Sát Thủ Vô Danh Trở Lại
Màn sương mù độc hại màu tím đậm của Đầm lầy Hắc Thủy vẫn cuồn cuộn bốc lên từ những hố bùn đen ngòm, sủi bọt khí "bục... bục..." rùng rợn. Không khí rạng sáng ngày thứ bảy oi bức và ngột ngạt đến tột độ. Lâm Tiểu Diệp quỵ ngã trên thảm cỏ khô sát rìa đầm lầy, lồng ngực nàng phập phồng dữ dội, hai lá phổi bỏng rát như bị lửa thiêu sau khi hít phải một lượng chướng khí độc hại. Nàng cố gắng vận hành chút chân khí Luyện Khí Cảnh tầng bốn ít ỏi còn sót lại để duy trì sự tỉnh táo, nhưng đôi tay dính đầy bùn độc đen hôi thối vẫn run lên bần bật. Nàng bất lực nhìn về phía trước, nơi vị sư huynh ăn hại Hoàng Ngủ Nướng đang nằm ngủ sấp trên một thân tre mục nát trôi dạt vào bờ.
Hoàng vẫn ngủ cực kỳ ngon giấc. Thể chất Mộng Điệp Thánh Thể bẩm sinh của anh đang hoạt động hết công suất, không ngừng hấp thụ và chuyển hóa chướng khí đầm lầy thành một luồng năng lượng ấm áp xoa dịu thần kinh, giúp anh chìm sâu vào trạng thái Ngủ Rũ Trung Kỳ. Hai má anh hồng hào dễ chịu, miệng không ngừng phát ra tiếng ngáy u u trầm ấm đều đặn. Anh hoàn toàn không biết rằng, ngay trong bụi liễu rậm rạp cách đó chưa đầy mười mét, một họng súng tử thần đang nhắm thẳng vào đầu mình.
Sát thủ Vô Danh—đệ nhất ám sát tầm xa của Thiết Huyết Đường thuộc Hắc Phong Bang—đang nấp kín trên một cành liễu rủ dốc đứng. Gã mặc bộ đồ dạ hành màu xám tro che kín mặt, lưng đeo một bao phi đao dẹt bằng da thú chứa mười hai mũi phi đao Vô Danh đúc từ sắt thiên thạch sắc lẹm. Đôi mắt gã lạnh lùng, tàn nhẫn và tràn đầy sự kiên nhẫn của một thợ săn chuyên nghiệp. Gã đã âm thầm bám theo nhóm của Hoàng từ khi họ vượt qua rừng Trúc Sương Mù, chờ đợi cơ hội chín muồi này khi Lâm Tiểu Diệp đã kiệt sức hoàn toàn.
"Hừ, Bạch Vô Thường và Hắc Vô Thường đúng là lũ ăn hại," Vô Danh khinh bỉ thầm nghĩ trong lòng. "Chúng thất bại chỉ vì quá ngu ngốc khi cố tiếp cận một cao thủ kiếm đạo ẩn thế ở cự ly gần. Đối phó với kẻ sở hữu kiếm ý tự sinh như Hoàng Dật An, chỉ có ám sát tầm xa bằng Vô Ảnh Phi Đao Pháp mới là thượng sách."
Gã nhìn chằm chằm vào Hoàng đang nằm sấp trên thân tre mục. Dù Hoàng trông có vẻ lôi thôi, lười biếng và không có nửa điểm tu vi lúc tỉnh táo, nhưng Vô Danh với kinh nghiệm của một sát thủ Luyện Khí Cảnh tầng bảy không dám khinh suất. Gã nhận thấy nhịp thở ngáy u u của Hoàng vô cùng đều đặn, hoàn toàn trùng khớp với nhịp dao động của dòng nước đầm lầy.
"Hắn đang dùng hơi thở để hòa làm một với vạn vật xung quanh! Đây chính là cảnh giới 'Thiên Nhân Hợp Nhất' trong truyền thuyết!" Vô Danh rùng mình, mồ hôi lạnh rỉ ra dưới lớp mặt nạ xám. "Hắn cố tình nằm sấp úp mặt xuống tre mục để che giấu các tử huyệt trên mặt, đồng thời dùng chiếc gối Tuyết Vũ rách góc kia làm lá chắn bảo vệ đầu cổ. Thật là một thế trận phòng ngự không góc chết!"
Thế nhưng, Vô Danh không muốn bỏ cuộc. Danh tiếng của gã tại Thiết Huyết Đường không cho phép gã thất bại. Gã khẽ thò tay vào bao da, rút ra mũi phi đao thứ nhất. Mũi đao bằng sắt thiên thạch lạnh lẽo, lưỡi đao mỏng manh như cánh ve sầu, không hề phản chiếu một chút ánh sáng nào dưới ánh trăng tàn. Gã vận hành chân khí, khóa chặt mục tiêu vào gáy của Hoàng. Gã biết, chỉ cần một mũi đao này cắm trúng, kịch độc tẩm trên lưỡi đao sẽ lập tức làm tê liệt kinh mạch cổ gáy của Hoàng, kết liễu mạng sống của "Kiếm Tiên" trong nháy mắt.
"Chết đi!" Vô Danh gầm khẽ trong lòng, ngón tay gã khẽ búng một cái.
"Vút!"
Mũi phi đao thứ nhất xé rách màn sương độc màu tím đậm, lao đi với tốc độ sấm sét không tiếng động. Nó bay sát mặt nước đầm lầy, tạo ra một vệt rãnh mỏng manh trên mặt bùn lún, nhắm thẳng vào gáy của Hoàng.
Lâm Tiểu Diệp trợn tròn mắt, nàng nhìn thấy vệt sáng mờ nhạt lướt qua màn sương độc. Nàng muốn hét lên cảnh báo, nhưng cổ họng nàng bỏng rát không thể phát ra âm thanh. Nàng cố gắng vươn tay cầm thanh kiếm gỗ đào ngàn năm để cản phá, nhưng cơ thể kiệt sức hoàn toàn không nghe theo mệnh lệnh, nàng chỉ biết tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại.
Đúng lúc đó, ánh bình minh rực rỡ đầu tiên của ngày thứ bảy bỗng nhiên xuyên qua làn sương mù dày đặc của Đầm lầy Hắc Thủy, chiếu thẳng vào gương mặt đang ngủ say sưa của Hoàng. Luồng ánh sáng chói chang đột ngột rọi vào mắt khiến Hoàng cảm thấy cực kỳ khó chịu trong giấc ngủ ngon lành. Anh ghét nhất là bị ánh nắng mặt trời đánh thức sớm.
Theo bản năng sinh lý tự nhiên của một kẻ lười biếng tột độ, Hoàng vô thức thực hiện tư thế Nằm sấp sát đất để trốn tránh ánh nắng chiếu trực diện vào mắt. Anh nghiêng mạnh người sang một bên, lách nhục thân mềm nhũn như sợi bún chui tọt vào khe rỗng của thân tre mục nát dưới đất, úp sấp mặt xuống lớp cỏ khô ấm áp bóng râm.
"Phập!"
Mũi phi đao thứ nhất của Vô Danh chém sượt qua vai áo tạp dịch xám rách vai của Hoàng trong gang tấc, cắm phập vào thân tre mục nát ngay phía sau. Lực va đập mạnh mẽ của mũi đao bằng sắt thiên thạch cắt đứt một sợi tơ mỏng ở góc rách của chiếc gối Tuyết Vũ mà Hoàng đang ôm chặt trước ngực. Những sợi bông tuyết sơn ngàn năm trắng muốt rò rỉ ra ngoài, bay lơ lửng trong không khí đầm lầy như những bông tuyết rơi nhẹ giữa mùa hè.
Lâm Tiểu Diệp hé mắt ra, nàng sững sờ nhìn đống bông gòn bay lơ lửng và thanh kiếm rỉ sét của Hoàng vẫn nằm im bên cạnh thân tre mục. Sư huynh của nàng... vừa thực hiện một cú xoay người lười biếng để trốn nắng, và bằng cách đó, anh đã né tránh hoàn hảo một đòn ám sát chí mạng của đệ nhất phi đao Thiết Huyết Đường!
Trên cành liễu, Sát thủ Vô Danh hoàn toàn hóa đá. Gã trợn ngược đôi mắt dưới lớp mặt nạ xám, miệng há hốc không thể tin nổi vào mắt mình.
"Cái... cái gì thế này?!" Vô Danh gào thét trong lòng, tinh thần sụp đổ nghiêm trọng. "Hắn không thèm quay đầu lại, không thèm dùng kiếm khí, chỉ bằng một cú nghiêng người uốn dẻo phi vật lý đã né được Vô Ảnh Phi Đao của ta? Hơn nữa, hắn còn cố tình dùng vai áo xám để gạt nhẹ vào luồng khí động học của mũi đao, mượn lực gió để đẩy cơ thể vào góc khuất bóng râm của thân tre mục! Kiếm pháp vô ngã của hắn đã đạt đến cảnh giới phản xạ tự nhiên của nhục thân rồi sao?!"
Vô Danh cảm thấy lòng tự tôn của một sát thủ chuyên nghiệp bị chà đạp một cách tàn nhẫn. Gã tức giận tột độ, gương mặt đỏ gay lên dưới lớp mặt nạ. Gã không tin trên đời này lại có kẻ có thể né được phi đao liên hoàn của gã.
"Ta không tin! Ngươi chỉ là ăn may thôi!" Vô Danh nghiến răng ken két. Gã dứt khoát rút liên tiếp hai mũi phi đao tẩm kịch độc ăn mòn xương tủy ra khỏi bao da, vận hành toàn bộ mười phần chân khí Luyện Khí Cảnh tầng bảy vào hai cánh tay gầy gò.
"Vút! Vút!"
Hai mũi phi đao tiếp theo xé rách không khí, bay vút đi với quỹ đạo chéo nhau cực kỳ hiểm ác, khóa chặt toàn bộ hướng lui binh và hướng lăn lộn nằm sấp của Hoàng trên thảm cỏ khô.
Đúng lúc đó, một luồng gió đầm lầy mạnh mẽ bỗng nhiên thổi qua các khe đá hẹp dốc đứng của vùng biên giới, tạo ra một luồng khí lưu xoáy nhẹ xung quanh khu vực Hoàng đang nằm ngủ sấp. Thể chất Mộng Điệp Thánh Thể nhạy bén thụ động của Hoàng lập tức cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của áp suất không khí xung quanh nhục thân.
Hệ thống Mộng Du Tự Vệ Pháp tự động kích hoạt thụ động. Nhục thân của Hoàng tự động uốn cong mềm mại theo dòng khí động học do kiếm phong và gió núi tạo ra để triệt tiêu lực sát thương vật lý. Hai vai anh khẽ co rút lại một cách vô thức, giống như một chú mèo lười đang vươn vai duỗi thẳng hai tay chân để tìm kiếm tư thế ngủ sảng khoái hơn.
Sự co rút cơ vai đột ngột và cực kỳ dẻo dai bẩm sinh ấy đã làm thay đổi hoàn toàn dòng khí lưu xung quanh nhục thân Hoàng.
"Vút! Vút!"
Hai mũi phi đao tẩm kịch độc của Vô Danh bay sượt qua lớp áo xám rách vai của Hoàng trong gang tấc. Sức gió mạnh mẽ từ hai mũi đao chỉ kịp xé rách thêm một đường nhỏ ở vai gáy áo tạp dịch của anh, rồi bay thẳng vào bụi cỏ rậm rạp tối tăm ngay phía sau thân tre mục nát.
Trong bụi cỏ rậm rạp ấy, tà tu vân du Huyết Ma Nhân—đồng bọn của Hắc Phong Bang, kẻ đang nấp sẵn để chờ cơ hội thu hoạch linh hồn Hoàng—đang chăm chú quan sát trận chiến. Gã mặc bộ áo choàng đỏ máu thối rữa tỏa mùi tanh tưởi, móng tay dài đen xì nhọn hoắt đang bấm chặt vào đất bùn lầy sủi bọt độc. Gã đang đắc ý nghĩ rằng Hoàng chắc chắn sẽ chết dưới phi đao của Vô Danh, và gã sẽ có được linh hồn của Kiếm Tiên để luyện hóa vạn quỷ môn.
Thế nhưng, gã chưa kịp cười thành tiếng thì hai mũi phi đao tẩm kịch độc bị chệch hướng bay của Vô Danh đã cắm phập vào mông gã.
"Á... Á... Á...!!!"
Một tiếng la hét thảm thiết, chói tai xé rách màn đêm tĩnh lặng của Đầm lầy Hắc Thủy vang lên dữ dội. Huyết Ma Nhân đau đớn tột độ, kịch độc ăn mòn xương tủy tẩm trên hai mũi phi đao lập tức phát huy tác dụng, khiến hai bên mông gã bỏng rát và tê liệt hoàn toàn. Gã nhảy dựng lên khỏi bụi cỏ như một con khỉ bị đốt đuôi, hai tay ôm chặt lấy mông, móng tay dài đen xì cào cấu điên cuồng vào không khí.
"Vô Danh! Tên khốn kiếp nhà ngươi! Ngươi bắn phi đao kiểu gì thế hả?!" Huyết Ma Nhân gào thét trong điên loạn, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt xám ngoét.
Sát thủ Vô Danh trên cành liễu hoàn toàn đứng hình. Gã nhìn gã đồng bọn tà tu đang ôm mông la hét thảm thiết dưới đất mà mặt mày xám ngoét vì hoang mang tột độ.
"Huyết... Huyết Ma huynh?! Sao huynh lại nấp ở đó?!" Vô Danh lắp bắp, giọng nói run rẩy không còn chút phong thái lạnh lùng của đệ nhất ám sát.
Trong cơn đau đớn và hoảng loạn tột cùng, Huyết Ma Nhân lảo đảo bước đi, hai chân tê liệt hoàn toàn không thể khống chế thăng bằng. Gã trượt chân trên bãi bùn lầy trơn trượt dốc đứng sát mép hố bùn lún sâu không đáy. Để tránh bị ngã sụp xuống bùn độc, gã vô thức vươn hai tay cào cấu bám chặt lấy cành liễu rủ dốc đứng nơi Vô Danh đang đứng gác.
Thế nhưng, thân cây liễu cổ thụ dốc đứng này vốn dĩ đã mục nát từ lâu do chướng khí đầm lầy ăn mòn quanh năm. Sức nặng khổng lồ của gã tà tu Luyện Khí Cảnh tầng tám đang giãy giụa điên cuồng kết hợp với lực kéo mạnh mẽ đã làm phát ra một tiếng "RẮC... RẮC..." giòn giã.
Cành liễu mục nát gãy đôi hoàn toàn.
"Không xong rồi!" Vô Danh kinh hoàng hét lên, gã cố gắng vận hành khinh công nhảy lùi tránh xa vách đá, nhưng hai chân gã đã bị Huyết Ma Nhân dùng móng tay dài đen xì bám chặt lấy thắt lưng kéo mạnh xuống.
"UỲNH... UỲNH..."
Cả hai gã sát thủ nặng nề rơi tự do xuống hố bùn lún sâu hút không đáy ngay sát rìa đầm lầy. Sự va chạm mạnh mẽ của nhục thân làm sụp đổ hoàn toàn kết cấu đất bùn lầy lội xung quanh, tạo ra một vòng xoáy bùn lún khổng lồ hút chặt lấy cả hai tên tà tu.
"Cứu... Cứu ta với! Bùn lún... khụ... khụ..." Vô Danh gào thét, mặt mũi gã dính đầy bùn độc đen hôi thối, hai tay đập mạnh liên tục vào dòng bùn nhão nhoét nhưng càng giãy giụa, cơ thể gã càng bị hút sâu xuống abyss tối tăm.
"Á... mông của ta... kịch độc... khụ... khụ..." Huyết Ma Nhân cũng la hét thảm thiết, áo choàng đỏ máu của gã bị bùn lún nuốt chửng hoàn toàn, tà khí đỏ rực dập tắt ngúm dưới lớp bùn độc đen ngòm.
Chỉ trong vòng vài hơi thở ngắn ngủi, cả hai gã sát thủ hung hãn của Hắc Phong Bang đã hoàn toàn biến mất dưới vực thẳm đầm lầy Hắc Thủy, không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài những bọt khí độc màu tím sủi lên "bục... bục..." đều đặn trên mặt nước bùn lầy lội.
Lâm Tiểu Diệp ngơ ngác nhìn bãi bùn lún phẳng lặng trước mắt, thanh kiếm gỗ đào ngàn năm trong tay nàng khẽ buông lỏng suýt chút nữa rơi xuống đất. Nàng há hốc miệng, gương mặt thanh tú đờ đẫn hoàn toàn vì quá bàng hoàng trước chuỗi trùng hợp ngẫu nhiên lố bịch vừa diễn ra.
Nàng quay sang nhìn vị sư huynh đang nằm sấp ngủ ngon lành trên thân tre mục nát, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc gối Tuyết Vũ rò rỉ chút bông trắng lơ thơ. Hoàng khẽ tặc lưỡi một cái, nhịp thở ngáy u u trầm ấm đều đặn vang lên trong không gian tĩnh lặng, hoàn toàn không hề hay biết mình vừa dẹp loạn hai cao thủ tà tu ám sát chỉ bằng một cú xoay người nằm sấp để tránh nắng.
"Trời đất ơi..." Lâm Tiểu Diệp lầm bầm, nàng chỉ biết ngửa mặt lên trời than thở một câu đầy bất lực. "Sư huynh... huynh thực sự chỉ ghét ánh nắng ban mai chiếu vào mắt thôi mà! Tại sao ông trời lại có thể giúp huynh bẻ gãy đao phong, phản phệ sát thủ một cách vô lý như thế chứ?"
Thế nhưng, nàng biết rõ mình không có thời gian để suy ngẫm. Luồng chướng khí màu tím độc hại xung quanh đầm lầy đang ngày càng dày đặc, ăn mòn dần lớp phòng hộ chân khí ít ỏi của nàng. Nàng vội vàng nhét mảnh bản đồ da thú cổ xưa thêu hang Tuyệt Âm vào sâu trong thắt lưng, dùng chút sức lực cuối cùng đỡ nhục thân mềm nhũn của Hoàng dậy, quyết tâm vượt qua bờ đất biên giới Tuyết Sơn trước khi bị chướng khí đầu độc hoàn toàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!