Nhạc nềnHarvest

Trấn Thanh Phong Náo Loạn Chờ Đón Quốc Sư

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm của Đầm lầy Hắc Thủy chưa kịp tan hết trên vạt áo tơi rách rưới của Lâm Tiểu Diệp, hơi lạnh ẩm ướt bám vào da thịt khiến nàng khẽ rùng mình. Nàng quay đầu nhìn lại phía sau, Đầm lầy Hắc Thủy âm u, đầy chướng khí độc hại giờ đã bị bỏ lại sau lưng, chỉ còn là một vệt mờ ảo khuất sau rặng liễu cổ thụ dốc đứng. Nhưng trước mặt nàng, Trấn Thanh Phong sầm uất lại đang bày ra một cảnh tượng khiến nàng chỉ muốn ngay lập tức quay đầu chạy thẳng về phía đầm lầy lún.


Toàn bộ cổng trấn vốn xám xịt, nghiêm trang hằng ngày giờ đây đã được dọn dẹp sạch sẽ không một cọng rác. Nhưng điều đáng nói là, từ trên đỉnh tường thành cao vút kéo dài xuống tận các ngả đường mòn dẫn vào trấn, hàng trăm bức trướng đỏ rực thêu chỉ vàng lộng lẫy đang bay phấp phới trong gió sớm. Trên mỗi bức trướng là một bức chân dung khổng lồ, vẽ một vị đạo sĩ trẻ tuổi có gương mặt mơ màng, u sầu, nhưng lại được người ta dốc hết bút lực thêu thêm một bộ râu quai nón đen rậm, dài tới tận ngực, vô cùng uy nghiêm và lố bịch.


Dưới mỗi bức chân dung là hàng chữ vàng rực rỡ, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai: "Cung nghênh tân Quốc sư vĩ đại Hoàng Dật An bảo quốc dẹp loạn!"


Lâm Tiểu Diệp nhìn bức chân dung vẽ gương mặt lờ đờ, tóc tai bù xù quen thuộc của sư huynh mình nhưng lại được gia cố thêm bộ râu quai nón như một vị tướng quân khai quốc, nàng suýt chút nữa thì nghẹn họng. Nàng cúi đầu nhìn Hoàng Ngủ Nướng đang đứng ngủ gật tựa lưng vào vai nàng, nước bọt rỉ nhẹ nơi khóe miệng, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc gối tơ tằm Tuyết Vũ rách góc đã được nàng vá tạm bằng vài sợi chỉ thô.


"Sư huynh... huynh nhìn xem." Lâm Tiểu Diệp khẽ lay mạnh vai Hoàng, giọng nói run rẩy giữa làn gió lạnh. "Họ vẽ huynh đấy. Bộ râu quai nón kia trông thật... hợp với phong thái 'Kiếm Tiên' của huynh."


Hoàng khẽ hé mở mắt, quầng thâm đen xì dưới mi mắt khẽ giật giật vì khó chịu. Anh nhìn bức chân dung khổng lồ treo trên cổng thành, rồi lờ đờ nhìn xuống cằm mình, nơi chỉ có vài sợi râu tơ lún phún chưa kịp cạo. Anh tặc lưỡi, giọng nói uể oải qua mũi, phát ra tiếng ngáy nhẹ "u u" trầm ấm:


"Sư muội... ta mệt quá... Sao họ lại vẽ ta giống gã đồ tể đầu thôn Trúc Lâm thế kia? Lại còn bắt ta làm Quốc sư... Phê duyệt tấu chương suốt đêm thì làm sao ta ngủ nướng được? Ta thà lên Tuyết Sơn chịu lạnh còn hơn... khò..."


Nói chưa dứt câu, đầu Hoàng đã gục xuống, chiếc mũ rơm rách nát mà Lâm Tiểu Diệp vừa nhặt được ngoài bờ ruộng sụp xuống che khuất nửa gương mặt lờ đờ. Anh lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ đứng, nhịp thở đều đặn nương theo dòng khí lạnh thổi qua vách đá.


"Huynh còn đùa được nữa sao!" Lâm Tiểu Diệp thở dài, lòng nóng như lửa đốt. Nàng biết rõ, nếu để quân lính tuần tra hoàng gia phát hiện ra vị "Kiếm Tiên" vĩ đại thực chất chỉ là một tên phàm nhân lười rũ không có nửa điểm tu vi, tội khi quân này đủ để cả hai bị chu di tam tộc.


Nàng vội vàng thò tay vào thắt lưng, kiểm tra mảnh bản đồ da thú cổ vốn rơi ra từ vết rách của gối Tuyết Vũ. Đường chỉ đỏ thêu trên bản đồ chỉ rõ một lối đi mòn dốc đứng dẫn thẳng lên đỉnh Tuyết Sơn biên cương lạnh giá, nơi có hang Tuyệt Âm cách âm hoàn hảo mười phần. Nhưng trước khi lên núi tuyết, họ bắt buộc phải lẻn vào trấn để mua thêm bông tuyết sơn ngàn năm dệt chăn ấm và một ít trà hoa nhài đắng thôn Trúc Lâm để giữ cho tinh thần Hoàng không bị di chứng mỏi nhừ cơ bắp tàn phá.


"Phải cải trang lôi thôi hơn nữa mới được." Lâm Tiểu Diệp lầm bầm. Nàng nhặt một vốc bùn đất ẩm ướt dưới vệ đường, không thương tiếc bôi lem nhem lên gương mặt thanh tú của mình, rồi trét đầy lên chiếc áo tạp dịch xám rộng thùng thình của Hoàng. Nàng kéo sụp chiếc mũ rơm của anh xuống sát cằm, khoác thêm một vạt áo tơi rách rưới đầy mùi rơm rạ mục nát lên vai hai người. Trông họ lúc này không khác gì hai kẻ tạp dịch nghèo khổ, lôi thôi đi lạc đường.


Nàng dắt Hoàng đi cúi đầu, từng bước rón rén lách qua những khe hở giữa các xe chở củi của người dân địa phương đang xếp hàng vào trấn. Quân lính tuần tra hoàng gia mặc giáp sắt sáng loáng, tay lăm lăm tấu chương vẽ chân dung Quốc sư, liên tục đối chiếu gương mặt của từng người qua đường. Tiếng vó ngựa gõ lọc cọc trên đá xanh, tiếng binh khí va chạm vào giáp sắt rầm rập tạo ra một bầu không khí căng thẳng tột độ.


"Tránh đường! Tất cả tránh đường cho quân lính triều đình đi tuần!" Một tên cai lệ hét lớn, vung roi da xua đuổi đám đông nghèo khổ.


Lâm Tiểu Diệp bấm chặt mười ngón tay vào vạt áo tơi, tim đập thình thịch. Nàng khẽ kéo Hoàng lách vào một ngõ hẻm tối tăm, khuất sau một xe chở củi lớn để tránh ánh mắt dò xét của tên cai lệ. Ngõ hẻm này chật hẹp, tối tăm và nồng nặc mùi tro bếp, là nơi trú ẩn tạm thời hoàn hảo.


Nhưng ngay khi họ vừa bước sâu vào bóng tối của hẻm, một bóng người tròn xoe như quả bóng đột ngột lách ra từ sau đống củi khô. Lâm Tiểu Diệp giật nảy mình, tay nàng theo bản năng đặt lên chuôi thanh kiếm gỗ đào ngàn năm giắt bên hông, chuẩn bị tinh thần phóng bột khói tẩu thoát.


"Tiểu Diệp sư muội! Là ta! Chớ ra tay!"


Một giọng nói béo tròn, quen thuộc vang lên trong bóng tối. Lâm Tiểu Diệp định thần nhìn lại, gương mặt nàng lập tức giãn ra vì kinh ngạc. Người đứng trước mặt nàng, mặc bộ đồ tạp dịch ngoại môn chật căng bụng, mặt mũi mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt đầy hân hoan hớn hở, chính là Lý Bánh Bao – gã sư đệ tạp dịch mập ú của nhà bếp ngoại môn Thanh Phong Phái.


"Bánh Bao huynh?!" Lâm Tiểu Diệp khẽ thốt lên, vội vàng hạ giọng xuống mức nhỏ nhất. "Sao huynh lại ở đây? Không phải huynh đang ở nhà bếp ngoại môn dọn dẹp sao?"


Lý Bánh Bao cười toe toét, cái bụng phệ nảy lên bần bật. Gã vội vàng đặt một chiếc rổ tre lớn bọc vải dày xuống đất, khói nóng tỏa ra nghi ngút mang theo mùi thơm ngào ngạt của thịt heo băm và hành lá nướng thơm phức. Gã thì thầm đầy tự hào:


"Ta nghe tin sứ đoàn triều đình Đại Vũ phong tỏa Trấn Thanh Phong để tìm kiếm Đại sư huynh làm Quốc sư, ta biết ngay hai người sẽ phải lẩn trốn qua đây để lên Tuyết Sơn. Ta đã lén trốn khỏi tông môn ngay trong đêm, mang theo rổ bánh bao ấm nóng gia truyền này để tiếp tế cho huynh ấy! Đại sư huynh ngủ sâu mỏi nhừ cơ bắp, không có bánh bao của ta làm sao hồi phục thể lực được chứ!"


Nói rồi, Lý Bánh Bao vội vàng vén lớp vải bọc ra, dâng lên một đĩa bánh bao trắng tròn, bốc khói nghi ngút. Mùi thơm của bánh bao nóng hổi ngay lập tức lấp đầy ngõ hẻm tối tăm.


"Khò... bánh bao... cho thêm chút thịt... khò..."


Hoàng Ngủ Nướng đang đứng ngủ gật tựa lưng vào tường hẻm, ngửi thấy mùi thơm quen thuộc, nhục thân của anh tự động vận hành phản xạ sinh lý. Không cần mở mắt, bàn tay gầy gò của Hoàng tự động vươn ra khỏi vạt áo tơi, kẹp chuẩn xác lấy một chiếc bánh bao nóng hổi rồi đưa lên miệng nhai ngồm ngoàm trong trạng thái ngủ sâu. Nhịp thở ngáy u u trầm ấm của anh khẽ cộng hưởng với hơi ấm tỏa ra từ rổ bánh bao, tạo ra một cảnh tượng vô cùng hài hước.


"Huynh xem, Đại sư huynh vừa ngửi thấy bánh bao của ta là 'thần thông' tự động kích hoạt ngay!" Lý Bánh Bao cuồng tín thì thầm, hai tay chắp lại bái lạy hướng về phía Hoàng. "Chân nhân ẩn thế quả nhiên ăn uống cũng đạt đến cảnh giới vô vi!"


"Bánh Bao huynh, huynh bớt thần thánh hóa huynh ấy đi!" Lâm Tiểu Diệp dở khóc dở cười, nhưng lòng nàng khẽ dâng lên một luồng ấm áp khó tả. Giữa lúc giang hồ đầy sóng gió, triều đình truy lùng ráo riết, chỉ có gã mập thật thà này là mạo hiểm mạng sống để mang đồ ăn tiếp tế cho họ.


Lý Bánh Bao khẽ cúi người, lôi từ trong đáy rổ tre ra một chiếc bao tải nhỏ bằng vải thô, bên trong chứa đầy những sợi bông trắng muốt, mềm mại và tỏa ra một luồng hơi lạnh nhẹ nhàng xoa dịu thần kinh. Gã thì thầm đầy huyền bí:


"Tiểu Diệp sư muội, đây chính là Bông tuyết sơn ngàn năm quý hiếm mà ta đã dùng toàn bộ số linh thạch vụn tích lũy bấy lâu nay để mua từ thương hội Kim Tiền dưới chân núi. Ta biết chiếc gối Tuyết Vũ của Đại sư huynh bị rách góc rò rỉ bông vải. Huynh ấy sắp lên Tuyết Sơn lạnh giá, không có bông này nhét thêm vào gối dệt chăn ấm thì làm sao chịu nổi cái lạnh thấu xương của núi tuyết biên cương!"


Lâm Tiểu Diệp nhận lấy bao bông tuyết sơn, lòng đầy xúc động. Nàng biết rõ giá trị của loại bông này cực kỳ đắt đỏ trên thị trường đen, gã mập này chắc chắn đã phải dốc sạch túi mới mua được. Nàng khẽ gật đầu:


"Cảm ơn huynh, Bánh Bao huynh. Có số bông này, ta có thể nâng cấp chiếc gối rách góc của sư huynh, chuẩn bị cho cái lạnh Tuyết Sơn cấp sau an toàn hơn."


Nàng vội vàng lấy từ bên hông một bình Trà hoa nhài đắng thôn Trúc Lâm, khẽ nhấp một ngụm nhỏ để giải tỏa cơn mệt mỏi và làm dịu thần kinh sau một đêm ròng rã chạy trốn. Hương vị đắng ngắt nhưng hậu vị ngọt ngào của trà quê nhà giúp nàng lấy lại sự tỉnh táo.


Thế nhưng, mùi thơm ngào ngạt của rổ bánh bao nóng hổi bốc khói nghi ngút giữa buổi sớm đông lạnh giá lại vô tình trở thành một cái bẫy chết người trong ngõ hẻm kín gió.


"Cộc... cộc... cộc..."


Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của giày sắt gõ trên nền đá xanh đột ngột vang lên từ đầu hẻm tối. Ánh lửa đuốc bập bùng từ phía ngoài hắt vào vách tường hẻm, tạo ra những bóng đen dài ngoằng, u ám đang áp sát.


"Mùi gì thơm thế này? Lại có mùi bánh bao nhân thịt hảo hạng giữa khu ổ chuột nghèo khổ sao?" Một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền và nghi ngờ vang lên.


Lâm Tiểu Diệp kinh hoàng nhận ra một tên quan lại địa phương đi tuần—mặc áo bào xanh sẫm thêu hoa văn sóng nước, thắt lưng đeo tấm lệnh bài đồng của triều đình Đại Vũ—đang chậm rãi bước vào hẻm tối. Theo sau gã là hai tên lính tuần mặc giáp sắt, tay cầm roi sắt chấp pháp tỏa ra ánh thép lạnh lẽo.


"Không xong rồi!" Lâm Tiểu Diệp biến sắc, nàng vội vàng đẩy chiếc rổ tre của Lý Bánh Bao vào sâu sau đống củi khô, rồi kéo sụp mũ rơm của Hoàng xuống sát cằm, bắt anh đứng im tựa lưng vào tường hẻm.


Lính tuần tra hoàng gia chiếm ưu thế pháp lý và quân số áp đảo tại thành trấn này, chỉ cần một cử động sai sót nhỏ cũng đủ để họ bị bắt giữ ngay lập tức. Cả nhóm bị dồn vào góc tường hẻm tối, không thể lùi bước chạy trốn.


Tên quan lại địa phương dừng lại cách họ năm bước chân. Gã khẽ hít hà mùi thơm còn sót lại trong không khí, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua ba người mặc đồ rách rưới, lôi thôi đang đứng nép vào góc tường.


"Các ngươi là ai?" Tên quan lại gõ nhẹ chiếc roi sắt lên vách hẻm, tiếng kim loại va chạm phát ra âm thanh "keng... keng..." chói tai, tạo ra một áp lực tinh thần cực lớn. "Giờ này toàn trấn đang thiết lập giới nghiêm để chờ đón Quốc sư vĩ đại. Kẻ nào cho phép lũ beggars các ngươi tụ tập ở đây ăn uống?"


Lâm Tiểu Diệp dốc toàn lực khống chế nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng bước lên một bước, khẽ cúi đầu thật thấp, cố gắng dùng giọng địa phương thôn Trúc Lâm chậm chạp, thật thà để lấp liếm:


"Bẩm quan lớn... tụi con chỉ là dân rèn giường nghèo khổ từ thôn Trúc Lâm đi lạc đường vào trấn hòng bán ít sắt vụn kiếm linh thạch vụn mua gạo ăn qua ngày. Sư huynh của con bẩm sinh bị bệnh lờ đờ, đi đường mệt quá nên đứng ngủ gật tựa tường. Tụi con không dám làm loạn tiếng ồn ào đâu ạ..."


Nói rồi, nàng khẽ chỉ tay về phía thanh kiếm rỉ sét loang lổ không chuôi của Hoàng đang đặt cạnh gối Tuyết Vũ trên bè tre sau đống củi. Thanh sắt gỉ loang lổ trông quả thực không khác gì một thanh sắt vụn phế thải.


"Dân rèn giường thôn Trúc Lâm sao?" Tên quan lại nhíu mày, gã bước thêm một bước áp sát. Ánh mắt gã dừng lại trên nhục thân cao gầy của Hoàng Ngủ Nướng. Dù Hoàng đang mặc chiếc áo tạp dịch xám rách vai dính đầy bùn đất bẩn thỉu, nhưng nhịp thở đều đặn phát ra tiếng ngáy u u trầm ấm của anh lại vô tình tạo ra một luồng khí động học nhẹ nhàng xua tan những hạt bụi lơ lửng xung quanh.


Tên quan lại là kẻ có chút tri thức võ học, gã lập tức nhận ra điểm bất thường. Một tên tạp dịch phàm nhân nghèo khổ làm sao có thể giữ thăng bằng hoàn hảo khi ngủ đứng tựa lưng vào tường hẻm mà không hề bị lảo đảo hay ngã quỵ? Lại thêm mùi thơm của bánh bao nhân thịt hảo hạng kia, phàm nhân nghèo đói làm sao có tiền mua được?


"Hừ, dân rèn giường mà lại ăn bánh bao nhân thịt hảo hạng của nhà bếp ngoại môn Thanh Phong Phái sao?" Tên quan lại lạnh lùng cười, gã giơ thanh roi sắt lên, chĩa thẳng vào mặt Hoàng. "Còn tên tiểu tử này... ngủ đứng thăng bằng thế kia, e là tu vi khinh công không hề tầm thường. Mau giơ mặt lên cho bản quan kiểm tra danh tính!"


Lý Bánh Bao hoảng hốt, gã vội vàng thò tay vào túi áo định rút ra vài viên linh thạch vụn để hối lộ lính canh, miệng lắp bắp:


"Quan... quan lớn bớt giận... đây là chút tiền trà nước tụi con kính dâng..."


"Cút ra!" Tên quan lại nghiêm túc gạt phăng bàn tay mập mạp của Lý Bánh Bao, khiến mấy viên linh thạch rơi loảng xoảng xuống đất. Gã trừng mắt: "Triều đình có lệnh, kẻ nào che giấu hành tung của Quốc sư hoặc giả mạo cao nhân sẽ bị chém đầu thị chúng! Bản quan thà bắt lầm còn hơn bỏ sót!"


Tên quan lại địa phương tiến sát nút mặt Hoàng, tay phải gã đưa ra, chuẩn bị giật phăng chiếc mũ rơm rách nát đang che khuất gương mặt lờ đờ ngủ gật của anh để đối chiếu với bức chân dung Quốc sư vẽ thêm bộ râu quai nón vĩ đại.


Lâm Tiểu Diệp nín thở, tay nàng đã thò vào túi bột khói tẩu thoát cuối cùng, chuẩn bị dốc toàn lực phản kháng. Hoàng vẫn đứng im nhắm nghiền mắt ngủ say s s s s, nhịp thở đều đặn ngáy u u trầm ấm dường như hoàn toàn vô tri trước bàn tay đang áp sát mặt mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!