Nhạc nềnHarvest

Ngủ Sâu Khai Thông Long Mạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua những khe đá hẹp sau núi Thanh Phong, mang theo hơi sương lạnh buốt tạt thẳng vào da thịt. Nhưng đối với Hoàng Ngủ Nướng, cái lạnh ấy chẳng là gì so với nỗi kinh hoàng khi nhục thân anh đang rơi tự do vào một khoảng không tối đen như mực. Cú sụt chân vô tri trên bãi cỏ cấm địa bỏ hoang đã đẩy anh xuống một hầm đất sụt lún sâu thẳm.


"Bụp!"


Một tiếng động mềm mại vang lên giữa lòng đất tối tăm. Chiếc gối tơ tằm tuyết Tuyết Vũ – di vật quý giá của người mẹ quá cố Tần Thị Mơ – trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đã tự động kích hoạt linh tính. Nó phồng to lên như một chiếc túi khí khổng lồ, ôm trọn lấy đầu và cổ của Hoàng, giảm thiểu hoàn toàn lực va đập vật lý cực mạnh từ cú rơi từ độ cao mười trượng. Hoàng tiếp đất bằng tư thế nằm ngửa, lưng đập thẳng vào một đống cỏ khô và lá mục tích tụ ngàn năm dưới đáy hầm. Cú chạm đất nhẹ nhàng đến mức không làm vỡ nổi một cọng cỏ khô dưới thân anh.


Hoàng vẫn nhắm nghiền mắt. Dược lực của viên Thất Diệp An Thần Đan quá liều uống từ đêm trước vẫn đang cuộn chảy, kết hợp với sự mệt mỏi rã rời sau buổi thuyết pháp giả tạo ban ngày, khiến thần trí anh chìm sâu vào trạng thái Ngủ Rũ Trung Kỳ (Mộng du sâu). Trong cơn mơ màng, Hoàng chỉ cảm thấy mình vừa rơi xuống một chiếc giường bằng lông vũ khổng lồ, ấm áp và êm ái vô cùng.


"Khò... ấm quá... không có ai quấy rầy... thật là thiên đường... khò..."


Hoàng lầm bầm nói mớ, hai tay vô thức quờ quạng xung quanh rồi ôm chặt lấy cuốn Gia phả trắng dòng họ Hoàng dày mười phân đang giắt ở thắt lưng. Cuốn gia phả bằng da trâu cổ cứng cáp này, vốn có một mảnh tre vụn cắm phập vào bìa sau vụ nổ pháo tre của Tào Man ở gác mái tàng thư các, lúc này được Hoàng dùng làm gối kê đầu phụ. Mảnh tre rỉ sét khẽ cọ xát vào vai gáy anh, tạo ra một cơn ngứa nhẹ bẩm sinh. Theo bản năng sinh lý tự nhiên của một kẻ lười biếng cực độ, nhục thân Hoàng bắt đầu tự động điều chỉnh tư thế để tìm kiếm sự thoải mái tối đa.


Anh không hề biết rằng, nơi mình đang nằm chính là Mạch linh thạch ngàn năm dưới đất – cấm địa tối cao bị chôn vùi dưới lòng đất Thanh Phong Phái suốt vạn năm qua.


Dưới đáy hầm ngầm này, không khí không hề lạnh giá mà ngược lại vô cùng ấm áp, dễ chịu nhờ luồng địa nhiệt tự nhiên tỏa ra từ mạch linh thạch. Những dòng linh khí nồng độ cao bốc lên nghi ngút như những làn khói mờ ảo, mang theo hơi ấm dịu nhẹ xoa dịu toàn bộ hệ thần kinh đang căng thẳng của Hoàng. Trạng thái vô vi trống rỗng của tâm trí Hoàng khi ngủ sâu vô tình tạo ra sự hòa hợp hoàn hảo với linh khí đất trời. Nhục thân anh bắt đầu tự động vận hành theo đồ hình của bức họa tổ sư nằm ngủ dưới gốc tùng – chính là bí tịch Vô Vi Nằm Ngủ Pháp thất truyền.


Trong khi Hoàng đang tận hưởng giấc ngủ ngàn năm có một dưới lòng đất, thì tại Chính điện Thanh Phong Phái trên đỉnh núi, Chưởng môn Lý Vô Ưu đang thong thả ngồi trên ghế gỗ đàn hương quý hiếm, tay cầm chiếc quạt giấy thêu chữ "Nhàn" khẽ quạt mát, gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý vô cùng.


Lão già lười biếng này vừa nhấp một ngụm trà hoa nhài đắng, vừa vuốt râu cười thầm:


"Khà! Kế hoạch phong tên tiểu tử Hoàng Dật An làm Đại sư huynh ngoại môn quả thực là nước cờ xuất sắc nhất đời ta. Từ nay về sau, mấy lão trưởng lão phiền phức có muốn cằn nhằn về việc hành chính hay ngoại giao, ta cứ việc đẩy hết cho gã 'thiên tài kiếm đạo' mộng du đó gánh vác. Ta lại có thể tiếp tục ẩn thân trốn họp, ngủ ngày hưởng phúc rồi!"


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Đúng lúc Lý Vô Ưu định đặt chén trà xuống bàn, mặt đất dưới chân lão bỗng nhiên rung chuyển nhẹ. Nước trà trong chén sóng sánh rồi bắn tung tóe ra ngoài mặt bàn gỗ.


"Hử? Động đất sao?" Lý Vô Ưu nhíu mày, quạt giấy trong tay khẽ khựng lại. Lão vận dụng thần thức Trúc Cơ Cảnh tầng năm quét ra xung quanh, nhưng không phát hiện ra bất kỳ dấu hiệu tấn công nào từ bên ngoài. Cơn chấn động không phát ra từ cổng môn, mà dường như đang âm ỉ truyền lên từ sâu thẳm lòng đất sau núi.


Dưới đáy hầm ngầm sâu thẳm, Hoàng Ngủ Nướng vẫn đang mộng du xoay người liên tục trên đống cỏ khô. Hơi ấm tỏa ra từ mạch linh thạch ngầm quá mức dễ chịu, kích thích nhục thân anh tìm kiếm nhãn trận – nơi có nhiệt độ ấm áp nhất giống như chiếc lò sưởi dưới gầm giường ở quê nhà thôn Trúc Lâm.


"Sột... sột... sột..."


Hoàng lăn liên tục mười vòng trên nền đất nện, nhắm nghiền mắt ôm chặt gối Tuyết Vũ. Cơ thể anh uốn dẻo mềm mại theo dòng khí động học tự nhiên của hầm ngầm. Cuối cùng, nhục thân Hoàng lăn thẳng lên một tảng đá cổ xám xịt, loang lổ rêu phong nằm ngay chính giữa hang động.


Tảng đá cổ này chính là Mạch linh thạch tắc nghẽn dưới đất. Ngàn năm trước, sáng tổ Đạo Nhân Thanh Phong đã đặt tảng đá phong ấn này lên nhãn trận để ngăn không cho linh khí phun trào quá mức làm nổ tung long mạch tông môn. Trải qua vạn năm, tảng đá đã bị linh khí ăn mòn từ bên trong, trở nên vô cùng giòn và dễ vỡ, giống như một quả bong bóng chứa đầy nước chỉ chờ một lực tác động nhẹ để nổ tung.


Hoàng nằm sấp sát đất trên tảng đá cổ, úp mặt vào chiếc gối Tuyết Vũ thơm mát hương nắng. Sức nặng nhục thân phàm nhân nặng nề của anh, kết hợp với lực rơi tự do tích lũy và cú xoay người đổi tư thế đầy lực lượng vô thức khi mộng du gãi ngứa vai gáy, đã đè thẳng vào nhãn trận – đúng ngay tử huyệt rạn nứt của tảng đá phong ấn.


"Rắc... Rắc..."


Một tiếng nứt vỡ khô khốc vang lên giữa lòng hang tối tăm.


Tảng đá phong ấn cổ xưa ngàn năm cứng cáp, thứ mà ngay cả các cao thủ Luyện Khí Cảnh đỉnh phong vung đại đao chém cũng không mẻ một góc, lúc này dưới sức nặng vô tri và cú xoay người gãi ngứa của Hoàng đã nứt ra hàng vạn vết rạn nứt như mạng nhện.


"Oành!"


Một tiếng nổ trầm hùng vang dội từ sâu thẳm lòng đất. Tảng đá phong ấn vỡ vụn thành trăm mảnh.


Mạch linh thạch ngàn năm bị tắc nghẽn suốt vạn năm qua lập tức được thông suốt hoàn toàn!


Một luồng linh khí nồng độ cao màu vàng nhạt xen lẫn ánh tím nhạt rực rỡ như một cột ánh sáng khổng lồ phun trào dữ dội từ dưới nhãn trận bay vút lên không trung. Luồng linh lực khổng lồ ấy không hề làm tổn thương nhục thân phàm nhân của Hoàng. Ngược lại, trạng thái vô niệm trống rỗng của Vô Vi Nằm Ngủ Pháp đã biến cơ thể anh thành một chiếc van xả tự nhiên, hấp thụ bớt luồng linh năng cuồng bạo để chuyển hóa thành hơi ấm xoa dịu cơ bắp mỏi nhừ.


Nhục thân Hoàng được luồng linh khí ấm áp nâng lơ lửng trên không trung ba thước, quấn chặt trong một kén ánh sáng vàng nhạt lộng lẫy. Tiếng ngáy u u đều đặn của anh phát ra từ mũi miệng, cộng hưởng với tần số rung động của long mạch dưới đất, tạo ra những vòng sóng âm an thần lan tỏa khắp hang động.


Cơn chấn động từ lòng đất lúc này đã biến thành một trận động đất thực sự, làm rung chuyển dữ dội toàn bộ ngọn núi Thanh Phong Phái. Tiếng đất đá sạt lở vang lên rầm rầm ở các vách đá sau núi.


Tại Chính điện, Lý Vô Ưu hoảng hốt nhảy dựng lên khỏi ghế gỗ đàn hương, chiếc dép lê tre dưới chân lão suýt chút nữa rơi ra ngoài. Lão vội vàng lao ra ngoài sân điện, mắt trợn tròn nhìn về phía sau núi Thanh Phong.


Một cột ánh sáng linh khí màu vàng nhạt rực rỡ, rộng tới mười trượng, đang xuyên thủng màn đêm u tối, bắn thẳng lên chín tầng mây xanh, chiếu sáng rực rỡ cả một vùng trời biên cương. Linh khí nồng đậm như sương mù ban mai tràn ngập khắp tông môn, khiến toàn bộ cây cối héo úa sau núi bỗng nhiên đâm chồi nảy lộc, hoa cúc khô héo bỗng nở rộ tỏa hương thơm ngát.


"Cái... cái gì thế này?!" Lý Vô Ưu run rẩy vuốt râu dài, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng. "Long mạch... long mạch bị tắc nghẽn vạn năm của Thanh Phong Phái... được khai thông rồi sao?! Ai... ai đã làm chuyện này?!"


Đúng lúc đó, Trần Háo Thắng cùng Đội Vệ Binh Giấc Ngủ đang tuần tra rón rén ngoài nhà gỗ sau núi cũng bị chấn động làm ngã lộn cổ xuống đất. Nhìn thấy cột sáng linh khí phun trào ngay sát khu vực hầm đất sụt lún cấm địa, Trần Háo Thắng trợn mắt nhìn chằm chằm, rồi quỳ sụp xuống đất gào khóc thảm thiết vì sùng bái tột độ:


"Đại sư huynh! Quả nhiên là Đại sư huynh đang thực hiện thần thông tối cao! Ngài cố tình bỏ trốn ban đêm ra sau núi... thực chất là để dùng 'Vô Vi Nằm Ngủ Pháp' đè gãy phong ấn long mạch cứu mạng tông môn ta! Ngài vĩ đại quá!"


Tiếng hét cuồng nhiệt của Trần Háo Thắng vang vọng khắp núi rừng, kéo theo hàng trăm đệ tử ngoại môn đồng loạt quỳ sụp xuống bái lạy cột sáng rực rỡ.


Nhưng điềm báo lộng lẫy giữa trời đêm ấy không chỉ làm rúng động Thanh Phong Phái. Cách đó mười dặm, tại đầm lầy Hắc Thủy u tối, bang chủ tàn bạo Lôi Thiết Độc của Hắc Phong Bang đang đứng trên vách đá cao. Gã nhìn chằm chằm vào cột sáng linh khí khổng lồ đang chiếu sáng rực rỡ cả một vùng trời, đôi mắt đỏ rực sát khí lóe lên dã tâm tàn bạo:


"Long mạch Thanh Phong Phái đã thông suốt! Mạch linh thạch ngàn năm vĩ đại ấy... phải thuộc về Hắc Phong Bang ta! Toàn bộ bang chúng Thiết Huyết Đường nghe lệnh, ngay lập tức xuất quân đột kích diệt môn Thanh Phong Phái!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!