Nhạc nềnHarvest

Kịch Độc Của Dược Vương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trong bóng tối u tịch và huyền ảo của Hang đá Ngủ Say, những khối thạch anh tím tự nhiên khổng lồ nhô ra từ vách đá ẩm ướt đang tỏa ra một luồng linh quang màu tím nhạt dịu nhẹ. Luồng năng lượng an thần tự nhiên phát ra từ mỏ địa chất ngàn năm tích tụ này lơ lửng trong không khí như những dải lụa sương mù mỏng manh, khẽ khàng xoa dịu mọi dao động tinh thần xung quanh.


Nằm sấp chính giữa không gian yên tĩnh tuyệt đối ấy là Hoàng Ngủ Nướng. Sau khi Linh Huyệt Vô Mộng bị vấy bẩn bởi vệt máu đen tà dị đầy mùi tanh tưởi của sát thủ thôi miên Ma Nhãn, Lâm Tiểu Diệp và Lý Bánh Bao đã phải vất vả rón rén khiêng nhục thân mềm nhũn của anh lẩn trốn vào hang động khuất nẻo này để anh có thể tiếp tục giấc ngủ bù rã rời gân cốt. Hoàng ôm chặt lấy chiếc gối tơ tằm tuyết Tuyết Vũ trước ngực, hai tai nhét chặt cặp nút tai da yêu thú cách âm mười phần, hoàn toàn chìm sâu vào trạng thái Ngủ Rũ Trung Kỳ cực hạn.


"Khò... u u... khò..."


Tiếng ngáy u u trầm ấm, đều đặn của Hoàng khẽ cộng hưởng với vách đá thạch anh, tạo ra một nhịp điệu tĩnh lặng đến kỳ lạ. Đối với một kẻ không có nửa điểm tu vi thực tế như anh, sự ồn ào và danh vọng ảo của chức vị "Đại sư huynh vĩ đại" hay "Mộng Cảnh Kiếm Tiên" ngoài kia chỉ là một cực hình tra tấn tinh thần. Chỉ có ở nơi hang kín không một bóng người này, anh mới tìm lại được cảm giác bình yên ấm áp như thời ấu thơ bên lò rèn của cha đẻ Hoàng Đại Biếng ở thôn Trúc Lâm hẻo lánh.


Thế nhưng, giang hồ đầy sóng gió chưa bao giờ để cho kẻ lười biếng được yên giấc.


Bên ngoài cửa hang đá Ngủ Say, sương đêm lạnh giá đang bao phủ lấy rặng trúc xơ xác. Từ trong bóng tối mịt mù, một bóng người gầy gò, lưng còng rạp xuống đất như một con quỷ đói đang chậm rãi tiến lại gần. Lão già này mặc một bộ áo choàng xám rách rưới dính đầy những vệt bột độc màu xanh lá nhạt tỏa ra mùi tanh hôi nồng nặc. Tay lão chống một chiếc tích trượng bằng gỗ đen có khắc hình đầu rắn độc trợn trừng mắt đỏ rực.


Kẻ này chính là Độc Thủ Dược Vương, một tà tu Luyện Kiế Cảnh tầng chín đỉnh phong chuyên tu độc đạo, cũng là sư phụ của tên sát thủ dùng độc Hắc Sa đang bị giam giữ kỷ luật tại Chấp Pháp Đường Thanh Phong Phái. Sau khi nghe tin đệ tử của mình bị một gã đệ tử tạp dịch lười biếng đánh bại một cách lố bịch, lão đã tức giận dốc toàn bộ mười loại kịch độc tàn bạo nhất vương quốc, vượt qua đầm lầy Hắc Thủy để tìm đến tận tông môn quyết tử báo thù.


"Mộng Cảnh Kiếm Tiên? Khống chế long mạch?" Độc Thủ Dược Vương khàn giọng lẩm bẩm, đôi mắt ti hí của lão lóe lên những tia nhìn tàn nhẫn và đầy hoài nghi. "Một lũ ngu ngốc tự dọa mình! Lão phu không tin trên đời này lại có kẻ bách độc bất xâm thực sự. Hôm nay, ta sẽ dùng Vạn Độc Thực Cốt Thần Quyết để biến xương tủy của ngươi thành nước vũng!"


Lão già nham hiểm dừng bước trước một khe đá hẹp dốc đứng sát sườn núi. Khứu giác nhạy bén của một kẻ luyện độc ngàn năm lập tức giúp lão nhận ra đây chính là khe thông gió tự nhiên dẫn thẳng vào lòng Hang đá Ngủ Say, nơi Hoàng đang trú ẩn. Lão cười sằng sặc đầy đắc ý, tiếng cười khàn khàn như tiếng hai mảnh xương khô cọ xát vào nhau giữa đêm đông lạnh giá. Lôi Thiết Độc và đám sát thủ trước đó thất bại là vì ngu ngốc lao vào đấu vật lý với phản xạ mộng du của Hoàng, còn lão chỉ cần đứng ngoài hang thổi độc khí vào là có thể triệt hạ mục tiêu mà không tốn một chút sức lực nào.


"Cắm!"


Độc Thủ Dược Vương vung tay nện mạnh chiếc tích trượng gỗ đầu rắn xuống đất cát bên cạnh khe thông gió. Đầu rắn gỗ bỗng nhiên há miệng, rò rỉ ra những luồng sương độc màu xanh lá đậm vô cùng tà dị. Lão già bắt đầu vận chuyển chân khí hắc ám, chuẩn bị thổi luồng kịch độc ăn mòn xương tủy này lấp đầy không gian hang kín.


Cùng lúc đó, tại vườn thảo dược ngoại môn cách đó không xa, một bóng dáng thiếu nữ mặc y phục trắng thêu hoa văn thảo dược đang hốt hoảng cầm đèn dầu chạy lướt qua các bụi cây. Đó là Thẩm Tố Tâm, nữ thần y lập dị của trấn Thanh Phong. Đi ngay sau nàng là Dược Sư Ba Ba, lão y sĩ đầu tóc dựng ngược đầy lá thuốc khô, mặt mũi đỏ gay vì phải chạy bộ quá nhanh dưới đêm đông sương muối.


"Sư phụ, mau nhanh chân lên! Mùi tanh tưởi này... chắc chắn là Vạn Độc Thực Cốt của Độc Thủ Dược Vương rồi!" Thẩm Tố Tâm khẽ điều chỉnh gọng kính đồng nhỏ trên sống mũi, giọng nói run rẩy vì lo lắng. Nàng liên tục nhìn vào cuốn sổ chẩn bệnh cầm trên tay, nơi ghi chép chi tiết về thể chất Mộng Điệp Thánh Thể của Hoàng. "Lão già điên đó đang nhắm vào hướng Hang đá Ngủ Say! Hoàng tiểu tử đang ngủ sâu ở trong đó, nếu hít phải kịch độc này, nhục thân của huynh ấy sẽ bị hủy hoại hoàn toàn trước khi kịp kích hoạt phản xạ tự vệ!"


Dược Sư Ba Ba hắt hơi một tiếng lớn do dị ứng với sương muối, lão gắt khẽ: "Gã quái thai dùng độc đó dám bén mảng đến địa bàn của ta để hại vật thí nghiệm quý giá nhất đời ta sao? Không thể được! Ta còn chưa nghiên cứu xong cấu trúc não bộ ngủ rũ của tiểu tử đó! Mau mang theo Bách Độc Thanh Đan!"


Hai thầy trò dốc toàn lực khinh công lướt qua các bụi gai tre, hướng thẳng về phía khe thông gió trên sườn núi.


Ngay khi Độc Thủ Dược Vương vừa đưa hũ sứ chứa kịch độc lên sát miệng định thổi vào khe đá, một tiếng quát lanh lảnh của Thẩm Tố Tâm bỗng nhiên vang lên từ phía sau bụi rậm:


"Lão tà tu tàn bạo, dừng tay lại!"


Độc Thủ Dược Vương khựng lại nửa nhịp, lão từ từ quay cái đầu còng rạp lại, liếc nhìn hai thầy trò y sĩ bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ. "Hử? Hai đứa y sĩ quèn các ngươi cũng muốn đến nộp mạng sao?"


Không thèm nhiều lời, Dược Sư Ba Ba vung tay phóng ra liên tiếp mười hai cây châm bạc định thần (Bách Thảo Thần Châm) xé gió lao tới, nhắm thẳng vào các huyệt đạo chí mạng trên nhục thân gầy gò của Dược Vương. Cùng lúc đó, Thẩm Tố Tâm nhanh tay ném ra một hũ bột thuốc giải độc Bách Độc Thanh Đan được nghiền nát, tạo thành một làn khói màu hồng nhạt tỏa hương cam thảo ngọt lịm để bao phủ lấy khe thông gió hòng trung hòa độc khí.


Thế nhưng, thực lực Luyện Khí Cảnh tầng chín đỉnh phong của một tà tu chuyên nghiệp không phải là thứ mà hai y sĩ có thể dễ dàng lay chuyển.


"Hừ, chút tài mọn!"


Độc Thủ Dược Vương cười lạnh một tiếng, lão không thèm né tránh. Lão chỉ đơn giản vung chiếc tích trượng gỗ đầu rắn vẽ một vòng tròn hắc ám trước ngực. Luồng tà khí màu xanh lá đậm bùng lên dữ dội, tạo ra một lá chắn phòng ngự ăn mòn cực mạnh.


"Keng! Keng! Keng!"


Mười hai cây châm bạc của Dược Sư Ba Ba vừa chạm vào lá chắn tà khí đã lập tức bị ăn mòn rỉ sét, rụng lả tả xuống đất cát. Làn khói thuốc giải độc màu hồng nhạt của Thẩm Tố Tâm cũng bị luồng gió chưởng lực tàn bạo từ tích trượng thổi bùng ngược trở lại, phân tán hoàn toàn vào không trung mà không thể tiếp cận được khe thông gió. Sức mạnh hắc ám từ cú vung gậy của Dược Vương còn rò rỉ ra xung quanh, khiến các bụi hoa cúc khô và thảo dược ngoại môn quanh hang đá lập tức bị héo úa nhẹ, chuyển sang màu đen xám xịt do dính độc khí.


"Phụt!"


Dược Sư Ba Ba bị phản chấn lực lượng đẩy lùi ba bước, ngực khí huyết cuộn trào suýt chút nữa hộc máu. Lão cố gắng dùng châm bạc tự châm vào huyệt đạo để định thần nhưng cánh tay run rẩy không thể giữ chuẩn xác.


"Trứng khôn hơn vịt! Để xem các ngươi cứu gã Kiếm Tiên ngủ nướng kia thế nào!" Độc Thủ Dược Vương cười sằng sặc tàn ác.


Lão già không thèm để ý đến hai thầy trò đang bị áp chế, lập tức quay người lại sát khe thông gió. Lão dốc toàn bộ chân khí tà môn vào hũ sứ, há miệng thổi mạnh một hơi lớn.


"Vút..."


Luồng kịch độc ăn mòn xương tủy màu xanh lá đậm, đặc quánh và tỏa ra hơi lạnh chết chóc như một con rắn độc khổng lồ, điên cuồng luồn lách qua khe đá hẹp, lấp đầy hệ thống thông gió và tràn thẳng vào lòng Hang đá Ngủ Say kín gió.


Bên trong hang đá, ánh sáng tím nhạt dịu nhẹ của các tinh thể thạch anh tím bỗng nhiên bị làn khói độc màu xanh lá đậm che phủ, tạo thành một sự tương tác tà dị, u ám đến rợn người. Làn khói độc đặc quánh như sương muối ban đêm, mang theo sát khí ăn mòn tàn bạo, từ từ chìm xuống phía dưới, hướng thẳng về phía chiếc võng sắt chịu lực nơi Hoàng đang nằm ngủ sấp nhắm nghiền mắt vô tri.


Làn khói độc màu xanh lá đậm tràn ngập hang đá, bao phủ lấy chiếc võng ngủ của Hoàng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!