Nhạc nềnHarvest

Vấp Ngã Hạ Gục Đại Ca Thảo Khấu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương mù dày đặc của Rừng Trúc Sương Mù như một tấm lụa xám khổng lồ, quấn chặt lấy từng tấc đất, từng bụi tre gai dốc đứng của vùng núi Thanh Phong Phái. Không khí rạng sáng ngày thứ bảy lạnh buốt đến mức mỗi hơi thở của Lâm Tiểu Diệp đều ngưng tụ thành những luồng khói trắng xóa. Đôi chân nhỏ nhắn của nàng tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng bốn khẽ run rẩy bần bật trên nền đất bùn nhão nhoét dính đầy lá tre rụng. Thể lực của nàng đã hoàn toàn cạn kiệt sau khi phải cõng một gã đàn ông trưởng thành—người đang thả lỏng hoàn toàn cơ bắp, mềm nhũn như một sợi bún thấm nước—chạy thục mạng suốt mấy dặm đường đèo hiểm trở.


Trên lưng nàng, Hoàng Ngủ Nướng vẫn đang nhắm nghiền mắt, hai tay ôm khư khư chiếc Gối tơ tằm tuyết Tuyết Vũ dính bụi bùn, miệng rỉ nước bọt lầm bầm nói mớ:


"Khò... bánh bao... Lý Bánh Bao... cho thêm chút nhân thịt... khò..."


Lâm Tiểu Diệp bất lực thở dốc, lồng ngực nàng đau nhói như có lửa đốt. Nàng khẽ xoay đầu nhìn bóng đen khổng lồ đang chắn ngang lối đi độc đạo trước mặt. Quỷ Kiến Sầu—đại ca thảo khấu hung tợn của vùng núi này—đang đứng sừng sững như một tảng đá tảng. Gã mặc bộ áo da thú hở ngực xăm hình đầu quỷ đỏ rực đầy sát khí, tay lăm lăm thanh đại đao sứt mẻ khía răng cưa tẩm độc đen ngòm. Luồng sát khí đỏ rực từ chân khí Luyện Khí Cảnh tầng năm của gã tỏa ra khiến những lá tre xung quanh khẽ run rẩy.


"Haha! Chạy đi đâu hả lũ rác rưởi Thanh Phong Phái!" Quỷ Kiến Sầu cười sằng sặc, giọng nói ồm ồm vang dội xé rách màn sương. "Hôm nay, mạng của vị 'Mộng Cảnh Kiếm Tiên' này... Quỷ Kiến Sầu ta xin nhận! Đầu của hắn đáng giá hàng trăm viên linh thạch vụn ở Hắc Phong Bang đấy!"


Lâm Tiểu Diệp nghiến chặt răng, nàng cố gắng vận hành chút chân khí cuối cùng trong đan điền, nâng thanh kiếm gỗ đào ngàn năm lên phòng thủ. Thế nhưng, đôi chân nàng quá mỏi nhừ, gối run rẩy không đứng vững.


"Sư muội... tránh ra... để ta... khò..." Hoàng lầm bầm qua mũi, nhịp thở ngáy "u u... trầm ấm" vẫn đều đặn vang lên bên tai nàng.


Quỷ Kiến Sầu nhìn thấy phong thái của Hoàng thì khẽ khựng lại một nhịp. Gã vốn là kẻ nhát gan bẩm sinh trước những thứ tâm linh kỳ bí không giải thích được. Gã đã nghe danh "Mộng Cảnh Kiếm Tiên" một tay kẹp gãy đại đao của bang chủ Lôi Thiết Độc, dẹp loạn kịch độc của Độc Thủ Dược Vương. Lúc này, gã nhìn thấy Hoàng nhắm nghiền mắt, gương mặt bình thản đến lạnh lùng, trên mái tóc bù xù bám đầy một lớp bụi phấn hoa cúc khô màu vàng nhạt đang khẽ phát ra luồng sáng mờ dưới ánh trăng tàn.


"Cái gì kia?" Quỷ Kiến Sầu nheo mắt trái đầy nghi ngờ. "Bụi phấn màu vàng nhạt đó... chẳng lẽ là 'Cúc Hoa Kiếm Khí' ngưng tụ thành thực thể trong truyền thuyết? Hắn đang ngủ đứng để ngộ đạo sao? Không thể nào, một kẻ không có nửa điểm chân khí dao động như hắn sao có thể dẹp loạn Hắc Phong Bang? Chắc chắn là giả heo ăn hổ!"


Sự tự suy diễn vĩ mô của Quỷ Kiến Sầu khiến gã không dám khinh suất lao vào ngay. Gã chậm rãi lùi lại nửa bước, vung đại đao vạch một đường cong trên không trung để dò xét. Luồng đao phong mang theo sát khí đỏ rực chém ngang hông Hoàng, tạo ra một tiếng rít chói tai.


Lâm Tiểu Diệp lúc này đã hoàn toàn kiệt sức. Đôi chân nàng trượt mạnh trên thảm lá tre trơn trượt, nhục thân lảo đảo rồi ngã quỵ xuống đất bùn. Sức nặng của Hoàng lập tức tuột khỏi lưng nàng. Hoàng không hề thức giấc, nhục thân anh đổ rạp về phía trước theo quán tính.


Đúng lúc đó, gót chân phàm nhân của Hoàng vấp phải một rễ tre cổ thụ xù xì, gồ ghề đang nhô lên khỏi mặt đất sát mép hố bùn sạt lở. Cú vấp chân khiến nhục thân Hoàng lao thẳng về phía trước với một tốc độ cực nhanh, đầu chúi xuống đất.


"Chết đi!" Quỷ Kiến Sầu thấy sơ hở, gầm lớn một tiếng, vung đại đao chém mạnh một nhát chí mạng từ trên xuống dưới.


Thế nhưng, ngay trong micro giây sát nút, hệ thống Mộng Du Tự Vệ Pháp của thể chất Mộng Điệp Thánh Thể lập tức được kích hoạt thụ động. Nhận biết được luồng gió đao mạnh mẽ đang áp sát đỉnh đầu, cơ chế Khí động học cơ thể của Hoàng tự động vận hành.


Thay vì ngã sập mặt xuống đá nhọn, nhục thân của Hoàng bỗng nhiên mềm nhũn ra như một sợi bún thấm nước, uốn cong một góc chín mươi độ sát mặt đất. Động tác uốn dẻo phi vật lý này mượt mà đến mức giống như một nhành tre dẻo dai rủ nhẹ tránh gió bão.


"Vút!"


Thanh đại đao sứt mẻ của Quỷ Kiến Sầu chém vào khoảng không, chỉ sượt qua những sợi tóc bù xù dính bụi phấn cúc hoa của Hoàng trong gang tấc. Lực chém quá mạnh khiến lưỡi đao cắm phập vào thân tre cổ thụ bên cạnh, chém đứt đôi thân tre dày một thước. Thân tre đổ rầm rầm xuống vách đá, tạo ra một tiếng nổ lớn vang dội cả rừng trúc.


Trong khi Quỷ Kiến Sầu còn đang kinh hoàng chưa hiểu tại sao sát chiêu của mình lại trượt, nhục thân của Hoàng nương theo đà ngã và phản lực uốn dẻo của cơ bắp, bắn thẳng về phía trước. Trán của Hoàng—vốn được rèn luyện độ cứng cáp bẩm sinh từ những ngày gánh than rèn sắt nặng nhọc ở quê nhà thôn Trúc Lâm—đập mạnh một cú *BỊCH* trực diện vào giữa bụng của Quỷ Kiến Sầu.


"Ác!"


Cú đập trán vô tri mang theo toàn bộ trọng lượng cơ thể rơi tự do của Hoàng truyền một phản lực vật lý cực kỳ mạnh mẽ vào đan điền gã thảo khấu. Quỷ Kiến Sầu trợn tròn mắt, toàn bộ dưỡng khí trong lồng ngực bị ép văng ra ngoài, mặt gã đỏ gay lên vì đau đớn.


Sức nặng và đà lao của Hoàng đẩy gã khổng lồ lùi liên tiếp năm bước chân trên nền đất trơn trượt. Gót chân Quỷ Kiến Sầu sụt mạnh vào mép hố bùn sạt lở ẩm ướt phía sau. Gã mất thăng bằng hoàn toàn, hai tay khua khoắng loạn xạ trên không trung rồi rơi tự do xuống hố bùn sâu ba mét.


"Uỳnh!"


Quỷ Kiến Sầu ngã sấp mặt xuống hố bùn nhão nhoét dính đầy lá mục, gãy một xương sườn nhẹ, bùn đất bắn tung tóe đầy mặt gã hung tợn. Gã đau đớn rên rỉ, cố gắng gượng dậy để rút thanh đại đao đang cắm trên thân tre đổ.


Thế nhưng, trong lúc ngã lăn lộn sát đất, thanh kiếm rỉ sét của Hoàng—thanh sắt gỉ không có chuôi kiếm đàng hoàng mà anh dùng làm gối kê đầu phụ—vô tình tuột khỏi thắt lưng vải thô. Thanh kiếm rỉ sét bay vút lên không trung, xoay mười vòng tròn clumsy trong màn sương mù dày đặc.


"Phập!"


Thanh kiếm rỉ sét cắm phập sâu nửa thước xuống hố bùn sạt lở, lưỡi kiếm rỉ loang lổ cắm sát sạt vào yết hầu của Quỷ Kiến Sầu chỉ trong khoảng cách một milimet. Sức rung động của thanh sắt gỉ khẽ khía nhẹ vào da cổ gã, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi mỏng manh.


Quỷ Kiến Sầu trợn ngược mắt nhìn thanh sắt gỉ đang rung bần bật sát cổ mình, toàn thân gã đông cứng lại vì sợ hãi tột độ. Gã run rẩy nghĩ thầm:


"Hắn... hắn thậm chí không thèm mở mắt! Hắn vấp ngã, dùng đầu chấn vỡ nội tạng của ta, rồi ném thanh 'Thần kiếm vô phong' này từ một góc độ phi lý để khóa chặt đường sống của ta! Đây... đây chính là kiếm ý 'Vô chiêu thắng hữu chiêu' trong truyền thuyết! Ta tiêu đời rồi!"


"Tha... tha mạng! Kiếm Tiên tiền bối tha mạng!" Quỷ Kiến Sầu khóc không ra nước mắt, quỳ rạp dưới hố bùn bái lạy liên tục, không dám nhúc nhích nửa phân vì sợ lưỡi kiếm rỉ cứa đứt cổ họng.


Trong khi đó, Hoàng Ngủ Nướng lúc này đã lăn thêm ba vòng trên bãi cỏ mềm mại dạt vào một hốc đá khô ráo khuất gió. Anh khẽ tặc lưỡi một cái đầy uể oải, ôm chặt lấy gối Tuyết Vũ rách góc rồi tiếp tục ngáy khò khò ngon lành, hoàn toàn không biết mình vừa dẹp loạn một đại ca thảo khấu hung tợn bằng một cú vấp rễ tre.


Từ phía sau núi, tiếng mõ tre "cộc... cộc... cộc..." bọc vải giảm âm của Đội Vệ Binh Giấc Ngủ ngày càng dồn dập vang lên sát nút, báo hiệu Trần Háo Thắng đang dẫn đệ tử áp sát khu vực hố bùn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!