Cưa Gãy Xích Sắt
Sương mù đêm đông phủ kín sau núi Thanh Phong, mang theo cái lạnh thấu xương buốt giá thổi qua những rặng tre gai rậm rạp. Trong bóng tối tịch mịch, chỉ có tiếng gió núi rít qua khe đá tạo thành những âm thanh ù ù đều đặn như tiếng ồn trắng, cùng tiếng ngáy u u trầm ấm phát ra từ lồng ngực của Hoàng Ngủ Nướng đang nằm sấp trên chiếc võng sắt treo giữa hai thân cây cổ thụ.
Tào Man nín thở, chiếc cưa sắt gia cố trong tay áo rộng thùng thình lạnh ngắt như băng. Gã đứng nép mình sau gốc tùng già, đôi mắt chuột lấp liếm những tia nhìn đầy ghen tị và hận thù hướng về phía Hoàng. Đêm nay sương mù dày đặc chính là thiên thời địa lợi để gã thực hiện âm mưu hèn hạ của mình. Gã khẽ dịch chuyển bước chân, cố gắng đi rón rén hết mức có thể trên thảm cỏ đẫm sương đêm, tuyệt đối tránh dẫm phải bất kỳ cành tre khô nào.
"Hừ, Hoàng Dật An, để xem ngày mai ngươi lấy cái gì để mộng du né đòn của Triệu Phi Yến!" Tào Man lẩm bẩm trong đầu, lòng đầy đắc ý. Gã tin chắc rằng chiếc võng sắt đen kia chính là pháp bảo hộ thân duy nhất giúp Hoàng duy trì trạng thái thăng bằng kỳ lạ. Chỉ cần cưa đứt sợi xích sắt treo võng, Hoàng sẽ ngã sập mặt xuống đất gãy lưng gãy cổ, hoặc ít nhất cũng bị chấn thương mất ngủ trầm trọng, mất đi khả năng tự vệ vô tri trước ngày khảo thí võ học ngoại môn chính thức bắt đầu.
Tào Man khẽ rút chiếc cưa sắt gia cố ra khỏi tay áo. Ánh thép lạnh lẽo của lưỡi cưa phản chiếu chút ánh sáng mờ ảo từ vầng trăng khuyết khuất sau làn mây xám. Đây là món vũ khí gã phải đánh đổi bằng toàn bộ số linh thạch vụn tích lũy bấy lâu nay tại chợ đen Trấn Thanh Phong, được quảng cáo là có thể cưa đứt cả giáp sắt của thảo khấu giang hồ.
Gã tiếp cận sát nút sợi xích sắt chịu lực đen bóng đang treo võng ngủ của Hoàng. Sợi xích này vốn do chính tay Cổ Đại Sư – thợ rèn lập dị chuyên chế tác vũ khí hỏng của tông môn – rèn đúc bằng hợp kim sắt đen quý hiếm tôi luyện dưới nhiệt độ cực hạn. Nó dẻo dai đến mức có thể chịu được lực kéo vạn cân mà không phát ra một tiếng rít nhỏ nào khi rung lắc, đảm bảo giấc ngủ tĩnh lặng tuyệt đối cho kẻ lười biếng.
Tào Man đặt lưỡi cưa sắt gia cố kề sát vào một mắt xích đen bóng. Gã vận chuyển chút chân khí Luyện Khí Cảnh tầng bốn ít ỏi vào hai cánh tay gầy gò, bắt đầu dùng hết sức kéo cưa.
"Két... xoẹt..."
Tiếng ma sát nhỏ xíu vang lên trong màn sương đêm. Tào Man nín thở chờ đợi một vết nứt xuất hiện trên mắt xích. Thế nhưng, cảm giác truyền lại từ tay cầm cưa lại cứng ngắc như thể gã đang cưa vào một khối kim cương thiên thạch bất hoại. Sợi xích sắt đen bóng không hề có một vết xước mờ, ngược lại, những chiếc răng cưa sắc bén của gã bắt đầu bị mòn vẹt một cách nhanh chóng.
"Không thể nào! Cái xích sắt rách này làm bằng thứ quỷ gì mà cứng thế?!" Tào Man mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán dù gió đông thổi lạnh buốt. Gã nghiến răng, cố chấp không tin vào mắt mình. Gã quyết định dồn toàn bộ chân khí đan điền vào hai tay, nghiến chặt răng đẩy mạnh một cú quyết định để cắt đứt mắt xích.
"Cạch! Đoàng!"
Một tiếng nổ kim loại vang dội, chói tai đột ngột bùng nổ giữa đêm đông tịch mịch. Lực cản quá mạnh từ hợp kim sắt đen Cổ Đại Sư đúc khiến chiếc cưa sắt gia cố của Tào Man bị gãy đôi ngay lập tức. Nửa lưỡi cưa văng ra găm thẳng vào thân cây cổ thụ, lực phản chấn cực mạnh từ cán cưa quật ngược lại làm hai bàn tay Tào Man tê dại, rách da chảy máu đỏ rực.
Tiếng nổ vang dội như tiếng sét đánh ngang trời lập tức phá vỡ hoàn toàn quy tắc im lặng sau chín giờ tối của sau núi.
"Có kẻ đột nhập! Có kẻ phá hoại giấc ngủ của Đại sư huynh!"
Tiếng hét vang dội từ phía ngoài hàng rào tre lập tức truyền lại. Đội trưởng A Sáng – người dẫn đầu đội bảo an ngoại môn – đang tuần tra rón rén gần đó nghe thấy tiếng nổ lớn vượt quá mười decibel, lập tức thổi mạnh chiếc còi mõ tre giảm âm báo động vang dội khắp thung lũng.
"Báo động! Toàn đội bao vây sân sau nhà gỗ! Tuyệt đối không để kẻ xấu làm phiền Đại sư huynh ngộ đạo!" Đội trưởng A Sáng hô lớn, tay lăm lăm chiếc mõ tre bọc vải, chân đi giày cỏ siêu nhẹ lướt nhanh như gió dẫn đầu mười đệ tử tuần tra phàm nhân xông vào sân sau.
Tào Man hoảng loạn tột độ. Gã nhìn chiếc cưa gãy đôi trong tay, lòng bàn tay rỉ máu đau đớn dữ dội. Nghe thấy tiếng bước chân rầm rập và ánh đuốc sáng rực đang áp sát từ phía ngoài hàng rào, gã biết mình đã bại lộ hoàn toàn. Nếu bị bắt quả tang phá hoại võng ngủ của Đại sư huynh trước ngày khảo thí, gã chắc chắn sẽ bị Khâu Trưởng Lão quất roi lôi điện phế bỏ tu vi và giam vào ngục đá lạnh của Chấp Pháp Đường.
"Chạy! Phải chạy ngay lập tức!" Tào Man vứt cán cưa gãy xuống đất, hoảng loạn nhảy xuống từ cành cây cổ thụ định luồn qua hàng rào tre cách âm để tẩu thoát ra ngoài.
Thế nhưng, tiếng nổ lớn vừa rồi cùng tiếng còi báo động dồn dập đã truyền trực tiếp qua không khí, kích thích vào thính giác nhạy bén thụ động của Hoàng đang ngủ say s s s s trên võng dưới tác dụng phụ của Thất Diệp An Thần Đan cực mạnh. Thần trí Hoàng vẫn chìm sâu trong giấc mơ ăn bánh bao ấm nóng, nhưng nhục thân dẻo dai bẩm sinh của anh đã tự động kích hoạt phản xạ Mộng Du Tự Vệ Pháp.
Cơ thể Hoàng đang nằm sấp bỗng nhiên xoay mạnh một vòng tròn mềm mại trên đệm bông võng sắt để đổi tư thế nằm nghiêng tránh gió lạnh. Chuyển động xoay người mạnh mẽ vô thức kích hoạt động tác Vươn vai đoạt kiếm.
Hoàng vươn dài hai cánh tay gầy gò ra hai bên đúng lúc Tào Man đang chạy lướt qua sát cạnh võng ngủ. Cánh tay phải của Hoàng vung mạnh một vòng tròn rộng lớn theo bản năng vươn vai lúc tỉnh giấc, ngón tay vô tình gạt trúng vào một thanh gỗ mục đang đỡ đống củi khô chất cao hai mét bên cạnh gốc cây cổ thụ.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Thanh gỗ đỡ bị gạt đổ, tạo ra một chuỗi domino sụp đổ hoàn toàn của đống củi khô mục nát nặng nề. Hàng trăm khúc gỗ lớn nhỏ đổ rạp xuống như một trận lở đất thu nhỏ, đè bẹp dí lối thoát duy nhất của Tào Man ngay sát hàng rào tre.
"Ái chà chà! Cứu mạng!" Tào Man hét lên đau đớn khi cả đống củi khô đè nặng lên hai chân gã, khiến gã mất đà ngã sấp mặt xuống đống phân ngựa hôi thối dính đầy bùn đất dưới đất sạt lở. Gã cố gắng vùng vẫy để rút chân ra nhưng đống củi quá nặng nề khóa chặt nhục thân gã không thể dịch chuyển một phân.
Đúng lúc đó, Đội trưởng A Sáng cùng các đệ tử tuần tra cầm đuốc sáng rực xông vào sân sau. Ánh lửa đỏ rực chiếu sáng toàn bộ hiện trường lộn xộn: đống củi đổ nát chôn vùi nửa thân dưới của Tào Man đang lấm lem phân ngựa hôi thối, bên cạnh là chiếc cưa sắt gia cố gãy làm đôi dính máu.
Trong khi đó, trên chiếc võng sắt chịu lực kiên cố của Cổ Đại Sư, Hoàng Ngủ Nướng sau khi thực hiện cú vươn vai gạt củi xong, lại nhẹ nhàng co người vào trong chiếc áo choàng len ấm áp, ôm chặt lấy chiếc gối Tuyết Vũ rách góc, tiếp tục phát ra tiếng ngáy u u trầm ấm đều đặn như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đội trưởng A Sáng kinh hoàng nhìn đống củi đổ nát, rồi nhìn sang gương mặt bình thản nhắm nghiền mắt của Hoàng, lồng ngực gã sôi sục sự sùng bái tột độ:
"Trời đất ơi! Đại sư huynh quả thực sở hữu thần thông quảng đại! Huynh ấy dù đang ngủ say thiền định nằm nghiêng, chỉ cần vung nhẹ một cánh tay vươn vai vô thức đã gạt đổ đống củi khô khóa chặt đường rút lui của tên trộm nham hiểm này! Kiếm ý vô ngã của huynh ấy đã đạt đến cảnh giới tự động cảm nhận tà khí xung quanh phòng ngủ rồi!"
"Đúng thế! Đại sư huynh vạn tuế! Thần thông bảo hộ thiên mệnh!" Đám đệ tử tuần tra cuồng tín quỳ sụp xuống bái lạy hướng về phía chiếc võng sắt của Hoàng, nước mắt xúc động rơi lã chã.
Tào Man nằm dưới đống củi mục hôi thối, nghe thấy những lời sùng bái nực cười đó thì uất ức đến mức phun ra một ngụm máu bẩn, gào lên thảm thiết:
"Các ngươi bị mù hết rồi sao?! Thằng lười đó chỉ là vươn vai ngủ gật làm đổ củi thôi mà! Hắn không có tu vi! Hắn cố tình hại ta! Thả ta ra!"
"Hừ! Tên tội đồ phản nghịch kia! Ngươi lén mang cưa sắt gia cố chợ đen lẻn vào sau núi cưa xích võng của Đại sư huynh hòng mưu hại hiền tài trước ngày khảo thí, chứng cứ rành rành dưới đất dính máu kia, ngươi còn dám mở miệng vu khống Đại sư huynh ngộ đạo thiền nằm?!" Đội trưởng A Sáng nghiêm giọng quát lớn, bước tới giật mạnh cán cưa gãy lên làm vật chứng.
Lực lượng tuần tra phàm nhân nhanh chóng dọn dẹp đống củi mục, thô bạo lôi Tào Man dính đầy phân ngựa hôi thối đứng dậy, dùng xích sắt khóa chặt tứ chi gã lại. Tào Man bị kéo lê đi xềnh xệch qua ngoại viện Thanh Phong Phái hướng về phía Chấp Pháp Đường dưới sự chứng kiến đầy khinh bỉ của hàng trăm đệ tử thức giấc xem náo nhiệt.
Sáng sớm hôm sau, sương mù sương muối vẫn chưa tan hết trên các đỉnh núi đá dốc đứng.
Tại sảnh lớn của Chấp Pháp Đường Thanh Phong Phái nghiêm trang, Khâu Trưởng Lão mặt sắt nghiêm nghị ngồi trên ghế chấp pháp, tay gõ nhẹ chiếc roi da trâu lôi điện xuống bàn gỗ rít nhẹ tia điện tím. Tào Man quỳ sụp dưới đất, mặt mũi lấm lem bùn đất, hai bàn tay quấn băng gạc dính máu run rẩy vì lạnh giá và sợ hãi của ngục đá lạnh.
Chưởng môn Lý Vô Ưu lúc này cũng có mặt, khoác áo choàng lộng lẫy thêu mây vàng nhưng chân vẫn đi dép lê xỏ ngón lôi thôi. Lão vuốt chòm râu dài bạc phơ, giả vờ thâm sâu mỉm cười bí hiểm nhìn chiếc cưa sắt gãy đôi đặt trên bàn gỗ.
"Tào Man, ngươi có biết tội của mình chưa?" Khâu Trưởng Lão nghiêm giọng quát lớn, tiếng quát vang dội dội ngược vách đá Chấp Pháp Đường.
Tào Man khóc lóc thảm thiết, dập đầu liên tục xuống nền đá lạnh buốt:
"Trưởng lão tha mạng! Đệ tử biết tội rồi! Đệ tử chỉ vì ghen tị nhất thời nên mới muốn cưa xích võng làm Đại sư huynh ngã gãy lưng mất ngủ trước ngày thi đấu... Đệ tử không hề có ý mưu hại tính mạng huynh ấy! Xin trưởng lão châm chước phạt dọn chuồng ngựa thêm một năm, đừng phế bỏ tu vi của đệ tử!"
Khâu Trưởng Lão hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ:
"Cưa sắt gia cố của chợ đen Trấn Thanh Phong có giá trị lên tới mười viên linh thạch vụn, một tên đệ tử tạp dịch nghèo khổ dọn chuồng ngựa như ngươi lấy đâu ra nhiều linh thạch như thế để mua sắm vũ khí phá hoại?! Mau khai ra, có phải có kẻ đứng sau xúi giục ngươi phá hoại chiếc võng sắt của Đại sư huynh để giúp Triệu Phi Yến dễ dàng giành chiến thắng ngày mai không?!"
Tào Man nghe đến đó thì mặt cắt không còn giọt máu. Gã liên tục lắc đầu phủ nhận, nhưng ánh mắt lẩn tránh dòm ngó xung quanh đã không qua nổi đôi mắt sắc như dao của Khâu Trưởng Lão.
Chưởng môn Lý Vô Ưu khẽ nhấp một ngụm trà hoa nhài đắng an thần, ánh mắt lão khẽ lóe lên tia sáng nghi ngờ thâm sâu. Lão biết thừa thực lực thực tế của Hoàng chỉ là người phàm lười biếng nhát gan bẩm sinh, chiếc võng sắt đen kia thực sự là chỗ dựa duy nhất giúp Hoàng ngủ ngon để mộng du tự vệ. Việc có kẻ cố tình nhắm vào chiếc võng ngủ cho thấy có một thế lực thâm hiểm bên ngoài – rất có thể là tàn dư Hắc Phong Bang hoặc gián điệp cài cắm – đang âm thầm thu thập thông tin tình báo về thói quen sinh hoạt của Hoàng để tìm sơ hở triệt hạ tông môn.
"Khâu Trưởng Lão, việc này liên quan đến an nguy của Đại sư huynh và thể diện của toàn phái trước ngày khảo thí võ học." Lý Vô Ưu vuốt râu dài, nói bằng giọng mơ hồ thâm sâu. "Tạm thời giam giữ kỷ luật Tào Man vào ngục đá lạnh một tháng, dùng xích sắt khóa chặt tu vi. Ta nghi ngờ có thế lực hắc ám đứng sau xúi giục gã phá hoại giấc ngủ của Hoàng Dật An để dọn đường cho đợt tập kích quy mô lớn hơn."
"Rõ! Tuân lệnh Chưởng môn!" Khâu Trưởng Lão vung tay ra hiệu cho đệ tử chấp pháp lôi Tào Man đi giam giữ.
Tào Man bị kéo lê đi trong tiếng la hét tuyệt vọng vang vọng vách đá Chấp Pháp Đường.
Trong khi đó, ánh bình minh đầu tiên của ngày mới bắt đầu chiếu sáng rực rỡ lên Sân tập Thanh Phong Phái rộng lớn lát đá xanh. Tiếng chuông đồng cổ xưa reo vang dồn dập báo hiệu kỳ Khảo thí võ học ngoại môn thực chiến chính thức bắt đầu hừng hực khí thế chiến đấu của toàn bộ đệ tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!