Nhạc nềnHarvest

Mộng Du Kiếm Ý Né Đòn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mũi kiếm bạc sắc lẹm của Triệu Phi Yến rạch rách không khí, chỉ còn cách cổ áo xám của Hoàng chưa đầy một tấc. Luồng kiếm phong Luyện Khí Cảnh tầng sáu rít lên u u, mang theo một áp lực vô hình nhưng sắc bén, đủ sức chém đứt một thân tre già trong chớp mắt. Cả hội trường Sân tập Thanh Phong Phái như nín thở. Lâm Tiểu Diệp bóp chặt chiếc gối Tuyết Vũ trong tay, mặt cắt không còn giọt máu, trong khi Lý Bánh Bao nhắm tịt mắt lại vì không dám chứng kiến cảnh tượng sư huynh mình bị chém rách vai.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một hiện tượng kỳ dị đã xảy ra.


Luồng gió kiếm mạnh mẽ tạt thẳng vào nhục thân của Hoàng. Đối với một tu sĩ bình thường, đây là đòn tấn công chí mạng cần phải vận khí chống đỡ. Nhưng đối với thể chất Mộng Điệp Thánh Thể đang chìm sâu trong giấc ngủ rũ của Hoàng, luồng gió kiếm phong này chỉ đơn giản là một dòng khí động học cực mạnh. Theo bản năng sinh lý tự nhiên của cơ thể lười biếng, hệ thống Mộng Du Tự Vệ Pháp lập tức được kích hoạt thụ động.


Không cần mở mắt, cũng không cần vận hành một tia linh lực nào, nhục thân của Hoàng tự động nương theo chiều gió. Cơ thể anh bỗng nhiên mềm nhũn ra như một sợi bún thấm nước, nghiêng một góc bốn mươi lăm độ về phía bên trái. Chuyển động này mượt mà và tự nhiên đến mức giống như một nhành liễu rủ nhẹ nhàng né tránh một cơn gió thoảng qua.


"Vút!"


Thanh kiếm mạ bạc thứ nhất của Triệu Phi Yến chém vào khoảng không, chỉ sượt qua sợi tóc mai của Hoàng trong gang tấc. Sự hụt hẫng về lực lượng khiến Triệu Phi Yến kinh ngạc tột độ. Cô không thể hiểu nổi tại sao một kẻ đang đứng ngủ gật, chân không hề dịch chuyển, lại có thể né tránh đường kiếm nhanh như chớp của cô chỉ bằng một cú nghiêng người lảo đảo vô tri như kẻ say rượu.


"Cái gì?!" Triệu Phi Yến cắn răng, lòng kiêu ngạo tổn thương sâu sắc. Cho rằng Hoàng đang cố tình đùa giỡn với mình, cô xoay người cực nhanh, thanh kiếm thứ hai trong tay phải lập tức đổi hướng, chém ngang một đường tàn nhẫn nhắm thẳng vào tầm eo của Hoàng.


Đường chém ngang này cực kỳ hiểm hóc, bao phủ một phạm vi rộng lớn, chặn đứng mọi góc né tránh thông thường. Triệu Phi Yến tin chắc rằng lần này Hoàng buộc phải rút thanh kiếm rỉ sét ra để đỡ đòn.


Nhưng một lần nữa, sự phản logic của Mộng Du Tự Vệ Pháp lại khiến toàn bộ khán giả phải há hốc mồm.


Cảm nhận được luồng khí lạnh sắc bén đang quét qua vùng eo, cơ thể Hoàng tự động thực hiện động tác Né tránh khí động học ở cấp độ cực hạn. Nhục thân anh ngửa ra sau sát đất, cột sống uốn cong một cách phi thường, tạo thành một đường vòng cung hoàn mỹ song song với mặt đất đá xanh. Thanh kiếm bạc thứ hai của Triệu Phi Yến lướt qua phía trên bụng anh, chỉ cách lớp vải áo tạp dịch xám đúng một sợi chỉ mỏng.


"Ồ!!!"


Hàng trăm đệ tử dưới đài đồng loạt ồ lên kinh ngạc.


Vương Minh Triết đẩy gọng kính tre sát vào mắt, tay viết lia lịa vào cuốn sổ ghi chép: "Vô ngã bộ pháp! Thân pháp uốn dẻo né tránh nương theo kiếm phong! Đại sư huynh không hề dùng mắt nhìn, chỉ dựa vào sự cảm nhận rung động của không khí để đưa nhục thân vào trạng thái vô trọng lượng! Đây chính là cảnh giới tối cao của tu thiền nằm!"


Triệu Phi Yến đứng trên đài nghe thấy tiếng reo hò thì tức giận đến mức đỏ bừng cả mặt. Song kiếm Phi Yến trong tay cô múa lên điên cuồng, tạo thành một mạng lưới kiếm khí dày đặc chém bồi liên tiếp xuống phía dưới. Cô không tin một kẻ ngủ gật lại có thể duy trì được thân pháp kỳ quái này mãi mãi.


"Chết đi!" Triệu Phi Yến hét lớn, song kiếm liên hoàn chém xuống.


Hoàng lúc này đang trong trạng thái ngửa người sát đất, trọng tâm cơ thể vốn đã mất thăng bằng. Theo quy luật vật lý thông thường, anh chắc chắn sẽ ngã ngửa ra sau. Nhưng trong giấc mơ của mình, Hoàng lại đang mơ thấy mình đang nằm trên chiếc võng sắt chịu lực sau núi, bị một đàn muỗi độc vo ve quấy rối. Tiếng gió rít u u từ song kiếm của Triệu Phi Yến trong não anh chính là tiếng muỗi vo ve đáng ghét.


"Phiền phức quá... tránh ra..." Hoàng nói mớ một câu uể oải.


Ngay khi nhục thân chuẩn bị chạm đất, cơ thể anh tự động lật nghiêng, chuyển hóa lực ngã thành một cú Lăn lộn mộng du. Hoàng lăn liên tục mười vòng trên sàn đấu đá xanh một cách mượt mà và nhanh chóng như một khúc gỗ lăn tròn. Những đường kiếm chém bồi đầy phẫn nộ của Triệu Phi Yến chỉ có thể chém trúng những vệt khói bụi đá xanh do Hoàng lăn qua tạo ra.


Triệu Phi Yến đuổi theo ráo riết, bước chân khinh công bắt đầu trở nên rối loạn vì kiệt sức. Cô chưa từng gặp phải đối thủ nào chiến đấu bằng cách... lăn lộn trên đất mà lại hiệu quả đến thế. Mọi tính toán về quỹ đạo kiếm pháp chính tông của cô hoàn toàn bị phá vỡ trước những chuyển động ngẫu nhiên, không có một chút quy tắc nào của Hoàng.


Đến vòng lăn thứ mười, Hoàng cảm thấy cái nắng mùa hè rọi thẳng vào mặt làm mình khó chịu. Trong tiềm thức lười biếng, anh muốn tìm một góc tối mát mẻ để nằm sấp sát đất tiếp tục giấc ngủ ngon. Chân phải của Hoàng vô thức duỗi mạnh ra phía sau để gạt bỏ "chiếc chăn nóng nực" trong mơ.


Động tác duỗi chân này cực kỳ ngẫu nhiên và thô kệch. Thế nhưng, nó lại diễn ra đúng vào khoảnh khắc Triệu Phi Yến đang lướt tới để tung chiêu khóa góc né của Hoàng.


"Bịch!"


Ngón chân của Hoàng mộng du gạt trúng tử huyệt gót chân (huyệt Côn Luân) của Triệu Phi Yến. Đây là điểm yếu yếu nhất trong bộ pháp Phi Yến Kiếm Quyết của cô, nơi chân khí luân chuyển để duy trì thăng bằng khinh công.


Một luồng cảm giác tê dại lập tức chạy dọc từ gót chân lên đến thắt lưng của Triệu Phi Yến. Chân khí trong đan điền của cô bị nghẽn lại đột ngột. Sự mất đà cộng với việc một chân hoàn toàn mất cảm giác khiến nữ thiên tài kiêu ngạo không thể giữ nổi thăng bằng.


"A!"


Triệu Phi Yến hét lên một tiếng thất thanh, nhục thân lảo đảo rồi ngã nhào khỏi võ đài, rơi tự do xuống đống bụi đất phía dưới trong tư thế vô cùng thảm hại. Song kiếm mạ bạc tuột khỏi tay, cắm phập xuống đất phát ra tiếng kêu ong ong đầy bất lực.


Toàn bộ Sân tập Thanh Phong Phái rơi vào một sự im lặng chết chóc trong vòng ba nhịp thở.


Triệu Phi Yến – đệ nhất thiên tài ngoại môn, Luyện Khí Cảnh tầng sáu – lại bị đánh bại chỉ bằng một cú gạt chân vô thức của một kẻ đang ngủ sấp dưới đất! Hơn nữa, từ đầu đến cuối, gã lười biếng kia thậm chí còn chưa hề rút thanh kiếm rỉ sét ra khỏi bao vải thô!


Khâu Trưởng Lão đứng bật dậy từ ghế giám khảo, chiếc roi chấp pháp da trâu suýt chút nữa rơi khỏi tay. Gương mặt sắt đá của lão lúc này tràn ngập sự kinh hoàng tột độ: "Chỉ bằng một cú gạt chân nhẹ nhàng... đập trúng ngay huyệt Côn Luân của Phi Yến! Đây... đây không phải là trùng hợp! Hắn đã nhìn thấu toàn bộ sơ hở trong Phi Yến Kiếm Quyết từ trước! Kiếm ý vô ngã... thật là thâm sâu đáng sợ!"


Chưởng môn Lý Vô Ưu khẽ vuốt râu dài, mỉm cười một cách bí hiểm đầy giả tạo, nhưng trong lòng lão cũng đang run rẩy nhẹ vì kinh ngạc: "Tốt! Tốt lắm! Phong thái vô vi của tổ sư cuối cùng cũng có người kế thừa! Hoàng Dật An, ngươi quả không làm ta thất vọng!"


"Đại sư huynh vạn tuế! Mộng Cảnh Kiếm Tiên vô địch!" Trần Háo Thắng hét lớn đầy cuồng nhiệt, dẫn đầu hàng trăm đệ tử đồng loạt quỳ sụp xuống bái lạy hướng về phía võ đài.


Giữa những tiếng reo hò chấn động đất trời, Hoàng vẫn nằm sấp sát đất trên võ đài, ôm chặt thanh kiếm rỉ sét, gương mặt bình thản nhắm nghiền mắt, miệng lầm bầm nói mớ:


"Khò... bánh bao... cho thêm chút thịt... khò..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!