Gác Mái Yên Tĩnh Và Chiếc Gối Gia Phả
Cánh cửa gỗ nặng nề của Tàng Thư Các rít lên một tiếng khô khốc khi Lý Bánh Bao dùng chân đẩy nhẹ. Một làn sóng bụi bặm tích tụ hàng chục năm trời lập tức ùa ra, cuồn cuộn như sương mù màu xám tro, khiến Lý Bánh Bao ho sặc sụa, suýt chút nữa làm rơi cả rổ bánh bao đang ôm trước ngực.
"Khụ... khụ... Đại sư huynh, nơi này... nơi này thực sự không phải là chỗ cho người ở đâu! Bụi bám dày thế này, nhỡ có con nhện tinh nào thành tinh tu luyện ở gác mái thì sao?" Lý Bánh Bao vừa lẩm bẩm vừa cố gắng giữ thăng bằng. Trên lưng cậu, Hoàng Ngủ Nướng vẫn nằm bất động, gương mặt gầy gò gục sâu vào bờ vai mập mạp của bạn thân, hai tay ôm chặt lấy chiếc Gối tơ tằm tuyết Tuyết Vũ rách góc.
"Khò... khò... nhện tinh... cũng phải đi ngủ... đừng làm phiền..." Hoàng lầm bầm nói mớ, đôi chân gầy gò khẽ đung đưa, hoàn toàn không có ý định tự mình bước đi.
Lý Bánh Bao thở dài, vận chút linh lực yếu ớt của Luyện Khí Cảnh tầng một vào đôi chân mập mạp, khó khăn lết qua ngưỡng cửa gỗ mục nát. Tàng Thư Các của Thanh Phong Phái là một tòa tháp ba tầng cổ kính nhưng đã bị bỏ hoang từ lâu. Nơi đây từng là nơi lưu trữ hàng vạn cuốn sách cổ về đạo pháp và kiếm lý, nhưng kể từ khi tông môn sa sút, các đệ tử chỉ lo luyện tập kiếm pháp cơ bắp để tranh đoạt vị trí nội môn, chẳng ai thèm ghé thăm một nơi chỉ toàn lý thuyết suông này.
Đối với Hoàng, đây không phải là một bãi hoang, mà là một vùng đất hứa. Khi Lý Bánh Bao cõng anh leo lên những bậc thang gỗ kêu "két... két" đầy rợn người, Hoàng khẽ hé mở mắt. Qua kẽ hở nhỏ như sợi chỉ, anh nhìn thấy những tia nắng chiều vàng vọt xuyên qua khung cửa sổ gỗ rách nát, chiếu sáng những hạt bụi lơ lửng trong không trung. Không có tiếng hò hét rầm rộ của đám đệ tử cuồng luyện công ngoài sân tập võ, không có tiếng gầm rú của Khâu Trưởng Lão, cũng không có tiếng gõ bàn tính chói tai của Từ Trưởng Lão.
Sự tĩnh lặng tuyệt đối này khiến tâm hồn lười biếng của Hoàng reo hò.
"Bánh Bao... thả ta xuống gác mái tầng ba... chỗ đó cao nhất, ít người qua lại nhất..." Hoàng uể oải chỉ tay lên phía trên.
Khi đặt chân lên gác mái tầng ba, Lý Bánh Bao thở phào nhẹ nhõm, đặt Hoàng ngồi xuống một bục gỗ phủ đầy bụi. Gác mái này thực chất là một không gian nhỏ hẹp dưới mái ngói, xung quanh xếp đầy những chiếc hòm gỗ mục nát chứa đầy sách cổ da thú.
Hoàng đưa mắt nhìn quanh, quầng thâm dưới mắt khẽ giật giật vì phấn khích. Anh phát hiện ra dưới một kệ sách gãy đổ có hàng chục cuốn sách cổ có bìa bằng da thú mềm mại dày cộp. Anh lết thân tới, dùng chiếc chổi lông gà xơ xác quét qua loa đống bụi trên mặt sách, rồi bắt đầu xếp chúng lại thành một chiếc đệm ngủ tạm bợ dài khoảng sáu thước.
"Đại sư huynh, huynh thực sự định ngủ ở đây sao?" Lý Bánh Bao ngơ ngác nhìn Hoàng xếp sách.
"Sách cổ... bìa da thú... là đệm giường mềm mại nhất thiên hạ." Hoàng lẩm bầm, giọng nói mơ màng. "Từ Trưởng Lão phạt ta quét dọn ba ngày... Ta quét sạch đống bụi này vào góc... coi như đã hoàn thành nhiệm vụ."
Trong lúc bới tìm thêm sách để gia cố đầu giường, tay Hoàng chạm phải một vật nặng nề nằm khuất dưới gầm kệ. Anh kéo nó ra. Đó là một cuốn sổ khổng lồ, dày tới mười phân, bìa bọc bằng da trâu cổ cứng cáp màu nâu sẫm, bên trên bám một lớp bụi đen kịt. Hoàng dùng vạt áo xám lau qua, để lộ ba chữ cổ được khắc chìm sâu hoắm: "Hoàng Gia Phả".
Đây chính là cuốn Gia phả trắng dòng họ Hoàng, bảo vật gia truyền không chữ do tổ tiên Hoàng Vô Tri để lại dưới gầm giường lò rèn ở quê nhà, không biết bằng cách nào đã bị bác cả Hoàng Dật Phong lén nhét vào gùi hành lý của anh khi tiến cử anh vào phái. Cuốn sổ này hoàn toàn không có một chữ nào, tất cả các trang giấy bên trong đều là giấy da thú siêu cứng cáp, trắng tinh khôi.
"Ơ... cuốn gia phả của cha..." Hoàng lầm bầm. Độ dày mười phân của cuốn sổ này vô tình tạo thành một góc nghiêng hoàn hảo cho đốt sống cổ của anh. Hoàng đặt cuốn gia phả trắng xuống làm gối phụ, rồi đặt chiếc gối Tuyết Vũ bị rách góc nhẹ lên trên. Khi đầu anh tựa vào, sự kết hợp giữa độ cứng cáp của da trâu cổ và sự mềm mại mát lạnh của tơ tằm tuyết tạo ra một sự nâng đỡ tuyệt hảo.
"Hoàn hảo... chiếc giường năm sao của ta..." Hoàng thở dài một hơi mãn nguyện, nhắm nghiền mắt và lập tức chìm vào trạng thái thèm ngủ sâu sắc.
"Đại sư huynh! Huynh lại ngủ rồi sao?" Lý Bánh Bao dở khóc dở cười. Cậu đặt rổ bánh bao xuống bên cạnh giường sách, đắp tạm chiếc áo khoác tạp dịch cũ lên người Hoàng. "Được rồi, huynh cứ ngủ đi. Đệ xuống bếp ngoại môn chuẩn bị nước ấm, nhỡ có ai đến đệ sẽ báo tin."
Lý Bánh Bao vừa đi khỏi không lâu, một bóng người mảnh khảnh mặc võ phục màu xanh lá gọn gàng đã nhẹ nhàng lách qua cửa sổ gác mái. Đó là Lâm Tiểu Diệp, sư muội thân thiết của Hoàng. Cô dắt thanh kiếm bên hông, mắt sáng tinh anh nhìn quanh phòng ngủ tạm bợ của sư huynh, khẽ thở dài một tiếng đầy bất lực.
"Sư huynh lười biếng này, trốn việc quét dọn mà cũng tìm được chỗ tốt thế này." Lâm Tiểu Diệp lầm bầm, bước lại gần giường sách. Cô cúi xuống nhìn chiếc gối Tuyết Vũ đang bị rò rỉ chút bông trắng lơ thơ ở góc rách. Cô khẽ lắc đầu, lấy từ trong túi ra một hũ Trà hoa nhài đắng thôn Trúc Lâm ấm áp đặt cạnh rổ bánh bao, rồi dùng chiếc khăn tay lau sạch những hạt bụi bám trên trán Hoàng.
Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề từ tầng dưới vang lên, kèm theo giọng nói lầm bầm của Lão Phu Tử - người quản lý lý thuyết của tông môn.
"Hỏng rồi, Lão Phu Tử đi kiểm tra sách cổ!" Lâm Tiểu Diệp biến sắc. Cô nhìn Hoàng đang ngủ say như chết, biết rõ không cách nào đánh thức anh dậy mà không làm anh cáu kỉnh nói mớ dọa người.
Nhanh như cắt, Lâm Tiểu Diệp khinh công lướt xuống cầu thang gỗ. Cô chặn ngay lối lên tầng ba của Lão Phu Tử bằng một nụ cười rạng rỡ và giọng nói lanh lảnh: "A! Lão Phu Tử! Học trò kính chào thầy! Thầy hôm nay phong thái thật phiêu dật, có phải thầy lại ngộ ra kiếm lý mới trong cuốn Đạo Đức Kinh không ạ?"
Lão Phu Tử, một nhà nho già nua lưng hơi còng đeo kính gọng tre, bị cắt ngang liền vuốt râu dê, hừ lạnh một tiếng nhưng gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý: "Lâm nha đầu, ngươi không lo luyện kiếm, chạy lên Tàng Thư Các làm gì? Ta nghe nói Từ Trưởng Lão phạt tên lười Hoàng Dật An quét dọn nơi này. Ta phải lên kiểm tra xem gã có làm việc tử tế không."
"Ôi, thầy yên tâm! Đại sư huynh đang quét dọn vô cùng chăm chỉ trên gác mái! Huynh ấy nói với con rằng, mỗi hạt bụi trên sách cổ đều chứa đựng dấu vết của tổ sư, nên huynh ấy phải dùng thần thức cảm nhận từng chút một, không dám dùng lực mạnh làm hỏng sách cổ!" Lâm Tiểu Diệp hùng biện lấp liếm không chớp mắt, tay khéo léo chặn lối đi hẹp của cầu thang.
Lão Phu Tử nghe vậy, mắt sáng lên đầy ngạc nhiên: "Ồ? Tên lười đó thực sự nói như vậy sao? 'Cảm nhận dấu vết tổ sư qua hạt bụi'... Triết lý vô vi này quả thực rất sâu sắc! Không ngờ gã lại có ngộ tính cao như thế."
Trong lúc Lâm Tiểu Diệp đang vất vả giữ chân Lão Phu Tử ở tầng hai, thì ở phía hành lang tối tăm của tầng ba, một bóng người khác đang lén lút tiếp cận gác mái.
Đó là Tào Man, đệ tử phản nghịch của ngoại môn. Gã mặc bộ võ phục xộc xệch dính đầy bụi bẩn, gương mặt mặt chuột tai dơi lộ rõ vẻ ghen tị và nham hiểm. Tào Man vốn cực kỳ ghét Hoàng vì Hoàng luôn được Lâm Tiểu Diệp bảo vệ thầm lặng, lại luôn trốn tránh được các buổi phạt vạ của trưởng lão bằng những lý do ngớ ngẩn.
"Hừ, tên lười Hoàng Dật An kia, ta biết thừa ngươi đang trốn lên đây để ngủ ngày." Tào Man liếc nhìn xung quanh, tay thọc vào trong ngực áo lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong chứa ba quả pháo tre tự chế nổ phát ra âm thanh cực lớn, vốn là thứ gã dùng để phá rối đệ tử khác.
"Hôm nay ta sẽ ném pháo tre nổ ngay sát tai ngươi. Để xem tiếng nổ lớn này có làm ngươi giật mình nhảy dựng lên không! Khi Lão Phu Tử nghe tiếng nổ chạy lên, gã sẽ bắt quả tang ngươi đang ngủ trốn việc trên đống sách cổ cổ kính. Lúc đó, ngươi sẽ bị đuổi khỏi phái vĩnh viễn!" Tào Man hắc hắc cười lạnh, ánh mắt đầy độc ác.
Gã rón rén bước lên gác mái tầng ba. Nhờ quy tắc Khinh công đi không tiếng động cơ bản tự luyện, bước chân của Tào Man lướt nhẹ trên mặt sàn gỗ mục nát mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào. Gã nấp sau một hòm gỗ lớn, nhìn thấy Hoàng đang nằm nghiêng trên giường sách, đầu gối lên cuốn gia phả trắng và chiếc gối Tuyết Vũ, nhịp thở đều đặn "khò... khò...".
Tào Man châm ngòi quả pháo tre thứ nhất bằng một viên đá lửa nhỏ. Tia lửa xèo xèo bốc lên, tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc.
Gã nhắm thẳng vào võng ngủ tạm bợ của Hoàng, dùng hết sức ném mạnh quả pháo tre bay vút qua không trung.
Cùng lúc đó, thể chất Mộng Điệp Thánh Thể nhạy bén thụ động của Hoàng lập tức cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của nhiệt độ và luồng sát khí nhỏ từ tia lửa đang bay tới. Nhịp thở ngáy của anh bỗng nhiên thay đổi nhẹ.
Quả pháo tre thứ nhất vừa chạm đất sát mép đệm sách cổ:
"Đoàng!"
Một tiếng nổ chói tai vang lên, khói đen bốc lên nghi ngút, những mảnh tre vụn bay tứ tán.
Nhưng ngay trước khi tiếng nổ phát ra, cơ thể Hoàng đã tự động phản xạ theo bản năng sinh lý bảo vệ giấc ngủ. Nhục thân của anh uốn cong mềm mại theo Khí động học cơ thể, lướt nhẹ nương theo luồng gió do áp lực tiếng nổ tạo ra. Hoàng thực hiện chiêu Lăn lộn mộng du – lăn liên tục mười vòng trên đệm sách cổ một cách vô cùng uyển chuyển như một khúc gỗ tròn, né tránh hoàn hảo toàn bộ mảnh tre vụn và nhiệt lượng từ vụ nổ.
"Cái gì?!" Tào Man mắt chữ O mồm chữ A, không tin nổi vào mắt mình. Gã thấy Hoàng vẫn nhắm nghiền mắt, gương mặt phẳng lặng như mặt nước hồ, nhưng cơ thể lại di chuyển nhanh nhẹn một cách phi lý.
Tức giận tột độ, Tào Man châm ngòi liên tiếp hai quả pháo tre còn lại, hét lớn: "Tên khốn! Để xem ngươi né thế nào!"
Gã ném mạnh hai quả pháo tre tạo thành hai đường cong rực lửa lao thẳng vào đầu Hoàng.
Nhưng lần này, cơ thể mộng du của Hoàng không chỉ né tránh. Tay phải của anh, vốn đang cầm hờ chiếc chổi lông gà xơ xác quét bụi, vô thức vung mạnh một vòng tròn rộng lớn theo bản năng xua đuổi ruồi nhặng vo ve làm phiền giấc ngủ.
Cán tre dẻo dai của chiếc chổi lông gà vạch ra một đường cong mềm mại trong không trung. Đúng micro giây quyết định, cán chổi quất trúng hai quả pháo tre đang bay tới, đánh lệch quỹ đạo của chúng bay ngược trở lại phía Tào Man.
"Đoàng! Đoàng!"
Hai tiếng nổ liên tiếp vang lên ngay sát chân Tào Man. Khói đen mù mịt bao phủ lấy gã đệ tử phản nghịch. Tào Man la hét thảm thiết do bị sức ép của vụ nổ làm bỏng nhẹ ở chân, gã loạng choạng lùi lại phía sau.
Chưa dừng lại ở đó, cú vung tay đuổi ruồi của Hoàng mộng du kéo theo một cú xoay người đổi tư thế nằm sấp sát đất để trốn ánh nắng mặt trời chiếu trực diện từ cửa sổ gác mái. Chân phải của Hoàng khẽ gạt mạnh ra ngoài một vòng tròn mềm mại.
Cú gạt chân vô thức này đập trúng cổ chân của Tào Man đang mất thăng bằng.
"Á!"
Tào Man hét lên một tiếng thất thanh, toàn thân gã bay lơ lửng trên không trung, lao thẳng qua khung cửa sổ gỗ rách nát của gác mái tầng ba, rơi tự do xuống dưới.
"Rầm!"
Một tiếng động lớn vang lên từ phía dưới sân sau Tàng Thư Các. Tào Man rơi thẳng vào đống rác rưởi và phân bón hữu cơ tích tụ lâu năm của ban hậu cần ngoại môn, toàn thân dính đầy rác bẩn hôi thối, ngất lịm tại chỗ.
Lúc này, Đội trưởng A Sáng và lực lượng tuần tra phàm nhân đang đi tuần gần đó. Họ sử dụng Khinh công đi không tiếng động lướt nhanh qua các bụi tre để giữ không gian tĩnh lặng cho phòng ngủ của Đại sư huynh theo đúng quy tắc nghiêm ngặt. Nghe thấy tiếng nổ lớn từ gác mái và tiếng rơi rầm từ cửa sổ, Đội trưởng A Sáng lập tức ra hiệu bằng thủ ngữ nhỏ nhẹ cho đồng đội bao vây đống rác.
"Có kẻ phá hoại gây tiếng ồn lớn ban đêm! Bắt giữ ngay lập tức!" A Sáng ra hiệu bằng tay, gương mặt vô cùng nghiêm nghị.
Họ nhanh chóng lôi Tào Man dính đầy phân bón ra khỏi đống rác, trói chặt gã lại bằng dây thừng chịu lực để đưa về Chấp Pháp Đường xử phạt dọn chuồng ngựa một tháng vì tội gây tiếng động lớn phá hoại sự tĩnh lặng của tông môn.
Trên gác mái tầng ba, khói súng dần tan biến.
Hoàng vẫn nằm sấp sát đất trên đống sách cổ, đầu gối lên cuốn gia phả trắng cứng cáp. Cuốn gia phả này vô tình cản được một mảnh tre vụn bén nhọn từ vụ nổ cắm phập vào bìa da trâu cổ mà không hề làm xước một sợi tóc nào của anh. Gương mặt Hoàng vẫn bình thản tuyệt đối, phát ra tiếng ngáy khò khò đều đặn như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lâm Tiểu Diệp và Lão Phu Tử vội vã chạy lên gác mái sau tiếng nổ. Chứng kiến cảnh tượng Hoàng vẫn nằm ngủ ngon lành giữa đống khói súng và bụi bặm, Lão Phu Tử kinh ngạc đến mức đánh rơi cả cuốn sách cổ trên tay.
"Trời đất ơi..." Lão Phu Tử lẩm bầm, giọng run rẩy đầy kính sợ. "Tiếng nổ lớn như sấm sét sát tai mà thần trí gã không hề lay động, cơ thể vẫn duy trì nhịp thở ngáy đều đặn... Đây chính là cảnh giới 'Tĩnh lặng vô vi, thái sơn sụp đổ trước mắt mà mắt không chớp' trong truyền thuyết đạo pháp sao? Hoàng Dật An... gã thực sự là một thiên tài ngộ đạo kiếm ý bằng giấc ngủ!"
Lâm Tiểu Diệp đứng bên cạnh khẽ che miệng cười thầm, ánh mắt nhìn Hoàng đầy sự thấu hiểu và bảo vệ thầm lặng. Cô biết rõ sư huynh của mình chỉ là quá buồn ngủ và lười biếng mà thôi, nhưng sự hiểu lầm vĩ mô này quả thực là một lá chắn bảo vệ hoàn hảo cho anh.
Từ phía sau kệ sách tối tăm, Vương Minh Triết - kẻ nghiện lý thuyết luôn âm thầm bám theo để phân tích thói quen của Hoàng - đang điên cuồng dùng bút lông ghi chép tốc ký vào cuốn sổ tay nhỏ:
"Ngày thứ nhất tại Tàng Thư Các... Đại sư huynh dùng chổi lông gà hóa giải pháo nổ tầm gần, thân thể uốn dẻo như rồng lượn né tránh 100% sát thương... Đây chắc chắn là 'Vô ảnh bộ pháp' đỉnh phong của phái... Phải viết ngay cuốn sách giải mã tiếng ngáy mới!"
Một cơn gió đêm mát mẻ thổi qua khung cửa sổ gác mái đổ nát, cuốn đi những hạt bụi cuối cùng của vụ nổ, để lại một không gian tĩnh lặng tuyệt đối cho Hoàng Ngủ Nướng tiếp tục giấc nồng ấm áp trên chiếc giường sách cổ của mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!