Xích Sắt Tự Khóa Cổ
Sợi xích sắt móc câu xé rách không khí rít lên chói tai, chỉ còn cách cổ họng Hoàng chưa đầy một tấc. Luồng hắc khí tẩm kịch độc bốc lên từ các gai nhọn xám ngoét tỏa ra mùi tanh tưởi, khiến nhiệt độ trong Hang Gió Hú sau núi vốn đã lạnh giá nay lại càng thêm u ám. Hắc Vô Thường cười khẩy trong lòng, đôi mắt ti hí híp lại đầy vẻ đắc ý. Gã tin chắc rằng nhát xích này sẽ lấy mạng gã Đại sư huynh Thanh Phong Phái lừng danh kia ngay trên chiếc võng ngủ, rửa sạch nỗi nhục nhã cho người anh trai Bạch Vô Thường đang bị giam cầm trong ngục đá lạnh.
Nấp sau tảng đá lớn cách đó không xa, Tạ Đình Phong nín thở quan sát, hai tay siết chặt chiếc quạt giấy bằng tre ngà. Chân khí hệ phong trong người gã đệ tử ngoại môn này đang rục rịch chuyển động, nhưng gã vẫn cố kìm nén không ra tay.
“Đại sư huynh đang dùng ‘kiếm ý ngủ thiền’ để dụ địch!” Tạ Đình Phong cuồng nhiệt tự nhủ, ánh mắt không chớp lấy một giây. “Bụi phấn hoa cúc khô màu vàng nhạt bám đầy trên tóc và áo xám của ngài ấy đang bay mù mịt, tạo thành một vòng sáng hộ thân kỳ dị. Đây chắc chắn là Cúc Hoa Kiếm Khí đang tự động vận hành tẩy tủy kinh mạch! Ta không được xen vào làm hỏng đại cục của ngài!”
Thế nhưng, thực tế phũ phàng lại hoàn toàn trái ngược với những suy diễn vĩ mô của Tạ Đình Phong. Hoàng Ngủ Nướng lúc này đang chìm sâu vào trạng thái Ngủ Rũ Trung Kỳ, thần trí hoàn toàn trống rỗng và chỉ đang mơ thấy một rổ bánh bao ấm nóng bốc khói của Lý Bánh Bao. Tuy nhiên, nhục thân phàm nhân của anh lại sở hữu thể chất Mộng Điệp Thánh Thể cực kỳ nhạy bén với nguy hiểm.
Ngay trong micro giây sát nút khi móc câu gai nhọn chuẩn bị xuyên qua cổ họng, cơ chế Khí động học cơ thể của Hoàng tự động kích hoạt thụ động. Luồng gió núi cuồng bạo của Hang Gió Hú thổi vù vù qua vách đá hẹp bỗng nhiên bị tiếng ngáy u u trầm ấm của Hoàng cộng hưởng, tạo thành một luồng phản lực không khí cực mạnh đẩy ngược lên từ phía dưới võng sắt.
Nương theo dòng khí động học tự nhiên đó, xương khớp mềm dẻo bẩm sinh của Hoàng tự động uốn cong ra sau một góc chín mươi độ không tưởng, mềm mại như một sợi bún thấm nước lướt nhẹ trên đệm võng.
“Vút!”
Móc câu xích sắt sượt qua chóp mũi Hoàng trong gang tấc, hoàn toàn đánh vào khoảng không. Lực quăng quá mạnh của Hắc Vô Thường khiến sợi xích sắt bay thẳng về phía vách đá đối diện.
“Phập!”
Một tiếng động khô khốc vang lên. Đầu móc câu gai nhọn cắm phập vào khe nứt của một tảng đá xù xì, xui xẻo thay, tảng đá đó lại chính là chiếc cối xay đá cũ nặng ba trăm cân do Cổ Đại Sư vứt xó ở góc hang sau một lần rèn đúc thất bại. Chiếc cối đá nặng nề bị móc câu giữ chặt, nằm bất động như một bàn thạch kiên cố.
Hắc Vô Thường giật nảy mình, gã cảm nhận được sợi xích sắt bị khựng lại dữ dội. Gã định vận lực giật mạnh sợi xích để thu hồi vũ khí, nhưng chưa kịp ra tay thì một dị biến khác đã xảy ra ngay trên chiếc võng sắt.
Hoàng đang ngủ say sưa bỗng cảm thấy một luồng gió lạnh thấu xương thổi thốc vào lưng qua lớp áo tạp dịch xám rách vai dính đầy bụi phấn hoa cúc. Cơn lạnh buốt giá đột ngột kích hoạt bản năng tìm kiếm sự ấm áp của người lười biếng. Hoàng nhíu mày, hai tay vô thức ôm chặt lấy chiếc gối tơ tằm Tuyết Vũ trước ngực, cơ thể tự động thực hiện động tác Lăn lộn mộng du để tìm góc khuất gió.
“Khò... lạnh quá... phải lăn vào trong thôi... khò...”
Hoàng lăn liên tục mười vòng trên chiếc võng sắt chịu lực của Cổ Đại Sư. Chiếc võng sắt được treo bằng các khớp nối lò xo phân tán trọng lượng co giãn mượt mà, chịu được lực kéo vạn cân mà không hề phát ra tiếng rít. Cú lăn tròn liên tục của Hoàng vô tình quấn sợi xích sắt của Hắc Vô Thường vào thân võng, kéo căng sợi xích đến mức tối đa.
“Cái gì?! Sức mạnh gì thế này?!”
Hắc Vô Thường kinh hoàng hét lên một tiếng nghẹn ngào. Gã cảm thấy một lực kéo khổng lồ, thâm sâu như đại dương từ đầu xích bên kia truyền lại qua cú lăn lộn vô tri của Hoàng. Gã sát thủ mập mạp cố gắng buông sợi xích sắt ra để tháo chạy, nhưng những chiếc gai nhọn tẩm độc trên cán xích do gã tự chế đã vô tình vướng chặt vào găng tay da rắn bảo vệ của gã, không cách nào gỡ ra kịp.
Lực phản kéo từ chiếc võng sắt chịu lực kết hợp với sức nặng ba trăm cân của chiếc cối xay đá bị khóa chặt tạo thành một hệ thống đòn bẩy vật lý hoàn hảo.
“Vút!”
Nhục thân mập mạp của Hắc Vô Thường bị lực kéo giật ngược cực mạnh lôi tuột về phía trước, bay lơ lửng trên không trung như một con diều đứt dây. Gã lao thẳng về phía chiếc võng sắt với tốc độ chóng mặt.
Trong lúc bay vô định, sợi xích sắt bị kéo căng quá mức bỗng nhiên tuột khỏi vách đá do cối xay đá bị dịch chuyển nhẹ. Theo lực đàn hồi cực mạnh của lò xo võng sắt, sợi xích sắt dài cuộn tròn lại giữa không trung như một con rắn độc mất đầu, quấn ngược lại ba vòng quanh cổ của chính Hắc Vô Thường.
“Rắc... ặc...”
Hắc Vô Thường trợn tròn mắt, hai tay ôm lấy cổ họng đang bị sợi xích sắt của chính mình siết chặt. Lực đàn hồi quật ngược đẩy gã đập mạnh lưng vào vách đá Hang Gió Hú, rồi rơi bịch xuống đất, nằm bất động, hai mắt trợn ngược ngắt xỉu tại chỗ vì thiếu oxy và chấn thương kinh mạch cổ nghiêm trọng.
Hoàng vẫn nhắm nghiền hai mắt, nhịp thở đều đặn trầm ấm vang lên u u giữa tiếng gió hú gầm rú của hang đá. Anh khẽ xoay người nằm nghiêng, gác đầu lên chiếc gối Tuyết Vũ thơm mát hương nắng quê nhà, hoàn toàn không biết mình vừa hạ gục phó bang chủ Hắc Phong Bang tàn ác chỉ bằng vài cú lăn người tránh gió lạnh.
Tạ Đình Phong đứng sau tảng đá lớn chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng nhưng đầy “nghệ thuật” này, hai chân gã rụng rời, chiếc quạt tre ngà trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Gã run rẩy, lầm bầm trong sự sùng bái cuồng nhiệt tột độ:
“Trời ơi... Vô ngã bộ pháp mượn lực đả lực! Đại sư huynh thậm chí không thèm mở mắt, không cần rút kiếm rỉ sét, chỉ dùng một cú lăn người tránh gió đã mượn sức nặng của cối xay đá ba trăm cân để bẫy xích sắt tự khóa cổ kẻ thù! Cúc Hoa Kiếm Khí màu vàng nhạt kia quả thực đã đạt đến cảnh giới hóa hình tự sinh phòng ngự tuyệt đối!”
Tạ Đình Phong không dám nán lại lâu vì sợ làm phiền “tâm cảnh tĩnh lặng” của Hoàng. Gã vội vàng vận khinh công hệ phong, lướt nhanh như gió ra khỏi Hang Gió Hú, hướng thẳng về phía đại điện ngoại môn để báo tin khẩn cấp cho Trần Háo Thắng.
Tại sảnh Chấp Pháp Đường, Trần Háo Thắng đang quấn băng gạc đầy tay chân, ngồi nghiêm nghị chỉ huy Đội Vệ Binh Giấc Ngủ canh gác. Khi nghe Tạ Đình Phong hớt hải chạy vào thuật lại toàn bộ chiến tích “Xích sắt tự khóa cổ” của Hoàng sau núi, Trần Háo Thắng lập tức đập bàn đứng phắt dậy, đôi mắt chữ ngũ sáng rực lên tia sáng cuồng nhiệt, xúc động gạt nước mắt:
“Đại sư huynh vĩ đại quá! Ngài ấy thà chịu lạnh chịu gió hú để ngộ đạo kiếm ý, chứ quyết không để bọn tà tu làm vẩn đục thần trí! Nhưng Hang Gió Hú vẫn chưa đủ an toàn, tiếng gió gầm rú và lũ sát thủ tàng hình vẫn có thể làm gián đoạn giấc ngủ thiền định của ngài!”
Trần Háo Thắng vuốt cằm, gương mặt gầy gò lộ ra vẻ quyết tâm tột độ, quay sang ra lệnh cho Đội Vệ Binh Giấc Ngủ bằng thủ ngữ rón rén:
“Mau! Chúng ta phải lập tức đề xuất ban lãnh đạo tông môn di dời Đại sư huynh đến một nơi tuyệt đối tĩnh lặng và an toàn hơn. Nơi đó không có tiếng gió hú lạnh giá, không có đất đá sạt lở, và sát thủ tàng hình tuyệt đối không thể đi rón rén tiếp cận mà không gieo tiếng động!”
Tạ Đình Phong tò mò hỏi nhỏ: “Đội trưởng, nơi nào lại có thể hoàn hảo đến thế?”
Trần Háo Thắng mỉm cười bí hiểm, chỉ tay về phía bản đồ tông môn, nơi có một hồ nước trong vắt phẳng lặng như gương nằm hẻo lánh sau núi:
“Hồ Thanh Tâm! Chúng ta sẽ đặt Đại sư huynh nằm ngủ trên một chiếc bè tre nhỏ thả trôi tự do trên mặt nước sâu thẳm. Ai muốn tiếp cận ngài ấy đều phải lội nước gieo tiếng động lớn, và ngài ấy sẽ được mát mẻ suốt mùa hè oi bức!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!