Nhạc nềnHarvest

Đào Tẩu Lên Tuyết Sơn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Chưởng môn! Không xong rồi! Sứ đoàn triều đình Đại Vũ... họ đã mang theo thánh chỉ sắc phong Quốc sư tiến sát chân núi rồi!”


Tiếng hét thất thanh của thần y lập dị Thẩm Tố Tâm vẫn còn vang vọng giữa khu vực chuồng ngựa ngoại viện Thanh Phong Phái, xé rách bầu không khí yên tĩnh vốn có của màn đêm. Dưới ánh đuốc chập chờn, Chưởng môn Lý Vô Ưu đứng ngơ ngác, chòm râu dài bạc phơ khẽ giật giật. Bên cạnh lão, Độc Thủ Dược Vương—lão quái vật dùng độc lừng danh giang hồ—lúc này đã bị trói chặt bằng xích sắt như một đòn bánh tét, miệng vẫn ngáy khò khò ngon lành trên đống rơm dính đầy phân ngựa do tác dụng phụ của bình rượu nếp ngọt Nhất Túy.


Lý Vô Ưu khẽ nuốt nước bọt, đôi mắt lờ đờ vốn thường ngày chỉ thích trốn việc bỗng nhiên lóe lên một tia sáng đầy tính toán. Là một kẻ lười biếng có thâm niên cấp cao, lão lập tức ngửi thấy mùi phiền phức khổng lồ. Triều đình Đại Vũ sắc phong Quốc sư? Nghe thì có vẻ là vinh hoa phú quý tột đỉnh, là thể diện rực rỡ cho cái tông môn hạng bét nghèo khó này. Nhưng lão chưởng môn biết thừa thực lực thực sự của gã đệ tử tạp dịch Hoàng Dật An kia. Tên tiểu tử đó ngoài việc ngủ ngày hai mươi tiếng và mắc chứng ngủ rũ cực nặng thì hoàn toàn không có một chút tu vi nội lực nào! Tất cả những chiến tích chấn động giang hồ gần đây—từ việc kẹp gãy đại đao của bang chủ Hắc Phong cho đến việc dẹp loạn độc dược đêm nay—chỉ là chuỗi trùng hợp ngẫu nhiên lố bịch và sự tự dọa mình của đối thủ.


“Quốc... Quốc sư sao?” Lý Vô Ưu lầm bầm, tay khẽ vuốt râu, lòng thầm nghĩ: “Nếu để sứ đoàn triều đình phát hiện ra vị ‘Kiếm Tiên’ vĩ đại của phái ta thực chất chỉ là một tên phàm nhân lười rũ, tội khi quân này đủ để chu di tam tộc! Nhưng nếu ta dâng nó ra, triều đình sẽ ban thưởng hàng vạn linh thạch, ta có thể danh chính ngôn thuận nghỉ hưu sớm... Không được, triều đình Đại Vũ đang bị phản đảng Bùi thị quấy rối, phong Quốc sư thực chất là bắt đi làm bia đỡ đạn chính trị! Hoàng tiểu tử mà đi, ai sẽ gánh vác việc hành chính cho ta?”


Trong khi Lý Vô Ưu còn đang mải mê với những bàn tính lười biếng của mình, tại căn nhà gỗ nhỏ sau núi Thanh Phong, không gian lại mang một bầu không khí hoàn toàn trái ngược.


Chiếc giường gỗ đàn hương Tuyết Sơn do thương hội Kim Tiền dâng tặng tỏa ra một mùi hương lạnh mát, thanh khiết dịu nhẹ xua tan cái nóng ẩm của đêm mùa hè. Trên giường, Hoàng Ngủ Nướng đang nằm ngủ say sưa, nhịp thở đều đặn phát ra tiếng ngáy u u trầm ấm quen thuộc. Gương mặt anh phẳng lặng như mặt nước hồ không một gợn sóng, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc gối tơ tằm tuyết Tuyết Vũ rách góc như thể đó là bảo vật duy nhất trên đời.


Bên cạnh giường, Lâm Tiểu Diệp đang vội vã dọn dẹp phòng ngủ. Trận chiến dùng độc hỗn loạn ngoài hang đá lúc nãy tuy không làm Hoàng tỉnh giấc, nhưng tàn dư của khói độc và bụi than từ chiếc lò sưởi bị nổ đã bám một lớp bụi đen nhẻm lên vỏ chiếc gối Tuyết Vũ quý giá. Lâm Sư Muội khẽ thở dài, nàng nhẹ nhàng gỡ vỏ gối ra để mang đi giặt giũ, tránh cho sư huynh hít phải bụi bẩn mà mất đi giấc ngủ ngon.


“Sư huynh thật là... ngủ trong mọi hoàn cảnh, bất chấp cả giang hồ đang điên đảo vì huynh.” Lâm Tiểu Diệp lầm bầm, tay khẽ vò nhẹ lớp lụa mỏng của vỏ gối.


Nhưng ngay khi nàng vừa rút phần ruột gối dệt từ tơ tằm tuyết ngàn năm ra, một tiếng “xoạt” nhẹ vang lên. Do chiếc gối đã bị rách góc từ trước và liên tục rò rỉ chút bông trắng lơ thơ dệt từ bông tuyết sơn ngàn năm, một vật thể lạ bằng da thú cứng cáp bỗng nhiên tuột ra ngoài, rơi thẳng xuống nền đất gỗ.


Lâm Tiểu Diệp giật nảy mình, vội vàng cúi xuống nhặt lên. Đó là một mảnh da thú cổ xưa, màu nâu xám, bề mặt thô ráp nhưng cực kỳ dẻo dai. Trên mảnh da thú, những đường chỉ thêu bằng chỉ bạc tinh xảo hiện rõ dưới ánh trăng chiếu qua khe cửa sổ. Nàng nín thở, mở rộng mảnh da và kinh ngạc nhận ra đây là một tấm bản đồ dẫn đường cực kỳ chi tiết.


“Tuyết Sơn biên cương... Hang đá Tuyệt Âm?” Lâm Tiểu Diệp khẽ thốt lên, đôi mắt sáng tinh anh mở to.


Nàng đọc kỹ những dòng chữ nhỏ thêu nương theo góc bản đồ: *“Hang Tuyệt Âm, nằm sâu trong lòng núi băng vạn năm, cách âm tuyệt đối một trăm phần trăm, không khí lạnh giá xoa dịu thần kinh, là thiên đường tĩnh lặng vĩnh cửu.”* Đây chính là di vật do mẹ của Hoàng—Tần Thị Mơ, truyền nhân của gia tộc thôi miên cổ xưa—để lại bên trong vết rách của chiếc gối gia bảo!


Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ của nhà sau núi bị đẩy mạnh ra. Thẩm Tố Tâm hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu, tay cầm chiếc sổ chẩn bệnh run rẩy:


“Tiểu Diệp! Mau đánh thức Đại sư huynh dậy! Sứ đoàn triều đình đã lên tới cổng chính rồi! Chưởng môn Lý Vô Ưu đang chuẩn bị dâng Đại sư huynh ra để nhận công đức hoàng gia và né tránh trách nhiệm đấy!”


“Cái gì? Lão già lười biếng đó dám bán đứng sư huynh sao?” Lâm Tiểu Diệp tức giận nghiến răng. Nàng lập tức lao đến bên giường, nắm lấy bả vai Hoàng và lay mạnh: “Sư huynh! Mau dậy đi! Triệu đình đến bắt huynh đi làm Quốc sư kìa!”


Hoàng khẽ cựa quậy, đôi mắt lim dim hé mở một khe hở nhỏ như sợi chỉ. Tác dụng phụ của đan dược an thần chưa tan hết khiến đầu óc anh lờ đờ, uể oải tột độ. Anh lầm bầm qua mũi, giọng nói ngái ngủ đầy cáu kỉnh:


“Quốc... Quốc sư cái gì... Ta không làm... Phê duyệt tấu chương suốt đêm sẽ bị rụng tóc... Ta sẽ bị hói đầu... Ta chỉ muốn ngủ thôi...”


“Không đùa đâu sư huynh!” Lâm Tiểu Diệp dí sát mảnh da thú cổ vào mặt anh: “Nhìn xem! Đây là bản đồ mẹ huynh để lại trong gối Tuyết Vũ! Nó dẫn đến hang Tuyệt Âm ở Tuyết Sơn biên cương, nơi đó cách âm hoàn toàn, không có lính triều đình, không có đệ tử cuồng tín, không có tiếng chiêng trống phong thủy! Huynh có muốn đến đó để ngủ nướng trọn đời không?”


Từ “ngủ nướng trọn đời” và “cách âm hoàn toàn” vừa lọt vào tai, hệ thần kinh lười biếng của Hoàng bỗng nhiên hoạt động với tốc độ sấm sét. Đôi mắt anh trợn tròn, cơn buồn ngủ biến mất một nửa, thay vào đó là một nỗi sợ hãi tột độ về viễn cảnh bị bắt lên kinh đô phê duyệt tấu chương đến rụng tóc.


“Tuyết Sơn? Cách âm một trăm phần trăm? Đi! Mau đi ngay lập tức!” Hoàng bật dậy khỏi chiếc giường đàn hương như một chiếc lò xo, tay ôm chặt lấy chiếc gối Tuyết Vũ rách góc, gương mặt phàm nhân nhút nhát lúc này tràn ngập sự quyết tâm đào tẩu vĩ đại.


Cả nhóm lập tức thu dọn hành trang đơn giản trong đêm. Lâm Tiểu Diệp nhanh nhẹn giắt theo vài hũ trà hoa nhài đắng quê nhà và túi bột khói tẩu thoát phòng thân, trong khi Hoàng chỉ quan tâm đến việc ôm khư khư chiếc gối gia bảo.


Họ lẻn ra cửa sau của căn nhà gỗ, lợi dụng bóng tối của rặng trúc để di chuyển. Thế nhưng, Thanh Phong Phái lúc này đã được canh phòng cẩn mật. Trần Háo Thắng—sư đệ cuồng tín kiêm Đội trưởng Đội Vệ Binh Giấc Ngủ—đang dẫn đầu một nhóm đệ tử tuần tra ráo riết xung quanh lối đi mòn sau núi. Gã mập quấn băng gạc đầy người, tay cầm mõ tre bọc vải giảm âm, mắt sáng quắc dưới ánh trăng.


“Đại sư huynh đang ngộ đạo kiếm ý tĩnh lặng sau núi, chúng ta phải canh gác nghiêm ngặt, tuyệt đối không để một con muỗi làm phiền ngài!” Trần Háo Thắng thì thầm ra lệnh bằng thủ ngữ.


Đúng lúc đó, Hoàng do quá buồn ngủ và mệt mỏi, bước đi lảo đảo và rơi vào trạng thái Ngủ Rũ Sơ Kỳ (Thèm ngủ). Chân anh vấp phải một rễ tre khô nhô lên mặt đất, nhục thân phàm nhân lóng ngóng đổ rạp về phía trước, lao thẳng về phía bụi rậm nơi Trần Háo Thắng đang đứng gác.


“Có bóng đen!” Một đệ tử tuần tra khẽ hô lên.


Trần Háo Thắng giật mình, vội vàng vung chiếc võng sắt chịu lực khổng lồ nặng một trăm cân mà gã vừa mang đến định dâng tặng Đại sư huynh để chặn đường. Chiếc võng sắt đen xì, nặng nề chắn ngang lối đi hẹp.


Trong khoảnh khắc sát nút, bản năng sinh lý nhạy bén của thể chất Mộng Điệp Thánh Thể của Hoàng lập tức kích hoạt thụ động. Dưới tác động của luồng gió lạnh do chiếc võng sắt vung ra, cơ thể Hoàng tự động uốn cong mềm mại theo cơ chế Khí động học cơ thể. Nhục thân anh dẻo dai như một sợi bún thấm nước, nghiêng một góc bốn mươi lăm độ cực kỳ phi lý, lướt sượt qua mép sắt sắc bén của chiếc võng trong gang tấc. Chân anh mượn lực trượt trên thảm lá tre khô, thực hiện một cú lướt vô trọng lượng lách qua khe hở giữa hai đệ tử tuần tra mà không hề chạm vào họ.


Trần Háo Thắng đứng trơ mắt nhìn bóng dáng lờ đờ của Hoàng lướt qua mình như một bóng ma, nước mắt cảm động bỗng nhiên tràn mi:


“Đại... Đại sư huynh! Ngài lại dùng ‘Vô Ngã Bộ Pháp’ để chỉ điểm cho đệ sao? Ngài không cần chạm vào võng sắt, tự thân đã hóa thành hư vô để vượt qua mọi chướng ngại vật vật lý! Kiếm ý thăng bằng của ngài đã đạt đến cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất rồi!”


Nhân lúc Trần Háo Thắng và đám đệ tử đang quỳ sụp xuống đất bái lạy hướng bóng đêm vì quá xúc động, Lâm Tiểu Diệp nhanh trí rút từ thắt lưng ra ba túi Bột khói tẩu thoát của Lâm Sư Muội, dốc toàn lực ném mạnh xuống mặt đất.


“Bùm! Bùm! Bùm!”


Ba tiếng nổ trầm đục vang lên, giải phóng một làn khói dày đặc màu hồng nhạt tỏa ra mùi thảo dược nồng nặc, che khuất hoàn toàn tầm nhìn trong phạm vi mười mét. Làn khói mù mịt khiến quân lính tuần tra hoàng gia và đám đệ tử Thanh Phong Phái ho sặc sụa, hoàn toàn mất phương hướng.


“Có tặc! Bảo vệ Quốc sư!” Tiếng la hét hỗn loạn của lính triều đình vang lên từ phía cổng chính.


Trong làn khói mù mịt, Lâm Tiểu Diệp nắm lấy tay Hoàng—kẻ lúc này đã nhắm nghiền mắt ngủ gật đứng nương tựa vào bả vai nàng—dốc toàn lực khinh công nhảy qua bức tường đá phía sau núi, chính thức thoát khỏi phạm vi của Thanh Phong Phái.


Họ chạy thục mạng trong đêm tối, bỏ lại sau lưng ánh đuốc rực rỡ, tiếng chiêng trống sắc phong hoàng gia và cả danh vọng Quốc sư đỉnh phong vạn người mê. Hoàng ôm chặt chiếc gối Tuyết Vũ, cảm nhận luồng gió lạnh buốt từ phương bắc bắt đầu thổi qua da mặt, khẽ rùng mình mỉm cười trong giấc mơ mộng du.


Phía trước họ, dưới ánh trăng mờ ảo, những đỉnh núi tuyết trắng xóa khổng lồ của Tuyết Sơn biên cương đang lừng lững hiện ra giữa màn sương lạnh giá đầy hiểm nguy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!