Nhạc nềnHarvest

Rừng Trúc Sương Mù Đầy Đuổi Bám

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Rạng sáng ngày thứ bảy, ranh giới địa lý giữa trấn Thanh Phong sầm uất và Tuyết Sơn biên cương lạnh giá chìm ngập trong một màn sương mù dày đặc, trắng xóa và lạnh buốt đến thấu xương. Đây chính là Rừng Trúc Sương Mù, khu rừng rậm rạp hoang dã bao quanh thôn Trúc Lâm quê nhà của Hoàng Ngủ Nướng. Những thân tre già cỗi, cao vút đâm thẳng lên nền trời xám xịt, cành lá đan xen vào nhau tạo thành một mái vòm tự nhiên khổng lồ, che khuất hoàn toàn những tia nắng sớm yếu ớt. Sương mù ở đây không phải là sương thông thường, mà là loại sương ảo giác chứa độc tố nhẹ, có khả năng khiến tu sĩ thông thường rơi vào trạng thái lờ đờ, buồn ngủ nếu hít phải quá nhiều.


Thế nhưng, đối với một kẻ mắc chứng ngủ rũ bẩm sinh cực nặng như Hoàng Ngủ Nướng, loại sương độc này chẳng khác nào một làn khói an thần cao cấp giúp anh ngủ ngon giấc hơn. Lúc này, trên tấm lưng mảnh khảnh của Lâm Tiểu Diệp, Hoàng đang chìm sâu vào giấc ngủ vô lo vô nghĩ. Hai tay anh ôm chặt lấy chiếc Gối tơ tằm tuyết Tuyết Vũ dính bụi bùn, gương mặt úp sấp vào lớp lụa mềm mại tỏa hương nắng ấm, miệng không ngừng phát ra tiếng ngáy u u trầm ấm quen thuộc.


"Khò... bánh bao... Lý Bánh Bao... cho thêm chút thịt... khò..."


Lâm Tiểu Diệp bước đi chật vật trên nền đất bùn nhão nhoét dính đầy lá tre rụng. Đôi chân nhỏ nhắn của nàng Luyện Khí Cảnh tầng bốn khẽ run rẩy dưới sức nặng của sư huynh. Mặc dù Hoàng gầy gò, nhưng việc phải cõng một gã đàn ông hoàn toàn thả lỏng cơ bắp, mềm nhũn như một sợi bún thấm nước suốt mấy dặm đường dốc đứng đã vắt kiệt phần lớn thể lực của nàng. Gương mặt thanh tú của Lâm Sư Muội đầm đìa mồ hôi, hai má đỏ bừng vì mệt mỏi, hơi thở dốc dập dồn xé rách bầu không khí lạnh giá.


"Sư huynh ơi là sư huynh... Huynh thật là biết cách chọn thời điểm để ngủ nướng mà!" Lâm Tiểu Diệp lầm bầm cằn nhằn, tay khẽ xốc Hoàng lên để tránh cho anh bị tuột xuống đất. "Cả giang hồ đang náo loạn vì danh hiệu Quốc sư của huynh, quân lính triều đình rải tấu chương truy lùng khắp nơi, vậy mà huynh vẫn có thể mơ thấy bánh bao thịt được!"


Nàng khẽ thở dài, đưa tay rút bình Trà hoa nhài đắng thôn Trúc Lâm bên hông ra, dùng một tay khéo léo mở nắp rồi uống một ngụm lớn để tỉnh táo. Vị đắng ngắt, nồng nàn của trà hoa nhài quê nhà xộc thẳng lên đại não, khẽ xoa dịu cơn đau đầu uể oải do ảnh hưởng của sương mù ảo giác xung quanh. Nàng khẽ nghiêng đầu, nhỏ vài giọt nước trà đắng vào khóe miệng đang rỉ nước bọt của Hoàng, hy vọng vị đắng cực hạn này có thể giúp anh tỉnh táo phần nào để tự đi bộ.


"Ực... đắng quá... nước đắng... khò..."


Hoàng khẽ nhăn mặt, tặc lưỡi vài cái đầy khó chịu rồi... nghiêng đầu sang bên kia vai nàng, tiếp tục ngáy to hơn. Lâm Tiểu Diệp bất lực lắc đầu. Nàng biết rõ thể chất Ngủ Rũ Sơ Kỳ của Hoàng lúc này đang ở trạng thái kháng cự tuyệt đối với mọi kích thích bên ngoài.


Đột nhiên, từ phía sau lưng núi Thanh Phong, những âm thanh kỳ quái bỗng nhiên vang vọng tới, phá tan sự tĩnh lặng âm u của rừng trúc. Đó là tiếng "cộc... cộc... cộc..." đều đặn nhưng dồn dập của mõ tre bọc vải giảm âm, kèm theo những tiếng hú gọi vang dội xé rách màn sương.


"Đại sư huynh! Ngài ở đâu? Đội Vệ Binh Giấc Ngủ đến bảo vệ giấc ngủ ngộ đạo của ngài đây!"

"Đại sư huynh! Xin ngài chớ bỏ rơi chúng đệ tử! Đệ tử mang theo võng sắt lò xo chịu lực nặng một trăm cân đến cho ngài treo ngủ đây!"


Lâm Tiểu Diệp nghe thấy tiếng gọi cuồng nhiệt của Trần Háo Thắng thì da đầu lập tức tê dại. Nàng quay đầu nhìn lại, qua làn sương mù màu xám nhạt, nàng thấp thoáng nhìn thấy ánh đuốc chập chờn và bóng dáng của hàng chục đệ tử cuồng tín đang lùng sục khắp các bụi tre. Đội Vệ Binh Giấc Ngủ của Trần Háo Thắng quả nhiên là một lũ điên rồ! Họ tôn sùng mọi tư thế nằm ngủ của Hoàng thành bí tịch võ học tối thượng, và lúc này đang dốc toàn lực truy đuổi để "canh gác" cho phòng ngủ di động của anh.


"Trần Háo Thắng đáng chết! Sao gã lại đuổi kịp nhanh thế chứ?" Lâm Tiểu Diệp nghiến răng, lòng thầm hoảng loạn.


Nàng biết nếu để đám đệ tử cuồng tín này bắt kịp, họ sẽ làm ầm ĩ lên và vô tình thu hút sự chú ý của sứ đoàn triều đình Đại Vũ đang rình rập dưới chân núi. Lúc đó, bí mật về việc Hoàng là một người phàm không có một chút tu vi kiếm pháp nào sẽ lập tức bị vạch trần, tội khi quân chu di tam tộc đang treo lơ lửng trên đầu họ!


Quyết định nhanh chóng, Lâm Tiểu Diệp dốc toàn bộ chân khí Luyện Khí Cảnh tầng bốn vào đôi chân, lách người chui tọt vào một lối đi mòn dốc đứng, hiểm trở đầy những bụi tre gai sắc nhọn. Nàng cố gắng di chuyển cực kỳ rón rén nương theo chiều gió để không phát ra tiếng động lớn. Chiếc gối Tuyết Vũ ôm trước ngực Hoàng vô tình trở thành tấm lá chắn hoàn hảo, tự động phồng nhẹ lên để che chắn cho gương mặt và đầu của Hoàng khỏi bị những nhánh tre gai nhọn hoắt cào xước.


Thế nhưng, giang hồ đầy sóng gió chưa bao giờ để kẻ lười biếng được yên tĩnh.


Trong lúc Lâm Tiểu Diệp đang nín thở luồn lách qua các bụi tre gai, Hoàng đang ngủ say sưa bỗng nhiên khẽ cựa quậy. Trong giấc mơ mộng tưởng của mình, anh đang thấy mình đứng trước một rổ bánh bao khổng lồ tỏa khói thơm phức, nhưng có một chú bướm đêm màu lam vo ve quấy rối không cho anh ăn. Theo bản năng xua đuổi ruồi muỗi ngứa ngáy lúc ngủ, Hoàng vô thức vung mạnh chân phải ra phía sau để đạp một cú.


"Bịch!"


Cú đạp vô tri, lỏng lẻo của Hoàng không trúng ai, nhưng gót chân anh lại quẹt mạnh vào một cành tre khô mục nát đang treo lơ lửng trên đầu. Trên cành tre đó, có một tổ ong mật rừng khổng lồ, đen bóng đang bám chặt.


"Rắc!"


Cành tre mục gãy đôi, tổ ong mật rừng rơi tự do xuống đất, vỡ vụn ngay sát gót chân của Lâm Tiểu Diệp. Hàng vạn con ong mật rừng bị động tổ lập tức giận dữ, tiếng vo ve gầm rú như sấm rền vang dội cả một góc rừng trúc. Đàn ong đen kịt như một đám mây nhỏ, lao thẳng về phía hai người để tấn công.


"Trời đất ơi! Sư huynh! Huynh đạp cái gì thế hả!" Lâm Tiểu Diệp suýt chút nữa thì khóc thét lên vì sợ hãi.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nàng không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng buông một tay cõng Hoàng ra, thò vào thắt lưng rút ra một hũ Bột khói tẩu thoát của Lâm Sư Muội rồi dốc toàn lực ném mạnh xuống đất.


"Bùm!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên, giải phóng một làn khói dày đặc màu hồng nhạt tỏa ra mùi lưu huỳnh và thảo dược nồng nặc. Làn khói mù mịt lập tức che khuất hoàn toàn tầm nhìn trong phạm vi mười mét, làm rối loạn khứu giác và thính giác của đàn ong mật rừng hung dữ, khiến chúng bay loạn xạ không thể xác định mục tiêu.


Thế nhưng, màn khói hồng rực rỡ bốc lên giữa rừng trúc sương mù cũng vô tình trở thành một tín hiệu chỉ đường lộ liễu. Từ phía xa, tiếng mõ tre của Trần Háo Thắng bỗng chốc dồn dập hơn hẳn.


"Có khói màu! Chắc chắn Đại sư huynh đang dùng 'Cúc Hoa Kiếm Khí' để trừ tà cứu giúp phàm nhân! Đội Vệ Binh Giấc Ngủ mau tiến lên phía trước!" Trần Háo Thắng phấn khích hét lớn.


Lâm Tiểu Diệp hoảng hốt, nàng cõng Hoàng chạy thục mạng qua màn khói hồng, luồn lách qua khe đá hẹp dốc đứng dẫn sâu vào lòng rừng trúc sương mù. Thể lực của nàng đã cạn kiệt hoàn toàn, lồng ngực đau nhói như có lửa đốt, đôi chân run rẩy suýt chút nữa là khuỵu xuống đất bùn trơn trượt.


Nàng dắt Hoàng lách qua một bụi tre gai cuối cùng, định bụng sẽ tìm một hốc đá tối tăm để trốn tạm. Thế nhưng, ngay khi bước chân nàng vừa chạm vào một bãi đất trống nhỏ sát mép hố bùn sạt lở, màn sương mù phía trước bỗng nhiên xao động dữ dội, bốc lên một luồng sát khí hung tợn, tanh tưởi vị máu.


Từ trong bóng tối mịt mù của sương độc, một bóng đen khổng lồ, cao lớn như một tảng đá tảng chậm rãi bước ra chặn đứng lối đi độc đạo duy nhất của hai người. Gã khổng lồ mặc một bộ áo da thú hở ngực, lộ ra những thớ cơ bắp cuồn cuộn xăm hình đầu quỷ đỏ rực đầy tợn dữ. Tay gã lăm lăm một thanh đại đao sứt mẻ khía răng cưa tẩm độc đen ngòm, tỏa ra luồng ánh sáng lạnh lẽo đầy sát khí.


Kẻ này chính là Quỷ Kiến Sầu, đại ca thảo khấu hung tợn vùng núi rừng Trúc Sương Mù, kẻ tàn ác đang âm thầm liên minh với Hắc Phong Bang để chặn đường bắt cóc Hoàng hòng phục hận.


Gã khổng lồ nhìn chằm chằm vào Lâm Tiểu Diệp đang kiệt sức thở dốc và Hoàng đang ngủ say sưa trên lưng nàng, miệng nở một nụ cười tàn nhẫn, đầy khinh bỉ:


"Haha! Chạy đi đâu hả lũ rác rưởi Thanh Phong Phái! Hôm nay, mạng của vị 'Mộng Cảnh Kiếm Tiên' này... Quỷ Kiến Sầu ta xin nhận!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!