Nhạc nềnHarvest

Sứ Giả Kiêu Ngạo Xuất Hiện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bức thư thách đấu viền vàng rực rỡ khẽ rung lên dưới gió núi, tỏa ra một luồng kiếm khí lạnh lẽo đầy khiêu khích trên bậu cửa sổ căn nhà gỗ sau núi Thanh Phong Phái. Bên ngoài hàng rào tre, hàng trăm đệ tử ngoại môn vẫn đang chen lấn, xô đẩy nhau để hóng phong thủy cát tường từ chiếc giường gỗ đàn hương Tuyết Sơn quý hiếm. Tiếng la hét, bàn tán xôn xao náo loạn cả một góc rừng trúc vốn dĩ yên bình. Nhưng sự ồn ào ấy bỗng chốc bị dập tắt bởi một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo và nặng nề từ phía lối đi mòn dốc đứng dẫn lên núi.


Từ sương mù dày đặc của lối đi mòn, một chiếc xe ngựa khảm ngọc bích lộng lẫy, được kéo bởi bốn con tuấn mã toàn thân trắng muốt bọc giáp nhẹ, từ từ tiến vào ngoại viện Thanh Phong Phái. Đi theo hộ tống chiếc xe là mười hai kiếm sĩ mặc giáp nhẹ màu vàng kim, tay lăm lăm trường kiếm, phong thái nghiêm trang, kiêu hãnh của danh môn chính tông. Trên mui xe, lá cờ thêu hình viên minh châu tỏa hào quang rực rỡ bay phấp phới trong gió núi. Đó chính là sứ đoàn của Minh Châu Tông – đại tông môn kiêu ngạo bậc nhất tỉnh bên.


Rèm xe bằng lụa thêu chỉ vàng khẽ vén lên, một thanh niên tuấn tú kiêu kỳ bước xuống. Gã mặc kiếm bào màu vàng lộng lẫy thêu rồng bay, tóc búi gọn bằng trâm bạc nạm ngọc, lưng đeo một thanh trường kiếm khảm ngọc phỉ thúy tỏa ra hào quang vàng nhạt dịu nhẹ. Gương mặt gã thanh tú nhưng cằm luôn xếch ngược lên trời, ánh mắt chứa đầy sự khinh khỉnh, ngạo mạn nhìn quét qua khu ngoại viện nghèo nàn, lầy lội đầy bụi bặm của Thanh Phong Phái. Kẻ này không ai khác chính là Triệu Ngạo Thiên, đệ nhất thiên tài nội môn của Minh Châu Tông, người sở hữu tu vi Luyện Khí Cảnh tầng chín đỉnh phong.


"Thanh Phong Phái rách nát này quả nhiên chỉ là hư danh." Triệu Ngạo Thiên khẽ phủi bụi bám trên tay áo lụa vàng, giọng nói lanh lảnh chứa đầy chân khí vang dội khắp ngoại viện. "Một tông môn hạng bét nghèo khó, mạch linh thạch tắc nghẽn vạn năm, vậy mà lại dám rêu rao thiên hạ về một vị 'Mộng Cảnh Kiếm Tiên' một tay bẻ gãy đao bang chủ Hắc Phong? Đúng là trò cười vô tri!"


Sự xuất hiện đầy áp chế của sứ đoàn Minh Châu Tông khiến các đệ tử Thanh Phong Phái đang chen lấn xem phong thủy giường ngủ bỗng chốc im bặt. Họ sợ hãi né dạt sang hai bên, không ai dám ho he trước tu vi Luyện Khí Cảnh tầng chín đỉnh phong đang cuồn cuộn tỏa ra từ nhục thân của Triệu Ngạo Thiên.


Ngay lúc bầu không khí ngoại viện đang căng thẳng tột độ, một tiếng dép lê gõ "loẹt xoẹt, loẹt xoẹt" vô cùng lạc quẻ vang lên từ phía đại điện. Chưởng môn Lý Vô Ưu bước ra với phong thái vô cùng phiêu dật. Lão mặc một bộ đạo bào chưởng môn lộng lẫy thêu hoa văn mây vàng rực rỡ, nhưng dưới chân lại xỏ đôi dép rơm rách quai mòn vẹt gót. Tay lão cầm chiếc quạt giấy thêu chữ "Nhàn" bằng chỉ vàng khẽ quạt nhẹ, râu dài bạc phơ chải chuốt gọn gàng khẽ bay phấp phới.


Nhìn thấy Triệu Ngạo Thiên đầy kiêu ngạo, Lý Vô Ưu khẽ vuốt râu dài, mỉm cười bí hiểm, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không vô định như thể lão đang nhìn thấu hồng trần vạn cổ. Lão áp dụng triệt để Thuật giả vờ thâm sâu của Chưởng môn để trốn tránh việc đưa ra quyết định hành chính phiền phức:


"Sự xuất hiện của Triệu hiền điệt... chính là nhân quả tự nhiên của đất trời. Nhưng... Đại sư huynh của phái ta lúc này... đang bận ngộ đạo thiền nằm tối cao. Kiếm ý của hắn... vượt ngoài cõi tục, không màng thế sự..."


Nói nửa câu lấp lửng, Lý Vô Ưu khẽ thở dài một tiếng đầy u sầu thâm sâu, rồi nhân lúc mọi người đang ngơ ngác giải mã ý nghĩa câu nói, lão khẽ lướt nhẹ gót dép lê, sử dụng thuật ẩn thân trốn họp lẻn mất dạng ra sau núi, đùn đẩy hoàn toàn trách nhiệm tiếp khách thách đấu tàn khốc cho khu ngoại viện gánh vác.


Triệu Ngạo Thiên nghe câu nói lấp lửng của Lý Vô Ưu liền hừ lạnh một tiếng đầy khinh khỉnh. Gã vung tay áo lụa vàng, dẫn theo mười hai kiếm sĩ hộ tống tiến thẳng về phía căn nhà gỗ nhỏ tồi tàn sau núi – nơi Hoàng đang ngủ trùm gối Tuyết Vũ kín đầu để trốn tránh tiếng ồn phong thủy.


"Ngộ đạo thiền nằm cái gì! Chỉ là một kẻ lười biếng giả thần giả quỷ để che mắt giang hồ!" Triệu Ngạo Thiên scoff lớn, bước chân gã dẫm mạnh lên sỏi đá tạo ra những tiếng động vang dội đầy sát khí.


Lâm Tiểu Diệp đang đứng canh gác ngoài cổng hàng rào tre, thấy sứ đoàn Minh Châu Tông áp sát với đầy ác ý, nàng vội vàng rút thanh kiếm gỗ đào ngàn năm chắn ngang lối đi hẹp. Gương mặt thiếu nữ mười sáu tuổi lộ rõ vẻ hoảng loạn nhưng nàng vẫn cố gắng dùng tài hùng biện sắc bén để trì hoãn cuộc gặp, bảo vệ giấc ngủ sâu của sư huynh:


"Triệu sứ giả dừng bước! Đại sư huynh của chúng ta đêm qua ngộ đạo quá sức, hiện tại bị chứng co thắt kinh mạch nghiêm trọng, gân cốt mỏi nhừ, thần hồn bất định, đang được Thẩm thần y châm cứu điều trị bằng liệu pháp xông hơi thảo dược đặc biệt! Ngài ấy tuyệt đối không thể tiếp khách hay so tài kiếm pháp lúc này!"


Lâm Tiểu Diệp nói dối không chớp mắt, cố gắng lôi các lý do y tế từ đơn thuốc của Thẩm Tố Tâm ra để lấp liếm. Nàng biết thừa Hoàng chỉ đang ngủ say như chết do tác dụng phụ của viên thuốc ngủ chưa tan hết, nếu để Triệu Ngạo Thiên xông vào vạch trần thực lực người phàm không tu vi của Hoàng, Thanh Phong Phái sẽ lập tức đối mặt với họa diệt môn sáp nhập mỏ linh thạch.


Nhưng Triệu Ngạo Thiên đâu phải kẻ dễ bị lừa. Gã nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gỗ đào đang run rẩy trong tay Lâm Tiểu Diệp, cười khẩy đầy tàn nhẫn:


"Thần hồn bất định? Co thắt kinh mạch? Một kẻ có thể dùng tay không bẻ gãy đao Hắc Thiết nặng một trăm năm mươi cân của Lôi Thiết Độc, lại dễ dàng bị bệnh tật phàm nhân quật ngã sao? Lời lấp liếm của ngươi chỉ chứng minh một điều: kẻ được gọi là 'Mộng Cảnh Kiếm Tiên' kia thực chất chỉ là một trò lừa bịp vô năng! Hôm nay, Triệu Ngạo Thiên ta sẽ dùng thanh kiếm này để vạch trần bộ mặt giả tạo của hắn trước toàn thể giang hồ!"


Nói xong, Triệu Ngạo Thiên không thèm nể nang, gã vận chân khí Luyện Khí Cảnh tầng chín vào cánh tay phải, vung tay áo lướt nhẹ một cái đầy kiêu hãnh.


"Vút!"


Một luồng kiếm khí vàng nhạt mỏng manh nhưng vô cùng sắc bén phóng ra từ tay áo gã, rạch rách không khí tạo ra tiếng rít chói tai. Luồng kiếm khí lướt qua vai Lâm Tiểu Diệp trong gang tấc, đập thẳng vào cánh cửa gỗ mục nát của căn nhà gỗ nhỏ.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ tồi tàn bị chấn vỡ nhẹ, vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ bắn tung tóe khắp sân sau núi. Không gian yên tĩnh, thơm ngát mùi hương sương sớm Tuyết Sơn của phòng ngủ gỗ đàn hương bị phá hủy hoàn toàn bởi luồng gió kiếm lạnh lẽo đầy cát bụi.


Lâm Tiểu Diệp bàng hoàng nhìn cánh cửa gỗ bị phá hủy, tay nàng run rẩy không thể cản phá nổi thực lực chính tông áp đảo hoàn toàn của Triệu Ngạo Thiên. Nàng bất lực nhìn gã sứ giả kiêu ngạo ngạo nghễ bước qua đống đổ nát, tiến thẳng vào trong phòng ngủ đàn hương.


Trong phòng, Hoàng vẫn đang nằm ngủ say sưa trên chiếc giường gỗ đàn hương Tuyết Sơn lộng lẫy, hai tay ôm khư khư chiếc gối Tuyết Vũ rách góc trùm kín đầu. Tiếng nổ lớn phá cửa chỉ khiến tai anh giật giật nhẹ, nhịp thở ngáy u u trầm ấm vẫn đều đặn phát ra dưới lớp chăn bông ấm áp dệt bằng bông tuyết sơn ngàn năm.


Triệu Ngạo Thiên tiến lại gần giường, nhìn thấy phong thái ngủ lôi thôi, luộm thuộm của Hoàng liền cảm thấy bị sỉ nhục tột độ. Gã không thể chấp nhận được việc cả giang hồ lại đi tôn sùng một kẻ lôi thôi, thèm ngủ bẩm sinh này làm đệ nhất cao thủ kiếm đạo.


"Hoàng Dật An! Mau thức dậy rút kiếm so tài với ta!" Triệu Ngạo Thiên hét lớn, giọng nói chứa đầy chân khí chấn động làm rung rinh cả những thớ gỗ đàn hương sưởi ấm.


Hoàng bị tiếng hét chói tai làm giật mình nhẹ. Thể chất Mộng Điệp Thánh Thể nhạy bén với nguy hiểm thụ động của anh lập tức kích hoạt nhẹ. Nhục thân anh tự động lảo đảo ngồi dậy từ trên giường, hai mắt vẫn nhắm nghiền nửa tỉnh nửa mê, đầu gục gật liên tục như người mất hồn, tay vẫn ôm chặt chiếc gối tơ tằm rách góc để bảo vệ đầu cổ. Anh loạng choạng bước xuống giường, nhấc chân đi lờ đờ ra giữa sân ngoại viện đầy bụi bặm dưới sự kéo lết khẩn cấp của Lâm Tiểu Diệp hòng giải vây.


Hoàng đứng ngủ đứng tựa lưng vào tấm bia đá cổ ngàn năm ngoài sân tập, cơ thể lờ đờ, cứng đờ do tác dụng phụ của đan dược an thần cực mạnh chưa tan hết. Gương mặt anh nhăn nhó uể oải vì bị đánh thức đột ngột, nước bọt rỉ nhẹ nơi khóe miệng rách rưới.


Triệu Ngạo Thiên bước ra sân, thấy đối thủ của mình đứng lóng ngóng, nhút nhát lờ đờ không thèm mở mắt nhìn mình lấy một cái, lòng kiêu ngạo chính tông của gã bùng lên ngọn lửa giận dữ tột độ. Gã bước tới sát nút, chỉ cách Hoàng chưa đầy ba bước chân.


"Xoạt!"


Triệu Ngạo Thiên vung tay phải ra sau lưng, rút thanh kiếm cổ Minh Châu sắc lẹm khỏi bao kiếm khảm ngọc phỉ thúy. Lưỡi kiếm thanh mảnh tỏa ra hào quang vàng nhạt rực rỡ, phản chiếu ánh nắng ban trưa chói chang, tỏa ra một luồng kiếm khí lạnh lẽo thấu xương chĩa thẳng vào mặt Hoàng đang đứng lờ đờ ngủ gật đứng tựa lưng vào bia đá cổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!