Ngủ Giữa Tiếng Ồn Trắng
Luồng gió buốt giá rít lên qua khe đá hẹp, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của màn đêm sau núi Thanh Phong Phái. Hoàng Ngủ Nướng lồm cồm bò ra khỏi khe nứt tối tăm phía sau Động Hoa Cúc Khô, vừa đi vừa lẩm bẩm chửi rủa trong lòng.
“Hắt xì! Cái thằng chết tiệt Hoa Mãn Đường... Nhà giàu thì ngon lắm sao? Mang cả chiêng trống vào động hoa cúc để gõ, định làm điếc tai ông đây à? Lại còn phong thủy cát tường cái khỉ mốc gì không biết!”
Hoàng đưa tay quệt mũi, cơn ngứa ngáy do bụi phấn hoa cúc khô bám đầy trên lớp áo tạp dịch xám rách vai khiến anh liên tục hắt hơi. Mỗi bước đi lảo đảo của anh làm những hạt phấn hoa cúc màu vàng nhạt bay mù mịt trong không khí, bám thành một lớp mỏng dính trên mái tóc bù xù chưa chải. Cơ thể anh nhức mỏi rã rời, gân cốt vai gáy đau nhức như bị đá tảng đè sau cú đập trán nứt giáp ngực Triệu Ngạo Thiên hồi trưa. Đôi mắt anh lim dim, quầng thâm đen xì dưới mi mắt nặng trĩu như đeo chì. Anh thèm ngủ đến mức nếu bây giờ có một bãi phân bò ấm áp, anh cũng sẵn sàng nằm sấp xuống đó mà ngáy khò khò.
Nhìn con đường mòn dốc đứng mịt mù sương đêm phía trước, Hoàng lờ đờ định hướng. Anh nhớ Tiểu Linh từng nói về một nơi cấm địa hẻo lánh sau núi — Hang Gió Hú. Nơi đó quanh năm có luồng gió núi cực mạnh thổi qua các khe đá hẹp, tạo ra những âm thanh ù ù, vù vù liên tục điếc tai. Người thường bước vào sẽ bị tiếng gió gầm rú làm cho nhức đầu nhức óc, thậm chí tổn thương màng nhĩ. Nhưng đối với một kẻ mắc chứng ngủ rũ bẩm sinh cực nặng và đang bị tra tấn bởi tiếng ồn giang hồ như Hoàng, đó lại là một phát hiện vĩ đại.
“Tiếng gió ù ù liên tục... chẳng phải chính là cái gọi là ‘tiếng ồn trắng’ cách âm tự nhiên sao? Chỉ cần tiếng gió đủ lớn, đám đệ tử cuồng tín và gã phú nhị đại Hoa Mãn Đường kia sẽ không thể dùng chiêng trống làm phiền ta được nữa!”
Nghĩ đến viễn cảnh được nằm ngủ một giấc yên bình không có tiếng bái lạy xin chỉ điểm kiếm ý, Hoàng như được tiếp thêm một tia sức lực phàm nhân cuối cùng. Anh lết đôi chân run rẩy tiến sâu vào bóng tối của vách đá phía tây, hướng thẳng về phía Hang Gió Hú sau núi.
Càng đi sâu, tiếng gió rít càng trở nên dữ dội. Khi bước chân vào cửa hang, một luồng gió lạnh thấu xương vù vù thổi tới, suýt chút nữa đã thổi bay chiếc Gối tơ tằm tuyết Tuyết Vũ dính bụi bùn mà Hoàng đang ôm khư khư trước ngực. Hoàng rụt cổ, mắt nhắm nghiền nương theo bản năng bóng tối bò về phía trước.
Trong khoảng không tối tăm giữa hai vách đá dựng đứng của Hang Gió Hú, chiếc Võng sắt chịu lực của Cổ Đại Sư vẫn đang treo lơ lửng đung đưa dữ dội trước sức gió. Chiếc võng này vốn do chú hai Hoàng Dật Lôi gia cố bằng các khớp nối lò xo phân tán trọng lượng, được Hoàng lén mang vào đây treo sẵn từ trước để làm nơi trú ẩn trốn việc vào những ngày hè oi bức.
Hoàng lảo đảo leo lên võng, quấn chặt chiếc áo choàng len rách vai dính đầy bụi phấn cúc hoa xung quanh nhục thân. Anh rúc đầu vào chiếc gối Tuyết Vũ thơm mát hương nắng quê nhà. Ngay khi lưng chạm vào đệm võng, nhịp thở của Hoàng lập tức trở nên đều đặn. Tiếng gió gầm rú ù ù bên ngoài vách hang giống như một bản nhạc ru ngủ hoàn hảo, block sạch mọi tạp âm của thế giới giang hồ phiền phức. Hoàng nhắm nghiền hai mắt, lập tức chìm sâu vào trạng thái Ngủ Rũ Trung Kỳ.
“Khò... khò... bánh bao... cho thêm chút mỡ... khò...”
Tiếng ngáy u u trầm ấm phát ra từ mũi miệng Hoàng, kỳ lạ thay lại cộng hưởng một cách hoàn hảo với tiếng gió hú của hang đá, tạo thành một nhịp điệu phong thủy vô cùng hài hòa.
Thế nhưng, Hoàng không hề biết rằng, ngay từ khi anh lách người ra khỏi khe nứt của động hoa cúc, một bóng người nhanh nhẹn mặc võ phục mỏng màu xanh dương đã âm thầm bám theo phía sau. Đó chính là Tạ Đình Phong, đệ tử hệ phong pháp của ngoại môn.
Tạ Đình Phong đứng nấp sau một tảng đá lớn ở lối vào Hang Gió Hú, hai tay cầm chiếc quạt giấy bằng tre ngà khẽ quạt nhẹ để tạo ra luồng gió nâng đỡ khinh công của mình. Đôi mắt gã sáng lên tia sáng cuồng nhiệt, nhìn chằm chằm vào chiếc võng sắt đang đung đưa của Hoàng giữa vách đá.
“Trời đất ơi! Đại sư huynh quả thực là một kẻ điên cuồng tu luyện!” Tạ Đình Phong thầm nghĩ, lòng đầy sự sùng bái tột độ. “Ngài ấy lại chọn Hang Gió Hú lạnh giá, nơi có luồng sát khí phong hệ cuồng bạo nhất tông môn để làm nơi tĩnh tu! Nhìn xem, ngay cả khi nằm ngủ, nhịp thở của ngài ấy cũng đang điều khiển luồng gió núi!”
Tạ Đình Phong nhìn thấy những hạt bụi phấn hoa cúc màu vàng nhạt bay ra từ áo xám của Hoàng, nương theo luồng gió hú tạo thành một vòng sáng mờ ảo quanh chiếc võng sắt. Gã đệ tử hệ phong lập tức tự suy diễn vĩ mô: “Is này... Cúc Hoa Kiếm Khí trong truyền thuyết sao? Ngài ấy đang dùng tiếng ngáy để vận chuyển chân khí, đẩy hết tạp chất cúc hoa ra ngoài để tẩy tủy kinh mạch! Thần thông thiền nằm này quả thực quá vi diệu!”
Để không làm phiền ‘kiếm ý ngủ thiền’ của Đại sư huynh nhưng lại muốn học trộm bộ pháp, Tạ Đình Phong vội vàng vận Thanh Phong Thuật, nhẹ nhàng quạt chiếc quạt tre ngà để tạo ra những luồng gió mát hiu hiu thổi xung quanh võng của Hoàng, hy vọng có thể kích hoạt phản xạ né tránh tự nhiên của nhục thân Kiếm Tiên.
Giữa lúc Tạ Đình Phong đang say sưa quan sát, một luồng sát khí lạnh lẽo, tanh tưởi bỗng nhiên rò rỉ từ phía góc tối của hang đá. Luồng gió hệ phong của Tạ Đình Phong lập tức bị xáo trộn nhẹ. Gã đệ tử hệ phong giật mình cảnh giác, vội vàng thu liễm hơi thở nấp sâu vào bóng tối tảng đá lớn.
Từ trong bóng tối ẩm ướt của vách hang, một bóng người lùn tịt mập mạp mặc y phục đen tuyền bó sát, mặt bôi nhọ đen xì đang đi rón rén bước ra. Đó chính là Hắc Vô Thường, phó bang chủ tàng hình đệ của Hắc Phong Bang.
Gương mặt bôi nhọ của Hắc Vô Thường vặn vẹo vì hận thù tột độ. Gã siết chặt sợi xích sắt dài có gắn móc câu gai nhọn sắc bén đang tỏa ra làn khói độc màu xám tro nhẹ. Lòng gã gào thét: “Thanh Phong Phái khốn kiếp! Hoàng Dật An khốn kiếp! Ngươi dám dùng bẫy chuột rỉ sét hại anh trai Bạch Vô Thường của ta bị bắt giam vào ngục đá lạnh! Hôm nay, Hắc Vô Thường ta sẽ dùng sợi xích móc câu này siết cổ ngươi ngay trên võng ngủ để trả thù!”
Hắc Vô Thường di chuyển cực kỳ cẩn thận, chân đi giày cỏ siêu nhẹ lướt trên sỏi đá mà không phát ra một tiếng động nào dưới 5 decibel. Gã nhìn thấy Hoàng đang nằm ngủ say sưa trên chiếc võng sắt treo giữa hai vách đá, tiếng ngáy đều đặn u u át đi tiếng xích sắt va chạm nhẹ.
Tuy nhiên, sức gió cuồng bạo của Hang Gió Hú thổi vù vù liên tục khiến sợi xích sắt của Hắc Vô Thường bị rung lắc mạnh, khó có thể ngắm chuẩn xác cổ họng mục tiêu từ xa. Hắc Vô Thường nhíu mày, lầm lì tính toán chiến thuật. Gã lách người tiến sát vào một góc khuất gió sau một tảng đá nhô ra, nơi luồng gió núi bị chặn lại để chuẩn bị tung ra đòn chí mạng.
Nấp sau tảng đá đối diện, Tạ Đình Phong đã nhìn thấy toàn bộ hành động lén lút của gã sát thủ mặc đồ đen. Tim gã đập thình thịch vì lo lắng: “Sát thủ Hắc Phong Bang! Hắn muốn ám hại Đại sư huynh!”
Tạ Đình Phong định vung quạt giấy ra tay ngăn cản, nhưng gã bỗng khựng lại, trong đầu tự biên tự diễn một cuộc chiến nội tâm kịch tính: “Không được... Đại sư huynh là cao nhân Kiếm Tiên đạt đến cảnh giới vô ngã vô niệm. Ngài ấy chọn ngủ ở đây chắc chắn đã sớm phát hiện ra tên sát thủ nhãi nhép này từ khoảng cách năm mươi mét nhờ thần thức nhạy bén thụ động! Ngài ấy đang cố tình nằm im giả chết để khảo nghiệm lòng can đảm và sự kiên nhẫn của ta! Nếu ta ra tay bừa bãi, chẳng phải sẽ phá hỏng kế hoạch ‘mồi nhử dụ địch’ vĩ đại của ngài ấy sao?”
Nghĩ đến đây, Tạ Đình Phong quyết định đứng im chờ đợi, mắt mở to không chớp để chứng kiến thần thông né đòn mộng du của Hoàng.
Tại góc khuất gió, Hắc Vô Thường đã vận đầy chân khí Luyện Khí Cảnh tầng sáu vào cánh tay mập mạp. Gã quay mạnh sợi xích sắt gắn móc câu gai nhọn, tạo ra một vòng tròn đen tuyền xé rách không khí ẩm ướt của hang động. Sát khí lạnh lẽo bùng lên dữ dội, khóa chặt lấy vị trí cổ họng của Hoàng đang nằm ngủ sấp trên võng.
“Chết đi, gã đệ tử lười biếng giả thần giả quỷ!”
Hắc Vô Thường gầm khẽ trong lòng, vung mạnh tay phóng sợi xích sắt móc câu nhắm thẳng vào cổ họng Hoàng đang nằm trên võng!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!