Nơi Trú Ẩn Thơm Ngát Hương Cúc
Cơn gió lạnh buốt từ phía bắc khẽ lùa qua khe cửa sổ gỗ rách nát, mang theo mùi tuyết giá băng của Tuyết Sơn biên cương đang vẫy gọi. Thế nhưng, trước khi có thể thực sự dứt áo ra đi, thoát khỏi vương quốc Đại Vũ để tìm đến hang Tuyệt Âm hẻo lánh, Hoàng Ngủ Nướng phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng ngay tại sân nhà.
Chỉ một canh giờ sau khi đánh bại Triệu Ngạo Thiên, cả Thanh Phong Phái đã biến thành một cái tổ ong vỡ trận. Tiếng hò hét, bước chân dồn dập của đám đệ tử cuồng tín vang lên khắp các ngả đường. Trần Háo Thắng dẫn đầu Đội Vệ Binh Giấc Ngủ, mắt trợn trừng đầy cuồng nhiệt, tay vung vẩy mõ tre bọc vải, hô hào ráo riết: “Mau! Tìm kiếm Đại sư huynh! Ngài ấy vừa ngộ ra ‘Vô ngã bộ pháp’ tối thượng, thần trí đang du ngoạn trong mộng cảnh vạn cổ! Chúng ta phải tìm thấy ngài để xin chỉ điểm kiếm ý!”
Trong căn nhà gỗ nhỏ sau núi, Hoàng đang ngồi cứng đờ trên chiếc võng sắt chịu lực của Cổ Đại Sư. Cơ thể anh mỏi nhừ, nhức mỏi cơ vai gáy tột độ sau cú đập trán nứt giáp ngực Triệu Ngạo Thiên lúc trưa. Đôi mắt anh lim dim, quầng thâm đen xì dưới mi mắt càng lúc càng đậm do thiếu ngủ trầm trọng. Đầu óc anh lờ đờ, uể oải đến mức chỉ muốn nằm vật xuống đất giả chết.
“Sư huynh... huynh không thể ngủ ở đây được nữa đâu!” Lâm Tiểu Diệp hoảng hốt đẩy cửa bước vào, tay nàng ôm chặt chiếc Gối tơ tằm tuyết Tuyết Vũ dính bụi bùn. Gương mặt thanh tú của nàng đầm đìa mồ hôi, giọng nói run rẩy vì lo lắng: “Đám đệ tử cuồng tín của Trần sư đệ đã phong tỏa toàn bộ sau núi rồi. Ngay cả Chưởng môn cũng đang giả vờ thâm sâu để dẫn sứ đoàn triều đình lên đây sắc phong Quốc sư cho huynh. Huynh mà ra mặt lúc này là tiêu đời đó!”
Hoàng ngáp dài một tiếng, nước mắt sinh lý chảy ròng ròng nơi khóe mắt. Anh lầm bầm qua mũi, giọng nói uể oải vô lực: “Ta... ta không làm Quốc sư đâu... phê tấu chương suốt đêm sẽ bị rụng tóc... ta chỉ muốn ngủ thôi... Tại sao cả thế giới cứ ép ta phải làm đệ nhất cao thủ kiếm đạo chứ?”
Đúng lúc hai người đang rơi vào bế tắc, một bóng dáng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn khẽ lách qua khe cửa gỗ. Đó là Tiểu Linh, cô gái dọn dẹp sách cổ của tàng thư các. Thiếu nữ mười lăm tuổi mặc bộ áo dài màu xanh lam nhạt thắt đai trắng, tóc búi củ tỏi gọn gàng, tay vẫn cầm chiếc chổi lông gà mềm mại quét bụi không tiếng động.
Tiểu Linh nhìn thấy Hoàng đang lờ đờ u sầu, khẽ mỉm cười chu đáo: “Đại sư huynh, Lâm sư tỷ, nếu hai người muốn tìm một nơi tuyệt đối yên tĩnh để lánh nạn trước khi rời núi, Tiểu Linh biết một chỗ. Đệ tử ngoại môn vừa thu hoạch hoa cúc khô để dệt gối và chế trà an thần, hiện tại tất cả các bao hoa cúc đều được lưu trữ trong Động Hoa Cúc Khô sau vách đá phía tây. Nơi đó hẻo lánh, ít người qua lại, lại thơm ngát hương cúc, cực kỳ thích hợp để ngủ trốn việc.”
Đôi mắt lờ đờ của Hoàng bỗng chốc lóe lên một tia sáng hy vọng nhỏ nhoi. Anh gật đầu lia lịa, ôm lấy chiếc Gối tơ tằm tuyết Tuyết Vũ từ tay Lâm Tiểu Diệp, khàn giọng nói: “Mau... Tiểu Linh dẫn đường... ta thèm ngủ đến mức sắp ngất xỉu rồi...”
Tiểu Linh gật đầu, di chuyển rón rén dẫn đường cho Hoàng và Lâm Tiểu Diệp luồn lách qua những bụi tre rậm rạp sau núi để tránh tai mắt của Đội tuần tra phàm nhân. Sau nửa khắc đồng hồ băng rừng vượt dốc, một hang động tự nhiên ẩn sau những dây leo chằng chịt hiện ra trước mắt.
Vừa bước vào Động Hoa Cúc Khô, một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ và hơi đắng ngọt của hoa cúc khô tràn ngập khoang mũi, khiến thần kinh đang căng thẳng của Hoàng lập tức giãn ra. Bên trong hang động rộng lớn, hàng trăm bao tải vải thô chứa đầy hoa cúc khô được xếp chồng lên nhau gọn gàng, cao như những bức tường thành nhỏ.
“Thiên đường... đây chính là thiên đường...” Hoàng lầm bầm, nhục thân lảo đảo tiến về phía đống bao tải mềm mại nhất.
Anh thả người rơi tự do xuống đống bao hoa cúc khô êm ái. Chiếc Gối tơ tằm tuyết Tuyết Vũ tự động phồng nhẹ lên dưới cổ anh, tỏa ra hơi lạnh dịu mát xua tan cơn nhức mỏi vai gáy. Hoàng thở hắt ra một hơi mãn nguyện, hai mi mắt dính chặt vào nhau, lập tức chìm sâu vào trạng thái Ngủ Rũ Trung Kỳ. Tiếng ngáy u u trầm ấm đều đặn bắt đầu vang vọng khắp không gian hang động yên tĩnh.
Tiểu Linh nhìn Hoàng ngủ say sưa, khẽ nói nhỏ với Lâm Tiểu Diệp: “Lâm sư tỷ, tỷ yên tâm canh gác ngoài cửa hang. Tiểu Linh sẽ quay lại tàng thư các để thu dọn thêm một ít sách da mềm làm gối phụ cho Đại sư huynh.”
Lâm Tiểu Diệp gật đầu biết ơn, cầm thanh kiếm gỗ đào ngàn năm đứng gác ngoài cửa động. Nhìn bóng lưng phẳng lặng của Hoàng đang ngủ sấp trên đống bao hoa cúc, nàng thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: “Cuối cùng cũng được yên tĩnh một chút. Hy vọng sư huynh có thể ngủ bù đủ thể lực để đêm nay chúng ta mạo hiểm leo dốc Tuyết Sơn...”
Thế nhưng, sự yên bình của kẻ lười biếng vĩnh viễn không kéo dài được lâu trong thế giới giang hồ đầy sóng gió.
Chỉ nửa canh giờ sau, tiếng bước chân dồn dập, nặng nề bỗng nhiên vang lên từ phía con đường mòn dẫn lên vách đá phía tây. Lâm Tiểu Diệp giật mình cảnh giác, siết chặt chuôi kiếm gỗ đào. Nàng kinh ngạc nhìn thấy Hoa Mãn Đường – thiếu gia nhà giàu ngoại môn – đang khệ nệ đi tới. Gã mập mạp béo tốt mặc bộ y phục gấm hoa lộng lẫy thêu đầy hình tiền vàng lấp lánh, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên gương mặt bánh đúc, tay đeo đầy nhẫn ngọc quý giá đang không ngừng gõ gõ chiếc quạt giấy nạm ngọc bích.
Đằng sau Hoa Mãn Đường là mười tên gia nhân lực lưỡng, mặt mũi ngơ ngác nhưng vai gác những chiếc rương gỗ bọc đồng nặng nề, phát ra tiếng kêu “lách cách” của hàng vạn Linh thạch vụn va chạm vào nhau.
“Hoa sư đệ? Ngươi mang theo nhiều người và tiền bạc lên đây làm gì?” Lâm Tiểu Diệp bước lên chặn đường, giọng nói lạnh lùng chứa đầy sự cảnh cáo.
Hoa Mãn Đường nhìn thấy Lâm Tiểu Diệp, lập tức cười toe toét, đôi mắt híp tịt lại thành hai sợi chỉ. Gã vội vàng chắp tay, giọng nói hớt hải đầy vẻ đầu cơ tích trữ: “Chao ôi, Lâm sư tỷ! Lão đệ nghe nói Đại sư huynh vừa ngộ đạo kiếm ý vô ngã tối cao, hiện tại đang ẩn tu thiền nằm trong Động Hoa Cúc Khô này để tránh bụi trần. Lão đệ vốn là kẻ tin vào phong thủy cát tường, chiếc giường gỗ đàn hương hôm trước lão đệ tặng đã giúp Đại sư huynh đột phá, chứng tỏ mệnh của lão đệ rất hợp với ngài ấy! Hôm nay lão đệ mang theo năm vạn Linh thạch vụn đến đây để mua chuộc ban hậu cần ngoại môn, xin phép được ngủ cạnh Đại sư huynh một đêm để hưởng chút linh khí phong thủy kiếm ý!”
Lâm Tiểu Diệp suýt chút nữa thì hộc máu vì tức giận trước sự vô lý của gã phú nhị đại này. Nàng gắt khẽ: “Không được! Đại sư huynh đang ở cảnh giới vô ngã vô niệm, tuyệt đối không được để bất kỳ ai quấy rầy làm ồn! Ngươi mau mang người và đống linh thạch của ngươi cút đi!”
Hoa Mãn Đường không hề nản lòng, gã nháy mắt với tên gia nhân đi đầu. Tên gia nhân lập tức mở rương gỗ, rải một vạt Linh thạch vụn sáng lấp lánh xuống đất trước mặt Lâm Tiểu Diệp. Hoa Mãn Đường cười hì hì đầy mặt dày: “Lâm sư tỷ bớt giận! Lão đệ biết tỷ vất vả bảo vệ Đại sư huynh. Đây là năm trăm Linh thạch vụn bồi dưỡng riêng cho tỷ mua son phấn. Lão đệ hứa sẽ tuyệt đối giữ im lặng, chỉ nằm ngủ cạnh ngài ấy thôi, không làm phiền một sợi tóc nào đâu!”
Đúng lúc đó, Tiểu Linh từ tàng thư các ôm sách cổ quay lại. Nhìn thấy cảnh tượng ồn ào trước cửa động, cô gái nhỏ vội vàng chạy đến nhắc nhở: “Hoa thiếu gia, xin hãy tôn trọng Đại sư huynh! Ngài ấy cần sự tĩnh lặng tuyệt đối...”
“Chao ôi, Tiểu Linh muội muội cũng ở đây sao?” Hoa Mãn Đường cười lớn, vung tay ném thẳng một túi lụa chứa đầy Linh thạch vụn vào ngực Tiểu Linh làm gã tăng tiền boa: “Đây là tiền bồi dưỡng cho muội quét dọn động hoa cúc sạch sẽ thơm tho! Mau tránh ra để lão đệ vào diện kiến cao nhân!”
Tiểu Linh ôm túi linh thạch vụn nặng trĩu, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì bất lực. Cô nhìn Lâm Tiểu Diệp với ánh mắt cầu cứu, nhưng Hoa Mãn Đường đã lách người qua hai nàng, dẫn theo mười tên gia nhân khệ nệ khiêng rương tiền vàng xông thẳng vào trong Động Hoa Cúc Khô.
Lâm Tiểu Diệp cắn răng, vội vàng đuổi theo phía sau hòng ngăn cản, nhưng cảnh tượng bên trong hang động đã hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát.
Hoa Mãn Đường bước vào hang, nhìn thấy Hoàng đang nằm sấp ngủ say sưa trên đống bao hoa cúc, tiếng ngáy u u phát ra đều đặn. Gã mập mạp lập tức lộ ra vẻ mặt tôn sùng, lầm bầm tự suy diễn: “Trời đất ơi... nhìn phong thái nằm sấp sát đất này xem! Đây chính là Đại Địa Quy Tâm Pháp trong truyền thuyết kiếm ý! Ngài ấy đang dùng nhục thân để hấp thụ linh khí thổ hệ của động hoa cúc để rèn luyện gân cốt phàm nhân! Phong thủy bảo địa này quả nhiên không sai!”
Gã vội vàng ra lệnh cho mười tên gia nhân: “Mau! Rải toàn bộ năm vạn Linh thạch vụn xung quanh đống bao hoa cúc của Đại sư huynh để tạo thành một trận pháp tụ linh phong thủy! Cho lão đệ một chỗ nằm sát bên cạnh ngài ấy!”
Đám gia nhân lực lưỡng lập tức hành động. Họ mở toang các rương gỗ, bắt đầu vốc từng vốc Linh thạch vụn lớn rải rầm rập xuống nền đá hang động. Tiếng linh thạch vụn rơi loảng xoảng, va đập chát chúa vào nhau vang dội khắp vách hang đá cách âm, tạo ra một chuỗi âm thanh ồn ào cực kỳ nhức tai.
Nằm trên đống bao hoa cúc, Hoàng khẽ nhíu mày, quầng thâm mắt giật giật liên tục. Tiếng loảng xoảng của linh thạch va chạm bắt đầu xuyên qua lớp sương mù của giấc ngủ rũ, làm thần kinh anh đau nhói.
Thế nhưng, đỉnh điểm của sự tra tấn vẫn chưa dừng lại ở đó.
Hoa Mãn Đường ngồi bệt xuống đống bao hoa cúc cạnh Hoàng, nhìn xung quanh hang động tối tăm rồi lắc đầu lẩm bẩm: “Phong thủy tụ linh đã có, nhưng sinh khí chưa thông. Sách cổ có dạy, muốn kích hoạt hoàn toàn linh khí phong thủy cát tường của cao nhân ẩn thế, phải dùng âm thanh tần số cao để khai quang thần trí!”
Gã quay lại ra lệnh cho đám gia nhân: “Mau mang chiêng đồng và trống da trâu ra đây! Gõ nhẹ nhàng theo nhịp điệu phong thủy cát tường cho ta! Phải gõ thật đều đặn để khai quang linh khí xung quanh Đại sư huynh!”
“Hoa Mãn Đường! Ngươi điên rồi sao?!” Lâm Tiểu Diệp hét lên, vội vàng vung kiếm gỗ đào định ngăn cản, nhưng hai tên gia nhân lực lưỡng của Hoa Mãn Đường đã dùng thân hình béo mập đứng chắn trước mặt nàng, chắp tay cười giả lả làm trì hoãn.
“Bong! Bong! Cắc! Tùng!”
Tiếng chiêng đồng vang dội rít lên chói tai, tiếng trống da trâu đập thình thịch liên tục dội thẳng vào vách đá hang động tạo thành những luồng sóng âm chấn động dữ dội. Làn khói bụi phấn hoa cúc khô bị chấn động âm thanh làm bay lơ lửng trong không trung, bốc lên mù mịt khiến Tiểu Linh và Lâm Tiểu Diệp phải ho sặc sụa, hắt hơi liên tục.
Đối với một kẻ mắc chứng ngủ rũ bẩm sinh và đang bị kiệt sức cơ bắp vai gáy như Hoàng, tiếng chiêng trống phong thủy này không khác gì một hình phạt tra tấn tinh thần tàn bạo nhất thế giới. Thần trí anh bị kéo giật ngược trở lại trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Cơn đau đầu dữ dội ập đến, kèm theo sự cáu kỉnh, bực bội tột độ của một kẻ bị đánh thức thô bạo.
Hoàng run rẩy vung tay, cố gắng trùm chặt chiếc Gối tơ tằm tuyết Tuyết Vũ lên đầu để chặn tiếng ồn chói tai. Thế nhưng, sóng âm tần số cao từ tiếng chiêng đồng của đám gia nhân vẫn truyền trực tiếp qua vách đá và nền đất ẩm ướt, dội thẳng vào màng nhĩ anh đau nhói.
“Khốn kiếp... ai làm ồn... ta chỉ muốn ngủ...” Hoàng rên rỉ qua kẽ răng, nhục thân lảo đảo lăn lộn trên đống bao hoa cúc khô để trốn tránh luồng sóng âm chấn động.
Hoa Mãn Đường nhìn thấy Hoàng lăn lộn, càng thêm phấn khích hét lớn: “Nhìn kìa! Kiếm ý của Đại sư huynh đang cộng hưởng với tiếng chiêng trống phong thủy của chúng ta! Ngài ấy đang chuyển động theo nhịp điệu thiên địa! Gõ mạnh lên cho ta! Khai quang phong thủy cát tường sắp thành công rồi!”
“Bong! Bong! Bong! Tùng! Tùng!”
Tiếng ồn ào tăng lên gấp đôi, bụi phấn hoa cúc bay mù mịt làm mắt Hoàng ngứa ngáy dữ dội, hắt hơi liên tục. Sự cáu kỉnh trong tiềm thức của Hoàng đã đạt đến mức cực hạn. Anh nhận ra không thể dùng lý lẽ hay bất kỳ biện pháp im lặng nào với kẻ nhiều tiền và ngu ngốc này. Nếu cứ tiếp tục ở lại đây, giấc ngủ của anh sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn, gân cốt mỏi nhừ của anh sẽ không bao giờ được phục hồi.
Trong cơn ngái ngủ lờ đờ và bực bội tột độ, Hoàng ôm chặt lấy chiếc Gối tơ tằm tuyết Tuyết Vũ dính bụi bùn, nhục thân tự động thực hiện động tác lăn mười vòng trên đống bao tải hoa cúc khô, lách qua khe hẹp giữa các rương tiền vàng của Hoa Mãn Đường một cách trơn trượt như một con lươn dưới bùn.
Anh lết thân đến sát vách hang đá phía sau, nơi có một vết rách nứt tự nhiên sâu thẳm khuất sau những bao hoa cúc khô xếp chồng. Hoàng không thèm nhìn lại, nhắm nghiền hai mắt ôm gối Tuyết Vũ lách người chui tọt qua khe nứt tối tăm, quyết định dứt áo ra đi đào tẩu sang một vùng cấm địa nguy hiểm hơn để lánh nạn, bỏ lại sau lưng đống linh thạch vụn sáng lấp lóa và tiếng chiêng trống phong thủy điên cuồng của đám gia nhân Hoa Mãn Đường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!