Cuộc Đọ Sức Tâm Lý Không Lời
Lưỡi kiếm cổ Minh Châu sắc lẹm phản chiếu ánh nắng ban trưa chói chang, chỉ còn cách mũi Hoàng chưa đầy một tấc. Luồng kiếm khí vàng nhạt tỏa ra từ thân kiếm khảm ngọc phỉ thúy bén ngót, mang theo hàn ý thấu xương của tu vi Luyện Khí Cảnh tầng chín đỉnh phong, rạch rách không khí tạo ra những tiếng rít khe khẽ.
Tại khoảng sân rộng lát đá xanh của Thanh Phong Phái - Ngoại viện, bầu không khí lúc này nóng bức như một lò rèn khổng lồ. Ánh mặt trời đứng bóng đổ xuống những dải hào quang chói chang, khiến hơi nóng bốc lên từ mặt đá tạo thành những làn khói mờ ảo, làm méo mó cả cảnh vật xung quanh. Hàng trăm đệ tử ngoại môn và gia nhân của sứ đoàn Minh Châu Tông đang nín thở dõi theo, không một ai dám phát ra tiếng động. Sự im lặng tịch mịch đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng lá tre khô rụng xào xạc ngoài hàng rào tre.
Hoàng đang đứng ngủ gật, nhục thân lờ đờ tựa lưng vào tấm bia đá cổ ngàn năm xù xì sau lưng. Thực chất, trong đầu anh lúc này là một khoảng không trống rỗng, uể oải và mệt mỏi tột độ. Tác dụng phụ của viên đan dược an thần Thất Diệp An Thần Đan cực mạnh mà anh uống quá liều đêm qua vẫn chưa tan hết, khiến toàn bộ gân cốt của anh cứng đờ, hai mi mắt dính chặt vào nhau như bị bôi keo dán gỗ của thợ mộc A Mộc.
Khi cảm nhận được một luồng kim loại sắc lạnh, bén ngót đang dí sát vào da mặt mình, bản năng nhút nhát, sợ chết bẩm sinh của một kẻ không có nửa điểm tu vi lập tức trỗi dậy dữ dội. Hoàng hoảng sợ tột độ. Anh nghĩ thầm trong đầu: "Trời đất ơi! Cái gì lạnh thế này? Có phải gã râu rậm hung tợn hôm trước lại vác đại đao đến đòi băm vằn ta không? Hay là lính tuần triều đình đến bắt ta đi làm Quốc sư phê duyệt tấu chương suốt đêm? Không được mở mắt! Tuyệt đối không được mở mắt! Sách gia phả của tổ tiên đã dạy: Nếu gặp nguy hiểm không thể trốn chạy, hãy giả chết! Chỉ cần ta nhắm tịt mắt đứng im tựa vào bia đá này, gã kia chắc chắn sẽ nghĩ ta là một bức tượng đá vô hại mà bỏ đi..."
Nghĩ là làm, Hoàng dồn hết sức bình sinh để nhắm nghiền hai mắt, nhục thân bất động như một khúc gỗ mục. Anh ôm chặt chiếc gối tơ tằm tuyết Tuyết Vũ rách góc trước ngực giống như một tấm khiên bảo mệnh thụ động, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình lại đến mức tối đa.
Thế nhưng, dưới cái nắng hè oi bức như thiêu như đốt của giờ ngọ, cộng thêm sự căng thẳng tột độ khi tử thần đang kề cận sát nút, cơ thể phàm nhân của Hoàng bắt đầu phản ứng sinh lý tự nhiên. Những giọt mồ hôi hột to bằng hạt đậu nành bắt đầu rỉ ra từ chân tóc trên trán, lăn dài qua thái dương, chảy dọc theo gò má gầy gò rồi nhỏ tong tong xuống lớp áo tạp dịch xám rộng thùng thình dính đầy bụi bặm.
Đây chính là thủ đoạn vô thức "Đổ mồ hôi hột dọa người" của Hoàng, một cơ chế tự vệ vật lý ngớ ngẩn nhưng lại mang lại hiệu quả tâm lý cực hạn.
Đối diện với anh, Triệu Ngạo Thiên đang đăm đăm sát khí, bỗng nhiên khựng lại. Đôi lông mày thanh tú của đệ nhất thiên tài Minh Châu Tông khẽ nhíu chặt. Gã nhìn chằm chằm vào những giọt mồ hôi đang rỉ ra trên trán Hoàng dưới ánh nắng chói chang, rồi lại nhìn vào gương mặt phẳng lặng như mặt nước hồ không một gợn sóng, đôi mắt nhắm nghiền đầy thản nhiên của đối thủ.
Trong đầu Triệu Ngạo Thiên, một cơn bão phân tích võ học vĩ mô lập tức bùng nổ dữ dội. Gã tự nhủ:
"Khoảng cách một tấc! Thanh kiếm cổ Minh Châu của ta đã dí sát vào tử huyệt yết hầu của hắn, vậy mà hắn không thèm chớp mắt, nhịp thở vẫn đều đặn đến đáng sợ! Nhìn những giọt mồ hôi hột kia xem... Đó tuyệt đối không phải là mồ hôi của sự sợ hãi! Một kẻ sợ hãi sẽ có nhịp tim dồn dập, cơ mặt co rúm và chân khí hỗn loạn. Nhưng chân khí của hắn... hoàn toàn trống rỗng, không thể dò thấu! Điều này chỉ có một giải thích duy nhất: Hắn đã đạt đến cảnh giới 'Kiếm ý nội liễm cực hạn' của một Kiếm Sĩ nội môn đỉnh phong, thậm chí là Kiếm Sư! Hắn đang dùng nhục thân làm trận nhãn, mượn sức nóng của mặt trời đứng bóng để vận hành chân khí hỏa hầu cực hạn, ép mồ hôi ra ngoài để thanh lọc tạp chất trong kinh mạch!"
Triệu Ngạo Thiên càng nghĩ càng thấy kinh hoàng. Gã nhìn xuống đôi chân đi dép rơm rách quai của Hoàng đang đứng vững chãi tựa vào bia đá cổ.
"Tư thế đứng của hắn... thoạt nhìn thì lôi thôi, lỏng lẻo, nhưng thực chất lại hoàn toàn khớp với dòng khí động học của gió núi thổi từ phía đông! Tấm bia đá cổ ngàn năm sau lưng hắn hoạt động như một tấm lá chắn triệt tiêu hoàn toàn góc tấn công từ phía sau. Hai tay hắn ôm chặt chiếc gối rách kia... Đợi đã! Chiếc gối đó dệt bằng tơ tằm tuyết ngàn năm, tỏa ra linh khí dịu nhẹ xoa dịu thần kinh. Hắn đang dùng chiếc gối làm vật dẫn để phân tán kiếm khí của ta! Nếu ta đâm tới, kiếm khí của ta sẽ bị chiếc gối tuyết hấp thụ, và hắn sẽ dùng bộ pháp 'Khống Diệp Đoạt Binh' để giật phăng thần kiếm của ta giống như cách hắn bẻ gãy đao của Lôi Thiết Độc!"
Nghĩ đến đây, Triệu Ngạo Thiên cảm thấy sống lưng mình lạnh toát, một luồng khí lạnh chạy dọc từ gót chân lên đến da đầu. Lòng kiêu ngạo tột độ của gã bị phong thái đứng im nhắm mắt của Hoàng giáng cho một đòn nặng nề. Gã vội vàng lùi lại một bước dài, mũi kiếm cổ Minh Châu hơi hạ xuống ba phân để phòng thủ, ánh mắt cảnh giác cao độ nhìn quanh quất để thăm dò hướng gió và kiếm ý vô hình đang bao phủ khắp ngoại viện.
Lâm Tiểu Diệp đứng cách đó không xa, hai tay siết chặt thanh kiếm gỗ đào ngàn năm, mồ hôi lạnh cũng ướt sũng cả vạt áo xanh lá. Nàng biết rõ chân tướng Hoàng không có một chút tu vi thực tế nào, và những giọt mồ hôi hột kia chỉ là do huynh ấy đang sợ đến mức muốn tè ra quần dưới nắng nóng. Nàng định bước lên can thiệp, dùng lý do y tế để giải vây, nhưng nhìn thấy Triệu Ngạo Thiên đột ngột lùi lại phòng thủ với gương mặt hoang mang, nàng khẽ khựng chân, thầm nghĩ: "Gã thiên tài này... lại tự dọa mình nữa rồi sao?"
Trong khi đó, ở phía sau rặng tre khô, Trần Háo Thắng – đội trưởng Đội Vệ Binh Giấc Ngủ – đang quấn băng gạc đầy người, mắt trợn tròn cuồng nhiệt. Gã khẽ thì thầm với các đệ tử tuần tra phàm nhân đang cầm mõ tre bọc vải xung quanh:
"Các ngươi thấy chưa?! Đại sư huynh vĩ đại của chúng ta quả nhiên là thần tiên hiển linh! Đối mặt với kiếm sĩ Luyện Khí Cảnh chín đỉnh phong của đại tông môn, ngài ấy chỉ cần nhắm mắt đứng im, dùng 'Tĩnh Lặng Chi Nhãn' vô hình và thủ đoạn vận khí 'Đổ mồ hôi hột' đã ép đối thủ phải lùi bước phòng thủ! Đây chính là cảnh giới 'Vô chiêu thắng hữu chiêu' mà tổ sư Thanh Phong Đạo Nhân đã để lại trong bức họa cổ! Các ngươi mau ghi chép lại tư thế đứng tựa bia đá này vào sổ tay 'Thần Ngủ Kiếm Ý' ngay lập tức!"
Đám đệ tử tuần tra cuồng tín gật đầu lia lịa, tay viết tốc ký rầm rập, ánh mắt nhìn Hoàng đầy sự sùng bái tôn kính vĩ đại.
Giữa sân tập, cuộc đọ sức tâm lý không lời vẫn tiếp diễn một cách nghẹt thở dưới cái nắng đứng bóng gay gắt. Một canh giờ trôi qua. Rồi hai canh giờ trôi qua.
Triệu Ngạo Thiên đứng bất động, hai tay cầm kiếm bắt đầu run rẩy nhẹ do phải vận chân khí duy trì trạng thái cảnh giác cao độ suốt thời gian dài dưới nắng nóng. Mồ hôi của gã lúc này cũng tuôn ra như tắm, ướt sũng cả bộ kiếm bào vàng lộng lẫy thêu rồng bay. Đầu óc gã căng thẳng đến mức muốn nổ tung. Gã đã giả định hơn mười vạn quỹ đạo tấn công trong đầu, nhưng lần nào hình ảnh Hoàng đứng im nhắm mắt đổ mồ hôi cũng hiện ra như một bức tường thành kiên cố, không để lại bất kỳ kẽ hở trọng tâm nào để gã ra chiêu.
"Tại sao hắn vẫn chưa ra tay?" Triệu Ngạo Thiên cắn chặt răng đến mức bật máu ngoài khóe môi. "Hắn đang sỉ nhục ta! Hắn đang dùng sự im lặng tuyệt đối này để mài mòn ý chí chiến đấu của ta! Hắn muốn ta tự kiệt sức, tự hoang mang rồi tự nhận thua giống như những kẻ bại trận trước! Không... Triệu Ngạo Thiên ta là đệ nhất thiên tài Minh Châu Tông, tuyệt đối không thể đầu hàng trước một kẻ lười biếng đứng ngủ gật!"
Đúng lúc tinh thần của Triệu Ngạo Thiên đang căng thẳng đến mức sắp chạm ngưỡng giới hạn sụp đổ, nhục thân của Hoàng bỗng nhiên thay đổi nhịp thở. Do đứng quá lâu dưới nắng nóng và tác dụng phụ của đan dược an thần làm khô cổ họng, Hoàng vô thức giật nhẹ cánh mũi, phát ra một tiếng ngáy nhỏ u u trầm ấm trầm đục qua mũi:
"U... u... khò..."
Tiếng ngáy rất khẽ, chỉ tương đương với tiếng vo ve của một chú ong mật, nhưng đối với thính giác nhạy bén của một cao thủ Luyện Khí Cảnh tầng chín như Triệu Ngạo Thiên, âm thanh đó lại vang dội như một tiếng sấm rền giữa trời quang!
Triệu Ngạo Thiên kinh hoàng giật nảy mình, nhục thân gã lùi thêm hai bước, kiếm cổ Minh Châu run lên bần bật tỏa ra hào quang vàng nhạt hỗn loạn. Gã trợn tròn mắt tự hỏi:
"Tiếng ngáy u u đó... Không phải! Đó là sóng âm chân khí tần số thấp! Hắn đang dùng tiếng ngáy để phát ra mật mã kiếm trận, kích hoạt mạch linh thạch ngầm ngàn năm dưới chân chúng ta sao? Mỗi rung động của lồng ngực hắn đều cộng hưởng hoàn hảo với long mạch Thanh Phong Phái! Nếu ta không ra chiêu ngay lập tức, kết giới của trận pháp Vô Vi sẽ dâng lên khóa chặt tu vi của ta vĩnh viễn!"
Sự kiên nhẫn và ý chí của Triệu Ngạo Thiên hoàn toàn bị bóp nghẹt bởi áp lực tâm lý tự tạo quá lớn. Gã không thể chịu đựng nổi sự tĩnh lặng đáng sợ và tiếng ngáy đầy khiêu khích vô tri của Hoàng thêm một khắc nào nữa. Gã phát điên, gầm lên một tiếng chói tai chứa đầy chân khí cuồng bạo để giải tỏa sự uất ức tột độ:
"Hoàng Dật An! Ngươi dám sỉ nhục ta đến mức này! Hôm nay ta sẽ dùng chiêu mạnh nhất của Minh Châu Kiếm Pháp để chém rách nát sự tĩnh lặng giả tạo của ngươi!"
Nói xong, Triệu Ngạo Thiên dốc toàn bộ chân khí Luyện Khí Cảnh chín đỉnh phong vào kiếm cổ Minh Châu, khiến lưỡi kiếm bùng lên luồng hào quang vàng nhạt rực rỡ như một vầng mặt trời nhỏ, chuẩn bị vung kiếm chém tới quyết tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!