Kiếm Tiên Ngủ Gật
Luồng hào quang vàng nhạt rực rỡ như vầng mặt trời nhỏ của kiếm cổ Minh Châu rạch rách không khí chém mạnh xuống. Sân tập Thanh Phong Phái lúc này sáng rực lên một màu vàng kim lộng lẫy, kiếm khí cuồng bạo tỏa ra từ tu vi Luyện Khí Cảnh tầng chín đỉnh phong của Triệu Ngạo Thiên khiến những hàng tre khô quanh sân tập rít lên xào xạc, lá tre rụng bay lả tả như một cơn mưa nhỏ. Triệu Ngạo Thiên gầm lên một tiếng đầy phẫn uất, gã dốc toàn bộ chân khí vào chiêu kiếm quyết tử này, quyết tâm xé rách sự tĩnh lặng đến đáng sợ của vị Đại sư huynh ngoại môn Thanh Phong Phái.
Đối diện với sát chiêu ngập tràn ánh sáng ấy, Hoàng vẫn nhắm nghiền hai mắt. Cơ thể anh lờ đờ, cứng đờ vì tác dụng phụ của viên đan dược an thần Thất Diệp An Thần Đan quá liều chưa tan hết. Trong cơn ngủ sâu nửa tỉnh nửa mê, Hoàng chỉ cảm nhận được một luồng gió lạnh buốt giá thấu xương đang ập thẳng vào mặt mình. Thần thức nhạy bén thụ động của thể chất Mộng Điệp Thánh Thể lập tức phát ra cảnh báo nguy hiểm cực hạn.
Ngay trong micro giây sát nút khi lưỡi kiếm sắc lẹm chỉ còn cách đỉnh đầu Hoàng chưa đầy nửa tấc, hệ thống Mộng Du Tự Vệ Pháp lập tức được kích hoạt hoàn toàn bằng phản xạ sinh lý tự nhiên.
"Vút!"
Triệu Ngạo Thiên vung kiếm quét ngang một đường hoa mỹ nhằm thẳng vào cổ họng Hoàng. Thế nhưng, đúng lúc đó, nhục thân của Hoàng bỗng nhiên mất đi điểm tựa. Do đầu óc quá uể oải và cơn buồn ngủ ập đến tột độ, cơ cổ của Hoàng đột ngột mềm nhũn ra. Đầu anh gục mạnh về phía trước một cách vô thức — một cú "Gục đầu hóa kình" chuẩn xác đến từng milimet.
Đường kiếm vàng rực của Triệu Ngạo Thiên sượt qua những sợi tóc mai bù xù của Hoàng trong gang tấc, chém vào khoảng không tạo ra một tiếng rít chói tai. Triệu Ngạo Thiên kinh hoàng nhận ra chiêu kiếm vốn không thể né tránh của mình đã hoàn toàn đi chệch quỹ đạo. Gã chưa kịp thu kiếm về phòng thủ thì nhục thân của Hoàng theo đà gục đầu đã đổ rạp về phía trước.
"Cốp!"
Một tiếng va đập khô khốc vang dội khắp sân tập. Trán của Hoàng, vốn cứng cáp lạ thường nhờ những năm tháng gánh sắt rèn búa ở quê nhà thôn Trúc Lâm, đập mạnh trúng tấm giáp ngực bằng hợp kim mạ vàng của Triệu Ngạo Thiên. Cú đập trán vô thức nhưng chứa đầy phản lực vật lý mạnh mẽ từ nhục thân phàm nhân dẻo dai khiến tấm giáp ngực rạn nứt một vết nhỏ.
Triệu Ngạo Thiên cảm thấy như mình vừa bị một tảng đá thiên thạch ngàn năm đập thẳng vào lồng ngực. Lực phản chấn cực mạnh khiến chân khí trong đan điền gã hỗn loạn dữ dội, lồng ngực đau nhói, cổ họng ngọt lịm. Gã mất thăng bằng hoàn toàn, lảo đảo lùi lại liên tiếp năm bước chân lớn trên nền đá xanh, mỗi bước đi đều để lại một vết nứt mờ.
"Hự..." Triệu Ngạo Thiên rên rỉ một tiếng, hai tay run rẩy giữ chặt chuôi kiếm cổ Minh Châu, ánh mắt trợn tròn nhìn Hoàng đầy sự kinh hãi và bàng hoàng. Gã tự nhủ trong điên loạn: "Cái gì thế này?! Hắn không thèm rút kiếm, chỉ dùng một cú gục đầu... Đợi đã! Đó không phải là gục đầu ngủ gật! Đó là chiêu thức phản kình tối thượng! Hắn đã dùng trán của mình để đón nhận toàn bộ lực lượng kiếm khí của ta, rồi mượn tấm giáp ngực của ta để truyền phản lực chấn lùi ta! Thần thông nhục thân bất hoại gì thế này?!"
Trong khi Triệu Ngạo Thiên đang hoang mang tột độ tự nghi ngờ nhân sinh, thì Hoàng – sau cú đập trán đau điếng – vẫn không hề tỉnh giấc. Cú va đập chỉ khiến anh lầm bầm nói mớ một câu vô nghĩa qua mũi:
"Đau trán quá... ai gõ đầu ta đấy... khò..."
Do mất đà sau cú gục đầu mạnh mẽ, cơ thể Hoàng lảo đảo rồi ngã nhào xuống đất. Dưới cái nắng hè oi bức chói chang đang chiếu thẳng vào mặt, bản năng lười biếng bẩm sinh của Hoàng lập tức trỗi dậy. Anh không muốn bị ánh nắng làm chói mắt mất giấc ngủ ngon, nên cơ thể tự động thực hiện động tác "Lăn lộn mộng du" để tìm kiếm một góc râm mát trên bãi cỏ mềm mại bên cạnh võ đài.
Hoàng lăn liên tục ba vòng trên nền đá xanh một cách mềm mại như một khúc gỗ tròn trôi theo dòng nước. Chuyển động lăn lộn của anh uyển chuyển đến mức kỳ lạ, nương theo từng luồng gió núi thổi qua sân tập.
Triệu Ngạo Thiên thấy Hoàng ngã xuống đất, nghĩ rằng đây là cơ hội duy nhất để lật ngược thế cờ. Gã cắn răng, nén cơn đau nhói ở lồng ngực, vung kiếm chém một đường tầm thấp nhằm thẳng vào thắt lưng của Hoàng đang lăn lộn. Gã tin chắc rằng khi nằm sát đất, Hoàng sẽ không thể sử dụng bộ pháp né tránh được nữa.
Thế nhưng, gã đã hoàn toàn sai lầm.
Đúng lúc mũi kiếm cổ Minh Châu chuẩn bị chém tới, Hoàng lăn vòng thứ ba và dừng lại ở tư thế "Nằm sấp sát đất", úp mặt xuống đống cỏ khô mềm mại để trốn nắng. Chuyển động nằm sấp đột ngột này khiến nhục thân anh bẹp dí sát mặt đất, hoàn toàn biến mất khỏi quỹ đạo chém ngang tầm thấp của Triệu Ngạo Thiên. Lưỡi kiếm của gã một lần nữa chém vào không khí, lực chém quá mạnh khiến Triệu Ngạo Thiên bị mất đà, nhục thân đổ rạp về phía trước.
Ngay khoảnh khắc Triệu Ngạo Thiên bước hụt chân tới sát bên cạnh Hoàng, nhục thân của Hoàng mộng du lại tự động điều chỉnh tư thế ngủ. Cảm thấy hai chân hơi bị gò bó dưới lớp áo tạp dịch xám rộng thùng thình, Hoàng vô thức thực hiện cú gạt chân mạnh ra ngoài để tìm tư thế nằm dang rộng tay chân thoải mái nhất.
"Bịch!"
Gót chân đi dép rơm rách quai của Hoàng gạt mạnh một vòng tròn hoàn hảo trên mặt đất, quất trúng cổ chân đang chịu lực của Triệu Ngạo Thiên. Cú gạt chân vô thức nhưng đầy uy lực vật lý khiến Triệu Ngạo Thiên hoàn toàn mất đi trọng tâm. Gã không kịp phản ứng, nhục thân khổng lồ bay lơ lửng một vòng trên không trung rồi ngã ngửa sấp mặt xuống nền đá xanh cứng cáp.
"Rắc!"
Gương mặt tuấn tú kiêu kỳ của đệ nhất thiên tài Minh Châu Tông đập thẳng xuống đá xanh, hai chiếc răng cửa gãy vụn bay ra ngoài, máu tươi chảy ròng ròng nhuộm đỏ cả vạt kiếm bào vàng lộng lẫy. Thanh kiếm cổ Minh Châu tuột khỏi tay gã, rơi leng keng xuống đất rồi nằm im bất động.
Sân tập Thanh Phong Phái rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Hàng trăm đệ tử ngoại môn và gia nhân sứ đoàn Minh Châu Tông trợn tròn mắt, miệng há hốc không thể thốt lên lời. Họ nhìn thấy đệ nhất thiên tài Luyện Khí Cảnh chín đỉnh phong của đại tông môn đang nằm thảm hại dưới đất, mặt mũi lấm lem máu và bụi bẩn, trong khi "Đại sư huynh" Hoàng vẫn đang nằm sấp sát đất ngủ ngon lành trên bãi cỏ mềm mại, tiếng ngáy u u trầm ấm vẫn phát ra đều đặn đều đặn.
"Khò... bánh bao ấm quá... khò..."
Triệu Ngạo Thiên nằm dưới đất, tinh thần hoàn toàn bị hủy hoại và sụp đổ hoàn toàn. Gã nhìn chằm chằm vào bóng lưng phẳng lặng của Hoàng đang ngủ sấp. Trong đầu gã, mọi tri thức võ học chính tông mà gã tích lũy suốt mười mấy năm qua bỗng chốc vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ. Gã đau đớn, uất ức tột độ tự hỏi:
"Nằm sấp... lăn lộn... gạt chân... Tại sao mọi chuyển động của hắn lại hoàn hảo đến mức không để lại một chút sơ hở nào thế này?! Mỗi cú lăn của hắn đều triệt tiêu hoàn toàn kiếm khí của ta, mỗi cú gạt chân đều nhắm trúng tử huyệt cổ chân của ta đúng thời điểm ta mất thăng bằng nhất! Đây tuyệt đối không phải là sự trùng hợp! Đây chính là cảnh giới 'Vô Ngã Vô Kiếm' tối cao trong truyền thuyết! Ngay cả khi nằm ngủ, hắn vẫn có thể dùng nhục thân cảm nhận thiên địa, phản công một cách tự nhiên tự tại nhất! Ta... ta đã thua... thua một cách thảm hại trước một vị Kiếm Tiên thực sự!"
Sự kiêu ngạo tột độ của Triệu Ngạo Thiên bị triệt tiêu hoàn toàn bởi sự vô lý vĩ mô của trận chiến. Gã không còn một chút ý chí chiến đấu nào nữa. Gã khó khăn lết thân dậy, quỳ sụp hai gối xuống nền đá xanh trước mặt Hoàng đang nằm sấp, đầu cúi sát đất đầy vẻ cung kính và sợ hãi, giọng nói run rẩy khàn đặc vì rụng răng:
"Ta... Triệu Ngạo Thiên... mắt mù không thấy Thái Sơn... xin nhận thua! Kiếm pháp của Đại sư huynh thực sự là thần thông mộng cảnh tối cao! Từ nay về sau, ngài chính là Mộng Cảnh Kiếm Tiên của lòng ta!"
"Ầm!!!"
Cả sân tập Thanh Phong Phái bỗng chốc bùng nổ dữ dội. Tiếng reo hò, la hét sùng bái của hàng trăm đệ tử vang dội như sấm truyền.
"Đại sư huynh vĩ đại! Mộng Cảnh Kiếm Tiên vô địch!"
"Trời đất ơi! Đại sư huynh chỉ cần nằm ngủ lăn lộn vài vòng đã đánh bại đệ nhất thiên tài Minh Châu Tông! Thần thông gì thế này?!"
Trần Háo Thắng nước mắt giàn giụa vì xúc động, gã vung mạnh chiếc mõ tre bọc vải lên trời, hét lớn: "Đội Vệ Binh Giấc Ngủ nghe lệnh! Mau lập hàng rào bảo vệ tuyệt đối sự tĩnh lặng cho Đại sư huynh ngộ đạo thiền nằm! Tuyệt đối không để ai làm phiền ngài ấy!"
Lâm Tiểu Diệp đứng ngoài võ đài, hai tay ôm chặt chiếc gối Tuyết Vũ rách góc, gương mặt nàng dở khóc dở cười đến mức co rúm lại. Nàng thầm nghĩ: "Sư huynh ơi là sư huynh... huynh chỉ là bị muỗi cắn và nóng bức nên lăn lộn gãi ngứa thôi mà, tại sao gã thiên tài kia lại quỳ lạy nhận huynh làm sư phụ thế này?! Danh tiếng này... thực sự đã vượt ngoài tầm kiểm soát rồi!"
Chưởng môn Lý Vô Ưu đứng trên đài cao, khẽ vuốt chòm râu dài bạc phơ, mỉm cười một cách vô cùng bí hiểm đầy thâm sâu. Lão khẽ quạt chiếc quạt giấy thêu chữ 'Nhàn', thầm nghĩ trong đầu: "Tốt lắm! Danh tiếng 'Mộng Cảnh Kiếm Tiên' này của tiểu tử ngươi chắc chắn sẽ giúp Thanh Phong Phái ta nổi tiếng khắp vương quốc Đại Vũ, tha hồ thu hút tài trợ thương mại! Nhưng mà... rắc rối chính trị cũng sắp ập đến rồi đây..."
Quả nhiên, ngay chiều hôm đó, tin tức về việc "Mộng Cảnh Kiếm Tiên" của Thanh Phong Phái dùng thần thông ngủ gật đánh bại đệ nhất thiên tài Minh Châu Tông đã truyền đến tai các quan lại triều đình Đại Vũ. Sứ đoàn triều đình đang rục rịch chuẩn bị mang thánh chỉ sắc phong Hoàng làm Quốc sư tối cao để gánh vác vận mệnh đất nước dẹp loạn phản đảng Bùi thị.
Hoàng sau khi tỉnh giấc ngắn ngủi ở phòng ngủ gỗ đàn hương, nghe Lâm Tiểu Diệp báo tin về việc triều đình sắp sắc phong mình làm Quốc sư gánh vác trách nhiệm chính trị nặng nề, cả nhục thân anh lập tức run rẩy bắn người lên vì hoảng sợ tột độ. Anh nghĩ đến cảnh phải phê duyệt tấu chương suốt đêm không được ngủ, đầu óc lập tức muốn nổ tung.
"Không làm Quốc sư! Tuyệt đối không làm! Ta chỉ muốn ngủ nướng thôi mà!" Hoàng khóc không ra nước mắt, ôm chặt lấy chiếc gối Tuyết Vũ rách góc.
Lâm Tiểu Diệp vội vàng tháo vỏ chiếc gối Tuyết Vũ dính đầy bụi đất sau trận lăn lộn trên sân tập để mang đi giặt giũ. Đúng lúc nàng kéo lớp vải lụa rách góc ra, một mảnh da thú cổ xưa thêu đầy hoa văn bí hiểm bỗng nhiên rơi tuột ra ngoài đất.
Nàng nhặt lên xem xét, đôi mắt sáng tinh anh bỗng chốc trợn tròn kinh ngạc. Trên mảnh da thú thêu một bản đồ dẫn đường chi tiết dốc đứng, dẫn thẳng lên đỉnh Tuyết Sơn biên cương lạnh giá quanh năm mây phủ, nơi có một hang đá mang tên Tuyệt Âm cách âm hoàn hảo một trăm phần trăm.
"Sư huynh!" Lâm Tiểu Diệp khẽ thì thầm, ánh mắt lóe lên tia sáng hy vọng. "Mẹ huynh đã để lại lối thoát cho huynh rồi! Bản đồ này dẫn đến hang Tuyệt Âm trên Tuyết Sơn — nơi yên tĩnh tuyệt đối không ai có thể tìm thấy huynh để làm ồn!"
Hoàng nhìn mảnh bản đồ cổ tự tỏa sáng dịu nhẹ trên gối Tuyết Vũ, trong lòng bùng lên một khát vọng ngủ nướng mãnh liệt chưa từng có. Anh nắm chặt tay Lâm Sư Muội, quyết tâm dứt áo ra đi:
"Sư muội... mau thu dọn hành trang! Chúng ta phải bỏ trốn lên Tuyết Sơn ngay trong đêm nay trước khi thánh chỉ triều đình ập xuống đầu ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!