Ngủ Gật Trên Võ Đài
Tiếng chuông đồng cổ xưa của Thanh Phong Phái ngân vang dồn dập khắp các vách đá sau núi, đánh dấu sự bắt đầu của ngày thứ tư kỳ Khảo thí võ học ngoại môn. Ánh nắng rực rỡ của buổi bình minh chiếu rọi lên Sân tập Thanh Phong Phái rộng lớn lát đá xanh, nhưng không khí nơi đây lại nóng bức hơn thường lệ bởi hàng trăm đệ tử đang tụ tập đông nghịt. Tiếng bàn tán xôn xao về vụ bắt giữ Tào Man đêm qua vẫn chưa hề hạ nhiệt. Kẻ thì bảo gã phản nghịch bị quả báo, người thì thề thốt rằng đã tận mắt thấy Đại sư huynh Hoàng Dật An chỉ dùng một cái vươn vai vô thức đã gạt đổ cả đống củi khô đè bẹp lối thoát của gã trộm.
Thế nhưng, nhân vật chính của những lời đồn đại vĩ mô ấy lúc này lại đang ở trong một tình cảnh vô cùng bi thảm.
"Sư huynh! Đệ xin huynh đấy! Mở mắt ra nhìn đệ một cái đi!"
Lý Bánh Bao mồ hôi nhễ nhại, hai tay đỡ nách Hoàng, cố gắng dùng hết sức lực của một đệ tử tạp dịch Luyện Khí Cảnh tầng một để kéo lết nhục thân mềm nhũn của sư huynh mình về phía sân tập. Bên cạnh cậu, Lâm Tiểu Diệp mặt mày hoảng loạn, tay cầm chiếc gối Tuyết Vũ bị rách góc nhẹ, tay kia liên tục quạt gió cho Hoàng bằng một chiếc quạt nan khổng lồ mượn của A Phong.
"Tiểu Diệp sư muội... ta mệt quá... sao cái võng sắt của ta hôm nay lại biết đi thế này?" Hoàng lầm bầm, giọng nói uể oải, hai mi mắt dính chặt vào nhau như thể bị bôi keo dán gỗ của thợ mộc A Mộc.
Tác dụng phụ của viên Thất Diệp An Thần Đan quá liều mà Hoàng uống đêm qua lúc này đang phát huy dược lực một cách triệt để nhất. Toàn bộ cơ thể anh lờ đờ, cứng đờ, đầu óc trống rỗng không có một chút ý thức nào về việc mình đang bị kéo đến nơi quyết tử. Đầu anh gục gật liên tục theo nhịp bước chân của Lý Bánh Bao, nước bọt rỉ nhẹ nơi khóe miệng.
"Sư huynh, huynh uống quá liều thuốc ngủ của Thẩm tỷ tỷ rồi!" Lâm Tiểu Diệp lo lắng thì thầm vào tai anh, cố gắng lay mạnh bả vai Hoàng. "Bây giờ đối thủ của huynh là Triệu Phi Yến! Cô ta là thiên tài ngoại môn, tu vi Luyện Khí Cảnh tầng sáu đấy! Huynh mà cứ ngủ thế này thì Khâu Trưởng Lão sẽ quất roi lôi điện phế bỏ tu vi của huynh mất!"
"Hửm... Triệu Phi... bánh bao nhân thịt à... thơm quá..." Hoàng lầm bầm nói mớ, đầu lại ngoẹo sang một bên, hoàn toàn chìm vào trạng thái Ngủ Rũ Sơ Kỳ (Thèm ngủ) sâu sắc.
Lý Bánh Bao thở dài bất lực, đành phải lấy từ trong tay áo ra Thanh kiếm rỉ sét của Hoàng. Thanh sắt gỉ không có chuôi kiếm đàng hoàng này vốn được nhặt dưới gầm lò rèn cũ của cha Hoàng – Hoàng Đại Biếng. Cậu nhét chuôi kiếm bằng vải thô vào bàn tay buông thõng của Hoàng, rồi dựng đứng cơ thể anh lên, để anh dùng thanh kiếm rỉ sét làm gậy chống đỡ nhục thân.
"Sư huynh, huynh cứ chống tạm thanh kiếm này mà đứng ngủ nhé. Đệ và Tiểu Diệp sư muội chỉ có thể đưa huynh đến đây thôi!" Lý Bánh Bao thì thầm, rồi cùng Lâm Tiểu Diệp rón rén lùi lại phía sau hàng rào bảo vệ.
Ngay khi Hoàng lảo đảo bước lên võ đài lát đá xanh, toàn bộ sân tập bỗng nhiên im bặt. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía anh.
"Nhìn kìa! Đại sư huynh Hoàng Dật An xuất hiện rồi!"
"Trời đất ơi, phong thái thật là ung dung tự tại! Huynh ấy đi đứng lảo đảo, mắt nhắm nghiền, hoàn toàn không thèm nhìn đối thủ lấy một cái! Đây chính là cảnh giới 'Vô ngã vô niệm' trong truyền thuyết sao?"
"Hãy nhìn thanh kiếm trong tay huynh ấy! Không có chuôi đàng hoàng, rỉ sét loang lổ... Nhưng tại sao ta lại cảm thấy một luồng áp lực tâm lý cực kỳ nặng nề tỏa ra từ thanh sắt gỉ đó? Phải chăng đó chính là 'Thần kiếm vô phong' của cao nhân ẩn thế giả ngu?!"
Vương Minh Triết đứng dưới đài, tay cầm cuốn sổ ghi chép, mắt lóe lên tia sáng cuồng nhiệt, lẩm bầm: "Đại sư huynh nhắm mắt đi bộ, tức là huynh ấy đang dùng thần thức nhạy bén thụ động để cảm nhận dao động khí động học của võ đài! Thật là một kiếm lý vĩ đại!"
Ở phía đối diện võ đài, Triệu Phi Yến đang đứng hiên ngang trong bộ võ phục đỏ rực bó sát tôn dáng. Lưng cô đeo cặp song kiếm Phi Yến mạ bạc sắc bén, mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào Hoàng. Nghe thấy những lời bàn tán sùng bái của đám đệ tử xung quanh, gò má xinh đẹp của cô khẽ giật giật vì phẫn nộ.
"Hoàng Dật An!" Triệu Phi Yến lạnh lùng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đầy chân khí Luyện Khí Cảnh tầng sáu, tạo ra một luồng gió nhẹ thổi bay vài chiếc lá tre rụng trên đài. "Ngươi dám khinh thường ta đến mức này sao?! Đối đầu với Triệu Phi Yến ta, ngươi lại dám nhắm mắt đứng ngủ gật, tay cầm thanh sắt gỉ không thèm rút bao?!"
Hoàng hoàn toàn không nghe thấy gì. Nút tai da yêu thú cách âm tuy chưa nhét vào tai, nhưng dược lực của Thất Diệp An Thần Đan đã tạo ra một bức tường sương mù dày đặc trong não anh. Anh chỉ cảm thấy có một luồng gió mát mẻ thổi qua mặt, rất thích hợp để ngủ trưa. Đầu anh gục xuống, cằm chạm vào ngực, rồi lại giật nảy lên theo phản xạ sinh lý của người thèm ngủ, tạo thành một nhịp điệu gật gù vô cùng kỳ quặc.
"Ngươi..." Triệu Phi Yến tức đến run người. Cô là thiên tài ngoại môn kiêu ngạo nhất, chưa từng bị ai sỉ nhục bằng cách ngủ gật đứng ngay trước mặt thế này. Cô cho rằng Hoàng đang cố tình đóng giả làm cao nhân lười biếng để nhục mạ thực lực của cô trước mặt ban giám khảo.
Trên đài cao giám khảo, Chấp pháp trưởng lão Khâu Trưởng Lão mặt sắt nghiêm nghị, lông mày rậm xếch ngược nhìn xuống. Lão khẽ vuốt chiếc roi chấp pháp bằng da trâu lôi điện trên đùi, hừ lạnh một tiếng:
"Tên tiểu tử Hoàng Dật An này thật là vô kỷ luật! Trong kỳ khảo thí võ học trang nghiêm thế này lại dám đứng ngủ gật! Tôn Sư Phụ, mau cho bắt đầu trận đấu! Nếu hắn không chịu rút kiếm, ta sẽ đích thân dùng roi lôi điện quật cho hắn tỉnh táo!"
Tôn Sư Phụ – võ sư dạy quyền pháp vỡ lòng gầy gò, râu kẽm vểnh ngược – khẽ thở dài đầy ái ngại. Ông nhớ lại thời gian dạy Hoàng, gã học trò này đã ngủ gật đúng một trăm lần trong một buổi học khiến ông phải bất lực bỏ cuộc. Ông bước ra giữa võ đài, giơ cao chiếc roi tre dạy học, giọng nói vang dội:
"Trận đấu thứ nhất kỳ Khảo thí võ học ngoại môn thực chiến: Triệu Phi Yến đối đầu Hoàng Dật An! Quy tắc: Không dùng độc dược sát thương chí mạng, ai ngã khỏi võ đài hoặc chủ động nhận thua sẽ mất điểm!"
Tôn Sư Phụ liếc nhìn Hoàng vẫn đang ngủ đứng tựa lưng vào thanh kiếm rỉ sét, khẽ lắc đầu rồi dứt khoát hạ roi tre xuống:
"Trận đấu... Bắt đầu!"
"Keng!"
Tiếng chuông đồng vang lên chói tai.
"Hoàng Dật An! Tiếp chiêu của ta!"
Triệu Phi Yến hét lớn một tiếng phẫn nộ. Cô vung mạnh hai tay ra sau lưng, hai thanh kiếm Phi Yến mạ bạc sắc lẹm lập tức tuột khỏi bao, phát ra tiếng rít kim loại sắc bén. Cô vận chuyển toàn bộ chân khí đan điền Luyện Khí Cảnh tầng sáu vào đôi chân thon dài, kích hoạt khinh công yển chuyển như chim yến bay.
"Vút!"
Nhục thân của Triệu Phi Yến biến thành một vệt bóng đỏ rực rỡ lướt nhanh trên nền đá xanh. Cô vung song kiếm tạo thành một vòng tròn kiếm quang lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, thi triển chiêu thức mạnh nhất của Phi Yến Kiếm Quyết. Luồng kiếm phong sắc bén, mạnh mẽ quét qua mặt đất, cuốn theo hàng vạn hạt bụi đá và lá tre khô bay phấp phới, tạo ra một áp lực gió cực mạnh lao thẳng về phía lồng ngực của Hoàng đang đứng im bất động.
Kiếm phong cận kề sát nút, luồng gió lạnh buốt từ mũi kiếm song phi chỉ còn cách cổ họng Hoàng chưa đầy ba tấc, chuẩn bị kích hoạt phản xạ tự vệ vật lý tối thượng của nhục thân mộng du.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!