Nhạc nềnHarvest

Rời Khỏi Đầm Lầy Biên Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng kêu thảm thiết của Huyết Ma Nhân vẫn còn vang vọng giữa màn sương tím rực của Đầm lầy Hắc Thủy, lọt vào tai Lâm Tiểu Diệp như một bản nhạc giao hưởng đầy hỗn loạn và kỳ quặc. Nàng ôm ngực, cố gắng hít thở từng ngụm khí lạnh để xoa dịu buồng phổi đang bỏng rát. Nhìn qua làn khói độc đang cuồn cuộn sủi bọt khí "bục... bục...", nàng thấy gã sát thủ phi đao kiêu ngạo Vô Danh cùng tên đồng bọn tà tu Huyết Ma Nhân đang chìm dần xuống hố bùn lún sâu không đáy. Một kẻ thì ra sức quẫy đạp làm bùn bắn tung tóe, kẻ kia thì hai tay ôm chặt lấy mông, nơi cắm ba mũi phi đao tẩm kịch độc của chính đồng bọn mình, la hét đến khản cả giọng.


"Vô... Vô Danh khốn kiếp! Ngươi cố tình bắn vào mông ta đúng không? Ôi cái mông tà pháp của ta!" Huyết Ma Nhân gào lên, tà khí đỏ rực trên người gã bị bùn độc dập tắt ngúm, chỉ còn lại vẻ thảm hại đến tột cùng.


"Huynh đài... khụ khụ... ta không cố ý! Là do dòng khí động học của gã Kiếm Tiên kia tự động bẻ cong phi đao!" Vô Danh vừa hớp phải một ngụm bùn tanh tưởi, vừa ra sức biện minh trong vô vọng. Càng giãy giụa, lực hút của đầm lầy càng kéo hai kẻ tàn bạo của Thiết Huyết Đường xuống sâu hơn.


Lâm Tiểu Diệp nhìn sang bên cạnh. Vị sư huynh ăn hại của nàng, Hoàng Ngủ Nướng, vẫn đang nằm sấp trên thân tre mục nát trôi dạt sát bờ đất. Gương mặt anh úp sấp vào chiếc gối tơ tằm Tuyết Vũ rách góc, miệng không ngừng phát ra tiếng ngáy "u u... trầm ấm" đều đặn, hoàn toàn cách biệt với thế giới đầy sát cơ ngoài kia. Sức gió mạnh mẽ từ đợt ám sát hụt vừa rồi chỉ kịp xé rách thêm một đường nhỏ ở vai gáy chiếc áo tạp dịch xám lôi thôi của anh, làm rò rỉ ra vài sợi bông tuyết sơn ngàn năm trắng muốt bay lơ lửng.


"Sư huynh ơi là sư huynh, huynh ngủ cái kiểu gì mà đến cả đệ nhất sát thủ phi đao cũng tự hủy thế này?" Lâm Tiểu Diệp lầm bầm, nửa muốn khóc nửa muốn cười. Nàng biết rõ Hoàng chẳng có nửa điểm tu vi, cú né đao vừa rồi hoàn toàn là do anh khó chịu vì ánh nắng ban mai chiếu vào mắt nên xoay người nằm sấp để trốn nắng. Thế nhưng, dưới lăng kính suy diễn đầy kinh hoàng của Sát thủ Vô Danh, nó lại biến thành "Vô Ngã Bộ Pháp" khống chế dòng khí thượng thừa.


Chướng khí màu tím của Đầm lầy Hắc Thủy bắt đầu rò rỉ ngày càng dày đặc từ các khe nứt địa nhiệt, ăn mòn dần lớp phòng hộ chân khí mỏng manh của Lâm Tiểu Diệp. Nàng ho sặc sụa, biết rằng nếu còn nán lại đây thêm vài hơi thở nữa, cả nàng và Hoàng sẽ bị chướng khí độc hại này làm cho tê liệt nhục thân.


"Không được, phải rời khỏi đây ngay lập tức!" Lâm Tiểu Diệp nghiến răng, cố gượng dậy. Thế nhưng, đôi chân nàng sau một đêm ròng rã cõng Hoàng chạy trốn đã mỏi nhừ, run rẩy không còn chút lực lượng.


Phía dưới hố bùn lún, Sát thủ Vô Danh dù đã chìm đến ngực nhưng đôi mắt sắc lạnh vẫn lóe lên tia sáng quyết tử. Gã nhận ra Lâm Tiểu Diệp đang kiệt sức, bàn tay gầy gò dính đầy bùn đen của gã khẽ nhúc nhích, cố gắng với lấy mũi phi đao cuối cùng giắt bên hông thắt lưng. Gã là sát thủ chuyên nghiệp, thà chết chứ không thể để mục tiêu chạy thoát một cách lố bịch thế này.


"Muốn kéo chết chung sao? Nằm mơ đi!"


Lâm Tiểu Diệp tinh mắt phát hiện ra cử động của Vô Danh. Không một chút do dự, nàng thò tay vào túi áo bên hông, rút ra hai túi giấy nhỏ màu xám tro. Đây chính là "Bột khói tẩu thoát của Lâm Sư Muội"—món vũ khí phòng vệ tối thượng do chính tay nàng điều chế từ lưu huỳnh, thảo dược an thần và bột phấn hoa cúc khô thu hoạch từ ngoại viện Thanh Phong Phái.


Nàng vận chút tàn lực chân khí Luyện Khí Cảnh tầng bốn, ném liên tiếp hai túi bột khói xuống mặt nước sát mép hố bùn lún.


"BÙM! BÙM!"


Hai tiếng nổ nhỏ vang lên, không hề mang theo sát thương vật lý nhưng lại giải phóng ra một làn khói dày đặc gấp mười lần bình thường, cuồn cuộn bốc lên với đủ loại màu sắc ngũ sắc rực rỡ. Mùi lưu huỳnh nồng nặc kết hợp với hương thảo dược an thần cực mạnh lập tức lấp đầy khoảng không gian mười mét xung quanh hố bùn lún.


"Khụ... khụ... cái quái gì thế này?! Mắt ta... không thấy gì cả!" Vô Danh ho sặc sụa, làn khói dày đặc không gây hại mắt nhưng lại hoàn toàn che khuất tầm nhìn của gã. Mũi phi đao cuối cùng phóng ra trong cơn hoảng loạn đi lệch quỹ đạo hoàn toàn, cắm phập vào một thân cây mục nát cách Hoàng cả trượng.


"Khò... bánh bao... cho thêm chút hành... khò..." Hoàng khẽ tặc lưỡi nói mớ dưới tác động của mùi hương thảo dược quen thuộc từ bột khói, nhịp thở ngáy càng thêm phần sâu sắc, uể oải.


Tranh thủ lúc hai tên sát thủ đang bị khói mù ngũ sắc che mắt và bị kẹt chặt dưới bùn lún không thể nhấc nổi chân, Lâm Tiểu Diệp nhanh trí hành động. Nàng không đủ sức cõng Hoàng nữa, nhưng bên cạnh nàng vẫn còn chiếc bè tre nhỏ dẻo dai do Đội Vệ Binh Giấc Ngủ chế tạo, vốn đang dạt vào bờ cỏ khô.


Nàng dốc toàn bộ khinh công còn sót lại, dùng sợi dây thừng bện bằng xích sắt chịu lực buộc chặt vào đầu bè tre, rồi quấn nhiều vòng quanh thắt lưng mình. Nhục thân của Hoàng lúc này hoàn toàn thả lỏng cơ bắp, mềm nhũn như một sợi bún thấm nước, khiến trọng lượng đè nặng lên chiếc bè tre dạt trên mặt bùn.


"Sư huynh... huynh ngủ thì sướng rồi... còn ta thì sắp gãy lưng gãy cổ đến nơi rồi đây!" Lâm Tiểu Diệp khóc không ra nước mắt, nàng gồng mình kéo sợi dây xích.


Chiếc bè tre tự chế phát ra tiếng "két... két..." khô khốc, bắt đầu trượt nhanh trên mặt bùn lầy lội của Đầm lầy Hắc Thủy. Lâm Tiểu Diệp bấm chặt mười ngón chân xuống đất, nương theo luồng gió núi thổi ngược chiều để giảm bớt lực cản. Nàng di chuyển cực kỳ khéo léo, tránh xa những vùng bùn sủi bọt khí độc để bảo vệ nhục thân của Hoàng.


Kỳ diệu thay, thể chất Mộng Điệp Thánh Thể của Hoàng trong lúc ngủ sâu lại tự động vận hành một cơ chế kỳ lạ. Nhịp thở ngáy u u đều đặn của anh phát ra tần số âm thanh thấp, vô tình cộng hưởng với luồng chướng khí độc hại xung quanh. Thay vì bị chướng khí ăn mòn, nhục thân của Hoàng lại tự động hấp thụ linh khí mát mẻ, thanh khiết từ mạch nước ngầm dưới đầm lầy để phục hồi hoàn toàn thể lực cơ bắp vốn đang mỏi nhừ sau chuỗi ngày mộng du chiến đấu liên tục ở Thanh Phong Phái.


Lâm Tiểu Diệp vừa kéo bè vừa kinh ngạc nhận ra chiếc bè tre càng lúc càng nhẹ hơn, giống như nhục thân của Hoàng đang tự động triệt tiêu trọng lượng nương theo dòng khí động học. Nàng khẽ liếc nhìn thanh kiếm rỉ sét của Hoàng đang đặt cạnh gối Tuyết Vũ. Trên lưỡi kiếm rỉ loang lổ, "Vệt máu cổ Quỷ Kiến Sầu" rỉ ra từ trận chiến ở rừng trúc sương mù hôm trước vẫn chưa khô hoàn toàn. Vệt máu đỏ tươi mỏng manh ấy khẽ tỏa ra một luồng sát khí tà môn nhẹ bám đuôi kiếm rỉ, vô tình tạo ra một vòng bảo hộ vô hình xua đuổi sạch sẽ các loại muỗi độc và đỉa đầm lầy đang muốn tiếp cận bè tre.


"Đến cả vệt máu của tên thảo khấu cũng biết cách bảo vệ giấc ngủ của huynh... Đúng là vạn vật đều đồng lõa với thói lười biếng của huynh mà!" Lâm Tiểu Diệp lắc đầu thở dài, tay nàng khẽ rút mảnh bản đồ da thú cổ ra khỏi thắt lưng để định vị đường đi tiếp theo.


Mảnh bản đồ da thú cổ vốn giấu trong vết rách của gối Tuyết Vũ lúc này khẽ phát ra luồng sáng dịu nhẹ dưới làn sương độc. Đường chỉ đỏ thêu trên bản đồ chỉ rõ một lối đi mòn dốc đá khuất sau rặng liễu cổ thụ dốc đứng, dẫn thẳng ra khỏi ranh giới Đầm lầy Hắc Thủy và hướng về phía thành trấn sầm uất dưới chân núi.


Lâm Tiểu Diệp dốc toàn lực khinh công, kéo chiếc bè tre lướt nhanh qua rặng liễu dốc đứng. Phía sau nàng, làn khói mù ngũ sắc của bột khói tẩu thoát vẫn đang bao phủ toàn bộ khu vực hố bùn lún, chặn đứng hoàn toàn mọi nỗ lực định vị hay truy đuổi của tàn dư Hắc Phong Bang.


Sau gần nửa canh giờ vật lộn gian khổ, chân của Lâm Tiểu Diệp cuối cùng cũng chạm vào thảm cỏ xanh khô ráo, ấm áp của vùng đất bằng phẳng ngoài rìa đầm lầy. Tiếng sủi bọt khí độc "bục... bục..." rùng rợn của đầm lầy Hắc Thủy nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn sau lưng họ.


Lâm Tiểu Diệp ngã quỵ xuống thảm cỏ, hai tay buông lỏng sợi dây xích treo võng, lồng ngực phập phồng thở dốc hớp lấy bầu không khí trong lành, mát mẻ của buổi sớm mai. Nàng nhìn nhục thân của Hoàng vẫn đang ngủ say sưa trên bè, gương mặt anh hồng hào, dễ chịu, hoàn toàn không dính một chút bùn độc nào nhờ sự che chắn chu đáo của nàng.


"Thoát... thoát được rồi..." Lâm Tiểu Diệp lầm bầm, nàng khẽ lau mồ hôi trên trán, lòng thầm nghĩ cuối cùng họ cũng có thể tìm được một quán trọ yên tĩnh để nghỉ ngơi và mua nhu yếu phẩm chuẩn bị cho hành trình Tuyết Sơn đầy lạnh giá.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Lâm Tiểu Diệp vừa gượng dậy nhìn về phía thung lũng trước mặt, nơi tọa lạc của Trấn Thanh Phong sầm uất—thành trấn dưới núi Thanh Phong Phái—thì cả cơ thể nàng bỗng chốc cứng đờ. Đôi mắt sáng tinh anh của nàng trợn tròn vì kinh hoàng.


Phía trước họ, con đường mòn dẫn vào Trấn Thanh Phong không hề yên bình như thường lệ. Toàn bộ cổng trấn và các ngả đường xung quanh đang bị phong tỏa nghiêm ngặt bởi hàng trăm binh lính tuần tra hoàng gia mặc giáp sắt sáng loáng của triều đình Đại Vũ. Ánh lửa đuốc bập bùng từ các trạm gác biên giới hắt lên những bức trướng đỏ rực treo khắp nơi, trên đó thêu hoa văn mây khói lộng lẫy và vẽ hình chân dung của vị tân "Quốc sư" vĩ đại mà triều đình đang ráo riết rải lính tìm kiếm.


Lâm Tiểu Diệp nhìn bức chân dung vẽ gương mặt lờ đờ, lôi thôi của Hoàng nhưng lại được người ta vẽ thêm một bộ râu quai nón vô lý đầy uy nghiêm, kèm theo dòng chữ lớn: "Truy tìm Quốc sư Hoàng Dật An bảo quốc dẹp loạn!"


Nàng quay sang nhìn vị sư huynh vẫn đang ngủ say s s s s bên cạnh, miệng vẫn còn nói mớ về bánh bao thịt ấm nóng.


"Sư... sư huynh..." Lâm Tiểu Diệp run rẩy, thầm nghĩ trong lòng: "Triều đình Đại Vũ đã phong tỏa toàn trấn để bắt huynh đi làm Quốc sư rồi! Chúng ta vừa thoát khỏi đầm lầy độc hại, bây giờ làm sao lẻn vào trấn mua nhu yếu phẩm dệt gối Tuyết Sơn mà không bị bắt đây?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!