Nhạc nềnHarvest

Di Chứng Sau Trận Chiến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh rực rỡ của ngày thứ năm kỳ khảo thí khẽ lách qua khe cửa sổ gỗ mục nát của căn nhà gỗ sau núi Thanh Phong, rọi thẳng vào gương mặt ngái ngủ của Hoàng Dật An. Khác với mọi ngày, khi tiếng chim hót líu lo ngoài rặng tre sẽ đánh thức anh dậy với một tâm trạng thư thái để chuẩn bị đi ngủ tiếp, hôm nay Hoàng thức giấc bằng một tiếng rên rỉ đau đớn thấu tận xương tủy.


"Oái... ui da... cái cổ của ta..."


Hoàng cố gắng xoay đầu sang bên phải, nhưng cả vùng vai gáy của anh cứng đờ như một khúc gỗ lim ngâm nước vạn năm. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên từ đốt sống cổ khiến anh suýt nữa thì chảy nước mắt. Toàn bộ cơ bắp trên người anh, từ bắp tay, cơ đùi cho đến cơ bụng, đều nhức mỏi một cách kinh khủng, cảm giác như vừa bị một đàn trâu mộng dẫm đạp qua suốt mười canh giờ.


Đây chính là di chứng thảm khốc của việc mộng du chiến đấu nặng nề đêm qua. Lúc tỉnh táo, Hoàng chỉ là một tên Kiếm Đồ phàm nhân không có một chút nội lực nào, cơ thể yếu ớt lười biếng bẩm sinh. Thế nhưng khi chìm vào trạng thái Ngủ Rũ Trung Kỳ, hệ thống Mộng Du Tự Vệ Pháp đã ép nhục thân của anh thực hiện những động tác uốn dẻo phi vật lý, kẹp gãy đại đao một trăm năm mươi cân và đạp bay gã khổng lồ Lôi Thiết Độc văng xa mười mét. Khi thần trí tỉnh lại, đan điền của anh vẫn trống rỗng, nhưng các thớ cơ bắp phàm nhân thì phải gánh chịu toàn bộ lực phản chấn cơ học vĩ mô từ sợi xích sắt của Cổ Đại Sư.


"Huynh còn biết đau sao, Đại sư huynh vĩ đại?"


Một giọng nói thanh tao nhưng đầy vẻ châm biếm vang lên từ phía cửa phòng. Lâm Tiểu Diệp bước vào, trên tay bưng một hũ sứ nhỏ tỏa ra mùi gừng già nướng mật ong bốc lên ngào ngạt. Thiếu nữ mười sáu tuổi mặc bộ võ phục màu xanh lá gọn gàng, mái tóc buộc cao năng động, nhưng đôi mắt sáng tinh anh của nàng lúc này lại dính đầy quầng thâm vì cả đêm không ngủ gác phòng cho anh.


"Tiểu Diệp... cứu ta... ta sắp liệt nửa người rồi..." Hoàng mếu máo, nằm bẹp dí trên chiếc võng sắt chịu lực, hai tay ôm chặt lấy chiếc gối Tuyết Vũ rách góc như ôm phao cứu sinh.


Lâm Tiểu Diệp thở dài, bước lại gần võng. Nàng mở nắp hũ sứ, dùng ngón tay thon dài xúc ra một nắm thuốc mỡ màu nâu đỏ nóng ấm. Đây chính là Thảo dược trị thương Tục Đoạn Gân, loại thuốc chuyên dùng để nối liền gân cốt bị tổn thương do vận động quá sức mà nàng đã phải mạo hiểm leo lên vách đá đỉnh Vô Niệm hái về từ trước.


"Nằm im đấy!" Lâm Tiểu Diệp gắt nhẹ, nhưng động tác thoa thuốc lên vai Hoàng lại vô cùng nhẹ nhàng và chu đáo.


Khi lớp thuốc mỡ nóng ấm vừa tiếp xúc với làn da cổ, Hoàng khẽ rùng mình một cái. Sức nóng từ Tục Đoạn Gân nhanh chóng thấm sâu vào từng thớ cơ bị co rút, xoa dịu cơn đau nhức nhối. Hoàng khẽ thở hắt ra một hơi đầy thỏa mãn, gương mặt lờ đờ lại bắt đầu lim dim.


"Ta đã bảo huynh rồi, uống thuốc ngủ của Thẩm tỷ tỷ thì phải uống đúng liều thôi." Lâm Tiểu Diệp vừa xoa bóp vừa cằn nhằn. "Huynh tham ngủ, uống cả hũ Thất Diệp An Thần Đan làm gì để cơ thể rơi vào trạng thái ngủ sâu cực hạn. Đêm qua nếu không có sợi xích sắt của Cổ Đại Sư chịu lực quật ngược đao khí, cái cổ phàm nhân này của huynh đã bị Lôi Thiết Độc chém làm hai khúc rồi!"


"Ta... ta có biết gì đâu..." Hoàng lầm bầm, giọng nói khàn đặc vì thiếu ngủ. "Ta chỉ thấy ngứa chân nên đạp một cái... ai ngờ tên râu rậm đó lại bay xa thế..."


"Huynh đạp bay bang chủ Hắc Phong Bang, bây giờ cả tông môn Thanh Phong Phái đang coi huynh như thần tiên sống đấy!" Lâm Tiểu Diệp gõ mạnh vào gáy Hoàng một cái làm anh oai oái kêu la. "Chưởng môn và các trưởng lão đang đứng nghẹt ngoài sân kìa. Họ muốn vào bái tạ cứu tinh. Huynh liệu mà đối phó, đừng để lộ ra việc mình không có một chút tu vi nào, nếu không Chấp Pháp Đường sẽ lột da huynh trước vì tội lừa dối tông môn!"


Hoàng nghe đến đó thì giật nảy mình, cơn buồn ngủ bay biến mất một nửa. Anh lóng ngóng ngồi dậy, đầu óc quay cuồng nghĩ cách trốn tránh. Nhưng chưa kịp để anh nhảy xuống võng lẩn trốn, tiếng gõ cửa phòng ngủ đã vang lên rón rén. Ba tiếng gõ nhẹ nhàng, tinh tế, đảm bảo âm lượng dưới mười decibel để không làm giật mình "cao nhân".


"Khục... Dật An đệ tử... à không, Đại sư huynh, lão phu Lý Vô Ưu, cùng Chấp pháp trưởng lão Khâu Vạn Sơn, dẫn đầu đệ tử Thanh Phong Phái, xin phép được vào bái kiến."


Giọng nói thâm sâu, cố tình kéo dài đầy vẻ cung kính của Chưởng môn Lý Vô Ưu vang lên qua khe cửa gỗ rạn nứt. Hoàng nhìn Lâm Tiểu Diệp bằng ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng. Sư muội chỉ biết thở dài, tiến ra mở cửa phòng.


Cánh cửa gỗ vừa mở, Hoàng suýt chút nữa thì ngã nhào khỏi võng vì kinh ngạc.


Chưởng môn Lý Vô Ưu mặc đạo bào lộng lẫy thêu mây vàng rực rỡ nhất, tóc tai chải chuốt bóng loáng, nhưng chân vẫn xỏ đôi dép lê tre thô kệch đặc trưng của kẻ lười biếng. Đi ngay phía sau lão là Khâu Trưởng Lão — vị chấp pháp trưởng lão nổi tiếng nghiêm khắc mặt sắt đen sì, người từng ba lần bảy lượt cầm roi da trâu lôi điện truy đuổi phạt vạ Hoàng vì tội trốn tập quét dọn.


Thế nhưng lúc này, gương mặt sắt của Khâu Trưởng Lão lại đỏ bừng lên đầy vẻ hổ thẹn. Lão cúi gập người chín mươi độ trước chiếc võng sắt của Hoàng, hai tay dâng lên một khay trà hoa nhài bốc khói nghi ngút.


"Đại sư huynh vĩ đại tại thượng!" Khâu Trưởng Lão giọng nói run rẩy, đầy vẻ ăn năn. "Lão phu mắt mù tai điếc, bấy lâu nay cứ nghĩ ngài lười biếng trốn việc, không ngờ ngài lại dùng tâm cảnh 'thiền nằm' tối cao để âm thầm bảo hộ long mạch tông môn. Đêm qua nếu không có kiếm ý vô ngã của ngài bẻ gãy đao bang chủ Hắc Phong, Thanh Phong Phái ta đã bị diệt môn hoàn toàn dưới tay lũ tà tu tàn bạo. Lão phu... lão phu có tội lớn với ngài!"


Lý Vô Ưu cũng vuốt chòm râu dài bạc phơ, mỉm cười bí hiểm đầy vẻ đắc ý: "Đúng vậy, Dật An. Bản chưởng môn từ lâu đã nhìn ra thiên tư vạn cổ quy tâm của con. Chức vị Đại sư huynh ngoại môn này giao cho con quả thực là quyết định sáng suốt nhất đời ta. Từ nay về sau, toàn bộ tài nguyên đan dược, phòng ngủ gỗ đàn hương của ngoại viện đều ưu tiên cho con nghỉ ngơi tĩnh dưỡng!"


Hoàng nhìn hai vị trưởng bối tối cao của tông môn đang đứng khúm núm trước mặt mình, trong lòng khóc không ra nước mắt. Anh lóng ngóng che giấu đôi bàn tay đang run rẩy vì sợ hãi dưới lớp áo choàng len ấm áp của Liễu Sư Thái dâng tặng. Đầu óc anh trống rỗng, không biết phải giải thích thế nào về việc mình chỉ là một tên ngủ rũ thực tế.


"Ta... ta chỉ..." Hoàng lắp bắp, giọng nói khàn đặc do di chứng thiếu ngủ mệt mỏi.


"Hiểu rồi! Lão phu hiểu rồi!" Khâu Trưởng Lão lập tức cắt lời, ánh mắt lóe lên tia sáng cuồng nhiệt. "Đại sư huynh nói 'Ta chỉ...', ý của ngài là vạn vật vạn pháp đều chỉ là hư vô, kiếm đạo tối cao chính là sự giản dị vô vi! Ngài không màng công danh cứu thế, chỉ muốn giữ một tấm lòng thanh tịnh để ngộ đạo thiền nằm! Phong thái này... quả thực khiến lão phu tự thẹn không bằng!"


Hoàng trợn tròn mắt nhìn Khâu Trưởng Lão. Anh thề là anh chỉ định nói "Ta chỉ muốn đi ngủ tiếp", tại sao lão già nghiêm khắc này lại có thể tự suy diễn ra một tràng kiếm lý vĩ mô đến rợn người như vậy?


"Đúng vậy, đúng vậy!" Lý Vô Ưu gật đầu lia lịa, vội vàng ra hiệu cho Khâu Trưởng Lão lui ra ngoài. "Đại sư huynh vừa trải qua trận chiến hao tổn kiếm ý thần thức, chúng ta không thể quấy rầy ngài thêm nữa. Mau lui ra ngoài gác cổng!"


Nhưng sóng gió vẫn chưa dừng lại ở đó. Khi hai vị lão già vừa bước ra ngoài sân, một chuỗi âm thanh gõ mõ tre đều đặn nhưng vang dội bỗng nhiên truyền vào phòng ngủ.


"Cộc... cộc... cộc..."


"Đội Vệ Binh Giấc Ngủ nghe lệnh! Tránh ra hai bên! Tuyệt đối giữ im lặng trong bán kính một trăm mét! Ai phát ra tiếng động trên mười decibel sẽ bị phạt dọn chuồng ngựa một tháng!"


Tiếng hét vang dội của Trần Háo Thắng vang lên ngoài cửa sổ, xé rách bầu không khí tĩnh lặng mà Hoàng vừa khó khăn lắm mới giành được. Hoàng nhíu chặt lông mày, quầng thâm dưới mắt khẽ giật giật vì cáu kỉnh tột độ. Anh lết thân ra sát bậu cửa sổ, nhìn xuống dưới sân sau nhà gỗ.


Một cảnh tượng dở khóc dở cười hiện ra trước mắt anh. Trần Háo Thắng — gã sư đệ cuồng luyện công lúc này đang quấn băng gạc đầy người, trán sưng một cục to như quả trứng gà, nhưng tinh thần lại phấn chấn một cách điên cuồng. Gã đang cầm chiếc mõ tre bọc vải giảm âm, dẫn đầu một đội ngũ gồm hơn năm mươi đệ tử tuần tra phàm nhân mặc giáp da thô cũ kỹ.


Họ đang dựng một hàng rào tre kiên cố bao vây kín kẽ xung quanh khu nhà gỗ sau núi Thanh Phong. Điều đáng nói là, để giữ "im lặng tuyệt đối" cho Hoàng ngủ, các đệ tử tuần tra phải đi rón rén bằng mũi chân, giao tiếp với nhau bằng những động tác thủ ngữ kỳ quặc trông như một đàn khỉ đang múa may quay cuồng.


"Trần... Háo... Thắng..." Hoàng cố gắng hét lên qua khe cửa sổ để bảo họ đi đi, nhưng vì cổ họng quá khô khốc và thiếu ngủ, giọng nói của anh phát ra chỉ là một tiếng thì thầm khàn đặc, yếu ớt:


"Tĩnh... lặng..."


Trần Háo Thắng đang đứng ngoài sân, bỗng nhiên tai gã giật giật. Gã lập tức quay phắt người lại phía phòng ngủ của Hoàng, gương mặt lộ rõ vẻ thành kính tột độ. Gã quỳ sụp xuống đất, giơ hai tay lên trời hét lớn:


"Khẩu quyết tĩnh lặng của Đại sư huynh! Ngài bảo chúng ta phải đạt đến cảnh giới 'Tĩnh lặng' tuyệt đối trong tâm trí! Đội Vệ Binh Giấc Ngủ, đóng băng toàn bộ hành động! Không được thở mạnh!"


Hàng chục đệ tử tuần tra lập tức đứng im phăng phắc như những bức tượng đá dưới nắng sớm, không ai dám dịch chuyển dù chỉ một ngón chân. Hoàng bất lực gục đầu vào bậu cửa sổ gỗ mục nát, hoàn toàn từ bỏ ý định giao tiếp với đám người cuồng tín này. Sự nổi tiếng ngoài ý muốn đêm qua đã cướp đi hoàn toàn quyền tự do di chuyển thoải mái xung quanh ngoại viện của anh.


Lâm Tiểu Diệp bước lại gần, khẽ vỗ vai Hoàng để an ủi, rồi kéo anh trở lại chiếc võng sắt chịu lực ấm áp. Nàng đắp chiếc áo choàng len ấm áp lên người anh, khẽ nói: "Thôi, huynh cố gắng ngủ bù hồi phục thể lực đi. Đám đệ tử của Trần sư đệ tuy phiền phức nhưng ít ra họ cũng chặn đứng được đám đông hiếu kỳ ngoài kia rồi."


Hoàng ôm chặt lấy chiếc gối Tuyết Vũ thơm mát hương nắng, rúc đầu vào sâu trong đệm bông ấm áp, nhắm nghiền mắt cố gắng chìm vào giấc ngủ ngon lành để quên đi cơn đau mỏi vai gáy hành hạ. Tiếng ngáy u u trầm ấm đều đặn của anh lại bắt đầu vang lên nhẹ nhàng trong căn phòng gỗ đàn hương.


Tuy nhiên, sự tĩnh lặng bình yên ấy không kéo dài được bao lâu.


Chưa đầy nửa canh giờ sau, Lâm Tiểu Diệp đang ngồi canh gác ngoài cửa phòng bỗng nhiên giật mình đứng bật dậy. Nàng hé mắt qua khe cửa sổ nhìn ra lối mòn dẫn lên sau núi, gương mặt thanh tú bỗng chốc nhợt nhạt không còn một giọt máu.


Nàng vội vàng chạy lại giường, lay mạnh vai Hoàng đang ngủ say sưa:


"Sư huynh! Không xong rồi! Trỗi dậy rắc rối mới rồi!"


Hoàng giật nảy mình mở to mắt ti hí, cơ thể cứng đờ lóng ngóng vì bị đánh thức đột ngột đầy cáu kỉnh: "Cái gì... ai làm ồn thế..."


"Thương hội Kim Tiền!" Lâm Tiểu Diệp giọng nói run rẩy đầy lo lắng. "Trưởng quỹ Kim Vạn Lợi đang dẫn theo một đoàn phu khiêng khổng lồ, khiêng một chiếc kiệu lớn bọc lụa vàng lộng lẫy, đang tiến thẳng về phía phòng ngủ sau núi của huynh! Họ mang theo lễ vật khổng lồ để dâng tặng Đại sư huynh cứu tinh!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!