Nhạc nềnHarvest

Giường Ngủ Trên Mặt Nước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm mùa hạ sau núi Thanh Phong tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả trong bụi rậm và ánh trăng non cong vút như lá liễu treo trên đỉnh đầu. Gió đêm lướt qua những rặng tre, mang theo hơi ẩm dịu mát của sương sớm. Thế nhưng, tại khu vực ngoại viện của Thanh Phong Phái, bầu không khí lại vô cùng khẩn trương, dù sự khẩn trương ấy được thực hiện trong một sự im lặng tuyệt đối đến kỳ quặc.


“Nhanh lên! Đứa nào bước chân mạnh quá năm decibel, ta sẽ phạt dọn dẹp chuồng ngựa cùng gã Tào Man một tháng!”


Trần Háo Thắng – gã sư đệ cuồng tín đệ nhất ngoại môn – đang đứng quấn băng gạc trắng toát từ đầu đến chân như một xác ướp di động, khẽ rít qua kẽ răng. Gương mặt gầy gò của gã đầy vẻ nghiêm nghị, đôi mắt chữ ngũ trợn tròn dưới ánh trăng, tay cầm chiếc mõ tre bọc vải giảm âm giơ lên đe dọa. Sau vụ ám sát bất thành của Hắc Vô Thường ở Hang Gió Hú đêm qua, Trần Háo Thắng đã hoàn toàn mất ngủ. Gã tự thấy trách nhiệm bảo vệ “kiếm ý ngủ thiền” của Đại sư huynh đang đè nặng lên đôi vai gầy guộc của mình.


Bên cạnh gã, Đội trưởng A Sáng và Đội Vệ Binh Giấc Ngủ đang khệ nệ khiêng một chiếc bè tre nhỏ. Chiếc bè được kết từ những thân tre già dẻo dai, bên trên lót một lớp nệm bông mềm mại dệt từ bông tuyết sơn ngàn năm quý hiếm. Nằm sấp chính giữa chiếc bè không ai khác ngoài Hoàng Ngủ Nướng.


Hoàng đang chìm sâu vào trạng thái Ngủ Rũ Trung Kỳ sau một ngày dài mỏi nhừ gân cốt vì những cú lăn lộn mộng du đêm trước. Hai tay anh ôm chặt lấy chiếc gối tơ tằm Tuyết Vũ rách góc, gương mặt úp sấp xuống đệm bông để trốn tránh ánh trăng sáng rọi vào mắt.


Dù đang ngủ say như chết, trên mái tóc bù xù và chiếc áo tạp dịch xám rộng thùng thình của Hoàng vẫn bám đầy một lớp bụi phấn hoa cúc khô màu vàng nhạt – di chứng từ lần đi lạc vào Động Hoa Cúc Khô ngày trước. Dưới ánh trăng bạc, lớp bụi phấn cúc hoa này khẽ phát ra những luồng sáng mờ ảo, lấp lánh như những đốm đom đóm bao quanh nhục thân của anh.


Tạ Đình Phong đứng bên cạnh, nhìn chằm chằm vào vòng sáng màu vàng nhạt ấy, hai mắt chữ o miệng chữ a, run rẩy thì thầm vào tai Trần Háo Thắng:


“Đội trưởng nhìn xem! Bụi phấn cúc hoa trên người Đại sư huynh đang tự động tỏa sáng! Đây chắc chắn là cảnh giới ‘Cúc Hoa Kiếm Khí’ tự sinh phòng ngự mà ngài ấy vừa ngộ ra đêm qua. Ngay cả khi ngủ, chân khí trong người ngài vẫn tự động tẩy tủy kinh mạch, bài trừ tạp chất ra ngoài nhục thân!”


Trần Háo Thắng xúc động gật đầu, khẽ quẹt giọt nước mắt rỉ ra nơi khóe mi:


“Đại sư huynh quả thực là thiên tài vạn năm có một của Thanh Phong Phái ta. Ngài ấy thà chịu lạnh, chịu muỗi đốt sau núi để ngộ đạo, vậy mà lũ tà tu Hắc Phong Bang cứ liên tục dùng xích sắt, kịch độc đến quấy rầy. Hang Gió Hú dù có tiếng ồn trắng át tiếng ngáy, nhưng địa hình vách đá vẫn dễ bị sát thủ tiếp cận từ trên cao. Lần này, ta quyết định đưa ngài ấy ra Hồ Thanh Tâm!”


Nói rồi, Trần Háo Thắng chỉ tay về phía mặt hồ phẳng lặng như gương nằm khuất sau rặng liễu rủ bóng mát mẻ. Hồ Thanh Tâm vốn là một hồ nước tự nhiên sâu thẳm, quanh năm nước trong vắt, hẻo lánh và biệt lập hoàn toàn với khu tập luyện ồn ào của nội viện.


“Đặt Đại sư huynh lên bè tre thả trôi tự do giữa hồ!” Trần Háo Thắng mỉm cười bí hiểm, ra hiệu bằng thủ ngữ cho lính tuần tra. “Mặt nước phẳng lặng chính là trận pháp tự nhiên tốt nhất. Bất kỳ sát thủ nào muốn tiếp cận ngài ấy đều phải lội nước hoặc chèo thuyền, mà chuyển động trên nước chắc chắn sẽ gieo ra tiếng động lớn cảnh báo cho chúng ta. Hơn nữa, hơi nước mát mẻ của hồ sẽ giúp Đại sư huynh có một giấc ngủ trưa hè sảng khoái nhất!”


“Đội trưởng anh minh! Đại sư huynh vạn tuế!” Đám đệ tử tuần tra phàm nhân rón rén gật đầu, lòng đầy ngưỡng mộ trước kế hoạch phòng thủ “bên nước bất khả xâm phạm” này.


Họ nhẹ nhàng khiêng chiếc bè tre thả xuống rìa hồ Thanh Tâm. Chiếc bè tre lướt nhẹ trên mặt nước trong vắt, không phát ra một tiếng động nhỏ nào. Đúng lúc đó, một bóng vàng béo ú quay tròn từ trong bụi rậm phóng vút ra, nhảy tót lên chiếc bè tre rồi nằm đè lên lồng ngực của Hoàng. Đó chính là Bạch Hổ – chú mèo mướp béo ú lười biếng sở hữu cặp quầng thâm mắt đen xì giống hệt chủ nhân.


Bạch Hổ lười biếng cuộn tròn người lại, tiếng gầm gừ “gừ... gừ...” trầm ấm phát ra từ cổ họng béo múp của nó vang lên đều đặn, cộng hưởng với tiếng ngáy u u nhẹ nhàng của Hoàng. Tiếng gầm gừ tần số thấp này vô tình tỏa ra xung quanh bè tre, xua đuổi sạch sẽ các loại muỗi độc và rắn rết đầm lầy đang có ý định bò lại gần.


Trần Háo Thắng đứng trên bờ, nhìn chiếc bè tre chở Hoàng lững lờ trôi dần ra giữa hồ Thanh Tâm dưới ánh trăng bạc, lòng đầy tự hào vẫy tay ra hiệu cho Đội Vệ Binh Giấc Ngủ lùi lại năm mươi mét, thiết lập hàng rào im lặng tuyệt đối xung quanh bờ hồ.


Thế nhưng, Trần Háo Thắng và đám đệ tử cuồng tín hoàn toàn không thể ngờ rằng, kế hoạch phòng ngự “bàn thạch” trên mặt nước của họ lại vô tình tạo ra một kịch bản hoàn hảo cho một kẻ thù nguy hiểm khác đang ẩn nấp trong bóng tối.


Trên một cành liễu rủ bóng rậm rạp sát mép hồ, một bóng đen gầy gò mặc bộ đồ dạ hành màu xám tro đang đứng bất động như một bức tượng đá. Gã đeo mặt nạ đen che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, sắc bén như chim ưng đêm. Sau lưng gã đeo một chiếc bao da dẹt đựng mười hai mũi phi đao mạ bạc lấp lánh sát khí lạnh lẽo. Kẻ này chính là Sát thủ Vô Danh – đệ nhất ám sát tầm xa của Thiết Huyết Đường thuộc Hắc Phong Bang.


Khác với những kẻ hữu dũng vô mưu thích dùng bạo lực cơ bắp hay gầm rú như Lôi Thiết Độc và Lôi Hỏa, Sát thủ Vô Danh là một kẻ chuyên nghiệp tột độ. Gã khinh bỉ những kẻ luôn thất bại vì tiếng ồn lớn. Đối với gã, nghệ thuật ám sát thực sự phải là một cú kết liễu từ khoảng cách trăm mét, không tiếng động, không dấu vết, và đối thủ phải chết trong lúc vẫn còn đang mơ màng.


Nhìn chiếc bè tre chở Hoàng đang lững lờ trôi ra giữa hồ Thanh Tâm trống trải, Sát thủ Vô Danh khẽ nhếch mép cười khẩy dưới lớp mặt nạ:


“Lũ ngốc Thanh Phong Phái tự mãn với cái kế hoạch mặt nước này sao? Đúng là nước có thể ngăn cản sát thủ cận chiến đi rón rén, nhưng đối với một kẻ chuyên ám sát tầm xa bằng phi đao như ta, việc đặt mục tiêu nằm phơi mình giữa một mặt hồ trống trải không có một cành cây che chắn chẳng khác nào dâng mạng sống lên tận miệng cọp!”


Vô Danh khẽ dịch chuyển nhục thân nương theo bóng tối của lá liễu, mắt gã khóa chặt vào bóng dáng Hoàng đang nằm sấp trên bè tre cách đó khoảng năm mươi mét. Khoảng cách này đối với tu vi Luyện Khí Cảnh tầng bảy chuyên tu Vô Ảnh Phi Đao Pháp của gã là một cự ly hoàn hảo để bắn tỉa.


Gã đưa tay ra sau lưng, khẽ rút ba mũi phi đao Vô Danh được đúc từ sắt thiên thạch sắc lẹm ra khỏi bao da. Ánh trăng non phản chiếu trên lưỡi đao thanh mảnh, tạo ra ba vệt sáng lạnh lẽo thấu xương. Vô Danh bắt đầu vận hành chân khí trong đan điền, luồng hắc khí âm u tỏa ra từ lòng bàn tay gã, bao bọc lấy ba mũi phi đao để triệt tiêu hoàn toàn tiếng rít xé gió khi phóng đi.


“Gió đông nam thổi nhẹ, tốc độ ba dặm một giờ... Sóng nước dao động không đáng kể...”


Vô Danh lẩm bẩm tính toán khí động học một cách tỉ mỉ. Gã kiên nhẫn chờ đợi chiếc bè tre trôi vào vùng nước lặng (vùng nước lặng giữa hồ) – nơi dòng chảy tự nhiên tạm thời dừng lại và chiếc bè tre sẽ đứng im trong vòng vài giây. Đó sẽ là thời điểm nhục thân của Hoàng đạt độ ổn định cao nhất, đảm bảo ba mũi phi đao sẽ găm thẳng vào tử huyệt gáy và hai bên thái dương của anh mà không bị lệch một milimet.


Trên chiếc bè tre, Hoàng vẫn ngủ ngon lành, hoàn toàn không hề hay biết tử thần đang giương nanh vuốt sát nút. Gương mặt anh úp sấp xuống chiếc gối Tuyết Vũ thơm mát hương nắng, hai vai rụt lại dễ chịu. Lớp bụi phấn cúc hoa màu vàng nhạt bám trên tóc anh khẽ bay mù mịt theo nhịp thở đều đặn, tạo thành một làn khói mỏng lấp lánh dưới trăng.


Bạch Hổ đang nằm trên ngực Hoàng bỗng nhiên động đậy cái tai ngắn ngủn. Đôi mắt tròn xoe màu vàng hổ phách của chú mèo béo khẽ hé mở. Nó nhìn thấy một chú bướm đêm màu lam nhạt đang bay lơ lửng ngay sát mép bè tre, tỏa ra thứ ánh sáng lân tinh quyến rũ.


Bản năng săn mồi lười biếng của chú mèo béo ú lập tức trỗi dậy. Bạch Hổ khẽ ngọ nguậy cái mông mập mạp, đuôi ngắn tủn vẩy vẩy liên tục làm chiếc bè tre dẻo dai khẽ lắc lư nhẹ sang hai bên, tạo ra những vòng sóng nước lan tỏa tròn trịa trên mặt hồ.


Sát thủ Vô Danh trên cành liễu nhíu mày khi thấy chiếc bè tre đột ngột rung nhẹ. Gã lập tức dừng vận lực, kiên nhẫn chờ đợi chiếc bè thăng bằng trở lại.


“Chỉ là một con mèo béo phá đám... Không sao, chiếc bè sắp đi vào vùng nước lặng rồi.”


Đúng lúc chiếc bè tre trôi hẳn vào tâm hồ Thanh Tâm, dòng chảy tự nhiên va vào rễ cây liễu cổ thụ ngầm dưới đáy hồ khẽ khựng lại. Chiếc bè tre đứng im phăng phắc giữa mặt nước phẳng lặng như gương. Không gian xung quanh tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng sương đêm rơi xuống lá liễu.


Ánh mắt Sát thủ Vô Danh lóe lên tia sát khí lạnh lẽo tột độ. Gã vận chân khí Luyện Khí tầng bảy lên cổ tay phải, ba ngón tay kẹp chặt chuôi ba mũi phi đao sắt thiên thạch.


“Chết đi, Mộng Cảnh Kiếm Tiên giả tạo!”


Vô Danh vung mạnh cổ tay, thực hiện cú phóng phi đao không tiếng động thượng thừa của Vô Ảnh Phi Đao Pháp.


“Hưu! Hưu! Hưu!”


Ba mũi phi đao Vô Danh sắc lẹm xé rách màn đêm, bay vút qua mặt nước hồ Thanh Tâm phẳng lặng. Chúng bay cực nhanh, tạo ra ba vệt sáng bạc mỏng manh lướt sát mặt nước, nhắm thẳng vào trán và hai bên thái dương của Hoàng đang ngủ nằm sấp trên bè tre!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!