Nhạc nềnHarvest

Lời Đồn Về Bộ Pháp Vô Ảnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng ban mai nhạt nhòa xuyên qua kẽ hở của những mái ngói vỡ trên gác mái tầng ba Tàng Thư Các, rọi thẳng vào gương mặt lờ đờ của Hoàng Ngủ Nướng. Anh khẽ rên rỉ một tiếng, nỗ lực nhấc cái lưng mỏi nhừ ra khỏi đống sách cổ bìa da thú. Di chứng của cú mộng du lăn lộn né pháo tre đêm qua vẫn còn đó, khiến từng thớ thịt trên người anh ê ẩm như vừa bị mười gã lực sĩ lực lưỡng dùng chùy sắt đấm bóp dạo.


Hoàng uể oải vươn tay vớ lấy cuốn "Hoàng Gia Phả" dày cộp đang kê dưới đầu. Trên tấm bìa da trâu cổ cứng cáp màu nâu sẫm, một mảnh tre vụn từ quả pháo tre của Tào Man vẫn cắm phập vào đó, sâu tới nửa phân. Hoàng dùng ngón tay cái cạy mạnh mảnh tre ra, ném qua cửa sổ, rồi lẩm bẩm với giọng ngái ngủ:


"Tổ tiên ơi là tổ tiên... cuốn sổ không chữ này của người quả thực còn cứng hơn cả tấm thớt sắt ở lò rèn của cha con. Đúng là đồ gia bảo phòng thân tốt nhất thế gian."


Anh ôm chiếc gối tơ tằm Tuyết Vũ rách góc sát vào ngực, định bụng sẽ nằm sấp sát đất thêm vài canh giờ nữa để bù đắp lại lượng thể lực đã tiêu hao vô ích. Thế nhưng, một chuỗi âm thanh kỳ quặc từ khoảng sân phía dưới Tàng Thư Các bỗng nhiên truyền lên, phá tan bầu không khí yên tĩnh quý giá.


"Hít vào... ngưng thần... xoay người nghiêng bốn mươi lăm độ... Ngã!"


"Bịch! Bịch! Bịch!"


Tiếng xương cốt va đập mạnh xuống nền đá xanh vang lên dồn dập, kèm theo những tiếng rên rỉ đau đớn đầy cam chịu. Hoàng nhíu mày, quầng thâm dưới mắt khẽ giật giật vì khó chịu. Anh lết thân đến sát bậu cửa sổ gỗ mục nát, hé mắt nhìn xuống dưới.


Cảnh tượng trước mắt suýt chút nữa khiến Hoàng rụng rời chân tay.


Xung quanh bãi cỏ ngoại viện vốn vắng vẻ, lúc này có tới hơn hai mươi đệ tử tạp dịch đang xếp hàng ngang. Người nào người nấy đều nhắm nghiền mắt, mặt mũi lờ đờ giả vờ mơ màng, cố gắng bắt chước tư thế nằm sấp úp mặt xuống đất của Hoàng đêm qua. Dẫn đầu đám đông lập dị này không ai khác chính là Vương Minh Triết – gã đệ tử cuồng lý thuyết của ngoại môn.


Vương Minh Triết lúc này tay cầm một cây bút lông lớn, tay kia giơ cao một xấp giấy da thú mới tinh còn thơm mùi mực, giọng nói vô cùng cuồng nhiệt và đầy tính thuyết phục:


"Các vị sư đệ! Hãy nhìn kỹ sơ đồ này! Đêm qua, ta đã tận mắt chứng kiến Đại sư huynh Hoàng Dật An ngộ đạo ngay trên gác mái này! Khi tên tội đồ Tào Man ném ba quả pháo lôi điện chí mạng, Đại sư huynh không thèm mở mắt, chỉ nhẹ nhàng lướt nhục thân theo dòng khí động học của vụ nổ, lăn mười vòng sạt đất né sạch sát thương! Đây không phải là cú ngã thông thường, mà là 'Vô Ảnh Bộ Pháp' – kiếm ý vô ngã tối cao nương theo chiều gió thổi do chính Đại sư huynh tự sáng tạo!"


Một đệ tử tạp dịch nhỏ thỏ gầy gò, trán đang sưng một cục to bằng quả trứng gà do ngã đập đầu xuống đá, rụt rè giơ tay hỏi:


"Vương sư huynh... đệ đã ngã nghiêng bốn mươi lăm độ mười lần rồi, sao chỉ thấy hoa mắt chóng mặt chứ không thấy ngộ ra kiếm ý gì cả?"


Vương Minh Triết hừ lạnh một tiếng, đẩy gọng kính tre dày cộp trên sống mũi, nghiêm giọng giáo huấn:


"Ngu muội! Ngươi ngã mà tâm vẫn còn tạp niệm, vẫn còn sợ bẩn, sợ đau! Hãy nhìn Đại sư huynh xem, huynh ấy nằm sấp sát đất, gương mặt phẳng lặng như mặt nước hồ không một gợn sóng, nhịp thở đều đặn 'khò... khò...' hòa làm một với trời đất! Đó gọi là tâm cảnh Vô Ngã Vô Niệm! Chỉ có buông bỏ hoàn toàn tôn nghiêm phàm nhân, úp mặt xuống bùn đất, các ngươi mới cảm nhận được dòng khí lưu chuyển động dưới chân!"


Hoàng đứng trên gác mái nghe vậy, suýt chút nữa phun ngược ngụm nước bọt ra ngoài. Anh ôm đầu, ruột gan thắt lại vì hoang mang tột độ:


"Cái gì mà Vô Ảnh Bộ Pháp?! Cái gì mà cảm nhận dòng khí lưu dưới bùn đất?! Ta chỉ là vì quá buồn ngủ, lại bị chói mắt nắng nên mới nằm sấp úp mặt xuống đống sách cổ để che ánh sáng mà thôi! Đám người này... đầu óc họ bị chập mạch hết rồi sao?!"


Đúng lúc Hoàng đang muốn nhảy xuống đài mắng cho Vương Minh Triết một trận để dập tắt lời đồn nhảm nhí này, thì cánh cửa gác mái tầng ba khẽ rít lên. Lâm Tiểu Diệp vội vã bước vào, tay bưng một khay trà hoa nhài đắng tỏa khói nóng ấm, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo lắng tột độ.


"Sư huynh! Hỏng bét rồi! Lần này huynh thực sự gặp đại nạn rồi!" Lâm Tiểu Diệp đặt khay trà xuống bục gỗ, giọng nói gấp gáp.


Hoàng lờ đờ cầm chén trà nhấp một ngụm đắng ngắt để làm dịu cơn đau đầu, uể oải hỏi:


"Sư muội... có chuyện gì mà cuống cuồng lên thế? Có phải Từ Trưởng Lão lại muốn phạt ta dọn hố phân không?"


"Còn tệ hơn thế gấp trăm lần!" Lâm Tiểu Diệp dậm chân, chỉ tay xuống bãi cỏ ngoài cửa sổ. "Cuốn sách 'Giải mã tiếng ngáy của Đại sư huynh' do Vương Minh Triết viết đêm qua đã được sao chép thành hơn một trăm bản, bán đắt như tôm tươi khắp ngoại viện! Bây giờ cả tông môn, từ đệ tử tạp dịch cho đến các chấp sự nội môn, ai ai cũng tin rằng huynh là một cao nhân ẩn thế giả ngu, sở hữu 'Vô Ảnh Bộ Pháp' khinh công đệ nhất vương quốc!"


Hoàng nghe đến bốn chữ "cao nhân ẩn thế", chén trà trên tay khẽ run rẩy, nước trà đắng suýt đổ vào áo xám tạp dịch. Anh méo mặt khóc không ra nước mắt:


"Ta... ta thực sự là người phàm không có tu vi mà! Sư muội, muội biết rõ chứng ngủ rũ bẩm sinh của ta bẩm sinh cực nặng, tất cả chỉ là trùng hợp 100% thôi mà!"


"Muội biết! Nhưng người khác không biết!" Lâm Tiểu Diệp thở dài, lôi từ trong ngực áo ra một tấm lệnh bài bằng gỗ đào viền đỏ có khắc chữ "Khảo". "Áp lực lớn nhất đã đến rồi. Sáng nay, Khâu Trưởng Lão của Chấp Pháp Đường đã chính thức công bố lịch Khảo thí võ học ngoại môn bắt buộc hằng năm. Vì danh tiếng 'Vô Ảnh Bộ Pháp' của huynh vang dội quá nhanh, Khâu Trưởng Lão đã đích thân gạch tên huynh khỏi danh sách tạp dịch dọn dẹp, điền thẳng tên huynh vào danh sách hạt giống thi đấu chính thức trên võ đài đá xanh!"


"Cái gì?!" Hoàng Ngủ Nướng giật nảy mình, chiếc gối Tuyết Vũ trong tay suýt rơi xuống đất. "Thi đấu chính thức?! Trên võ đài đá xanh?! Ta phải cầm kiếm thật đấu với người ta sao?!"


"Đúng vậy!" Lâm Tiểu Diệp gật đầu cái rụp, gương mặt đầy vẻ u sầu. "Đối thủ vòng đầu tiên của huynh... chính là nữ thiên tài ngoại môn Triệu Phi Yến! Cô ta nổi tiếng kiêu ngạo, song kiếm chém sắt như bùn, lại cực kỳ ghét những kẻ lười biếng. Cô ta đã tuyên bố trước toàn thể đệ tử rằng sẽ dùng song kiếm Phi Yến để vạch trần 'vỏ bọc thiên tài giả tạo' của huynh, chém huynh thành trăm mảnh nếu huynh dám ngủ gật trên đài!"


Hoàng nghe đến hai chữ "chém thành trăm mảnh", da gà da vịt lập tức nổi lên khắp người. Anh cảm thấy cái cổ gầy gò của mình lạnh toát. Chân tướng Không có tu vi của anh nếu bị phơi bày trên võ đài trước mặt toàn thể ban lãnh đạo tông môn, không những anh bị Triệu Phi Yến đánh cho tơi tả rụng răng, mà còn bị Khâu Trưởng Lão phạt gậy vì tội lừa dối tông môn, vĩnh viễn mất đi cơ hội được ngủ nướng yên bình.


"Không được! Ta phải trốn! Sư muội, muội mau viết cho ta một đơn xin nghỉ phép!" Hoàng cuống cuồng nắm lấy vai Lâm Tiểu Diệp. "Cứ nói ta bị bệnh... đúng rồi, bệnh dịch hạch! Hoặc là bệnh mất ngủ kinh niên dẫn đến liệt nửa người!"


Lâm Tiểu Diệp bất lực lắc đầu: "Muội đã thử rồi! Muội vừa mang đơn báo cáo huynh bị dịch hạch lên Chấp Pháp Đường, liền bị Khâu Trưởng Lão nhìn thấu ngay lập tức."


Chưa kịp dứt lời, một luồng áp lực chân khí mạnh mẽ từ phía cầu thang gỗ bỗng nhiên ùa lên gác mái tầng ba. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên: "Cộp! Cộp! Cộp!".


Cánh cửa gỗ vốn đã rách nát của gác mái bị một lực lượng vô hình đẩy phăng ra. Khâu Trưởng Lão – vị trưởng lão chấp pháp mặt sắt nghiêm nghị, lông mày rậm xếch ngược rực lửa giận, mặc chấp pháp bào màu đen viền đỏ – bước vào. Đôi mắt sắc như dao của ông quét qua phòng ngủ tạm bợ của Hoàng, cuối cùng dừng lại trên gương mặt đang đổ mồ hôi hột vì sợ hãi của anh.


"Hoàng Dật An!" Khâu Trưởng Lão gầm lên một tiếng, tiếng gầm mang theo lôi điện nhẹ khiến bụi bặm trên xà nhà rơi lả tả. "Ngươi giỏi lắm! Trốn việc quét dọn thư viện hằng ngày, lên đây đóng giả cao nhân ngủ thiền để lừa gạt đệ tử mới sao?!"


Hoàng run cầm cập, vội vàng giấu chiếc gối Tuyết Vũ ra sau lưng, lắp bắp đáp:


"Khâu... Khâu Trưởng Lão... đệ tử không dám... Đệ tử thực sự bị bệnh ngủ rũ nặng... Đệ tử không có tu vi..."


"Hừ! Lại còn giả vờ!" Khâu Trưởng Lão bước tới một bước, mặt sắt không chút biểu cảm. "Vương Minh Triết đã viết rõ trong sách giải mã, ngươi dùng 'Vô Ảnh Bộ Pháp' né pháo tre hoàn hảo không tì vết, lại dùng chổi lông gà đánh gãy đao pháp của Tào Man! Lão Phu Tử cũng khen ngợi ngươi đạt đến cảnh giới 'Tĩnh lặng vô vi' tối cao của đạo pháp! Hôm nay ta đến đây là để cảnh cáo ngươi: Kỳ Khảo thí võ học ngoại môn lần này, ngươi bắt buộc phải tham gia thi đấu trực diện!"


Khâu Trưởng Lão giơ chiếc roi chấp pháp bằng da trâu ngâm nước muối lên, quất mạnh xuống mặt đất phát ra tiếng "Chát!" vang dội:


"Nếu ngươi dám giả vờ ngủ gật để trốn tránh thi đấu, hoặc dám trốn chạy khỏi tông môn trong thời gian khảo thí, ta sẽ đích thân dùng chiếc roi lôi điện này flay ngươi ba trăm roi, phế bỏ gân chân gân tay rồi đuổi xuống núi làm phàm nhân ăn xin vĩnh viễn! Nghe rõ chưa?!"


Hoàng nhìn chiếc roi da trâu đang tỏa ra những tia điện tím nhạt giật tanh tách dưới đất, cổ họng nghẹn đắng, chỉ biết gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:


"Đệ... đệ tử nghe rõ rồi... Đệ tử tuyệt đối không dám trốn..."


"Tốt! Sáng mai trên võ đài đá xanh ngoại viện, ta sẽ chống mắt lên xem cái 'Vô Ảnh Bộ Pháp' của ngươi mạnh đến mức nào! Đừng làm mất mặt ngoại viện Thanh Phong Phái trước mặt các trưởng lão nội môn!" Khâu Trưởng Lão hừ lạnh một tiếng, xoay người bước đi rầm rập xuống cầu thang, để lại một làn khói bụi mù mịt và nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy gác mái.


Khi tiếng bước chân của Khâu Trưởng Lão hoàn toàn biến mất, Hoàng Ngủ Nướng đổ sụp xuống đống sách cổ, gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu. Anh ôm chặt lấy chiếc gối Tuyết Vũ, khóc ròng rã không ra tiếng:


"Xong rồi... Lần này ta thực sự tiêu đời rồi. Đấu với Triệu Phi Yến... cô ta sẽ băm ta thành nhân bánh bao mất. Sư muội ơi, ta phải làm sao đây?"


Lâm Tiểu Diệp cũng đứng ngồi không yên, cô đi qua đi lại trên gác mái hẹp, hai tay đan chặt vào nhau:


"Sư huynh, nếu huynh tỉnh táo lên đài đấu kiếm thật, chỉ cần một chiêu của Triệu Phi Yến là huynh sẽ bị lộ tẩy việc không có tu vi ngay lập tức. Cách duy nhất để huynh sống sót... chính là huynh phải rơi vào trạng thái ngủ sâu nhất có thể ngay trên võ đài!"


"Hả? Ngủ ngay trên võ đài?!" Hoàng ngơ ngác nhìn sư muội.


"Đúng vậy!" Lâm Tiểu Diệp gật đầu lia lịa, ánh mắt lóe lên tia sáng thông minh. "Chỉ khi huynh ngủ say s s s s, bản năng tự vệ của Mộng Du Tự Vệ Pháp mới kích hoạt hoàn toàn! Cơ thể huynh sẽ tự động né tránh đòn tấn công dựa trên dòng khí động học mà không cần dùng đến nội lực tu vi! Nhưng ngặt một nỗi... ngày mai đứng trước hàng trăm người ồn ào gào thét, lại thêm áp lực căng thẳng thần kinh thế này, huynh làm sao mà ngủ nổi?"


Hoàng thở dài u sầu: "Đúng thế... Bây giờ ta đang sợ đến mức tim đập như gõ búa rèn sắt của cha ta ở quê nhà, làm sao mà nhắm mắt ngủ nổi đây?"


Đúng lúc hai người đang rơi vào bế tắc, cửa sổ gác mái bỗng nhiên khẽ lay động. Một bóng dáng thanh tú mặc y phục trắng tinh khôi thêu hoa văn thảo dược, đeo chiếc kính gọng đồng nhỏ xíu trên sống mũi, nhẹ nhàng nhảy vọt vào phòng ngủ tạm bợ.


Đó là Thẩm Tố Tâm – nữ y sĩ lập dị nổi tiếng của trấn Thanh Phong. Cô tay cầm một cuốn sổ chẩn bệnh nhỏ dính đầy vết nước thuốc màu tím, đôi mắt sáng rực dưới gọng kính đồng khi nhìn chằm chằm vào Hoàng như nhìn thấy một loại dược liệu quý hiếm vừa khai quật dưới đất sâu.


"A! Hoàng Dật An! Thánh thể ngủ rũ của ta! Đêm qua ta nghe nói ngươi lại vừa lập kỳ tích né pháo tre bằng tư thế nằm sấp sát đất! Nhịp tim của ngươi lúc đó thế nào? Tần số thở ngáy có đạt đến mức cộng hưởng phong thủy không?" Thẩm Tố Tâm lao tới sát giường sách, dí sát mặt vào Hoàng khiến anh giật nảy mình lùi lại phía sau.


"Thẩm... Thẩm cô nương... cô đến đây làm gì? Ta đang sắp bị Khâu Trưởng Lão đánh chết rồi, không có tâm trí đâu mà làm vật thí nghiệm cho cô đâu!" Hoàng xua tay xua đuổi.


Lâm Tiểu Diệp nhanh trí giữ chặt tay Thẩm Tố Tâm, mắt sáng lên đầy hy vọng:


"Thẩm tỷ tỷ! Tỷ là thần y điều chế thuốc ngủ giỏi nhất vùng này! Tỷ có loại thuốc nào có thể khiến sư huynh của muội lập tức rơi vào trạng thái ngủ sâu nhất lịch sử, bất chấp mọi tiếng ồn ào sấm sét xung quanh không?"


Thẩm Tố Tâm khẽ đẩy gọng kính đồng, hếch cằm đầy kiêu ngạo:


"Hừ, ngươi đang khinh thường tài phối dược của bổn cô nương sao? Để nghiên cứu chứng ngủ rũ kỳ lạ của Hoàng Dật An, ta đã dốc hết gia tài hái thuốc suốt ba tháng qua tại vùng đỉnh núi tuyết, luyện chế thành công một loại thần dược an thần độc nhất vô nhị!"


Cô thọc tay vào trong túi áo y sĩ, lôi ra một chiếc hũ sứ nhỏ màu xanh ngọc bích tinh xảo. Khi cô mở nắp hũ, một mùi hương dịu nhẹ, mát lạnh như sương sớm ban mai lập tức tỏa ra khắp gác mái tầng ba, khiến cả Hoàng lẫn Lâm Tiểu Diệp đều vô thức ngáp dài một hơi uể oải.


"Đây chính là Thất Diệp An Thần Đan!" Thẩm Tố Tâm đắc ý giới thiệu, lắc lắc chiếc hũ sứ phát ra tiếng kêu lách cách vui tai của những viên đan dược tròn trịa bên trong. "Loại đan dược này được luyện chế từ bảy loại lá thảo mộc an thần cực kỳ quý hiếm, kết hợp với tuyết liên ngàn năm. Chỉ cần uống một viên nhỏ, tinh thần tu sĩ sẽ lập tức rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, nhịp tim chậm lại, đưa nhục thân vào giấc ngủ sâu kéo dài suốt một ngày một đêm, bất chấp tiếng sấm sét nổ sát tai hay tiếng gầm rú của yêu thú!"


Hoàng nghe vậy, mắt sáng lên như nhìn thấy cứu tinh vĩ đại nhất đời mình. Anh vội vàng vươn tay định giật lấy hũ sứ:


"Thần dược! Đúng là thần dược cứu mạng ta rồi! Thẩm cô nương, mau cho ta uống một viên!"


Thẩm Tố Tâm nhanh tay rụt hũ sứ lại, lắc đầu nghiêm nghị:


"Không được uống bừa bãi! Thất Diệp An Thần Đan này ta mới luyện chế thử nghiệm thành công trên bò mộng ngoại viện. Một viên nhỏ đủ để khiến một con bò mộng nặng năm trăm cân ngủ lịm ba ngày ba đêm không thể thức giấc. Thể chất ngươi tuy là Mộng Điệp Thánh Thể kháng độc cực mạnh, nhưng liều lượng sử dụng vẫn phải vô cùng cẩn thận! Đêm nay trước khi đi ngủ, ngươi chỉ được phép dùng móng tay cạo ra một phần mười viên thuốc, hòa vào nước ấm uống từ từ. Tuyệt đối không được uống cả viên, nghe rõ chưa?"


Lâm Tiểu Diệp cẩn thận đón lấy hũ sứ xanh từ tay Thẩm Tố Tâm, gật đầu lia lịa:


"Muội nghe rõ rồi! Cảm ơn Thẩm tỷ tỷ cứu mạng! Đêm nay muội sẽ đích thân pha nước ấm giám sát sư huynh uống đúng liều lượng!"


Sau khi Thẩm Tố Tâm dặn dò kỹ lưỡng và nhảy cửa sổ rời đi để tiếp tục nghiên cứu y học, không gian gác mái tầng ba trở lại sự yên tĩnh vốn có của nó. Hoàng ôm chặt hũ sứ xanh vào lòng như ôm một báu vật bảo mệnh vô giá, tâm thần căng thẳng suốt cả ngày cuối cùng cũng được thả lỏng nhẹ nhàng.


Thế nhưng, nỗi lo sợ về kỳ khảo thí võ học ngoại môn ngày mai vẫn như một tảng đá lớn đè nặng lên ngực Hoàng.


Đêm hôm đó, gió núi Thanh Phong thổi mạnh gầm rú qua các khe đá sau núi, tạo ra những âm thanh ù ù ghê rợn như tiếng gào thét của ác quỷ. Hoàng nằm trên chiếc giường sách cổ tạm bợ gác mái tầng ba, trằn trọc xoay người liên tục mà không thể nhắm mắt nổi.


Cứ mỗi khi anh vừa lim dim nhắm mắt, hình ảnh Triệu Phi Yến lạnh lùng vung song kiếm sắc lẹm chém đứt cổ họng anh lại hiện ra rõ mồn một trong đầu, khiến anh giật nảy mình mở to mắt, mồ hôi lạnh ướt sũng lưng áo xám tạp dịch.


"Hỏng rồi... Áp lực căng thẳng thế này, ta không tài nào ngủ tự nhiên nổi." Hoàng ôm đầu ngồi dậy, quầng thâm dưới mắt càng đậm hơn dưới ánh trăng khuyết chiếu qua mái ngói vỡ.


Anh nhìn chằm chằm vào chiếc hũ sứ xanh ngọc bích đặt cạnh chén trà hoa nhài đắng trên bục gỗ.


"Một phần mười viên thuốc... liệu có đủ để át đi nỗi sợ hãi Triệu Phi Yến của ta không?" Hoàng lẩm bầm, tay run rẩy mở nắp hũ sứ.


Mùi hương mát lạnh tỏa ra xoa dịu thần kinh đang căng như dây đàn của anh. Hoàng đổ một viên đan dược màu xanh lam nhạt, to bằng đầu ngón tay út ra lòng bàn tay. Viên đan dược tỏa ra một lớp sương mù nhạt dịu mát.


"Thẩm cô nương nói một viên đủ cho con bò mộng năm trăm cân ngủ ba ngày... Nhưng ta bây giờ đang lo lắng gấp mười lần con bò mộng đó! Nếu chỉ uống một phần mười viên, nhỡ ngày mai lên đài ta nửa tỉnh nửa mê, bị Triệu Phi Yến đâm một kiếm thức giấc thì sao? Lúc đó ta sẽ bị lộ tẩy hoàn toàn việc không có tu vi!" Hoàng tự suy diễn trong cơn hoảng loạn tinh thần cực độ.


"Đúng thế! Phải ngủ thật sâu! Ngủ sâu đến mức sấm đánh không tỉnh, đao chém không hay, cơ thể mới tự động kích hoạt mộng du né đòn hoàn hảo nhất được!"


Trong cơn quẫn bách và mù quáng vì nhút nhát sợ hãi, Hoàng quyết định bỏ qua lời dặn dò y học của Thẩm Tố Tâm. Anh há miệng, ném thẳng cả viên Thất Diệp An Thần Đan vào miệng, rồi vớ lấy chén trà hoa nhài đắng nguội ngắt uống ực một hơi cạn sạch để nuốt trôi viên thuốc ngủ cực mạnh.


Viên đan dược vừa trôi xuống cổ họng, Hoàng lập tức cảm thấy một luồng hơi lạnh thấu xương lan tỏa từ dạ dày ra khắp lục phủ ngũ tạng, rồi xông thẳng lên đại não.


"Ơ... thuốc này... tác dụng nhanh... quá..."


Hoàng lẩm bầm được nửa câu, hai mí mắt như bị hai tảng đá ngàn cân đè sụp xuống. Nhãn lực của anh tối sầm lại ngay lập tức. Đầu Hoàng rơi tự do về phía trước, đập mạnh một tiếng "Bịch!" cực lớn xuống cuốn Gia phả trắng dòng họ Hoàng dày cộp làm gối phụ dưới giường sách.


Anh chìm vào một giấc ngủ sâu thẳm, đen kịt không một gợn mộng mị, nhịp thở đều đặn "khò... khò..." vang dội dội vách tường gác mái tầng ba.


Sáng hôm sau.


"Boong! Boong! Boong!"


Tiếng chuông đồng cổ xưa của Thanh Phong Phái vang dội vang vọng khắp ngọn núi, báo hiệu kỳ Khảo thí võ học ngoại môn chính thức bắt đầu tại Sân tập Thanh Phong Phái rộng lớn lát đá xanh.


Hàng trăm đệ tử ngoại môn và nội môn đã tụ họp đông đủ xung quanh võ đài đá xanh sầm uất. Tiếng la hét, bàn tán xôn xao vang lên không ngớt về trận đấu mở màn được mong đợi nhất lịch sử ngoại viện: cuộc so tài giữa đệ nhất nữ thiên tài ngoại môn Triệu Phi Yến và "cao nhân mộng du" Hoàng Dật An.


Lâm Tiểu Diệp vội vã chạy lên gác mái tầng ba Tàng Thư Các để gọi Hoàng dậy chuẩn bị lên đài thi đấu. Thế nhưng, khi cô bước vào gác mái, cảnh tượng trước mắt khiến cô suýt ngất xỉu vì kinh hoàng.


Hoàng nằm sấp sát đất trên đệm sách cổ, nhục thân cứng đờ lờ đờ, nhịp thở ngáy u u vang dội nhưng lay gọi thế nào cũng không hề có một phản ứng nhỏ nào. Hũ sứ xanh ngọc bích nằm lăn lóc dưới đất, nắp hũ mở toang, bên trong trống rỗng không còn một viên đan dược nào.


"Sư huynh! Huynh tỉnh lại đi! Huynh đã uống hết cả viên Thất Diệp An Thần Đan rồi sao?!" Lâm Tiểu Diệp ra sức lay mạnh vai Hoàng, thậm chí tạt cả nước trà hoa nhài đắng lạnh buốt vào mặt anh nhưng Hoàng vẫn nhắm nghiền mắt ngủ say sưa, gương mặt phẳng lặng uể oải hoàn toàn vô cảm trước mọi tác động vật lý bên ngoài.


Đúng lúc này, tiếng hét vang dội của Khâu Trưởng Lão từ phía sân tập võ vọng lên qua loa truyền âm chân khí:


"Trận đấu thứ nhất ngoại viện! Đệ tử tạp dịch Hoàng Dật An đối đầu Triệu Phi Yến! Thí sinh Hoàng Dật An mau chóng bước lên võ đài thi đấu! Nếu quá ba tiếng chuông không có mặt, sẽ bị coi là tự ý đào tẩu trốn học, phạt roi lôi điện trục xuất xuống núi vĩnh viễn!"


"Boong!"


Tiếng chuông thứ nhất đã vang lên chói tai.


Lâm Tiểu Diệp nhìn Hoàng đang ngủ say như chết lờ đờ cứng đờ dưới đất, rồi nhìn ra phía võ đài đá xanh sầm uất đầy sát khí, khóc ròng rã đầy bất lực:


"Sư huynh ơi là sư huynh... Huynh uống quá liều thuốc ngủ thế này, bây giờ làm sao cõng huynh lên đài thi đấu được đây?!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!