét lên, lao tới gạt phăng bát thuốc bắc trên tay Lê Mạnh khiến nó vỡ tan tành trên sàn đất, nước thuốc đen ngòm loang lổ khắp nơi.


"Nhã Yên... khụ... khụ..." Lê Mạnh đau đớn gọi con gái.


Nhìn bát thuốc quý giá bị hủy hoại, lồng ngực Nhã Yên dâng lên một luồng phẫn nộ tột độ, nhưng lý trí đường phố nhanh chóng kéo cô lại. Cô biết mình chỉ là một phàm nhân không có linh lực chiến đấu, đối đầu trực diện với lũ ác bá này chỉ có con đường chết. Cô tiến lên một bước, chắn trước tên tay sai, giọng nói lạnh lùng sắc bén:


"Tôi không nói dối. Nếu các người phá hủy căn nhà này hôm nay, bí phương sẽ bị hủy theo. Đến lúc đó, Ngô đại ca không những không thu hồi được một xu nợ gốc, mà còn mang tiếng ác giết người phàm, nha môn Hải Phong dẫu có nhận hối lộ cũng không thể nhắm mắt làm ngơ trước mạng người."


Ngô Sâm nheo mắt nhìn nàng thiếu nữ mảnh mai nhưng có đôi mắt sáng quắc đầy gan lì trước mặt. Gã biết cô gái này nổi tiếng lanh lợi khắp khu ổ chuột ven sông Hải Phong, miệng mồm lém lỉnh cực kỳ khó đối phó. Gã hừ lạnh, thò bàn tay thô bạo vào người Nhã Yên, giật phăng túi vải thô đeo bên hông cô. Gã dốc ngược túi, chỉ có vài đồng bạc lẻ xỉn màu rơi ra.


"Mẹ kiếp! Có bấy nhiêu đây thôi sao?" Ngô Sâm tức giận đút túi tiền lẻ vào ngực mình, chỉ tay thẳng vào mặt Nhã Yên. "Tao nể tình lão già kia sắp chết nên cho mày thêm ba ngày cuối cùng! Ba ngày sau, nếu không có đủ năm mươi lượng bạc trắng, tao sẽ bán mày vào gánh xiếc thú đường phố làm mồi cho hổ đói! Chúng bay, đi!"


Đám ác bá nghênh ngang rời đi, không quên đạp đổ thêm vài hũ đất nung đựng nước sinh hoạt bên hiên nhà.


Nhã Yên nhìn theo bóng lưng tụi đòi nợ, đôi vai mảnh mai khẽ run nhẹ. Cô cúi xuống nhặt những mảnh vỡ của bát thuốc bắc, lòng đau như cắt. Ba ngày! Kiếm đâu ra năm mươi lượng bạc trắng Hải Phong trong vòng ba ngày khi ngay cả Thanh Tâm Thảo dại cô hái được trong rừng cấm ngoại ô cũng bị tuần binh chấp pháp tịch thu hôm qua vì tội 'kinh doanh không giấy phép'?


"Quác..."


Một tiếng kêu lười biếng, khàn khàn vang lên từ dưới gầm giường tre.


Một chú vịt béo ú màu vàng nhạt lạch bạch chui ra. Cơ thể nó tròn xoe như một quả dưa hấu nhỏ, lông mượt mà nhưng xộc xệch dính đầy bụi tre, chiếc mỏ dẹt màu cam lúc nào cũng hé mở như đang thèm ăn. Nó lắc lư cái mông béo, tiến lại gần Nhã Yên, dùng cái đầu tròn xoe dụi dụi vào chân cô như để an ủi, nhưng đôi mắt nhỏ ti hí của nó lại liếc nhìn về phía chiếc túi vải rách đựng thức ăn của cô treo trên vách ván.


Đây là Quác Quác, chú vịt béo đồng hành cùng cô suốt ba năm qua. Nhã Yên nhặt được nó bên bờ suối cổ trong khu rừng cấm Hải Phong khi nó đang nằm thoi thóp, cổ họng phồng to rực sáng đỏ vì nuốt phải một mảnh long cốt tối cổ rỉ sét. Sau khi được cô châm cứu cứu sống, nó bám lấy cô không rời, lười biếng, tham ăn nhưng lại sở hữu một dị biến kỳ lạ dở khóc dở cười.


Nhã Yên bế chú vịt béo lên ôm vào lòng, cảm nhận sự ấm áp mềm mại của lớp lông vũ dính chút bùn sông. Cô nhìn sâu vào cổ họng rụt lại của nó, khẽ lẩm bẩm:


"Quác Quác... cha sắp không chịu nổi nữa rồi. Nếu ba ngày nữa không có tiền mua Tuyết Sâm bồi bổ, phế quản của cha sẽ vỡ mạch máu mất. Chúng ta phải mạo hiểm một chuyến thôi."


Nhã Yên biết giới quý tộc thượng lưu ở thành Hải Phong đang cực kỳ cuồng nhiệt tranh đoạt các loài linh thú mang huyết thống rồng cổ xưa để thể hiện sĩ diện quý tộc, nhưng họ lại hoàn toàn thiếu kiến thức thực tế về cấu trúc linh lực của thú hoang dã. Họ chỉ đánh giá thần thú qua uy áp âm thanh và hào quang bên ngoài.


Một kế hoạch lừa đảo táo bạo nảy ra trong đầu nàng thiếu nữ đường phố.


Sáng hôm sau, Chợ thú Hải Phong náo nhiệt hơn thường lệ. Tiếng gầm rú của hổ lang, tiếng hót vang của linh điểu hòa cùng tiếng mặc cả của thương nhân tạo nên một bầu không khí hỗn tạp rực rỡ. Giới quý tộc mặc gấm vóc lộng lẫy, tay cầm quạt ngọc dạo bước quanh các gian hàng khổng lồ được bảo hộ bởi trận pháp linh lực kiên cố.


Ở một góc khuất bên rìa chợ thú, nơi có bóng râm của một cây liễu cổ rủ xuống bến sông sương mù, Nhã Yên đã thiết lập xong bàn lừa đảo của mình.


Cô mặc một bộ y phục linen cũ dính chút bụi cỏ nhưng được giặt sạch sẽ gọn gàng, tóc đen buộc đuôi ngựa cao vút lộ ra gương mặt thanh tú điềm tĩnh đầy vẻ huyền bí. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ phủ tấm vải đỏ rách, cô đặt một chiếc lồng tre đặc chế dán đầy những lá bùa chú vẽ bằng mực đỏ nguệch ngoạc mô phỏng trận pháp phong ấn cổ đại.


Bên trong lồng tre, vịt béo Quác Quác đang nằm phơi cái bụng tròn xoe, đôi mắt lim dim lười biếng ngủ gật, hoàn toàn không có chút dáng vẻ nào của một thần thú oai nghiêm.


Nhã Yên hít một hơi sâu, vận dụng kỹ năng Giả Thần Giả Quỷ Pháp để điều chỉnh nhịp thở phẳng lặng, ánh mắt trở nên sâu thẳm đầy huyền bí. Cô gõ nhẹ chiếc gậy trúc xuống đất, cất giọng trong trẻo vang vọng cả một góc chợ:


"Vạn thú quy tông, long huyết ẩn mình! Ai muốn tận mắt chiêm ngưỡng hậu duệ cuối cùng của Long tộc tối cổ đang trong trạng thái niết bàn hóa hình? Chỉ cần mười đồng bạc lẻ để đặt cược vận may, trăm năm khó gặp một lần!"


Khẩu Quyết Bốc Phét của cô lập tức thu hút sự chú ý của đám đông hiếu kỳ. Một vài phú thương béo mạp và các công tử quý tộc trẻ tuổi bắt đầu vây quanh chiếc bàn nhỏ, xì xào bàn tán khi nhìn thấy chú vịt béo ú đang ngáy khò khò trong lồng tre.


"Này cô nương phàm nhân kia! Cô nói con vịt béo lười biếng này là hậu duệ của Long tộc tối cổ sao? Đừng có đùa giỡn giới ngự thú sư chúng ta!" Một công tử trẻ tuổi mặc áo lụa thêu chỉ vàng lên tiếng mỉa mai, tay chỉ vào cái mỏ dẹt màu cam của Quác Quác.


"Đúng thế! Linh thú hệ rồng dẫu có hóa hình cũng phải tỏa ra lôi hỏa lực rực trời, con vịt này ngoài mỡ ra thì chẳng có chút linh áp nào!" Đám đông xung quanh rộ lên tiếng cười khinh miệt.


Nhã Yên không hề hoảng loạn, cô nở một nụ cười mỉm đầy ẩn ý, lắc đầu đầy tiếc nuối:


"Các vị chỉ nhìn thấy vỏ bọc trần phàm mà không thấu được thiên cơ bên trong. Thần thú tối cổ khi niết bàn sẽ tự phong ấn toàn bộ linh lực hỏa hệ vào thần cốt ở cổ họng để tránh sự nhòm ngó của tà ma ngoại đạo. Trừ phi có linh vật dẫn dắt, bằng không dẫu có là Thiên Ngự Sư cũng không thể nghe thấy tiếng gầm rồng ngâm thực sự của nó."


"Bốc phét! Cô giỏi thì làm cho nó kêu một tiếng xem nào!" Công tử mặc áo lụa thách thức, ném một đồng bạc trắng Hải Phong lên bàn gỗ. "Nếu nó thực sự kêu được tiếng rồng ngâm, ta sẽ thưởng cho cô mười lượng bạc! Còn nếu không, ta sẽ báo tuần binh xích cổ cô tội lừa đảo quý tộc!"


"Được! Quân tử nhất ngôn!"


Nhã Yên nhanh tay thu lấy đồng bạc đút vào ngực áo. Cô lén thò tay vào chiếc túi vải thô giấu dưới bàn, lấy ra một chiếc Bánh Trôi Nước Vạn Xuân ngọt lịm làm từ gạo nếp linh cốc dẻo quánh do đầu bếp biệt phủ Vương thẩm làm riêng cho cô hôm trước. Mùi thơm ngọt ngào của nếp nương lập tức bay ra.


Quác Quác đang ngủ say bỗng giật nảy mình. Chiếc mỏ dẹt của nó hếch lên, đôi mắt nhỏ ti hí trợn tròn rực sáng vì tham ăn. Nó lạch bạch đứng dậy, vỗ vỗ đôi cánh ngắn ngủn đầy phấn khích hướng về phía bàn tay của Nhã Yên.


Nhã Yên lén mở hé cửa lồng tre, đưa chiếc bánh trôi nước ngọt lịm vào trong. Quác Quác không chút do dự, đớp gọn chiếc bánh dẻo quánh vào miệng, nuốt chửng một cách ngấu nghiến không thèm nhai.


Như dự tính, chiếc bánh trôi dẻo quánh dính chặt lấy thực quản nhỏ hẹp của nó, cọ xát trực tiếp vào mảnh long cốt tối cổ đang bị kẹt sâu trong cổ họng vịt béo suốt ba năm qua.


Năng lượng rồng cổ xưa bị kích ứng nhiệt độ ngọt ngào bùng phát dữ dội.


Cổ họng của Quác Quác phồng to lên gấp đôi, rực sáng lên một luồng ánh sáng đỏ rực như dung nham rò rỉ qua lớp lông vũ vàng nhạt. Đôi mắt ti hí của nó hóa đỏ ngầu vì nghẹn thở, cơ thể tròn xoe run lên bần bật. Nó rụt cổ lại, vỗ cánh phành phạch đầy đau đớn dở khóc dở cười, rồi ngửa cổ lên trời ho mạnh một hơi dài để giải tỏa áp lực nghẹn cổ.


"QUÁC... GỪUUUUU! OÀNG OÀNG OÀNG!"


Một luồng sóng âm trầm đục, uy nghiêm tột đỉnh bùng phát từ cái mỏ dẹt của chú vịt béo, vang vọng khắp Chợ thú Hải Phong. Tiếng kêu mang theo một luồng uy áp rồng tối cổ nguyên thủy rít gào dữ dội, chấn động mặt đất xung quanh rạn nứt nhẹ, khiến mặt nước bến sông Hải Phong nổi lên những gợn sóng vòng tròn rực rỡ.


Hàng loạt linh thú cấp thấp đang trưng bày ở các gian hàng lân cận hoảng sợ cụp tai, nằm rạp xuống đất rên rỉ phục tùng trước luồng uy áp sóng âm vàng kim loãng tỏa ra từ lồng tre của Nhã Yên.


Toàn bộ góc chợ thú rơi vào trạng thái câm lặng chết chóc.


Mọi người trợn tròn mắt nhìn chú vịt béo ú đang vừa ho sặc sụa vừa rụt cổ thở dốc trong lồng tre. Không ai dám tin vào tai mình. Tiếng kêu trầm hùng oai nghiêm vừa rồi thực sự phát ra từ cơ thể phàm nhân của một chú vịt béo sao?


"Trời đất ơi... tiếng rồng ngâm thực sự! Uy áp này dứt khoát là của thần thú hệ rồng cấp cao!"


"Con vịt này... con vịt này thực sự là phượng hoàng biến dị hoặc long tộc hóa hình!"


Đám đông quý tộc bùng nổ cuồng nhiệt. Công tử mặc áo lụa thêu chỉ vàng mặt mũi tái mét vì chấn động, run rẩy móc ra mười lượng bạc trắng Hải Phong ném lên bàn gỗ, đôi mắt tham lam nhìn chằm chằm vào Quác Quác:


"Cô nương! Ta trả năm mươi lượng bạc! Bán con vịt này cho ta!"


"Ta trả một trăm lượng!" Một phú thương béo mập xô đẩy đám đông lao lên, vỗ một xấp ngân phiếu xuống bàn.


Nhã Yên giữ vững phong thái Thượng sư điềm tĩnh tuyệt đối, khéo léo đóng cửa lồng tre lại để che giấu việc vịt béo đang bị nghẹn sặc sụa cần cô vỗ lưng châm cứu giải nghẹn gấp. Cô mỉm cười nhẹ nhàng, lắc đầu đầy huyền bí:


"Thần thú chọn chủ bằng duyên phận tâm linh, không thể đo lường bằng tiền tài trần thế. Hôm nay niết bàn khí tức đã cạn, hẹn các vị ba ngày sau quay lại đấu giá duyên phận."


Nói rồi, Nhã Yên nhanh tay thu gom đống bạc trắng đặt cọc của những kẻ hiếu kỳ dâng lên hòng lấy lòng Thượng sư, giấu vịt béo vào Giỏ Tre Cách Linh rồi dọn dẹp bàn gỗ chuẩn bị rút lui nhanh chóng trước khi trò lừa bị các chấp pháp quan ngự thú phát hiện.


Nhưng ngay khi cô vừa nhét đồng bạc cuối cùng vào ngực áo, một luồng khí lạnh buốt thấu xương bất ngờ ập đến từ phía sau lưng cô, khiến chiếc vòng bạc cổ đeo ở cổ tay cô khẽ phát ra tiếng rung động trầm nhẹ cảnh báo.


Nhã Yên rùng mình, bản năng sinh tồn đường phố mách bảo cô đang gặp nguy hiểm cực hạn.


Cô quay đầu lại nhìn qua khe hở của đám đông đang náo loạn tranh giành đặt cược.


Đứng tựa lưng bên chiếc cột đá cổ của cổng chợ thú sương mù rủ xuống, có một nam tử cao lớn đang lẳng lặng quan sát cô.


Hắn mặc một bộ trường bào tối màu thêu hoa văn chỉ bạc tinh xảo ẩn hiện dưới lớp sương mù nhạt của thành phố cảng. Gương mặt hắn tuấn mỹ lạnh lùng như tạc tượng, đôi mắt đen sắc lẹm chứa đựng tà khí nhàn nhạt và sự thấu suốt đáng sợ đang khóa chặt vào từng cử động của Nhã Yên và chiếc giỏ tre chứa vịt béo dưới chân cô.


Hắn không hề bị tiếng gầm long ngâm làm chấn động, cũng không tham gia vào cuộc đấu giá điên cuồng của đám đông. Ánh mắt lạnh lùng, đa nghi cực độ của hắn như một lưỡi dao mỏng xuyên qua lớp mặt nạ Thượng sư giả tạo của cô, trực tiếp nhìn thấu toàn bộ trò lừa bịp đường phố rẻ tiền mà cô vừa thực hiện.


Đó là Tạ Vũ Thần - Đại tướng quân đứng đầu đế quốc, vị chiến thần mang lời nguyền huyết thống tàn khốc đang cải trang tuần du Hải Phong.


Nhã Yên cảm thấy da đầu mình tê dại hoàn toàn dưới ánh mắt sắc lạnh của vị khách bí ẩn mặc y phục thêu chỉ bạc lẳng lặng quan sát cô kia. Trò lừa bịp của cô... đã lọt vào tầm mắt của một kẻ săn mồi đáng sợ nhất thiên hạ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!