Nhạc nềnHarvest

Trận Chiến Dưới Gầm Bàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bàn tay gầy gò, sần sùi dính đầy vết chai sạn của tên quan lại địa phương khẽ khựng lại trên vành mũ rơm rách nát của Hoàng. Ánh đuốc bập bùng hắt lên vách tường hẻm tối những bóng đen dài ngoằng, u ám và đầy áp lực. Lâm Tiểu Diệp đứng chết lặng, lồng ngực phập phồng thở dốc, hai bàn tay nàng dính đầy bùn đất nhão nhoét khẽ siết chặt vào vạt áo tơi rách rưới. Nàng biết rõ, chỉ cần vành mũ kia bị lật lên, gương mặt nhẵn nhụi, lờ đờ không một sợi râu của Hoàng sẽ hoàn toàn lộ tẩy trước bức chân dung Quốc sư uy nghiêm thêu râu quai nón lố bịch kia. Tội khi quân chu di tam tộc đang treo lơ lửng ngay trên đầu họ.


"Két..."


Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cánh cửa gỗ sau của Tửu quán Nhất Túy vốn ăn thông ra hẻm tối bỗng nhiên hé mở. Một cái đầu nhỏ lanh lợi thò ra, vai vắt chiếc khăn lau màu trắng tinh dính đầy dầu mỡ. Phùng Tiểu Nhị cười toe toét, giọng nói lanh lảnh cố tình hét lớn:


"Ớ! Lão Vương giao củi đấy à? Sao giờ mới tới? Khách khứa trong quán đang giục rầm trời lên rồi kia kìa! Mau vào bưng củi vào bếp đi, không bà chủ lại trừ tiền công bây giờ!"


Tiếng hét đột ngột của Phùng Tiểu Nhị làm tên quan lại địa phương giật mình quay đầu lại. Nhân cơ hội vàng mười ấy, Lâm Tiểu Diệp không thèm suy nghĩ, nàng dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh nhục thân đang ngủ gật đứng của Hoàng chui tọt qua khe cửa gỗ. Lý Bánh Bao béo tròn cũng lanh lẹ không kém, gã ôm khư khư rổ tre đựng bánh bao ấm nóng và bao bông tuyết sơn ngàn năm dệt chăn ấm, lách người chui vào theo.


Tên quan lại quay đầu lại nhìn vào hẻm tối, chỉ còn thấy một đống lá tre khô rụng xơ xác bị gió đêm thổi bay xào xạc. Gã tặc lưỡi, lầm bầm đầy nghi ngờ rồi dắt hai tên lính tuần tra hoàng gia rảo bước đi thẳng ra phía cổng thành sầm uất.


Bên trong Tửu quán Nhất Túy, bầu không khí hoàn toàn trái ngược với sự lạnh lẽo, tĩnh lặng của hẻm tối ngoài kia. Tiếng cười nói ồn ào của các võ sư giang hồ lang thang, tiếng bát đũa va chạm loảng xoảng, tiếng chửi thề và mùi rượu nếp ngọt nồng nàn bốc lên ngào ngạt. Phùng Tiểu Nhị nhanh tay đóng chặt cửa gỗ sau, thở phào nhẹ nhõm, khẽ thì thầm:


"Chao ôi, Đại sư huynh! Tiểu Diệp tỷ! Hai người làm ta đứng tim suýt rụng cả rổ răng rồi! Mau đi theo ta, ta đã chừa sẵn chiếc bàn tối tăm và yên tĩnh nhất ở góc quán cho hai người rồi!"


Lâm Tiểu Diệp dìu Hoàng đi lảo đảo qua những dãy bàn ồn ào. Hoàng Ngủ Nướng lúc này hoàn toàn không có một chút tu vi nội lực nào, nhục thân phàm nhân của anh đã kiệt sức hoàn toàn sau một ngày đêm chạy trốn ròng rã qua đầm lầy. Đôi mắt anh nhắm nghiền, đầu gục gật liên tục theo từng bước đi lóng ngóng. Khi vừa tới chiếc bàn gỗ lim nặng nề, tối tăm nhất nằm khuất sau bức bình phong rách nát, Hoàng không thèm ngồi lên ghế. Cơ thể anh mềm nhũn ra như một sợi bún thấm nước, từ từ tuột xuống rồi chui tọt xuống dưới gầm bàn gỗ tối tăm để ngủ gật.


Anh nằm sấp sát đất trên nền đất mát mẻ, hai tay ôm chặt lấy chiếc gối tơ tằm Tuyết Vũ rách góc đã được nhét thêm chút bông tuyết sơn ngàn năm êm ái. Tiếng ngáy nhẹ "u u... trầm ấm" quen thuộc bắt đầu phát ra từ mũi miệng anh, hoàn toàn phớt lờ thế giới ồn ào đầy sát cơ ngoài kia.


Lâm Tiểu Diệp dở khóc dở cười nhìn vị sư huynh ăn hại đang nằm bẹp dí dưới gầm bàn, nàng khẽ thở dài rồi ngồi xuống ghế để che chắn tầm mắt của người ngoài. Lý Bánh Bao cũng khệ nệ đặt rổ tre lên bàn, ngồi phịch xuống bên cạnh, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên gương mặt tròn xoe như quả bóng. Gã thì thầm đầy cuồng tín:


"Tiểu Diệp sư muội, muội xem! Đại sư huynh nằm ngủ sấp dưới gầm bàn mà nhịp thở vẫn đều đặn như vậy, đây chắc chắn là 'Đại Địa Quy Tâm Pháp' trong truyền thuyết, mượn địa khí của đất để ngộ đạo kiếm ý!"


"Bánh Bao huynh, huynh bớt lảm nhảm đi! Huynh ấy chỉ là quá lười và thèm ngủ mà thôi!" Lâm Tiểu Diệp gắt khẽ, nàng gọi Phùng Tiểu Nhị mang lên một bình rượu nếp ngọt Nhất Túy để giả vờ làm khách uống rượu qua mắt lính tuần.


Thế nhưng, bình yên chưa kéo dài được nửa chén trà, cửa chính của tửu quán bỗng nhiên bị một lực lượng thô bạo đạp phăng ra. Tiếng rít chói tai của bản lề cửa gỗ vang lên, kèm theo đó là ba bóng đen hung tợn bước vào, tỏa ra một luồng sát khí đỏ rực, tanh tưởi như máu khô.


Kẻ đi đầu là một thanh niên hung tợn mặc giáp sắt đen dính đầy máu khô, tóc tai bù xù thắt băng đỏ, tay lăm lăm cặp song đao Hắc Thiết sắc lẹm chém sắt như bùn. Gã chính là Lôi Nhất Đao, đại ca dùng song đao của Thiết Huyết Đường—tàn dư cuối cùng của Hắc Phong Bang đang trốn chạy ráo riết sau khi bang hội bị Hoàng mộng du bẻ gãy đao dẹp loạn ngày trước. Theo sau gã là hai tên thảo khấu tay cầm đoản đao, mặt mũi bặm trợn đầy sẹo.


"Chủ quán đâu! Mau dọn sạch cái bàn tốt nhất cho đại ca ta ngồi!" Một tên thảo khấu hét lớn, vung đao chém phăng một góc chiếc bàn gỗ trống bên cạnh.


Khách khứa trong quán thấy thế liền hoảng sợ, vội vàng ôm đầu thu dọn đồ đạc lủi sạch ra cửa sau, không ai muốn rước họa vào thân trước lũ tà tu hung hãn này. Phùng Tiểu Nhị run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng dắt khăn lau cúi đầu:


"Dạ... dạ bẩm các vị đại ca... quán em chỉ còn chiếc bàn ở góc tối kia là trống..."


Lôi Nhất Đao trừng mắt nhìn theo hướng chỉ của Phùng Tiểu Nhị. Ánh mắt gã dừng lại trên bàn của Lâm Tiểu Diệp và Lý Bánh Bao. Nhìn thấy hai kẻ mặc đồ tạp dịch xám lách rách rưới dính đầy bùn đất lôi thôi, gã cười lạnh đầy khinh bỉ. Gã bước từng bước nặng nề áp sát bàn, vung mạnh song đao cắm phập xuống mặt bàn gỗ lim, hét lớn:


"Lũ rác rưởi Thanh Phong Phái kia! Cút ngay ra chỗ khác cho đại ca ta ngồi, nếu không muốn đầu lìa khỏi cổ!"


Lâm Tiểu Diệp nghiến chặt răng, bàn tay nàng đặt lên chuôi kiếm gỗ đào run rẩy nhẹ. Nàng biết thực lực của mình Luyện Khí tầng bốn không thể đối đầu trực diện với gã sát thủ Luyện Khí tầng tám đầy sát khí này. Lý Bánh Bao béo tròn cũng run rẩy, gã ôm khư khư rổ tre trống rỗng dính bột mì, nhưng ánh mắt gã vẫn lén nhìn xuống gầm bàn đầy vẻ kỳ vọng.


Lôi Nhất Đao thấy hai kẻ tạp dịch nghèo khổ vẫn cứng đầu không chịu đứng dậy, gã cảm thấy lòng kiêu ngạo bị sỉ nhục tột độ. Gã điên cuồng gầm rú, vung mạnh thanh song đao Hắc Thiết chém mạnh một đường sắc lẹm:


"Rầm!!!"


Nhát chém mang theo chân khí sát khí đỏ rực chém đứt đôi bình rượu nếp ngọt Nhất Túy đặt trên bàn. Bình rượu vỡ vụn loảng xoảng, dòng rượu nếp ngọt lịm, nồng nàn đổ tràn trề ra mặt bàn, rồi theo các khe nứt rạn của thớ gỗ lim chảy ròng ròng xuống dưới gầm bàn.


Kỳ diệu thay, dòng rượu ngọt bốc mùi thơm ngào ngạt ấy lại chảy dọc theo chân bàn, nhỏ thẳng vào chân của Hoàng đang ngủ sấp dưới đất. Sự ẩm ướt và hương rượu ngọt ngào nhanh chóng thu hút một con muỗi độc đầm lầy Hắc Thủy khổng lồ đang vo ve trốn trong góc tối gầm bàn. Con muỗi độc bị mùi rượu kích thích, lao tới cắm mạnh vòi hút vào gót chân nhẵn nhụi của Hoàng.


"A... ngứa... ngứa quá... khò..."


Trong giấc ngủ sâu nhất do dược lực đan dược chưa tan hết, Hoàng Ngủ Nướng khẽ tặc lưỡi nói mớ. Cơn ngứa ngáy dữ dội bộc phát từ gót chân bẩm sinh khiến nhục thân phàm nhân của anh tự động vận hành phản xạ sinh lý tự nhiên để xua đuổi muỗi cắn.


Không cần mở mắt, cũng không cần vận hành một tia linh lực nào, hệ thống Mộng Du Tự Vệ Pháp lập tức được kích hoạt thụ động. Hoàng vô thức co mạnh chân phải lại, rồi đạp mạnh gót chân ra sau một cú cực mạnh theo bản năng gãi ngứa gót chân bẩm sinh (**Đạp gót lật bàn**).


Cú đạp gót chân vô tri ấy mang theo toàn bộ sức nặng vật lý giải phóng không kiểm soát của cơ thể phàm nhân khi ngủ sâu, nện chuẩn xác vào chiếc chân bàn gỗ lim nặng nề nặng tới hai trăm cân.


"Uỳnh!!!"


Một tiếng nổ vật lý chói tai vang dội khắp tửu quán. Chiếc bàn gỗ lim khổng lồ bỗng nhiên bị cú đạp giật ngược lật tung lên không trung, bay vút lên cao ba thước như một tấm lá chắn khổng lồ chắn ngang trước mặt Lôi Nhất Đao.


Lôi Nhất Đao kinh hoàng nhìn chiếc bàn gỗ bay lơ lửng, gã chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì mặt bàn gỗ lim nặng nề đã đập thẳng vào mặt gã và hai tên thảo khấu đi cùng với một lực va đập vĩ mô cực mạnh.


"Rắc! Rắc!"


Cặp song đao Hắc Thiết chém sắt như bùn của Lôi Nhất Đao bị chiếc bàn gỗ bay đè bẹp, gãy làm đôi giòn giã vang dội. Chiếc bàn gỗ tiếp tục đập trúng mặt ba tên thảo khấu khiến chúng rụng răng cửa, mặt mũi bầm tím ngã nhào ra đất rên rỉ thảm thiết.


Lôi Nhất Đao cố gắng nhảy lùi ra sau để tránh mặt bàn đè bẹp, thế nhưng gót chân gã bỗng dẫm trúng vũng nước trơn trượt rò rỉ ra từ bồn tắm nước ấm rò rỉ của nhà bếp bên cạnh. Sự mất thăng bằng đột ngột khiến gã khổng lồ Luyện Khí tầng tám trượt chân ngã sấp mặt sấp mặt xuống sàn nhà, đầu đập mạnh vào cạnh cối xay đá cũ ngất lịm tại chỗ.


Cả tửu quán rơi vào một sự im lặng chết chóc đến đáng sợ. Phùng Tiểu Nhị đứng ngơ ngác sau quầy rượu, chiếc khăn lau trên vai rơi xuống đất lúc nào không hay, đôi mắt gã mở to tròn xoe nhìn chằm chằm vào chiếc bàn gỗ lim vừa tiếp đất rầm một tiếng chắn ngang vách tường hẻm.


"Đại sư huynh vĩ đại quá!" Lý Bánh Bao cuồng tín hét lớn, gã quỳ sụp xuống đất bái lạy hướng về phía gầm bàn trống rỗng. "Chỉ bằng một cú đạp gót chân vô vi mà bẻ gãy đao bang chủ, quật ngã toàn bộ Thiết Huyết Đường! Thần thông kiếm ý nằm ngửa quả thực vô địch thiên hạ!"


Lâm Tiểu Diệp cũng bàng hoàng nhìn đống đổ nát, rồi cúi đầu nhìn xuống gầm bàn trống. Hoàng Ngủ Nướng lúc này đã xoay người nằm sấp sát đất úp mặt vào chiếc gối Tuyết Vũ thơm ngát, chân phải vẫn khẽ gãi gãi gót chân ngứa ngáy, miệng ngáy khò khò ngon lành như chưa hề có chuyện gì xảy ra.


Thế nhưng, tiếng đổ vỡ bàn ghế cực lớn vang dội ra ngoài đường phố dốc đứng đã ngay lập tức phá vỡ sự tĩnh lặng cuối cùng của Trấn Thanh Phong sầm uất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!