Nhạc nềnHarvest

Đại Đao Gãy Đoạn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm trên đỉnh núi Thanh Phong bỗng chốc dừng lại, nhường chỗ cho một luồng áp lực nóng rực và tanh tưởi như máu loãng. Lôi Thiết Độc đứng ngoài kết giới vàng nhạt, gương mặt râu quai nón hung tợn vặn vẹo dưới ánh trăng tròn. Chân khí Luyện Khí Cảnh tầng chín đỉnh phong trong cơ thể gã cuộn trào như nước lũ vỡ đê, rót thẳng vào thanh đại đao Hắc Thiết nặng một trăm năm mươi cân. Sát khí đỏ rực bùng lên dữ dội, hóa thành một ngọn lửa máu khổng lồ cao tới ba trượng, rít lên những tiếng chói tai trong không khí sương muối.


"Lũ tạp dịch Thanh Phong Phái! Hôm nay ta sẽ chém nát cái mai rùa này, băm vằn tên 'Kiếm Tiên ngủ nướng' của các ngươi!" Lôi Thiết Độc điên cuồng gầm rú. Gã không thể chấp nhận được việc một tên nhóc tạp dịch rách rưới đang nằm ngửa hình chữ Đại (大) ngủ ngáy khò khò dưới đất lại có thể chặn đứng bước chân của gã. Đối với một bang chủ tàn bạo kiêu ngạo, đây là sự sỉ nhục lớn nhất đời gã.


"Hắc Sát Đao Quyết — Huyết Hải Cuồng Phong!"


Lôi Thiết Độc hét lớn, hai tay nắm chặt chuôi đao, dốc toàn lực chém xuống kết giới vàng nhạt. Nhát chém mang theo toàn bộ sức mạnh hủy diệt của tu vi bán bước Trúc Cơ, vạch ra một đường rãnh đỏ máu khổng lồ giữa hư không.


"Ầm!!!"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động lan rộng khắp mười dặm sau núi Thanh Phong. Kết giới vàng nhạt của Trận pháp Vô Vi rung chuyển dữ dội. Dù trận pháp cổ đại này có khả năng hấp thụ và phân tán lực va đập cực tốt xuống lòng đất ngầm, nhưng nhát chém quyết tử đầy phẫn nộ của Lôi Thiết Độc quá tập trung vào một điểm.


"Rắc... rắc..."


Một vết nứt dài ba thước xuất hiện ngay trên đỉnh kết giới, rò rỉ ra những luồng khí nóng rực đỏ ngầu. Kết giới rách làm đôi!


"Ha ha ha! Vỡ rồi!" Lôi Thiết Độc cười sằng sặc, nhục thân khổng lồ lướt nhanh như một bóng ma đỏ máu, lách qua vết rách kết giới lao thẳng vào bên trong bãi cỏ sau núi. Gã không thèm nhìn Lâm Tiểu Diệp hay Lý Bánh Bao đang đứng chết lặng phía xa, mà khóa chặt mục tiêu vào Hoàng đang nằm ngửa ngủ say sưa dưới đất.


"Chết đi, gã giả thần giả quỷ!"


Lôi Thiết Độc vung đại đao chém một nhát chí mạng nhắm thẳng vào cổ họng Hoàng. Đao phong nóng bỏng cuộn theo bụi cỏ khô xộc tới, chỉ còn cách làn da cổ của Hoàng chưa đầy một tấc. Lâm Tiểu Diệp kinh hoàng hét lên, kiếm gỗ đào trong tay nàng rơi rụng vì áp lực sát khí quá lớn. Lý Bánh Bao thì trợn tròn mắt, nín thở chờ đợi một phép màu vĩ mô.


Thế nhưng, ngay trong micro giây ngàn cân treo sợi tóc ấy, thể chất Mộng Điệp Thánh Thể nhạy bén thụ động của Hoàng bỗng nhiên cảm nhận được luồng khí nóng rực rát buốt xộc thẳng vào mặt. Thần trí anh vẫn chìm sâu trong trạng thái Ngủ Rũ Trung Kỳ cực hạn nhờ dược lực của Thất Diệp An Thần Đan bùng nổ, nhưng nhục thân anh lại phản ứng theo bản năng sinh lý tự nhiên nhất của một kẻ lười biếng.


Hoàng cảm thấy khớp vai gáy của mình sau một đêm lăn lộn dưới hầm ngầm có chút cứng đờ và mỏi nhừ. Để giải tỏa cơn mỏi mệt khó chịu này, Hoàng vô thức thực hiện một động tác vươn vai chào đón ánh trăng tròn dịu mát. Anh duỗi thẳng hai tay ra hai bên, các ngón tay khẽ co duỗi mềm mại như một nhành liễu đón gió xuân.


Đó chính là chiêu thức mộng du huyền thoại: "Vươn vai đoạt kiếm"!


"Vút!"


Hai ngón tay trỏ và ngón tay giữa bên tay phải của Hoàng, nương theo chuyển động vươn vai tự nhiên, vạch ra một đường cong hoàn hảo không một chút lực cản của gió. Chuyển động này nhanh đến mức không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhẹ nhàng lách qua luồng sát khí đỏ rực của thanh đại đao.


"Phập!"


Hai ngón tay của Hoàng kẹp chặt lấy lưỡi đao Hắc Thiết đang chém xuống với tốc độ xé gió.


Toàn bộ ngọn lửa máu đỏ rực rít lên chói tai trên lưỡi đao bỗng chốc tắt ngấm như bị dội một gáo nước lạnh. Luồng đao khí tụ hỏa của Lôi Thiết Độc hoàn toàn bị hai ngón tay vô tri của Hoàng kẹp chặt triệt tiêu nhiệt lượng. Sức nặng một trăm năm mươi cân cùng lực húc ngàn cân của bang chủ Hắc Phong Bang bỗng chốc khựng lại giữa hư không, cách cổ họng Hoàng đúng nửa phân, không thể nhích thêm một sợi tóc nào.


"Cái... Cái gì?!" Lôi Thiết Độc trợn trừng mắt, con ngươi suýt chút nữa rơi ra ngoài giáp mặt. Gã dồn toàn bộ chân khí Luyện Khí tầng chín vào hai cánh tay, cố gắng đè đao xuống hoặc rút đao ra, nhưng lưỡi đao như bị đúc chặt vào một tảng đá nam châm ngàn năm, hoàn toàn bất động.


Hoàng vẫn nhắm nghiền mắt, gương mặt bình thản đến lạnh lùng đáng sợ. Khóe miệng anh khẽ rỉ nhẹ một chút nước bọt, phát ra tiếng ngáy u u trầm ấm đều đặn qua mũi.


"Khò... bánh bao... dai quá... khò..."


Tiếng nói mớ uể oải của Hoàng vang lên giữa không gian tĩnh lặng, như một cái tát cực mạnh vả thẳng vào lòng tự tôn của Lôi Thiết Độc. Gã khổng lồ đỏ bừng mặt vì nghẹn khí, gầm lên: "Tên nhóc này... lực kẹp của hắn là cái quỷ gì thế này?!"


Thực chất, Hoàng không hề dùng một chút nội lực nào. Bí mật nằm ở chỗ, khi Hoàng trượt ra ngoài bãi cỏ từ hầm ngầm sập trước đó, một chân của anh đã vô tình bị quấn chặt vào sợi dây thừng nối liền với "Xích sắt chịu lực Cổ Đại Sư" — sợi xích sắt đen siêu chịu lực treo chiếc võng của anh sau núi.


Khi Hoàng thực hiện động tác vươn vai duỗi thẳng hai tay, cơ thể dẻo dai bẩm sinh của anh kéo căng sợi dây thừng, gián tiếp kéo căng sợi xích sắt chịu lực của Cổ Đại Sư treo trên cành cây cổ thụ. Sợi xích sắt đen bằng hợp kim quý hiếm, chịu tải vạn cân, bị kéo căng cực hạn đã tạo ra một phản lực đàn hồi cơ học vô cùng khổng lồ quật ngược trở lại.


"Két... két..."


Tiếng xích sắt căng cứng rít lên dưới bóng tối rặng liễu. Lực phản chấn cơ học vĩ mô từ sợi xích truyền thẳng qua nhục thân dẻo dai của Hoàng, tập trung toàn bộ vào hai ngón tay đang kẹp đao.


"Rắc!!!"


Một tiếng kim loại gãy giòn giã vang lên xé rách màn đêm.


Thanh đại đao Hắc Thiết gia bảo nặng một trăm năm mươi cân của Lôi Thiết Độc, vốn được rèn từ sắt đen thiên thạch cứng cáp nhất biên cương, bỗng chốc gãy làm đôi ngay tại điểm kẹp của hai ngón tay Hoàng. Nửa lưỡi đao sắc bén bay vút lên không trung, cắm phập xuống bãi cỏ mềm mại sát chân Lâm Tiểu Diệp, tỏa ra làn khói xám xịt.


"Hự!"


Lôi Thiết Độc bị lực phản chấn cực mạnh từ sợi xích sắt quật ngược thẳng vào lồng ngực. Bộ giáp sắt đen gai góc của gã rạn nứt một đường dài, máu tươi trong cổ họng gã trào ra ngoài khóe môi. Gã lảo đảo lùi lại ba bước, đôi mắt ti hí đầy sợ hãi nhìn chằm chằm vào nửa chuôi đao gãy nát trong tay.


"Đao của ta... thanh đại đao chém sắt như bùn của ta... bị hai ngón tay của hắn bẻ gãy rồi sao?!" Lôi Thiết Độc run rẩy, tinh thần hoàn toàn sụp đổ. Gã đã đi ngang dọc giang hồ biên cương ba mươi năm, gặp qua vô số cao thủ kiếm đạo, nhưng chưa từng thấy ai có thể dùng hai ngón tay kẹp gãy đại đao Luyện Khí tầng chín trong lúc đang nằm ngủ ngửa mặt lên trời.


Nhưng Hoàng vẫn chưa dừng lại ở đó. Sợi xích sắt chịu lực sau khi giải phóng phản lực đàn hồi bỗng co rút mạnh, kéo giật cổ chân Hoàng ra sau. Cơn đau nhói nhẹ do sợi dây thừng thắt chặt vào cổ chân khiến Hoàng cảm thấy vô cùng ngứa ngáy và khó chịu.


Để giải thoát cái chân bị vướng víu khỏi sợi dây thừng phiền phức, Hoàng mộng du thực hiện một cú đạp gót chân mạnh mẽ ra phía sau theo bản năng xua đuổi côn trùng.


Đó chính là chiêu thức: "Đạp gót lật bàn" phiên bản nằm ngửa!


"Bùm!!!"


Gót chân của Hoàng đạp mạnh ra sau một vòng tròn mềm mại, vô tình trúng thẳng vào vùng bụng mỡ của Lôi Thiết Độc đang đứng lảo đảo trước mặt. Lực đạp nương theo phản lực co rút của xích sắt Cổ Đại Sư bùng nổ mạnh mẽ gấp mười lần bình thường.


"Á!!!"


Lôi Thiết Độc hét lên một tiếng thảm thiết. Thân hình khổng lồ cao hai mét, nặng gần ba trăm cân của gã bay vút lên không trung như một quả bóng da bị đá mạnh. Gã bay văng xa mười mét qua bãi cỏ sau núi, đập sầm vào đống đá cuội rạn nứt sát hàng rào tre, rồi lăn lộn thêm năm vòng dính đầy bùn đất dơ bẩn mới dừng lại.


"Phụt!"


Lôi Thiết Độc phun ra một ngụm máu lớn, bộ giáp sắt đen gai góc vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ rơi lả tả. Gã nằm bất động dưới đất, hai tay ôm chặt lấy bụng, gương mặt hung tợn nhợt nhạt không còn một giọt máu. Gã nhìn Hoàng đang nằm ngủ yên bình trên bãi cỏ đằng xa, nỗi sợ hãi tâm linh tột độ dâng lên lấp đầy tâm trí.


"Kiếm Tông... Hắn thực sự đã đạt đến cảnh giới Kiếm Tông vô địch địa phương rồi!" Lôi Thiết Độc run rẩy lầm bầm, giọng nói khàn đặc vì chấn thương nội tạng nghiêm trọng. "Người và kiếm hợp nhất, kiếm ý tự sinh bảo vệ nhục thân... Hắn chỉ cần vươn vai đạp gót vô thức cũng có thể bẻ gãy đao của ta, chấn nát giáp của ta! Ta... ta rốt cuộc đã đắc tội với quái vật phương nào thế này?!"


Chứng kiến thủ lĩnh tàn bạo của mình bị đánh bại thảm hại chỉ bằng một cái vươn vai và một cú đạp gót chân vô tri của Hoàng, toàn bộ bang chúng Hắc Phong Bang đang vây quanh sau núi hoàn toàn mất sạch ý chí chiến đấu. Chúng hoảng sợ tột độ, mặt mũi cắt không còn giọt máu.


"Bang... Bang chủ bại rồi!"


"Mộng Cảnh Kiếm Tiên hiển linh rồi! Chạy mau! Không gã sẽ vươn vai thêm cái nữa là chúng ta tan xương nát thịt mất!"


Hàng trăm tên tà tu Hắc Phong Bang hoảng loạn la hét, vứt bỏ toàn bộ vũ khí đao kiếm gãy nát lại sân sau núi, vội vã khênh Lôi Thiết Độc đang ngất xỉu lết thân tháo chạy thục mạng ra hướng đầm lầy Hắc Thủy u tối. Chỉ trong vòng chưa đầy mười hơi thở, toàn bộ bóng dáng hung hãn của quân địch đã biến mất hoàn toàn dưới màn sương đêm, để lại một khoảng sân sau núi yên tĩnh tuyệt đối.


Lâm Tiểu Diệp đứng bên cạnh nửa lưỡi đao gãy cắm đất, đôi mắt sáng tròn xoe chớp chớp liên tục. Nàng nhìn bãi chiến trường hoang tàn đầy đao kiếm gãy nát, rồi nhìn sang Hoàng vẫn đang nằm ngửa ngáy khò khò ngon lành trên bãi cỏ mềm mại dính đầy sương đêm, nhịp thở u u trầm ấm đều đặn không hề thay đổi.


Nàng khẽ ôm lấy trán, bất lực thở dài: "Sư huynh ơi là sư huynh... Huynh nằm ngủ kiểu gì mà bẻ gãy luôn cả đại đao của bang chủ tàn bạo thế này..."


Bên cạnh nàng, Lý Bánh Bao bỗng nhiên nhảy dựng lên, mặt mũi hớn hở, cái bụng phệ nảy lên bần bật. Gã quỳ sụp xuống cạnh Hoàng, dập đầu lia lịa bái lạy cuồng nhiệt:


"Đại sư huynh vĩ đại vạn tuế! Thần thông nằm ngửa dẹp loạn tà tu của huynh quả thực là đệ nhất thiên hạ! Sáng tổ Thanh Phong hiển linh rồi!"


Tiếng reo hò phấn khích của Lý Bánh Bao và Đội tuần tra phàm nhân rón rén bắt đầu vang dội khắp ngọn núi Thanh Phong, đánh thức cả những cánh chim đêm đang ngủ say trên cành tùng cổ thụ. Cả Thanh Phong Phái chìm trong niềm vui sướng tột cùng vì vừa thoát khỏi họa diệt môn trong gang tấc nhờ vị "Đại sư huynh" cứu tinh huyền thoại.


Thế nhưng, giữa tiếng reo hò vang dội chấn thiên động địa ấy, Hoàng Ngủ Nướng vẫn nằm im bất động. Anh khẽ xoay người nghiêng một bên, ôm chặt lấy chiếc gối Tuyết Vũ thơm mát hương nắng, miệng lầm bầm nói mớ đầy uể oải rồi tiếp tục ngáy khò khò ngon lành dưới ánh trăng tròn dịu mát hẻo lánh.


"Khò... ồn ào quá... cho ta ngủ thêm chút nữa... khò..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!