Cơn Cuồng Tín Của Sư Đệ
Tiếng chuông đồng cổ xưa của Thanh Phong Phái vẫn đang reo vang từng hồi liên tục ngoài sân tập võ, chấn động đến mức lớp bụi bặm bám dày trên xà nhà gác mái tầng ba Tàng Thư Các rơi lả tả xuống mặt đất. Lâm Tiểu Diệp lúc này mặt mũi đã tái mét, hai tay không ngừng lay mạnh bả vai của Hoàng Ngủ Nướng. Thế nhưng, người nằm trên đống sách cổ kia vẫn hoàn toàn bất động, nhịp thở đều đặn phát ra tiếng ngáy u u trầm ấm, gương mặt phẳng lặng như một mặt hồ không hề có một gợn sóng.
"Sư huynh! Huynh tỉnh lại đi! Huynh uống cả viên Thất Diệp An Thần Đan như thế thì làm sao mà tỉnh nổi đây?" Lâm Tiểu Diệp khóc không ra nước mắt, nhìn chiếc hũ sứ xanh ngọc bích nằm lăn lóc dưới đất mà ruột gan thắt lại. Cô biết rõ dược lực của Thẩm Tố Tâm chế tạo mạnh đến mức nào, một viên đủ cho con bò mộng năm trăm cân ngủ lịm ba ngày, vậy mà sư huynh của cô vì nhát gan sợ hãi đã nuốt trọn không chừa một mảnh vụn.
Đúng lúc cô đang hoảng loạn tột độ, định bụng sẽ cõng nhục thân mềm nhũn của Hoàng xuống núi trốn chạy thì cánh cửa gỗ gác mái lại bị đẩy phăng ra. Lý Bánh Bao – gã sư đệ tạp dịch béo ú của nhà bếp ngoại môn – hớt hải chạy vào, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên gương mặt tròn xoe như quả bóng, tay vẫn còn bưng một rổ tre trống rỗng dính đầy bột mỳ.
"Tiểu Diệp sư muội! Tin mừng! Tin mừng lớn!" Lý Bánh Bao thở hổn hển, dựa lưng vào kệ sách cũ để lấy hơi, giọng nói nghẹn ngào vì vui sướng. "Trận đấu... trận đấu của Đại sư huynh được hoãn lại rồi!"
Lâm Tiểu Diệp giật nảy mình, lập tức buông vai Hoàng ra, lao tới nắm lấy tay Lý Bánh Bao: "Bánh Bao! Huynh nói thật sao? Sao lại được hoãn? Khâu Trưởng Lão nghiêm khắc như thế, làm sao có thể châm chước cho sư huynh?"
Lý Bánh Bao lau mồ hôi trán, cười toe toét giải thích: "Không phải châm chước cho riêng Đại sư huynh đâu! Sáng nay Chưởng môn Lý Vô Ưu bỗng nhiên xuất quan, lão nhân gia nói rằng Thanh Phong Phái chúng ta coi trọng đạo pháp tự nhiên, không thể vội vã. Lão đã hạ lệnh hôm nay chỉ tập hợp toàn bộ đệ tử ngoại môn để làm lễ khai mạc và bốc thăm phân chia thứ tự đấu mà thôi. Các trận đấu thực chiến trên võ đài đá xanh sẽ được hoãn lại, chính thức bắt đầu sau hai ngày nữa!"
Nghe đến đó, Lâm Tiểu Diệp mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, lồng ngực đang phập phồng lo sợ cuối cùng cũng hạ xuống. Cô quay lại nhìn Hoàng vẫn đang ngủ say sưa dưới đất, khẽ lẩm bẩm: "May mắn... đúng là may mắn tột độ. Hai ngày... thời gian này chắc chắn đủ để dược lực của viên thuốc ngủ tan bớt. Chúng ta phải nhanh chóng đưa huynh ấy rời khỏi đây."
"Phải đó!" Lý Bánh Bao gật đầu lia lịa. "Nơi này đầy bụi bặm, lại gần sân tập võ ồn ào, nhỡ Khâu Trưởng Lão đi tuần tra đột xuất phát hiện Đại sư huynh đang hôn mê sâu thì nguy to. Chúng ta phải khiêng huynh ấy về căn nhà gỗ sau núi Thanh Phong ngay lập tức!"
Nói là làm, Lý Bánh Bao vận chút chân khí Luyện Khí Cảnh tầng một ít ỏi vào đôi vai mập mạp, phối hợp cùng Lâm Tiểu Diệp khéo léo khiêng nhục thân của Hoàng đặt lên một chiếc xe đẩy củi thô sơ. Để tránh tai mắt của đám đệ tử đang rầm rập kéo về phía sân tập võ, họ chọn con đường mòn nhỏ hẻo lánh phía sau Tàng Thư Các, luồn lách qua những bụi tre khô rậm rạp để trở về khu nhà gỗ sau núi Thanh Phong.
Nhà gỗ sau núi Thanh Phong là nơi ở chính của Hoàng, nằm biệt lập ở góc khuất nhất của tông môn, xung quanh được bao bọc bởi hàng rào tre cách âm tự chế do chính tay Lâm Tiểu Diệp dựng lên. Nơi đây yên tĩnh tuyệt đối, chỉ có tiếng lá tre rụng sột soạt nhẹ nhàng nương theo gió núi thổi qua.
Sau khi đưa Hoàng vào phòng, Lâm Tiểu Diệp cẩn thận đặt anh nằm lên chiếc giường gỗ đàn hương cũ kỹ. Thế nhưng, do tác dụng phụ của Thất Diệp An Thần Đan quá liều làm nhục thân Hoàng nóng lên, cơ thể anh mộng du tự động kích hoạt phản xạ tự vệ sinh lý. Trong lúc Lâm Tiểu Diệp vừa quay lưng đi pha nước ấm, nhục thân của Hoàng đã tự động lăn ba vòng ra khỏi giường, luồn qua khe cửa sổ gỗ mở hờ, rồi nhẹ nhàng nhảy vọt ra ngoài sân sau.
"Sư huynh! Huynh đi đâu thế?" Lâm Tiểu Diệp kinh hoàng chạy ra ngoài cửa sổ nhìn theo.
Cảnh tượng tiếp theo khiến cả cô lẫn Lý Bánh Bao đều phải há hốc mồm kinh ngạc.
Nhục thân của Hoàng sau khi nhảy ra ngoài cửa sổ, không hề ngã sấp mặt xuống đất mà nương theo luồng gió núi nhẹ nhàng, lướt đi uyển chuyển như một sợi bún dẻo dai. Cơ thể mộng du của anh tự động tìm kiếm nơi mát mẻ nhất, lướt thẳng lên một cành cây tùng cổ thụ nhỏ chỉ bằng cổ tay người lớn treo lơ lửng sát vách đá sau nhà.
Tại đó, Hoàng nằm nghiêng một bên, một tay gác nhẹ dưới đầu làm gối phụ, hai chân co nhẹ, nhắm nghiền mắt ngủ ngon lành. Đây chính là tư thế Thiền định nằm nghiêng – một tư thế ngủ uốn dẻo cực kỳ kỳ quặc nhưng lại giúp khí huyết lưu thông tối đa, giữ thăng bằng hoàn hảo trên cành cây nhỏ đung đưa trước gió lớn mà không hề có dấu hiệu bị rơi xuống.
"Trời đất ơi... Sư huynh ngủ trên cành cây nhỏ thế kia mà không ngã?" Lý Bánh Bao dụi mắt liên tục, lầm bầm đầy kinh hãi.
Lâm Tiểu Diệp khẽ thở dài, kéo áo Lý Bánh Bao lùi lại: "Suỵt! Nhỏ tiếng thôi. Sư huynh đang ở trạng thái mộng du sâu để hóa giải dược lực của thuốc ngủ. Đừng làm phiền huynh ấy, cơ thể huynh ấy tự động giữ thăng bằng nương theo chiều gió thổi đấy. Chúng ta mau đi chuẩn bị chút cháo hạt sen để khi huynh ấy tỉnh dậy có cái ăn lót dạ."
Hai người lẳng lặng rút lui vào nhà bếp ngoại môn, để lại Hoàng vẫn đang ngủ say sưa trên cành tùng cổ thụ đung đưa hiu hiu trong gió chiều.
Thế nhưng, sự yên bình của sau núi Thanh Phong không kéo dài được lâu.
Đến buổi chiều ngày hôm sau, Trần Háo Thắng – gã sư đệ cuồng luyện công nổi tiếng của ngoại môn – vác theo thanh đại đao nặng nề quấn đầy băng gạc, hăm hở tìm đến khu nhà gỗ sau núi để xin Đại sư huynh chỉ điểm kiếm lý. Trần Háo Thắng vốn là kẻ cuồng nhiệt võ học, luôn tự suy diễn mọi hành động vô tri của Hoàng thành bí tịch tối thượng.
Khi bước qua hàng rào tre cách âm, Trần Háo Thắng bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt chữ ngũ của gã mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm lên cành cây tùng cổ thụ phía sau nhà gỗ.
Dưới ánh nắng chiều vàng vọt, Hoàng vẫn đang nhắm nghiền mắt ngủ say sưa trong tư thế Thiền định nằm nghiêng trên cành cây nhỏ chỉ bằng cổ tay. Cành cây đung đưa mạnh mẽ trước những cơn gió lốc từ vực sâu thổi lên, thế nhưng nhục thân của Hoàng vẫn dính chặt vào thân gỗ như thể có một lực lượng vô hình gắn kết, hơi thở đều đặn phát ra tiếng ngáy u u trầm ấm hòa làm một với nhịp điệu phong thủy của đất trời.
Trần Háo Thắng đứng chôn chân tại chỗ suốt nửa canh giờ, ruột gan gã sôi sục, đầu óc quay cuồng tự phân tích dữ dội:
"Cành cây nhỏ như thế... gió núi thổi mạnh như thế... mà Đại sư huynh vẫn có thể nằm nghiêng ngủ say s s s s không hề lung lay một phân! Đây... đây chắc chắn không phải là ngủ thông thường! Đây chính là cảnh giới 'Kiếm ý thăng bằng' tối thượng trong truyền thuyết! Người và kiếm hợp nhất, nhục thân nương theo vạn vật tự nhiên, đạt đến sự thăng bằng tuyệt đối giữa trời đất!"
Trần Háo Thắng xúc động đến mức hai tay run rẩy, vội vàng rút cuốn sổ tay ghi chép 'Thần Ngủ Kiếm Ý' dầy cộp tự viết ra khỏi ngực áo, cầm bút lông ghi chép cuồng nhiệt:
*"Ngày thứ ba kỳ khảo thí. Ta tận mắt chứng kiến Đại sư huynh Hoàng Dật An thi triển Thiền định nằm nghiêng trên cành tùng mảnh khảnh. Thần thái huynh ấy thản nhiên trước gió lớn, nhịp thở ngáy đều đặn chính là khẩu quyết vận hành chân khí thăng bằng cực hạn. Muốn đạt đến bộ pháp vô trọng lượng, phải buông bỏ hoàn toàn trọng lượng nhục thân, để cơ thể tự do nương theo hướng gió thổi..."*
Ghi chép xong, Trần Háo Thắng không kiềm chế được lòng sùng bái, liền nhảy vọt lên một cành cây tùng bên cạnh, cố gắng bắt chước tư thế nằm nghiêng gác đầu lên tay của Hoàng.
"Bịch!"
"Ái chà chà!"
Trần Háo Thắng vừa nằm nghiêng được ba giây, cành cây liền gãy đôi làm gã ngã lộn cổ sấp mặt xuống đất, trán sưng một cục to bằng quả trứng gà. Thế nhưng gã không hề nản lòng, ngược lại ánh mắt càng thêm cuồng nhiệt, bái lạy hướng về phía Hoàng đang ngủ say:
"Đại sư huynh quả thực là thần tiên hạ thế! Kiếm ý thăng bằng của huynh quá sâu sắc, đệ tử ngu muội cố gắng bắt chước mà lập tức bị phản phệ ngã gãy xương! Đúng là kiếm pháp tối thượng không thể khinh nhờn!"
Trần Háo Thắng nhận ra rằng, xung quanh nhà gỗ sau núi thỉnh thoảng vẫn có tiếng ồn ào từ các bưu tá bưu cục Phong Hành đến giao thư thách đấu, hoặc tiếng bước chân của các đệ tử tò mò qua lại, làm xao động đến 'kiếm ý tĩnh lặng' của Hoàng. Gã lập tức đứng bật dậy, quấn chặt băng gạc quanh tay chân, gương mặt đầy vẻ quyết tâm quả cảm:
"Không được! Đại sư huynh đang ở thời khắc ngộ đạo mấu chốt trước ngày thi đấu với Triệu Phi Yến! Ta là đệ tử số một của huynh ấy, tuyệt đối không thể để bất kỳ tiếng ồn phàm tục nào làm phiền đến giấc ngủ vĩ đại này!"
Ngay trong buổi chiều hôm đó, Trần Háo Thắng đã dùng uy tín của kẻ cuồng luyện công để tập hợp hơn ba mươi đệ tử tạp dịch ngoại môn nghèo khổ – những người từng được Hoàng mộng du cứu mạng hoặc sùng bái danh tiếng của anh. Gã chính thức thành lập Đội Vệ Binh Giấc Ngủ tự phát.
Trần Háo Thắng đứng trước đám đông đệ tử cuồng tín, nghiêm giọng ban hành gia quy kỷ luật sắt của đội:
"Các vị sư đệ! Nhiệm vụ của chúng ta từ hôm nay là bảo vệ tuyệt đối sự yên tĩnh cho phòng ngủ của Đại sư huynh! Quy tắc tối cao: Trong phạm vi một trăm mét quanh nhà gỗ sau núi, nghiêm cấm mọi tiếng động trên mười decibel! Tất cả thành viên tuần tra phải đi giày cỏ siêu nhẹ, sử dụng mõ tre bọc vải giảm âm để báo hiệu, và chỉ được giao tiếp bằng thủ ngữ nhỏ nhẹ không tiếng động! Ai vi phạm làm Đại sư huynh giật mình tỉnh giấc, phạt dọn dẹp chuồng ngựa một tháng!"
"Rõ!" Đám đệ tử đồng thanh đáp bằng giọng thì thầm nhỏ nhẹ như tiếng gió thổi lá tre.
Kể từ giờ khắc đó, khu vực nhà gỗ sau núi Thanh Phong trở nên yên tĩnh một cách kỳ quặc, đáng sợ. Đội tuần tra phàm nhân đi rón rén bằng mũi chân qua lại quanh hàng rào tre, mắt liên tục liếc nhìn lên cành tùng cổ thụ nơi Hoàng đang nằm ngủ nghiêng để canh gác 24/7.
Sự bảo vệ rầm rộ và cuồng nhiệt này vô tình lọt vào tầm mắt ghen tị của Tào Man – gã đệ tử phản nghịch đang phải chịu phạt dọn dẹp chuồng ngựa hôi thối ở ngoại viện Thanh Phong Phái do thất bại trong vụ ném pháo tre đêm trước.
Tào Man tay cầm chiếc xẻng xúc phân ngựa dính đầy bùn đất bẩn thỉu, đứng núp sau gốc cây hòe cổ thụ, nghiến răng kèn kẹt nhìn về phía đội tuần tra rón rén của Trần Háo Thắng:
"Thằng lười Hoàng Dật An đó... rốt cuộc hắn sở hữu yêu thuật gì mà khiến cả đám đệ tử điên cuồng đi bái lạy một kẻ ngủ ngày như thế?! Lại còn lập cả vệ binh bảo vệ giấc ngủ? Hừ, ta không tin hắn là cao nhân ẩn thế gì cả! Hắn chỉ là một tên tạp dịch lười biếng nhát gan bẩm sinh mà thôi!"
Tào Man sờ lên vết bỏng nhẹ ở chân vẫn còn đau rát do vụ nổ pháo tre phản phệ đêm qua, lòng hận thù và ghen tị dâng lên ngùn ngụt. Gã tự suy diễn rằng, sở dĩ Hoàng có thể né tránh được các đòn tấn công và pháo nổ hoàn hảo là nhờ chiếc Võng sắt chịu lực Cổ Đại Sư treo sau núi – chiếc võng làm bằng xích sắt đen siêu bền do thợ rèn tông môn đúc riêng cho anh để ngủ trưa tránh côn trùng.
"Đúng thế!" Đôi mắt chuột tai dơi của Tào Man lóe lên tia sáng nham hiểm. "Thằng lười đó cả ngày chỉ biết nằm trên cái võng sắt đen đó để ngủ lấy sức mộng du né đòn. Nếu ta lén cắt đứt sợi Xích sắt chịu lực Cổ Đại Sư của cái võng đó ban đêm, hắn sẽ bị ngã gãy lưng gãy cổ! Cho dù không ngã chết, hắn cũng sẽ mất đi chỗ ngủ ngon quen thuộc, tinh thần suy nhược, mất ngủ trầm trọng trước ngày thi đấu chính thức với Triệu Phi Yến! Đến lúc đó, hắn sẽ bị song kiếm của Triệu Phi Yến chém cho rụng răng lộ tẩy không tu vi trước toàn trường!"
Nghĩ đến cảnh Hoàng bị vạch trần vỏ bọc thiên tài giả tạo, bị Khâu Trưởng Lão quất roi lôi điện trục xuất xuống núi làm ăn xin, Tào Man sướng rơn cả người, khẽ cười khẩy đầy đắc ý.
Để thực hiện âm mưu đen tối này, Tào Man đã lén lút xuống Trấn Thanh Phong sầm uất dưới chân núi ngay trong buổi tối hôm đó. Gã dùng toàn bộ số linh thạch vụn tích lũy được từ việc làm tạp dịch nặng nhọc để mua một chiếc cưa sắt gia cố đặc biệt từ một thương nhân chợ đen lập dị. Chiếc cưa sắt này được chế tạo bằng hợp kim thép tôi luyện cực kỳ sắc bén, chuyên dùng để cắt các loại xích khóa sắt chịu lực của thảo khấu giang hồ.
"Hừ, Hoàng Dật An, để xem cái võng sắt đen chịu lực của ngươi cứng cáp đến mức nào trước chiếc cưa sắt gia bảo này của ta!" Tào Man giấu chiếc cưa sắt vào trong tay áo rộng thùng thình dính đầy mùi phân ngựa, lén lút bò ngược dốc đá dốc đứng trở lại tông môn khi trời đã tối đen như mực.
Đêm hôm đó, bão tuyết nhẹ bắt đầu rơi lác đác trên đỉnh núi Thanh Phong Phái, sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ khu vực nhà gỗ sau núi. Hoàng sau khi mỏi mệt mộng du Thiền định nằm nghiêng trên cành cây tùng cổ thụ, nhục thân tự động lướt nhẹ nhảy xuống, trở lại nằm sấp sát đất trên chiếc Võng sắt chịu lực Cổ Đại Sư treo giữa hai thân cây cổ thụ rậm rạp sau sân gỗ.
Không gian tĩnh lặng tuyệt đối. Gió lạnh thổi qua hàng rào tre tạo ra tiếng ù ù đều đặn như tiếng ồn trắng gây buồn ngủ cực mạnh.
Bóng tối bao trùm lấy sân sau nhà gỗ. Đúng lúc này, một bóng đen nhỏ thỏ mặc bộ đồ dạ hành màu xám tro che kín mặt, chân đi giày vải thô bước đi rón rén cực kỳ cẩn thận, đang lướt qua các bụi tre gai.
Đó chính là Tào Man.
Tào Man nắm chặt chiếc cưa sắt gia cố trong tay áo, tim đập thình thịch vì căng thẳng. Gã biết rõ chỉ cần gieo ra một tiếng động nhỏ trên mười decibel, Đội Vệ Binh Giấc Ngủ của Trần Háo Thắng đang tuần tra bằng mõ tre bọc vải giảm âm ngoài hàng rào tre sẽ lập tức xông vào bắt sống gã giam vào ngục đá lạnh.
"Phải thật cẩn thận... đi rón rén... không được để dẫm trúng lá tre khô..." Tào Man lẩm bầm trong đầu, mắt liên tục nhìn dòm ngó xung quanh.
Gã khéo léo lách qua khe hở của hàng rào tre cách âm, tiến vào sân sau nhà gỗ. Ánh trăng khuyết mờ ảo chiếu sáng chiếc võng sắt đen chịu lực đang treo đung đưa nhẹ nhàng giữa hai thân cây cổ thụ. Hoàng vẫn đang nằm ngủ sấp úp mặt xuống đệm bông mềm mại trên võng, nhịp thở đều đặn phát ra tiếng ngáy trầm ấm u u hòa vào tiếng gió rít.
Tào Man nuốt nước bọt cái ực, bước chân rón rén tiếp cận gần hơn. Gã giơ chiếc cưa sắt gia cố sắc lẹm lên, ánh thép phản chiếu ánh trăng khuyết lạnh lẽo, chuẩn bị áp sát vào sợi xích sắt chịu lực đen bóng do Cổ Đại Sư đúc.
Mũi cưa sắt lạnh lẽo chuẩn bị chạm vào mắt xích sắt đen chịu lực của chiếc võng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!