Nhạc nềnHarvest

Khủng Hoảng Chức Vị Đại Sư Huynh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng reo hò của hàng trăm đệ tử ngoại môn vang dội như sấm truyền, làm rung chuyển cả những rặng tre già bao quanh Sân tập Thanh Phong Phái. Những cánh chim rừng giật mình bay vút lên bầu trời rực nắng sớm. Dưới võ đài đá xanh, bụi đất từ cú ngã thảm hại của Triệu Phi Yến vẫn chưa kịp lắng xuống, nhưng bầu không khí đã bị thiêu đốt bởi sự cuồng nhiệt chưa từng có.


"Đại sư huynh vạn tuế! Mộng Cảnh Kiếm Tiên vô địch!"


"Một chiêu gạt chân hóa giải song kiếm! Thần kiếm vô phong, không cần rút bao cũng đủ chấn nhiễu thiên hạ!"


Giữa những âm thanh cuồng loạn ấy, nhân vật chính của chúng ta – Hoàng Ngủ Nướng – vẫn đang nằm sấp mặt trên nền đá xanh lạnh lẽo. Đầu anh gục nghiêng trên thanh kiếm rỉ sét loang lổ, miệng há hốc, một vệt nước bọt nhỏ khẽ rỉ ra nơi khóe môi. Dược lực của viên Thất Diệp An Thần Đan quá liều uống đêm qua vẫn đang cuồn cuộn chảy trong huyết quản, giữ cho thần trí anh chìm sâu vào một giấc mơ tươi đẹp, nơi anh đang được nằm trên đống chăn bông mềm mại của thôn Trúc Lâm quê nhà, trước mặt là một rổ bánh bao ấm nóng bốc khói nghi ngút.


"Khò... bánh bao... cho thêm chút thịt... khò..."


Hoàng khẽ nói mớ, hai vai rụt lại vì hơi lạnh của đá xanh thấm qua lớp áo tạp dịch xám rách vai. Anh hoàn toàn không biết rằng, chỉ cách mình vài bước chân, Chưởng môn Lý Vô Ưu đang bước lên võ đài với phong thái phiêu dật như tiên nhân giáng thế.


Lý Vô Ưu mặc đạo bào chưởng môn lộng lẫy thêu hoa văn mây vàng rực rỡ, nhưng dưới chân lại xỏ một đôi dép lê bằng tre thô kệch, bước đi phát ra tiếng "loẹt xoẹt" vô cùng lạc quẻ. Tay lão cầm chiếc quạt giấy thêu chữ "Nhàn" bằng chỉ vàng, khẽ quạt ra những luồng gió mát tự động xoa dịu cái nóng mùa hè. Lão nhìn chằm chằm vào Hoàng đang ngủ say như chết dưới đất, râu dài bạc phơ khẽ giật giật.


Là một kẻ lười biếng có thâm niên cấp cao, Lý Vô Ưu lập tức ngửi thấy mùi cơ hội. Tông môn Thanh Phong Phái hạng bét này quanh năm bị Minh Châu Tông chèn ép, các trưởng lão thì suốt ngày cằn nhằn bắt lão phải phê duyệt tấu chương hành chính mệt mỏi. Bây giờ bỗng nhiên xuất hiện một "thiên tài kiếm đạo" mộng du có thể một chiêu đánh bại Triệu Phi Yến, nếu lão không tranh thủ cơ hội này để đẩy hết việc hành chính và trách nhiệm ngoại giao lên đầu gã đệ tử này, thì lão không xứng danh là chưởng môn lười nhất lịch sử.


Lý Vô Ưu khẽ hắng giọng, vận dụng một chút chân khí Trúc Cơ Cảnh để giọng nói vang vọng khắp sân tập, mang theo vẻ thâm sâu khó lường:


"Hỡi các đệ tử Thanh Phong Phái! Trận chiến vừa rồi đã chứng minh thiên mệnh của tông môn ta! Hoàng Dật An, đệ tử tạp dịch ngoại môn, tuy ngày thường ẩn mình lười biếng, thực chất là đang tu luyện 'Vô Vi Kiếm Ý' đến cảnh giới người và kiếm hợp nhất! Hôm nay, bổn tọa quyết định sắc phong Hoàng Dật An làm Đại sư huynh ngoại môn Thanh Phong Phái!"


Lão dứt lời, liền thò tay vào tay áo rộng thùng thình, rút ra một tấm thẻ gỗ khắc chữ "Đại" lộng lẫy thêu chỉ vàng rực rỡ. Đó chính là Lệnh bài Đại Sư Huynh, biểu tượng cho quyền lực tuyệt đối dưới Chưởng môn tại ngoại viện.


Lâm Tiểu Diệp đứng dưới đài nghe vậy thì mặt mày xám ngoét. Cô bóp chặt chiếc gối Tuyết Vũ rách góc trong tay, lòng thầm gào thét: *"Chưởng môn lão nhân gia ơi! Sư huynh của con thực sự là đang ngủ rũ bẩm sinh chứ có biết một tí kiếm pháp nào đâu! Phong huynh ấy làm Đại sư huynh, chẳng khác nào đẩy một con cừu non ra làm bia đỡ đạn cho cả giang hồ thách đấu sao?!"*


Nhưng lời của Chưởng môn đã ban ra, không thể thu hồi. Lý Vô Ưu bước đến bên cạnh Hoàng, khẽ dùng mũi dép lê khều nhẹ vào hông anh một cái thật khéo, đồng thời truyền âm nhập mật vào tai Hoàng: "Này tiểu tử, mau dậy nhận lệnh bài, nếu không ta sẽ bảo Chấp Pháp Đường cắt sạch linh thạch vụn mua bông dệt gối của ngươi!"


Cú khều nhẹ kết hợp với lời đe dọa đánh trúng tử huyệt kinh tế khiến Hoàng giật nảy mình. Dưới tác dụng phụ của thuốc ngủ, cơ thể anh lờ đờ, cứng đờ lảo đảo đứng dậy như một xác sống di động. Hai mắt anh vẫn nhắm nghiền, đầu gục gật liên tục, hai tay vô thức giơ ra phía trước để tìm điểm tựa.


Lý Vô Ưu nhanh tay nhét ngay Lệnh bài Đại Sư Huynh vào lòng bàn tay Hoàng.


Hoàng cảm nhận được một vật thể bằng gỗ có bề mặt nhám và những đường thêu chỉ vàng thô ráp, trong cơn ngái ngủ, anh nghĩ đó là dụng cụ gãi lưng dẹt mà chú hai Hoàng Dật Lôi chế tạo. Anh lập tức cầm lấy lệnh bài, thản nhiên thò tay ra sau lưng, dùng cạnh sắc của lệnh bài cọ xát liên tục vào bả vai đang ngứa ngáy do sương muối ban đêm.


"Sột... sột... sột..."


Cảnh tượng Đại sư huynh mới nhậm chức dùng tín vật quyền lực tối cao của tông môn để... gãi lưng một cách lôi thôi khiến toàn sân tập im phăng phắc.


Thế nhưng, Trần Háo Thắng đứng dưới đài lại trợn tròn mắt, hai tay quấn băng gạc run rẩy vì xúc động. Gã lập tức rút cuốn sổ tay dầy cộp tự viết ra, vừa ghi chép vừa hét lớn:


"Mọi người nhìn xem! Đại sư huynh đang dùng lệnh bài gãi đúng vào huyệt Kiên Tỉnh sau vai! Đây chính là ám thị của ngài về việc luân chuyển chân khí thông suốt kinh mạch vai gáy để chuẩn bị xuất kiếm! Ngài đang dạy chúng ta rằng, quyền lực tối cao cũng chỉ là công cụ để phục vụ cho việc đả thông kinh mạch tự nhiên! Thật là một triết lý vĩ đại!"


"Đúng vậy! Đại sư huynh thâm sâu khó lường!" Đám đông đệ tử cuồng tín lập tức hùa theo, thi nhau gật đầu tâm đắc.


Hoàng nghe tiếng ồn ào bên tai, đầu óc lùng bùng khó chịu. Anh chỉ muốn quay lại chiếc võng sắt sau núi để ngủ tiếp. Nhưng ngay lúc đó, một bóng đen cao lớn, mặt sắt nghiêm nghị bước tới chặn đứng lối đi của anh. Đó chính là Chấp pháp trưởng lão Khâu Trưởng Lão.


Khâu Trưởng Lão mặc chấp pháp bào màu đen viền đỏ nghiêm nghị, tay cầm roi chấp pháp bằng da trâu ngâm nước muối lôi điện nhẹ. Lão nhìn Hoàng với ánh mắt đầy nghi ngờ và nghiêm khắc. Lão vốn ghét nhất những kẻ lười biếng trốn học võ, dù Hoàng vừa đánh bại Triệu Phi Yến, lão vẫn muốn thử thách thực lực thực sự của gã đệ tử tạp dịch này.


"Hoàng Dật An!" Khâu Trưởng Lão trầm giọng nói, giọng nói như sấm rền khiến Hoàng khẽ rùng mình. "Ngươi đã nhận chức Đại sư huynh, theo quy định của Thanh Phong Phái, ngươi phải thực hiện một buổi thuyết pháp kiếm lý cho hàng trăm đệ tử mới nhập môn bên dưới để làm gương mẫu. Mau rút thanh kiếm rỉ sét của ngươi ra, diễn giải cho toàn phái nghe về kiếm ý của ngươi!"


Lời yêu cầu của Khâu Trưởng Lão như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Lâm Tiểu Diệp và Lý Bánh Bao đứng dưới đài. Lý Bánh Bao mồ hôi hột chảy ròng ròng, vội vàng bóp chặt rổ tre trống rỗng, thì thào với Lâm Tiểu Diệp: "Sư muội, hỏng rồi! Đại sư huynh lúc tỉnh táo đến một chiêu Thanh Phong Quyền cơ bản còn không thuộc nhịp, bây giờ bắt huynh ấy thuyết pháp kiếm lý, chẳng khác nào tự bóc phốt bản thân trước mặt mọi người sao?!"


Lâm Tiểu Diệp cắn chặt môi, cố gắng tìm cách giải vây: "Khâu Trưởng Lão! Đại sư huynh đêm qua ngộ đạo quá sức, nhục thân đang bị mỏi nhừ gân cốt nghiêm trọng, tinh thần lờ đờ, không thể thuyết pháp lúc này được!"


"Hừ!" Khâu Trưởng Lão hừ lạnh một tiếng, roi da trâu trong tay khẽ vung lên tạo ra những tia điện tím nhỏ xẹt xẹt. "Thanh Phong Phái không nuôi kẻ vô dụng! Nếu hắn không thể nói ra một câu kiếm lý đàng hoàng, bổn tọa sẽ lập tức phạt hắn ba roi chấp pháp vì tội coi thường quy định tông môn!"


Áp lực từ chiếc roi lôi điện của Khâu Trưởng Lão khiến Hoàng đang ngủ gật đứng cũng cảm thấy một luồng sát khí lạnh buốt sống lưng. Thể chất nhạy bén thụ động của anh cảnh báo nguy hiểm cận kề. Nhưng lúc này anh đang cực kỳ buồn ngủ, đầu óc lờ đờ do dược lực thuốc ngủ, không thể nào suy nghĩ hay nói năng lưu loát được.


Trong cơn khủng hoảng tột độ, Hoàng vô thức nhớ lại Thuật giả vờ thâm sâu của Chưởng môn mà anh từng nhìn thấy Lý Vô Ưu thực hiện mỗi khi bị các trưởng lão chất vấn việc hành chính.


Anh nhắm nghiền mắt, gương mặt phẳng lặng không một gợn sóng, mồ hôi hột bắt đầu chảy dài trên trán vì quá sợ hãi và nóng nực (**Đổ mồ hôi hột dọa người**). Anh giơ một tay lên, khẽ vuốt cằm gãi gãi (bắt chước động tác vuốt râu dài của Chưởng môn dù cằm anh nhẵn nhụi), đầu hơi ngửa ra sau, phong thái u sầu mơ màng như thể đang nhìn thấu hồng trần vạn dặm.


Sự im lặng nhắm mắt đổ mồ hôi hột của Hoàng kéo dài suốt nửa chén trà. Toàn bộ Sân tập Thanh Phong Phái im phăng phắc, không một ai dám thở mạnh. Họ nghĩ rằng Đại sư huynh đang vận hành kiếm ý nội liễm cực hạn để chuẩn bị phát ngôn một câu chấn động thiên hạ.


Khâu Trưởng Lão nhíu mày, cảm thấy áp lực tinh thần từ sự im lặng của Hoàng ngày càng đè nặng lên vai mình. Lão tự hỏi: *"Tại sao hắn lại im lặng? Hắn đang khinh thường roi chấp pháp của ta sao? Hay hắn đang dùng tâm cảnh vô vi để hóa giải sát khí của ta? Thật là một kẻ đáng sợ!"*


Giữa lúc sự căng thẳng tâm lý đạt đến đỉnh điểm, Hoàng vì quá mỏi mệt và thèm ngủ, lồng ngực khẽ phập phồng, nhịp thở trở nên uể oải. Anh khẽ mở miệng, phát ra những tiếng nói mớ khàn đặc, mơ màng do thói quen nói mớ triết lý tự nhiên kích hoạt:


"Gió thổi... lá rụng... ngủ ngon... phiền phức... khò..."


Nói xong câu đó, đầu Hoàng gục mạnh về phía trước một cái, nhục thân lảo đảo suýt ngã đứng, may mắn tựa vai vào bia đá cổ sau võ đài để giữ thăng bằng tiếp tục ngủ gật.


Khâu Trưởng Lão đờ người ra, hoàn toàn không hiểu Hoàng đang nói cái gì. Nhưng dưới đài, Trần Háo Thắng bỗng nhiên vỗ đùi một cái "bốp" thật mạnh, nhảy dựng lên với gương mặt tràn ngập sự kinh hoàng và sùng bái tột độ:


"Ta hiểu rồi! Ta ngộ ra rồi!"


Gã sư đệ cuồng tín lập tức quỳ sụp xuống đất, hướng về phía Hoàng bái lạy ba cái thật lớn, giọng nói run rẩy vì phấn khích:


"Đại sư huynh quả là bậc đại trí nhược ngu! Câu nói 'Gió thổi... lá rụng... ngủ ngon...' chính là khẩu quyết tối thượng của 'Thanh Phong Vô Thường Kiếm Quyết'! Ngài đang dạy chúng ta rằng, kiếm pháp của Thanh Phong Phái phải nhẹ nhàng nương theo chiều gió thổi, giống như chiếc lá rụng tự nhiên rơi xuống đất mà không cần cưỡng cầu lực lượng! Chỉ khi tâm trí ta trống rỗng, đạt đến cảnh giới 'ngủ ngon' vô ưu vô lo, ta mới có thể xuất ra những đường kiếm vô ảnh phòng ngự tuyệt đối!"


Lời giải nghĩa vĩ mô, hùng hồn của Trần Háo Thắng lập tức lan truyền khắp đám đông như một làn sóng thần.


Vương Minh Triết đẩy gọng kính tre, tay viết lia lịa vào cuốn sổ 'Giải mã tiếng ngáy của Đại sư huynh', miệng lẩm bẩm đầy sùng bái: "Tuyệt vời! Một câu nói mớ ngắn gọn lại chứa đựng toàn bộ triết lý Đạo pháp Vô Vi cổ đại! Đại sư huynh dùng sự im lặng để thử thách lòng kiên nhẫn của chúng ta, rồi dùng một câu nói mớ để khai sáng thần trí cho vạn dân! Ngài thực sự là Kiếm Tiên tái thế!"


Hàng trăm đệ tử ngoại môn bên dưới đồng loạt quỳ sụp xuống, hô vang khẩu hiệu sùng bái:


"Đại sư huynh thâm sâu vĩ đại! Thanh Phong Vô Thường Kiếm Quyết vô địch!"


Khâu Trưởng Lão đứng trên đài, nhìn đám đệ tử đang cuồng nhiệt bái lạy, rồi lại nhìn Hoàng đang ngủ gật đứng tựa lưng vào bia đá cổ. Gương mặt sắt đá của lão khẽ co giật. Lão tự nghi ngờ nhân sinh, thầm nghĩ: *"Hóa ra... hóa ra là vậy sao? Ta suốt ngày ép buộc đệ tử luyện công khổ cực, dùng roi da trâu để răn đe, thực chất là đang đi ngược lại với đạo lý tự nhiên vô vi của tổ sư! Cú gục đầu của hắn vừa rồi... chính là sự cảnh tỉnh dành cho ta! Ta quả thật nông cạn!"*


Khâu Trưởng Lão khẽ thở dài, thu roi chấp pháp lại, cúi đầu khẽ chào Hoàng một cái tôn kính: "Hoàng Đại sư huynh... bài học hôm nay của ngài... Khâu mỗ xin ghi nhớ vào lòng. Từ nay về sau, Chấp Pháp Đường sẽ không quấy rầy việc ngộ đạo thiền nằm của ngài nữa."


Chưởng môn Lý Vô Ưu đứng bên cạnh khẽ cười thầm trong bụng. Lão vuốt râu dài, quạt quạt chiếc quạt giấy chữ "Nhàn", vô cùng đắc ý vì kế hoạch đẩy việc đã thành công mỹ mãn: "Tốt! Buổi thuyết pháp không lời hôm nay đến đây là kết thúc! Đại sư huynh cần phải nghỉ ngơi để tiếp tục ngộ đạo, tất cả giải tán!"


Nhờ sự tự suy diễn vĩ mô của Trần Háo Thắng và đám đệ tử, Hoàng tạm thời giải thoát được khỏi cuộc khủng hoảng thuyết pháp đầy phiền phức. Anh lờ đờ lết thân dưới sự dìu dắt của Lâm Tiểu Diệp và Lý Bánh Bao để trở về Nhà gỗ sau núi Thanh Phong.


Vừa bước vào căn nhà gỗ nhỏ tồi tàn, Hoàng lập tức đổ sụp xuống chiếc giường gỗ, ôm chặt lấy chiếc gối Tuyết Vũ rách góc, thở phào nhẹ nhõm:


"Mệt chết ta... cuối cùng cũng được ngủ một giấc..."


Anh nhanh chóng nhắm mắt, chìm sâu vào trạng thái Ngủ Rũ Trung Kỳ cực kỳ êm ái.


Thế nhưng, cuộc đời lười biếng của Hoàng không bao giờ được yên bình lâu như thế. Chỉ chưa đầy hai canh giờ sau, tiếng ồn ào sột soạt lại vang lên ngoài hàng rào tre của nhà gỗ sau núi.


Hoàng nhíu mày, quầng thâm dưới mắt khẽ giật giật. Anh hé mắt nhìn qua khe cửa sổ gỗ mục nát, và cảnh tượng trước mắt suýt chút nữa khiến anh phát điên.


Hàng chục đệ tử ngoại môn, dẫn đầu bởi Trần Háo Thắng, đang quấn băng gạc đầy người, lặng lẽ đi rón rén bằng mũi chân xung quanh nhà gỗ. Họ giao tiếp hoàn toàn bằng thủ ngữ kỳ quặc, tay cầm mõ tre bọc vải giảm âm để gõ báo hiệu nhẹ.


"Sột... sột... sột..."


Trần Háo Thắng khẽ ra thủ ngữ cho một đệ tử khác: *"Suỵt! Đại sư huynh đang ngộ đạo kiếm ý ngủ say bên trong! Chúng ta phải thành lập Đội Vệ Binh Giấc Ngủ để canh gác 24/7, dẹp sạch mọi tiếng ồn lớn trên 10 decibel quanh nhà gỗ của ngài! Ai làm phiền Đại sư huynh ngủ sẽ bị phạt dọn dẹp chuồng ngựa một tháng!"*


Đám đệ tử cuồng tín tuần tra nghiêm ngặt, rải bẫy chuột tự chế khắp lối đi để tránh chuột cắn rách gối của Hoàng. Sự bảo vệ thái quá và rầm rộ của họ vô tình thu hút sự tò mò của cả giang hồ dưới núi, khiến không gian sau núi Thanh Phong vốn yên tĩnh nay lại trở nên náo nhiệt và đầy áp lực tinh thần đối với Hoàng.


"Tại sao... tại sao ta chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon... mà cả thế giới cứ ép ta phải làm cao nhân thế này..." Hoàng nằm trên giường gào thét thầm lặng trong lòng, nước mắt uất ức khẽ rỉ ra nơi khóe mắt nhắm nghiền.


Anh nhận ra, nếu cứ tiếp tục ở lại căn nhà gỗ sau núi này, anh sẽ bị đám đệ tử cuồng tín kia giám sát 24/7, mất hoàn toàn cuộc sống riêng tư thường nhật và không bao giờ có được một giấc ngủ yên bình thực sự. Danh vọng ảo này đang bóp nghẹt cuộc sống lười biếng của anh.


"Phải bỏ trốn thôi... phải tìm một nơi tuyệt đối yên tĩnh... không có bóng dáng của đám đệ tử cuồng luyện công này..."


Quyết tâm bảo vệ giấc ngủ trưa trỗi dậy mạnh mẽ trong tiềm thức lười biếng của Hoàng. Anh quyết định chờ đến khi đêm tối buông xuống, lúc Đội Vệ Binh Giấc Ngủ thay ca tuần tra rón rén, sẽ lẻn trốn chạy ra sau núi tìm một góc tối hẻo lánh nhất để ngủ nướng.


Đêm hôm đó, vầng trăng khuyết khuất sau làn mây xám, tỏa ra ánh sáng mờ ảo dịu nhẹ. Không gian sau núi Thanh Phong Phái bao phủ bởi một màn sương mù mỏng mát mẻ.


Hoàng ôm chặt chiếc gối Tuyết Vũ rách góc bọc vải thô, lẳng lặng nhảy qua khung cửa sổ gỗ rách nát của nhà gỗ sau núi. Nhờ phản xạ di chuyển không tiếng động bẩm sinh của người lười trốn việc, anh lướt nhẹ nhàng qua hàng rào tre mà không hề làm lay động một chiếc lá tre rụng dưới đất.


Anh đi lảo đảo trong sương mù, mắt nhắm nghiền nửa tỉnh nửa mê, đầu gục gật liên tục vì quá buồn ngủ. Thể chất Ngủ Rũ Sơ Kỳ khiến anh vừa đi bộ vừa ngủ gật, hoàn toàn mù đường bẩm sinh nương theo luồng gió mát thổi nhẹ từ lòng núi sâu.


"Khò... tìm chỗ ngủ... mát mẻ... không ai quấy rầy... khò..."


Hoàng l lướt đi trong bóng tối, tiến sâu vào khu vực cấm địa bỏ hoang sau núi, nơi dốc đất dốc đứng đầy bụi rậm và rễ tre già chằng chịt.


Bất ngờ, chân Hoàng vấp phải một rễ tre cổ thụ nhô lên dưới lớp lá mục. Do nhục thân đang lờ đờ cứng đờ vì dược lực thuốc ngủ chưa tan hết, Hoàng mất hoàn toàn thăng bằng vật lý.


Anh không ngã sấp mặt xuống đất như bình thường, mà cả cơ thể ôm chặt lấy chiếc gối Tuyết Vũ, lộn nhào một vòng tròn mềm mại rồi sụt chân rơi tự do xuống một hố đất sâu thẳm, tối đen như mực bỗng nhiên sụt lún ngay dưới bãi cỏ cổ xưa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!