Đầm Lầy Chướng Khí Và Bộ Pháp Vô Trọng
Tiếng bước chân rón rén dồn dập xé rách màn sương lạnh của rừng trúc. Bóng áo quấn đầy băng gạc trắng toát của Trần Háo Thắng thấp thoáng hiện ra sát mép hố bùn sạt lở. Đôi mắt gã sáng rực lên như hai ngọn đuốc giữa đêm đen khi nhìn thấy cảnh tượng dưới hố. Đại ca thảo khấu Quỷ Kiến Sầu đang quỳ rạp, mặt cắt không còn giọt máu trước thanh kiếm rỉ sét cắm sát cổ họng.
"Đại sư huynh vĩ đại!" Trần Háo Thắng thốt lên một tiếng nghẹn ngào, giọng nói khàn đặc vì quá xúc động. Gã lập tức quay lại phía sau, vẫy vẫy hai cánh tay quấn đầy băng gạc, ra hiệu bằng thủ ngữ dồn dập cho Đội Vệ Binh Giấc Ngủ. "Nhìn xem! Ta đã nói rồi mà! Đại sư huynh cố tình vấp rễ tre ngã sấp mặt là để mượn lực đả lực, dùng thần thông 'Vô chiêu thắng hữu chiêu' thu phục tên ác tặc này! Ngài ấy thậm chí còn không thèm mở mắt!"
Đội trưởng A Sáng và mười mấy đệ tử tuần tra phàm nhân rón rác tiến lại gần. Người nào người nấy đều đi bằng mũi chân, tuyệt đối không phát ra tiếng động vượt quá năm decibel. Họ nhìn Hoàng Ngủ Nướng đang nằm ngủ say sưa trong hốc đá khuất gió dưới gốc tre cổ thụ, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc gối tơ tằm Tuyết Vũ dính bụi bùn nhẹ. Tiếng ngáy "u u... trầm ấm" đều đặn phát ra từ mũi miệng anh, hòa vào tiếng gió núi thổi vi vu tạo thành một bản nhạc thiền định bình yên đến lạ lùng.
"Đúng là hiển linh rồi!" Đội trưởng A Sáng thì thầm, hai tay chắp lại bái lạy hướng về phía hốc đá. "Đại sư huynh nằm ngủ nghiêng một bên gác đầu lên tay, chân co nhẹ mà có thể hô phong hoán vũ, ném kiếm rỉ khóa cổ đại ca thảo khấu. Chúng ta phải lập tức dựng hàng rào bảo vệ tuyệt đối quanh hốc đá này!"
Lâm Tiểu Diệp đứng bên cạnh hố bùn, hai bàn tay dính đầy bùn đất nhão nhoét khẽ run lên. Nàng nhìn Quỷ Kiến Sầu đang run rẩy quỳ dưới hố, lại nhìn thanh kiếm rỉ sét loang lổ không có chuôi kiếm đàng hoàng đang cắm sâu xuống đất, rồi quay sang nhìn vị sư huynh ăn hại đang ngủ say như chết trong hốc đá. Nàng chỉ muốn ngửa mặt lên trời than thở một câu: "Trời đất ơi, sư huynh của ta thực sự chỉ bị vấp chân ngã thôi mà! Tại sao các người lại có thể tự suy diễn ra cả một bộ kiếm pháp vô ngã vĩ đại như thế chứ?"
Thế nhưng, Lâm Tiểu Diệp biết rõ mình không thể giải thích. Nếu nàng nói ra sự thật rằng Hoàng chỉ là một tên phàm nhân lười rũ không có nửa điểm tu vi, tội khi quân gạt cả Chưởng môn lẫn triều đình Đại Vũ sẽ lập tức chu di tam tộc của họ. Hơn nữa, tiếng ồn ào từ đám đệ tử cuồng tín này đang ngày càng lớn dần. Trần Háo Thắng đã rút cuốn sổ tay ghi chép 'Thần Ngủ Kiếm Ý' dày cộp ra, bắt đầu múa bút lông ghi chép cuồng nhiệt dưới ánh trăng tàn.
"Sư huynh... chúng ta phải đi thôi. Nếu để Trần sư đệ dựng hàng rào bảo vệ ở đây, cả đời huynh cũng đừng hòng được ngủ yên tĩnh nữa!" Lâm Tiểu Diệp thì thầm trong lòng đầy lo âu.
Nàng khẽ thò tay vào thắt lưng vải thô, lấy ra mảnh bản đồ da thú cổ xưa thêu hang Tuyệt Âm Tuyết Sơn—manh mối quý giá vừa rụng ra từ vết rách góc của chiếc gối Tuyết Vũ khi nàng tháo vỏ gối giặt giũ ban chiều. Dưới ánh trăng bạc mờ ảo, mảnh da thú thêu những đường chỉ màu xanh lam nhạt, chỉ rõ một lối đi độc đạo cắt ngang qua Đầm lầy Hắc Thủy—vùng đất chết đầy chướng khí độc hại ngăn cách biên giới giữa Thanh Phong Phái và Hắc Phong Bang.
"Đầm lầy Hắc Thủy..." Lâm Tiểu Diệp rùng mình. Nàng biết nơi đó chứa đầy bẫy bùn lún sâu hút không đáy và chướng khí độc hại bốc lên quanh năm. Người thường hay tu sĩ Luyện Khí Cảnh bước vào nếu không cẩn thận sẽ bị chướng khí ăn mòn phổi gáy, hoặc bị bùn lún nuốt chửng nhục thân. Thế nhưng, đó lại là con đường ngắn nhất và duy nhất để cắt đuôi Đội Vệ Binh Giấc Ngủ đang bám theo ráo riết hòng sắc phong Quốc sư.
"Thà đi qua đầm lầy độc hại còn hơn để sư huynh bị bắt về kinh đô phê duyệt tấu chương suốt đêm!" Lâm Tiểu Diệp quyết định dứt khoát.
Nàng rón rén tiến lại gần hốc đá, nhẹ nhàng dìu nhục thân mềm nhũn, thả lỏng hoàn toàn cơ bắp của Hoàng lên vai. Hoàng khẽ cựa quậy, đầu gục gật ngủ gật gối đầu lên vai nàng, miệng lầm bầm nói mớ uể oải: "Bánh bao... ấm áp... khò..." Lâm Tiểu Diệp vận hành chút chân khí Luyện Khí Cảnh tầng bốn ít ỏi còn sót lại vào đôi chân mỏi nhừ, dứt khoát lướt nhanh về phía vách đá dốc đứng dẫn xuống Đầm lầy Hắc Thủy.
"Ủa? Đại sư huynh đang dùng 'Vô Ảnh Bộ Pháp' để di chuyển trong lúc ngủ sao?" Trần Háo Thắng giật nảy mình khi ngẩng đầu lên, thấy bóng lưng Hoàng đã biến mất sau màn sương trúc. "Không xong rồi! Đại sư huynh đang khảo nghiệm khinh công của chúng ta! Mau đuổi theo bảo hộ giấc ngủ của ngài!"
"Cộc... cộc... cộc!" Tiếng mõ tre bọc vải giảm âm vang lên dồn dập. Đội Vệ Binh Giấc Ngủ rầm rập chạy theo hướng vách đá, tạo ra một cuộc truy đuổi kịch tính nhưng cực kỳ im lặng giữa đêm sương.
...
Sau nửa canh giờ khinh công chạy bộ mệt mỏi, Lâm Tiểu Diệp đã đứng trước ranh giới của Đầm lầy Hắc Thủy.
Trước mắt nàng, một vùng đầm lầy rộng lớn vạn dặm hiện ra dưới ánh trăng tàn, tối tăm và âm u rợn người. Những bọt khí độc màu tím đậm liên tục sủi lên từ những hố bùn đen ngòm, phát ra tiếng "bục... bục..." rùng rợn. Làn sương mù chướng khí dày đặc bao phủ toàn bộ không gian, làm giảm tầm nhìn xuống chưa đầy ba mét. Mùi hôi thối của lá mục và độc tố tà môn bốc lên nồng nặc, khiến không khí trở nên ngột ngạt, nóng bức một cách tà dị.
"Khụ... khụ..." Lâm Tiểu Diệp vừa bước tới rìa đầm lầy đã bị luồng chướng khí xộc vào mũi, nàng ho sặc sụa nhẹ, lồng ngực đau nhói như bị kim châm. Nàng vội vàng vận hành chân khí bảo vệ phổi gáy, nín thở một cách vất vả.
Thế nhưng, gã sư huynh đang nằm sấp trên vai nàng lại có phản ứng hoàn toàn trái ngược. Khi luồng chướng khí màu tím độc hại bốc lên bao phủ lấy gương mặt Hoàng, nhịp thở ngáy "u u... trầm ấm" của anh không hề bị gián đoạn. Thể chất Mộng Điệp Thánh Thể bẩm sinh và trạng thái Ngủ Rũ Trung Kỳ cực sâu của Hoàng lập tức kích hoạt cơ chế tự động chuyển hóa độc tố.
Đối với người thường, chướng khí đầm lầy là kịch độc ăn mòn phổi; nhưng đối với Hoàng, cơ thể anh tự động hấp thụ luồng khí độc này, lọc sạch độc tố thông qua nhịp thở đều đặn và chuyển hóa nó thành một dạng năng lượng an thần cực mạnh. Má của Hoàng bỗng chốc ửng hồng hồng dễ chịu, anh khẽ tặc lưỡi một cái rồi chìm sâu vào giấc ngủ ngon hơn, tiếng ngáy càng lúc càng uể oải, thư giãn tột độ.
"Sư huynh... huynh đúng là quái vật bách độc bất xâm mà!" Lâm Tiểu Diệp nhìn gương mặt ngủ say sưa, má hồng hào của Hoàng mà khóc không ra nước mắt. Nàng đang nín thở đến tím tái mặt mày, còn anh thì coi chướng khí chết người như hương trầm an thần cao cấp để ngủ ngon hơn.
"Đứng lại! Đại sư huynh chớ bước vào đầm lầy! Nơi đó nguy hiểm lắm!" Tiếng hét dồn dập của Trần Háo Thắng vang lên từ phía sau rặng trúc.
Lâm Tiểu Diệp nghiến răng, nàng không thể do dự nữa. Nàng dứt khoát nhảy vọt lên một thân tre mục nát đang nổi lề bề trên mặt bùn lầy sủi bọt độc. Sức nặng của Hoàng đè lên vai khiến thân tre mục lún xuống rất nhanh, nước bùn đen ngòm tẩm độc suýt chút nữa đã chạm vào mũi giày cỏ của nàng.
Đúng lúc đó, đôi chân của Hoàng đang buông thõng bỗng nhiên chuyển động vô thức. Nhận biết được dao động trơn trượt nguy hiểm từ mặt bùn bên dưới thông qua nhạy bén thụ động của thể chất Mộng Điệp Thánh Thể, cơ thể Hoàng tự động kích hoạt Mộng Du Tự Vệ Pháp.
Nhục thân của Hoàng tự tuột khỏi vai Lâm Tiểu Diệp. Nhưng thay vì rơi sụp xuống bùn lún sâu hút, nhục thân anh nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng trôi sông. Chân phải của Hoàng bước nhẹ lên một bụi cỏ khô đang nổi lơ lửng trên mặt nước bùn.
"Sư huynh!" Lâm Tiểu Diệp kinh hoàng hét khẽ, định vươn tay chụp lấy áo anh.
Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo khiến nàng hoàn toàn câm nín.
Hoàng vẫn nhắm nghiền hai mắt, gương mặt bình thản nhắm nghiền như đang nằm trên giường gỗ đàn hương sưởi ấm. Cơ thể anh uốn cong mềm mại nương theo luồng gió núi thổi qua đầm lầy, áp dụng hoàn hảo Khí động học cơ thể để triệt tiêu trọng lượng vật lý. Chân trái anh bước tiếp lên một mảnh gỗ mục nổi lề bề, rồi đến một phiến đá trơn trượt dốc đứng.
Mỗi bước đi của Hoàng nhẹ nhàng đến mức không hề làm rung động mặt nước bùn lầy, không hề làm sủi thêm một bọt khí độc nào. Anh mộng du di chuyển, nhịp nhàng lướt đi trên mặt bùn lún như một vị tiên nhân đang đi dạo trên mây. Đôi tay anh vẫn ôm chặt lấy chiếc gối Tuyết Vũ trước ngực làm lá chắn bảo vệ đầu cổ khỏi những nhánh liễu gai rủ xuống.
"Vô... Vô Trọng Bộ Pháp!" Lâm Tiểu Diệp trợn tròn mắt nhìn bóng lưng Hoàng đang lướt đi thoăn thoắt trên mặt đầm lầy chết chóc. Nàng phải chật vật dùng kiếm gỗ đào cắm xuống bùn để giữ thăng bằng, bước đi cực kỳ khó khăn khổ sở, dính đầy bùn đất đen ngòm. Trong khi đó, sư huynh của nàng—kẻ không có một chút nội lực nào—lại đang lướt sóng bùn một cách tao nhã, không dính một vết bẩn, miệng vẫn ngáy khò khò đều đặn.
Từ rìa đầm lầy, Trần Háo Thắng và Đội Vệ Binh Giấc Ngủ vừa đuổi tới nơi. Họ đứng bất động trước vùng bùn lún sủi bọt tím, kinh hãi nhìn bóng dáng Hoàng đang lướt đi nhẹ nhàng giữa làn sương độc dày đặc.
"Trời ơi!" Trần Háo Thắng quỳ sụp xuống đất bùn, hai tay ôm đầu, đôi mắt trợn ngược lên vì sùng bái cuồng nhiệt đến phát điên. Gã run rẩy rút cuốn sổ tay ra, múa bút lông ghi chép dồn dập. "Đại sư huynh vĩ đại đang dùng 'Vô Trọng Bộ Pháp' tối cao! Ngài ấy không cần vận hành chân khí, chỉ dùng trọng tâm trống rỗng của tâm cảnh Vô Ngã để lướt trên bùn độc! Ngài ấy đang dạy chúng ta rằng: Khi tâm ta không có tạp niệm, cả thế giới độc hại này cũng không thể làm ta lún xuống!"
"Đại sư huynh vĩ đại! Chúng ta nguyện học theo kiếm ý của ngài!" Đội Vệ Binh Giấc Ngủ đồng thanh hét lớn đầy cuồng nhiệt, tiếng hét vang dội cả vùng đầm lầy âm u.
Trần Háo Thắng vội vàng lấy sợi dây thừng buộc củi nặng nề từ thắt lưng ra, định quăng dây để kéo Hoàng lại gần rìa đất an toàn. "Đại sư huynh! Để đệ tử kéo ngài về!"
Gã quăng mạnh sợi dây thừng dẻo dai bay vút qua màn sương tím. Thế nhưng, sợi dây thừng chưa kịp chạm vào áo Hoàng đã bị vướng chặt vào một rễ cây mục nát ẩn dưới mặt bùn. Lực kéo quá mạnh của gã cuồng luyện công làm sợi dây thừng căng cứng rồi *PHỰT* một tiếng, đứt đoạn làm đôi.
"A! Sợi dây thừng bị đứt rồi!" Trần Háo Thắng u uất hét lên. "Đại sư huynh cố tình dùng rễ cây mục để cắt đứt sợi dây của ta! Ngài ấy đang cảnh cáo ta rằng: Con đường ngộ đạo của ngài là độc đạo, kẻ phàm phu tục tử như ta không được dùng dây thừng ràng buộc ngài! Ta hiểu rồi! Ta hiểu kiếm ý của ngài rồi!"
Lâm Tiểu Diệp vừa kéo lết đôi chân dính đầy bùn đất chật vật đi theo sau Hoàng, vừa nghe tiếng la hét cuồng tín của Trần Háo Thắng từ phía sau dội lại. Nàng chỉ biết lắc đầu ngao ngán, thầm nghĩ gã sư đệ này đúng là đã hết thuốc chữa. Sợi dây thừng rõ ràng là bị vướng rễ cây mục tự đứt, vậy mà gã cũng có thể suy diễn thành kiếm ý cảnh cáo của Hoàng.
Nhờ sự cuồng tín tự dọa mình của Trần Háo Thắng và bẫy bùn lún nguy hiểm của Đầm lầy Hắc Thủy, Đội Vệ Binh Giấc Ngủ hoàn toàn bị chặn lại ở rìa đầm lầy, không một ai dám mạo hiểm bước chân vào vùng đất chết. Lâm Tiểu Diệp thở phào nhẹ nhõm, nàng cố gắng điều hòa nhịp thở, dùng khinh công bám sát theo bóng dáng Hoàng đang mộng du lướt đi phía trước.
Càng đi sâu vào lòng đầm lầy, chướng khí màu tím càng dày đặc, tầm nhìn giảm xuống chỉ còn chưa đầy hai mét. Không khí nóng bức tà dị bốc lên hầm hập, sủi bọt độc liên tục quanh bước chân vô trọng lượng của Hoàng. Hoàng vẫn ngủ cực kỳ ngon giấc nhờ lượng khí độc được chuyển hóa thành năng lượng an thần ngủ ngon hơn. Tiếng ngáy "u u... trầm ấm" của anh vang vọng trong không gian tối tăm, vô tình xua đuổi các loại côn trùng và rắn rết tà môn đang rình rập dưới bùn lầy.
Sau gần một canh giờ vật lộn khổ sở, Lâm Tiểu Diệp cuối cùng cũng nhìn thấy bờ đất khô ráo phía bên kia đầm lầy—ranh giới chính thức dẫn lên Tuyết Sơn biên cương lạnh giá. Nàng kiệt sức hoàn toàn, chân tay bủn rủn dính đầy bùn đất đen ngòm, ho sặc sụa nhẹ do hít phải một chút chướng khí rò rỉ. Nàng quỵ xuống bãi cỏ khô ráo sát rìa đầm lầy, thở dốc dập dồn để hồi phục chân khí.
Nhục thân của Hoàng cũng nhẹ nhàng lướt bước chân cuối cùng lên thảm cỏ khô, rồi theo bản năng tìm kiếm chỗ ngủ êm ái, anh nằm sấp sát đất úp mặt xuống đống cỏ khô mềm mại ấm áp, hai tay vẫn ôm chặt lấy chiếc gối Tuyết Vũ rách góc, tiếp tục ngáy khò khò đều đặn như không có chuyện gì xảy ra.
Lâm Tiểu Diệp nhìn sư huynh ngủ ngon lành không dính một vệt bùn, lại nhìn bản thân tơi tả dính đầy bùn độc hôi thối, lòng đầy u uất bất lực. Nàng khẽ lấy hũ trà hoa nhài đắng thôn Trúc Lâm bên hông ra nhấp một ngụm nhỏ để giải độc tố chướng khí, thanh lọc cổ họng đang bỏng rát.
"Khò... bánh bao nhân thịt... sưởi ấm... khò..." Hoàng khẽ nói mớ, xoay người ôm chặt gối Tuyết Vũ sảng khoái.
Thế nhưng, sự yên bình ngắn ngủi ấy bỗng chốc bị dập tắt.
Từ trong bóng tối mịt mù của rặng liễu rủ xơ xác phía trước bờ đất, một luồng sát khí lạnh lẽo, bén ngót đột ngột khóa chặt lấy nhục thân của Hoàng. Gió đầm lầy bỗng nhiên ngừng thổi, không khí trở nên đông cứng lại một cách đáng sợ.
Lâm Tiểu Diệp giật nảy mình, bản năng tu sĩ của nàng lập tức nhận ra nguy hiểm cận kề. Nàng vội vàng nhìn về phía rặng liễu tối tăm.
Giữa làn sương độc xám xịt, một bóng đen tà dị, gầy gò mặc bộ đồ dạ hành màu xám tro đang âm thầm đứng sừng sững trên một cành liễu rủ dốc đứng. Gương mặt gã che kín dưới lớp vải đen, chỉ để lộ ra đôi mắt lạnh lùng, tàn nhẫn đầy sát khí của một sát thủ chuyên nghiệp.
Trên tay phải gã, ba mũi phi đao bằng sắt thiên thạch sắc lẹm khía răng cưa đang phản chiếu ánh trăng tàn lấp lánh, tỏa ra luồng sát khí lạnh lẽo thấu xương. Mũi phi đao tẩm độc đen ngòm đang chĩa thẳng vào trán của Hoàng đang nằm ngủ sấp trên cỏ khô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!