Cơn Ác Mộng Của Sát Thủ Thôi Miên
Trong làn sương mù mờ ảo bốc lên từ lòng đất sau núi Thanh Phong Phái, Linh Huyệt Vô Mộng hiện ra như một thiên đường ẩn dật hoàn hảo dành riêng cho những kẻ lười biếng. Đây thực chất là một khe nứt địa nhiệt tự nhiên đã tồn tại ngàn năm, nơi những luồng hơi ấm áp dịu nhẹ liên tục tỏa ra từ sâu trong lòng đất, sưởi ấm những phiến đá xù xì và xua tan cái lạnh giá buốt của sương đêm vùng núi. Luồng khí ấm áp ấy không hề mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc khó chịu, ngược lại, khi đi qua rễ của những khóm trúc sương mù xung quanh, nó lại mang theo một mùi hương thảo mộc thanh khiết, nhẹ nhàng xoa dịu mọi sự căng thẳng tinh thần.
Chiếc bè tre tự chế của Đội Vệ Binh Giấc Ngủ sau khi trôi luồn lách qua rặng liễu rủ của hồ Thanh Tâm đã dạt thẳng vào khe nứt địa nhiệt này. Mạn bè tre khẽ va vào lớp đất bùn mềm mại rồi đứng im phăng phắc, được cố định một cách hoàn hảo giữa hai vách đá hẹp. Hoàng Ngủ Nướng lúc này đang nằm sấp trên đệm bông êm ái, hai tay ôm chặt lấy chiếc gối Tuyết Vũ rách góc dính đầy bụi phấn hoa cúc khô màu vàng nhạt. Hơi ấm địa nhiệt từ bên dưới bốc lên, bao bọc lấy nhục thân mỏi nhừ của anh, khiến các thớ cơ bắp phàm nhân vốn đang ê ẩm sau những lần mộng du chiến đấu bỗng chốc mềm nhũn ra, thư giãn đến tột độ.
"Khò... u u... khò..."
Tiếng ngáy u u trầm ấm, đều đặn phát ra từ mũi miệng Hoàng, vang vọng nhẹ nhàng trong không gian hang đá khép kín. Đối với Hoàng, nơi đây chính là cực lạc thế giới. Không có tiếng la hét tập luyện của đám đệ tử cuồng luyện công ngoài sân tập, không có tiếng gầm rú chấp pháp của Khâu Trưởng Lão, và đặc biệt là không có những bức thư thách đấu phiền phức của đám cao thủ giang hồ hiếu thắng. Anh chỉ muốn ngủ, ngủ một giấc thật dài, ngủ xuyên qua cả tuế nguyệt giang hồ đầy sóng gió.
Chú mèo mướp béo ú Bạch Hổ lúc này đã tìm lại được vị trí sưởi ấm lý tưởng của mình. Nó cuộn tròn thành một quả bóng lông vàng mũm mĩm ngay sát đỉnh đầu Hoàng, hai tai thỉnh thoảng lại giật giật để tận hưởng hơi ấm địa nhiệt đang bốc lên hiu hiu. Tiếng thở khò khè thỏa mãn của chú mèo béo hòa cùng tiếng ngáy đều đặn của Hoàng, tạo thành một bản giao hưởng tĩnh lặng tuyệt đối của sự lười biếng.
Thế nhưng, giang hồ vốn là một vũng nước đục, nơi mà sự tĩnh lặng luôn là thứ xa xỉ nhất.
Từ phía sau làn sương địa nhiệt mờ ảo bốc lên bên ngoài cửa khe nứt, một bóng đen gầy gò đang âm thầm tiếp cận. Kẻ này di chuyển vô cùng chậm rãi, từng bước chân lướt nhẹ trên những phiến đá ẩm ướt mà không hề phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào. Hắn mặc một bộ áo choàng màu tím đậm, trên ngực thêu hình một con mắt quỷ khổng lồ bằng chỉ bạc vô cùng tà dị. Gương mặt hắn gầy trơ xương, nước da nhợt nhạt xám ngoét như người chết, nhưng điểm kỳ dị nhất chính là con mắt trái to bất thường của hắn. Con mắt ấy không có tròng mắt bình thường, mà được khảm một viên ngọc màu tím nhạt tự tỏa ra những luồng ánh sáng tà dị mờ ảo.
Kẻ này chính là Ma Nhãn, sát thủ thôi miên tàn bạo bậc nhất của Hắc Phong Bang, người sở hữu tu vi Luyện Khí Cảnh tầng tám chuyên tu tinh thần lực.
Sau khi nhận được tin tức về việc Sát thủ Vô Danh và Huyết Ma Nhân thất thủ thảm hại tại hồ Thanh Tâm, Ma Nhãn đã sử dụng la bàn tinh thần đặc chế để lần theo dao động linh khí còn sót lại của chiếc bè tre. Hắn đã bám theo ròng rã suốt nửa đêm, luồn lách qua những rặng liễu tối tăm để rồi cuối cùng tìm thấy mục tiêu đang nằm ngủ ngon lành trong Linh Huyệt Vô Mộng.
Nấp sau một phiến đá lớn dính đầy hơi nước ấm, Ma Nhãn thò đầu ra quan sát Hoàng. Đôi lông mày gầy guộc của gã sát thủ khẽ nhíu lại, trong lòng dâng lên một sự cảnh giác tột độ.
"Hắn ta chính là Mộng Cảnh Kiếm Tiên lừng danh đó sao?" Ma Nhãn thầm đánh giá trong đầu, ánh mắt quét qua lớp áo tạp dịch xám rộng thùng thình rách vai của Hoàng. "Nhìn bề ngoài hoàn toàn giống một tên đệ tử tạp dịch phế vật, không có nửa điểm chân khí dao động. Nhưng... tại sao hắn lại có thể nằm ngủ một cách thản nhiên, không chút phòng bị giữa một nơi cấm địa địa nhiệt như thế này?"
Ánh mắt Ma Nhãn dừng lại ở tư thế nằm sấp sát đất của Hoàng. Hắn lập tức rùng mình, nhớ lại những lời cảnh báo của bang chủ Lôi Thiết Độc về "kiếm ý vô ngã" và bộ pháp né tránh phi vật lý của kẻ này.
"Không đúng!" Ma Nhãn tự suy diễn, mồ hôi lạnh khẽ rỉ ra trên trán gã. "Tư thế nằm sấp kia... hai tay ôm chặt gối, nhịp thở đều đặn cộng hưởng với năng lượng địa nhiệt bên dưới. Đây chắc chắn là Đại Địa Quy Tâm Pháp trong truyền thuyết! Hắn đang dùng nhục thân để hòa làm một với mạch địa nhiệt, biến toàn bộ Linh Huyệt Vô Mộng này thành một kết giới phòng ngự khổng lồ! Nếu ta ra tay tấn công vật lý bằng đao kiếm hay ám khí, lực phản chấn từ mạch địa nhiệt chắc chắn sẽ quật ngược lại nghiền nát ta!"
Sự tự dọa mình của Ma Nhãn càng lúc càng dâng cao khi hắn nhìn thấy Chuỗi hạt bồ đề Huyền Không đang quấn trên cổ tay trái của Hoàng. Chuỗi hạt gỗ cổ xưa tỏa ra một mùi hương trầm dịu nhẹ, thỉnh thoảng lại lóe lên một luồng linh quang phật môn mờ nhạt dưới hơi ấm địa nhiệt.
"Lại còn có bảo vật phật môn hộ thân!" Ma Nhãn cắn chặt răng, lòng đầy kiêng kị. "Chuỗi hạt bồ đề kia chứa đựng năng lượng trừ tà cực mạnh. Nếu ta dùng độc dược hay sát khí tầm gần, bảo vật sẽ lập tức tự động kích hoạt hộ chủ. Sát thủ Vô Danh và Lôi Hỏa thua cuộc chính là vì đã quá khinh suất, cố tình tiếp cận nhục thân của hắn để rồi bị phản phệ chết người."
Một nụ cười nham hiểm, đắc ý bỗng nhiên nở ra trên gương mặt gầy gò của Ma Nhãn. Hắn khẽ vuốt ve viên ngọc tím khảm ở mắt trái, lòng đầy tự tin vào kế hoạch chiến thuật của mình.
"Nhưng tất cả đám hữu dũng vô mưu đó đều quên mất một điều..." Ma Nhãn thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên tia sáng tà dị. "Kiếm pháp của ngươi có mạnh đến đâu, phản xạ mộng du tự vệ nhục thân của ngươi có hoàn hảo đến mức nào, thì khi ngươi ngủ, thần trí của ngươi vẫn là lúc yếu ớt và dễ bị tổn thương nhất! Ma Nhãn Thôi Miên Quyết của ta tấn công trực tiếp vào linh hồn và thần trí thông qua mộng cảnh, hoàn toàn không tạo ra bất kỳ va chạm vật lý hay sát khí cơ học nào. Nhục thân của ngươi sẽ không thể kích hoạt phản xạ tự vệ, và chuỗi hạt bồ đề kia cũng sẽ không thể ngăn cản nhãn thuật tinh thần truyền trực tiếp qua hư không!"
Ma Nhãn tự tin gã đã tìm ra điểm yếu chí mạng duy nhất của vị "Kiếm Tiên" ẩn thế này. Hắn chọn một góc khuất gió hoàn hảo phía sau làn hơi nước ấm bốc lên từ lòng đất, cách bè tre của Hoàng khoảng mười mét. Khoảng cách này vừa đủ an toàn để tránh mọi phản xạ vật lý ngẫu nhiên, lại vừa tối ưu cho nhãn thuật thôi miên phát huy uy lực tối đa.
"Vù..."
Ma Nhãn bắt đầu vận hành chân khí Luyện Khí Cảnh tầng tám của mình. Luồng chân khí tà môn màu tím nhạt từ đan điền cuộn chảy lên kinh mạch cổ gáy, tập trung hoàn toàn vào con mắt trái khổng lồ. Viên ngọc màu tím khảm trên mắt trái bắt đầu rung động nhẹ, phát ra tiếng kêu u u tần số thấp, tỏa ra một luồng ánh sáng màu tím nhạt huyền ảo và tà dị.
"Ma Nhãn thôi miên — Mộng Cảnh Khủng Hoảng!" Ma Nhãn gầm khẽ trong lòng, nhãn thuật thôi miên chính thức kích hoạt.
Luồng ánh sáng tím nhạt từ mắt trái gã sát thủ phóng ra, nương theo làn hơi nước ấm bốc lên từ địa nhiệt, từ từ lan tỏa khắp không gian Linh Huyệt Vô Mộng. Làn hơi nước ấm áp vốn có màu trắng xóa bỗng chốc bị nhuốm một màu tím tà dị, huyền ảo. Những tia sáng tím mảnh như sợi chỉ bắt đầu bò trườn trên mạn bè tre, trượt qua lớp đệm bông dệt từ bông tuyết sơn, rồi từ từ leo lên nhục thân của Hoàng.
Chú mèo béo Bạch Hổ đang cuộn tròn bỗng nhiên giật mình. Nó cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo, tà dị từ ánh sáng tím mang lại, liền hé mở đôi mắt tròn xoe nhìn quanh. Thế nhưng, hơi ấm địa nhiệt bên dưới bốc lên quá thoải mái, kết hợp với mùi hương trầm dịu nhẹ từ chuỗi hạt bồ đề xoa dịu thần kinh, khiến chú mèo béo lười biếng chỉ kịp ngáp dài một tiếng, cọ cọ đầu vào gối Tuyết Vũ rồi lại nhắm mắt chìm vào giấc ngủ sâu, hoàn toàn bỏ qua sự xâm lấn của nhãn thuật.
Ma Nhãn thấy chú mèo béo không hề phản ứng, lòng càng thêm đắc ý. Hắn dồn thêm chân khí, vận toàn bộ linh lực tinh thần vào viên ngọc tím.
"Xoạt!"
Luồng ánh sáng tím nhạt bùng lên rực rỡ, hóa thành một quầng sáng mờ ảo bao phủ hoàn toàn lấy gương mặt đang nhắm nghiền mắt của Hoàng. Những sợi tơ ánh sáng tím bắt đầu len lỏi qua các kẽ hở của chiếc gối Tuyết Vũ, tiếp xúc trực tiếp với làn da trán và đôi lông mày đang co giật nhẹ của anh.
Trong lúc ngủ say, Hoàng cảm thấy mí mắt mình bỗng nhiên trở nên ấm áp một cách kỳ lạ. Anh đang mơ thấy mình đứng trước một ngọn núi bánh bao khổng lồ tỏa khói thơm phức của Lý Bánh Bao, chuẩn bị há miệng cắn một miếng thật lớn thì bỗng nhiên, bầu trời trong mơ của anh bị nhuốm một màu tím ngắt tà dị. Ngọn núi bánh bao ấm áp bỗng chốc biến đổi thành một đống đá đen xì, lạnh lẽo.
"Hửm? Bánh bao của ta... sao lại biến thành đá tím thế này?" Hoàng lầm bầm nói mớ qua mũi, nhịp thở ngáy khẽ khựng lại một nhịp.
Bên ngoài thực tại, Ma Nhãn nhìn thấy Hoàng nói mớ, biết nhãn thuật đã kết nối thành công với tần số não bộ của đối phương. Gã sát thủ cười lạnh, con mắt trái khổng lồ trợn trừng lên hết cỡ, viên ngọc tím tỏa ra ánh sáng chói lòa.
Hắn bắt đầu gieo rắc những hình ảnh ác mộng khủng khiếp nhất vào thần trí Hoàng: những bóng ma quỷ dữ khổng lồ mang theo đao kiếm sắc bén, những tiếng gầm rú đòi mạng của tà tu Hắc Phong Bang, và đặc biệt là hình ảnh Hoàng bị triều đình Đại Vũ bắt trói trên chiếc ghế Quốc sư, xung quanh là hàng vạn tấu chương chất cao như núi bắt anh phải phê duyệt suốt ngày đêm không được ngủ.
Luồng sáng thôi miên màu tím nhạt cuồn cuộn tràn vào, bao phủ lấy toàn bộ thần trí đang ngủ say của Hoàng, chuẩn bị bóp nghẹt linh hồn anh trong cơn ác mộng tàn bạo nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!