Chiếc Giường Đàn Hương Phiền Phức
Tiếng gõ cửa rầm rập vang lên ngoài hàng rào tre sau núi Thanh Phong, phá tan bầu không khí tĩnh lặng vốn đang được Đội Vệ Binh Giấc Ngủ bảo vệ nghiêm ngặt. Lâm Tiểu Diệp giật mình, vội vàng cất hũ thuốc mỡ Tục Đoạn Gân vào trong tay áo, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ cảnh giác. Nàng liếc nhìn Hoàng đang nằm lờ đờ trên chiếc võng sắt, rồi nhanh nhẹn bước ra phía cổng gỗ.
Ngay trước lối vào căn nhà gỗ sau núi Thanh Phong, một cảnh tượng vô cùng phô trương đang diễn ra. Trưởng quỹ Kim Vạn Lợi của Thương hội Kim Tiền - Chi nhánh Trấn Thanh Phong đang đứng đó, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên gương mặt mập mạp hồng hào. Lão mặc một bộ y phục bằng gấm vóc lộng lẫy thêu hoa sen vàng lấp lánh, một tay cầm tẩu thuốc bằng ngọc phỉ thúy tỏa ra làn khói mỏng thơm mùi bạc hà, tay kia liên tục vẫy vẫy chiếc quạt giấy nạm ngọc bích để xua đi cái nóng mùa hè.
Phía sau lão, tám gã phu khiêng lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn đang khệ nệ khiêng một chiếc kiệu khổng lồ bọc lụa vàng rực rỡ. Trên kiệu là một vật phẩm được che phủ bởi lớp vải đỏ dày cộp, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, mát lạnh thấu tận tâm can, khiến bất kỳ ai ngửi thấy cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái, mọi mệt mỏi tiêu tan.
"Kim trưởng quỹ?" Lâm Tiểu Diệp nhíu mày, giọng nói khẽ hạ thấp để tránh làm ồn. "Nơi này là cấm địa nghỉ ngơi của Đại sư huynh. Trần sư đệ đã ban lệnh cấm tiếng ồn sau chín giờ tối, ông mang theo nhiều người thế này đến đây làm gì?"
Kim Vạn Lợi vừa nhìn thấy Lâm Tiểu Diệp liền cười toe toét, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ thẳng. Lão vội vàng chắp tay, cúi người thật thấp đầy vẻ cung kính nhưng không giấu nổi sự nhạy bén thương nghiệp bẩm sinh:
"Chao ôi, Lâm sư muội bớt giận! Lão phu làm sao dám quấy rầy giấc ngủ ngộ đạo của Đại sư huynh cứu tinh chứ? Chẳng qua là nghe tin đêm qua Đại sư huynh một tay bẻ gãy đao bang chủ Hắc Phong, cứu toàn tông môn thoát khỏi họa diệt thế, lão phu vô cùng ngưỡng mộ! Thương hội Kim Tiền ta vốn luôn đồng hành cùng Thanh Phong Phái, nay thấy Đại sư huynh chịu khổ ngủ trên chiếc võng sắt thô sơ, lòng lão phu đau như cắt!"
Lão vừa nói vừa vỗ tay một cái thật lớn. Tám gã lực sĩ lập tức tiến lên, đồng loạt giật phăng tấm vải đỏ che phủ trên kiệu ra.
Một chiếc giường gỗ khổng lồ hiện ra dưới ánh nắng sớm rực rỡ. Chiếc giường được chạm khắc vô cùng tinh xảo với các hoa văn mây khói lượn lờ, toàn thân gỗ tỏa ra một màu đỏ sậm bóng loáng như ngọc. Điểm đặc biệt nhất là mùi hương thanh khiết, dịu mát như sương sớm Tuyết Sơn bốc lên ngào ngạt từ thớ gỗ.
"Đây chính là chiếc giường đóng bằng Gỗ đàn hương Tuyết Sơn cực kỳ quý hiếm!" Kim Vạn Lợi vuốt râu, giọng nói đầy tự hào. "Loại gỗ này chỉ sinh trưởng ở vùng rừng sâu Tuyết Sơn biên giới quanh năm băng giá, có khả năng xua đuổi côn trùng bẩm sinh, chống ẩm mốc tuyệt đối và giữ ấm lưng cực tốt vào mùa đông. Lão phu đã phải tốn hàng ngàn linh thạch vụn để vận chuyển nó về đây, nay xin kính dâng tặng Đại sư huynh để ngài có giấc ngủ ngon nhất vương quốc!"
Hoàng đang nằm lờ đờ trên võng sắt, toàn thân vẫn còn mỏi nhừ sau đêm mộng du chiến đấu kịch liệt. Thuốc mỡ Tục Đoạn Gân của Lâm Sư Muội bôi lên vai gáy đang tỏa ra hơi nóng ấm dễ chịu, nhưng cơn thèm ngủ vẫn như một tảng đá vạn cân đè nặng lên hai mi mắt anh. Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, một luồng hương thơm mát lạnh, dịu nhẹ từ Gỗ đàn hương Tuyết Sơn bỗng chốc xộc thẳng vào mũi anh.
Mùi hương ấy ngọt ngào, thanh mát đến mức nhịp tim của Hoàng tự động chậm lại, đan điền trống rỗng của anh khẽ run nhẹ một cái đầy dễ chịu. Thể chất Mộng Điệp Thánh Thể nhạy bén với giấc ngủ của anh lập tức bị thu hút mãnh liệt.
Không cần suy nghĩ, cơ thể Hoàng tự động cử động. Anh lóng ngóng trượt khỏi chiếc võng sắt, lảo đảo bước đi như một kẻ say rượu nếp ngọt, tiến thẳng về phía chiếc giường gỗ đàn hương lộng lẫy vừa được đặt xuống sân.
"Đại sư huynh! Ngài tỉnh rồi sao?" Kim Vạn Lợi hớn hở định tiến lại gần bái lạy.
Nhưng Hoàng hoàn toàn lờ lão đi. Đôi mắt anh nhắm nghiền nửa tỉnh nửa mê, hai tay ôm chặt lấy chiếc gối Tuyết Vũ rách góc, nhào thẳng người lên chiếc đệm bông mềm mại của giường đàn hương.
"Phập..."
Nhục thân của Hoàng lún sâu vào lớp đệm bông êm ái. Mùi hương gỗ đàn hương Tuyết Sơn thanh mát bao phủ lấy toàn thân anh, xua tan hoàn toàn cái nóng bức oi ả của mùa hè sau núi. Hoàng khẽ thở hắt ra một hơi đầy thỏa mãn, gương mặt phẳng lặng không một gợn sóng, ngay lập tức chìm sâu vào giấc ngủ ngon nhất lịch sử sinh hoạt của mình. Tiếng ngáy u u trầm ấm đều đặn vang lên từ mũi miệng anh.
"Ôi trời đất ơi! Thần thông thiền nằm!" Kim Vạn Lợi trợn tròn mắt, kính nể tột độ. "Đại sư huynh vừa chạm lưng xuống giường đã lập tức tiến vào trạng thái thiên nhân hợp nhất, kiếm ý nội liễm! Chiếc giường gỗ đàn hương của thương hội ta quả thực là pháp bảo phối hợp hoàn hảo với ngài!"
Lâm Tiểu Diệp đứng bên cạnh chỉ biết bất lực đỡ trán. Nàng thừa biết sư huynh của mình chỉ đơn giản là quá thèm ngủ và lười biếng cực độ, thấy giường êm là nằm chứ ngộ đạo cái nỗi gì. Thế nhưng, nhìn gương mặt ngủ ngon lành không còn run rẩy vì nhức mỏi gân cốt của Hoàng, nàng cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, không nỡ đánh thức anh dậy.
"Được rồi, Kim trưởng quỹ." Lâm Tiểu Diệp khẽ nói nhỏ. "Lễ vật này Đại sư huynh đã nhận. Ông có thể bảo người lui ra ngoài được rồi."
"Ấy, Lâm sư muội khoan đã!" Kim Vạn Lợi cười híp mắt đầy nham hiểm, vội vàng xua tay ra hiệu cho gia nhân mang vào một tấm biển quảng cáo bằng gỗ sơn son thiếp vàng khổng lồ.
Trên tấm biển vẽ hình một người thanh niên mặc áo xám đang nằm ngủ ung dung tự tại trên giường gỗ đàn hương, bên cạnh thêu hàng chữ lớn rực rỡ bằng chỉ vàng: "ĐẠI SƯ HUYNH KHUYÊN DÙNG: GIƯỜNG ĐÀN HƯƠNG KIM TIỀN — NGỦ MỘNG DU CŨNG KHÔNG LO LẬT!"
Lâm Tiểu Diệp kinh hoàng, suýt chút nữa hét lên: "Kim trưởng quỹ! Ông định làm gì thế hả?!"
"Hi hi, Lâm sư muội bớt giận." Kim Vạn Lợi mặt dày giải thích, tay vẫn cầm tẩu thuốc phà khói rón rén. "Thương hội Kim Tiền ta tài trợ chiếc giường vô giá này, chỉ xin phép được treo tấm biển quảng cáo nhỏ này trước cổng gỗ sau núi để quảng bá thương hiệu giường ngủ cho phàm nhân và tu sĩ vương quốc. Chưởng môn Lý Vô Ưu đã đóng dấu phê duyệt thông qua từ sáng sớm rồi! Đây là giao dịch thương mại đôi bên cùng có lợi mà!"
Nói xong, không đợi Lâm Tiểu Diệp kịp ngăn cản, Kim Vạn Lợi nhanh nhẹn sai gia nhân dùng búa đóng đinh treo tấm biển quảng cáo to bản ngay trước cổng gỗ sau núi Thanh Phong, rồi rón rén dẫn người tháo chạy xuống núi để tránh bị "kiếm ý" của Hoàng đánh bầm dập.
Sự rắc rối thương mại bắt đầu bùng nổ từ đây.
Chỉ trong vòng nửa canh giờ sau khi tấm biển quảng cáo được treo lên, tin đồn đã lan truyền khắp toàn bộ Thanh Phong Phái với tốc độ của một cơn bão cát sa mạc.
"Nghe tin gì chưa? Đại sư huynh cứu tinh đang sử dụng chiếc giường Tuyết Sơn Đàn Hương chứa đựng phong thủy may mắn tối cao của thương hội Kim Tiền!"
"Ta nghe nói nằm gần chiếc giường đó có thể hấp thụ được kiếm ý ngủ gật vô ngã của Đại sư huynh, giúp đột phá cảnh giới Kiếm Sĩ cực nhanh!"
"Mau lên sau núi xem phong thủy cát tường đi kẻo hết chỗ!"
Hàng ngàn đệ tử hiếu kỳ, từ tạp dịch ngoại môn nghèo khổ cho đến các thiên tài nội môn kiêu ngạo như Tần Vô Song, thi nhau kéo rầm rập lên sau núi Thanh Phong. Họ chen lấn, xô đẩy nhau ngoài hàng rào tre, tạo ra một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có.
"Đại sư huynh tại thượng! Cho đệ tử đứng gần giường ba thước để ngộ đạo kiếm ý!"
"Ta trả mười linh thạch vụn, cho ta sờ vào chân giường gỗ đàn hương một cái thôi!"
Tiếng la hét, bàn tán xôn xao của đám đông đệ tử hiếu kỳ vang dội khắp sau núi, át đi hoàn toàn mùi hương an thần dịu nhẹ của Gỗ đàn hương Tuyết Sơn. Hoàng đang ngủ say sưa bỗng nhiên nhíu chặt lông mày, cơ thể run nhẹ vì khó chịu. Tiếng ồn ào chói tai liên tục truyền vào tai anh, phá nát giấc ngủ ngon lành vừa mới bắt đầu.
Lâm Tiểu Diệp và Trần Háo Thắng vất vả đứng chặn trước cổng hàng rào tre để dẹp loạn đám đông. Trần Háo Thắng mặt mũi sưng húp quấn băng gạc đầy người, tay cầm mõ tre bọc vải giảm âm gõ liên tục:
"Cộc... cộc... cộc..."
"Giữ im lặng! Đại sư huynh đang ngộ đạo! Ai làm ồn ta sẽ phạt dọn chuồng ngựa một năm!" Trần Háo Thắng hét lớn, nhưng giọng nói của gã lập tức bị tiếng hò reo đòi xem phong thủy của hàng trăm đệ tử lấn át hoàn toàn. Tiếng mõ tre giảm âm vô tác dụng trước làn sóng cuồng nhiệt của đám đông.
"Sư huynh... ồn quá... ta không ngủ được..." Hoàng nói mớ uể oải, gương mặt nhăn nhó đầy vẻ cáu kỉnh. Cơn Khủng Hoảng Danh Hiệu Đại Sư Huynh thực sự ập xuống đầu anh khi danh tiếng vĩ mô phá hủy hoàn toàn không gian yên tĩnh riêng tư.
Trong cơn phẫn nộ tột độ vì bị mất giấc ngủ trưa quý giá, Hoàng mộng du thực hiện các động tác sinh lý tự vệ vô thức. Anh quơ tay lấy chiếc gối Tuyết Vũ rách góc trùm kín đầu, đồng thời rút cặp Nút tai da yêu thú cách âm nhét chặt vào tai để cố gắng duy trì sự im lặng giả tạo.
Thế nhưng, mặt đất sau núi vẫn không ngừng rung chuyển bởi bước chân chen lấn của hàng ngàn người ngoài hàng rào tre. Đúng lúc cuộc hỗn loạn phong thủy đang đạt đến đỉnh điểm, một tiếng rít xé gió chói tai bỗng nhiên vang lên từ trên bầu trời xanh.
Một con bồ hải ưng khổng lồ thêu hoa văn sấm sét của bưu cục Phong Hành lao xuống, thả một bức thư có viền vàng lộng lẫy đáp thẳng xuống bậu cửa sổ căn nhà gỗ.
Bức thư thách đấu chính thức từ Minh Châu Tông đã xuất hiện, ký tên bởi sứ giả kiêu ngạo Triệu Ngạo Thiên, đe dọa trực tiếp đến sự bình yên cuối cùng của Hoàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!