Kích Hoạt Vô Vi Trận
Sát khí đỏ rực như máu từ thanh đại đao Hắc Thiết nặng một trăm năm mươi cân của Lôi Thiết Độc cuộn xoáy, khiến nhiệt độ trong hầm ngầm Mạch linh thạch ngàn năm dưới đất đột ngột giảm mạnh. Những viên thạch anh tím bám trên vách đá khẽ rung lên bần bật, phát ra những tiếng rít u u ghê rợn.
"Khặc khặc... Đại sư huynh Thanh Phong Phái? Mộng Cảnh Kiếm Tiên? Một lũ rác rưởi giả thần giả quỷ!"
Lôi Thiết Độc gầm lên, gương mặt đầy râu quai nón hung tợn vặn vẹo dưới ánh sáng đỏ âm u của linh thạch sát khí. Gã không giống như hai tên thuộc hạ ngu ngốc Lôi Hỏa và Hắc Sa. Là một tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng chín đỉnh phong, chỉ còn nửa bước là chạm tới Trúc Cơ, gã sở hữu trực giác chiến đấu cực kỳ nhạy bén. Gã nhìn ra ngay Hoàng đang nằm trên võng thực chất không hề có một chút dao động chân khí nào.
"Sư... Sư huynh!"
Lâm Tiểu Diệp run rẩy vung kiếm gỗ đào ngàn năm chắn trước võng ngủ của Hoàng. Nàng vừa mới hồi phục nhẹ sau đợt độc khí của Hắc Sa, cả cơ thể vẫn còn lảo đảo, nhưng bản năng bảo vệ sư huynh đã ép nàng phải đứng vững.
Bên cạnh nàng, Lý Bánh Bao đang quỳ rạp dưới đất, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc rổ tre trống rỗng dính đầy bột mì. Gã mập ú không hề sợ hãi Lôi Thiết Độc, ngược lại đôi mắt tròn xoe của gã còn lấp lánh một niềm tin cuồng tín đến điên rồ. Gã thì thầm với Lâm Tiểu Diệp:
"Tiểu Diệp sư muội, muội đừng lo! Đại sư huynh đang dùng 'Vô Vi Nằm Ngủ Pháp' để khảo nghiệm tâm tính của tên đầu sỏ này đấy. Huynh ấy chỉ cần ngáy thêm một tiếng nữa, tên râu rậm kia sẽ tự động gãy đao cho mà xem!"
"Bánh Bao! Huynh câm miệng lại cho ta!" Lâm Tiểu Diệp suýt chút nữa thì hộc máu vì tức giận. Tầm này rồi mà gã mập này vẫn còn ngồi đó thần thánh hóa vị sư huynh ăn hại đang ngủ say như chết kia!
Lôi Thiết Độc không thèm để ý đến lời lảm nhảm của Lý Bánh Bao. Gã vung đại đao Hắc Thiết lên cao, chân khí Luyện Khí tầng chín vận chuyển đến cực hạn. Thanh đại đao bùng lên một luồng hỏa diễm màu đỏ thẫm, tỏa ra mùi tanh tưởi của máu khô.
"Chết đi!"
Lôi Thiết Độc chém mạnh một nhát chí mạng xuống võng ngủ của Hoàng. Đao phong mạnh mẽ từ Hắc Sát Đao Quyết không nhắm thẳng vào nhục thân của Hoàng, mà quét ngang qua vòm đá của hầm ngầm. Gã muốn dùng đao khí chém sập toàn bộ hầm đất này, chôn vùi cả ba người dưới hàng vạn tấn đất đá.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Sức mạnh hủy diệt của đao khí Luyện Khí tầng chín quét qua vách đá vốn đã rạn nứt sau cú đập chùy của Lôi Hỏa trước đó. Lối vào hầm ngầm lập tức sụp đổ hoàn toàn. Những tảng đá thạch anh tím khổng lồ rụng xuống lả tả, đất cát đổ ập xuống như thác lũ.
"Á!"
Lâm Tiểu Diệp và Lý Bánh Bao bị sức ép của vụ sụp đổ đẩy lùi sát vào góc hầm ngầm chật hẹp. Bụi đất mịt mù che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
Thế nhưng, một sự trùng hợp vật lý vĩ mô lại xảy ra. Sức ép từ đợt sạt lở đất cát dữ dội không đè bẹp Hoàng, mà luồng gió mạnh từ vụ sập hầm đã đẩy chiếc võng sắt của anh trượt mạnh ra ngoài theo đường dốc sụt lún. Nhục thân mềm nhũn như sợi bún của Hoàng, nhờ chiếc gối Tuyết Vũ bảo hộ nâng đỡ đầu cổ, đã trượt dài một đường mượt mà trên đống đất cát sạt lở, lao thẳng ra ngoài bãi cỏ mềm mại sau núi Thanh Phong Phái.
"Bịch!"
Hoàng lăn hai vòng trên bãi cỏ xanh mướt ngập tràn ánh trăng tròn, rồi nằm ngửa ra đất.
Tác dụng phụ của viên thuốc ngủ cực mạnh Thất Diệp An Thần Đan vẫn còn đang làm tê liệt thần kinh của Hoàng, khiến anh hoàn toàn không hề hay biết mình vừa thoát chết trong gang tấc. Ngược lại, khi làn gió đêm mùa hè mát rượi từ đỉnh núi thổi qua làn da, Hoàng cảm thấy vô cùng dễ chịu.
"Khò... mát quá... chiếc giường này rộng thật... khò..."
Để hưởng trọn vẹn làn gió mát mẻ và trốn tránh ánh trăng tròn hơi chói mắt, Hoàng vô thức thực hiện một động tác sinh lý tự nhiên nhất của một kẻ lười biếng: anh dang rộng hai tay và hai chân ra bốn phía, nằm ngửa sát đất tạo thành tư thế hình chữ Đại (大) hoàn hảo.
Không một ai biết rằng, bãi cỏ mềm mại sau núi Thanh Phong Phái chính là nơi ẩn giấu nhãn trận của Trận pháp Vô Vi – hộ tông đại trận cổ đại do Sáng tổ Đạo Nhân Thanh Phong thiết lập ngàn năm trước.
Điều kiện để kích hoạt trận pháp này cực kỳ khắc nghiệt: người kích hoạt phải nằm ngủ đúng vào tâm nhãn trận, đồng thời phải đạt đến trạng thái tâm trí trống rỗng tuyệt đối, không có một chút tạp niệm, chân khí hay dã tâm tu luyện nào. Suốt ngàn năm qua, các đời chưởng môn Thanh Phong Phái luôn cố gắng ngồi thiền khổ luyện để kích hoạt trận pháp nhưng đều thất bại, bởi trong lòng họ luôn tràn ngập khát vọng cường hóa tông môn và dã tâm quyền lực.
Chỉ có Hoàng Ngủ Nướng, gã đệ tử tạp dịch lười biếng nhất lịch sử, lúc này đang nằm ngửa hình chữ Đại với cái đầu hoàn toàn trống rỗng, chỉ mơ thấy những chiếc bánh bao ấm nóng, là khớp hoàn hảo 100% với ý chí "Vô Vi" của tổ sư.
"Vút!"
Ngay khi tứ chi của Hoàng chạm vào năm điểm nhãn trận trên bãi cỏ, mặt đất dưới thân anh bỗng nhiên rung chuyển nhẹ.
Một luồng sáng màu vàng nhạt dịu nhẹ bỗng nhiên phun trào từ lòng đất, bao phủ lấy nhục thân của Hoàng. Luồng sáng này không hề mang theo sát khí, ngược lại còn ấm áp và thanh thản vô cùng.
"Uỳnh uỳnh uỳnh!"
Từ bốn góc sau núi Thanh Phong, bốn cột sáng khổng lồ màu vàng nhạt dâng thẳng lên bầu trời đêm, kết nối lại với nhau tạo thành một bức màn kết giới khổng lồ, bao bọc hoàn toàn khu vực sau núi và nhà gỗ của Hoàng.
Ba tên sát thủ Hắc Phong Bang đang cầm đao lao tới định truy sát Hoàng lập tức va phải bức màn ánh sáng vàng nhạt.
"Bịch! Bịch! Bịch!"
Một lực phản phản lực nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên cố dội ngược lại, hất văng cả ba tên sát thủ bay ngược ra sau mười mét, ngã sấp mặt xuống đất dính đầy lá tre rụng. Kinh mạch của chúng bị chấn động nhẹ, đao kiếm trong tay rơi loảng xoảng.
"Cái... Cái quái gì thế này?!"
Lôi Thiết Độc vừa bước ra khỏi đống đổ nát của hầm ngầm, chứng kiến cảnh tượng kết giới vàng nhạt dâng lên rực rỡ chiếu sáng cả một vùng trời đêm, gã trợn tròn mắt kinh hãi. Thanh đại đao Hắc Thiết trong tay gã khẽ run lên.
Lý Bánh Bao từ trong đống đất cát bò ra, nhìn thấy kết giới khổng lồ đang bao bọc lấy Đại sư huynh đang nằm ngửa ngáy khò khò dưới đất, gã mập ú lập tức quỳ sụp xuống, vừa khóc vừa hét lớn:
"Trời đất ơi! Đại sư huynh dùng nhục thân làm trận nhãn, tự mình kích hoạt hộ tông đại trận cổ đại rồi! Sáng tổ Thanh Phong hiển linh rồi!"
Lâm Tiểu Diệp đứng bên cạnh cũng hoàn toàn chết lặng. Nàng nhìn Hoàng đang nằm ngủ say sưa hình chữ Đại, nhịp thở đều đặn phát ra tiếng ngáy u u trầm ấm, rồi lại nhìn kết giới cổ đại dâng lên rực rỡ bảo vệ toàn bộ sau núi. Nàng không biết nên khóc hay nên cười trước sự may mắn lố bịch của vị sư huynh này nữa.
Từ phía đại điện Thanh Phong Phái xa xa, Chưởng môn Lý Vô Ưu đang lờ đờ vuốt râu dài bạc phơ. Nhìn thấy cột sáng vàng nhạt rực rỡ chiếu sáng bầu trời sau núi, lão khẽ giật mình, chiếc quạt giấy thêu chữ 'Nhàn' trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Nhưng rất nhanh, lão lấy lại phong thái thâm sâu giả tạo, mỉm cười bí hiểm nói với các trưởng lão xung quanh:
"Khặc khặc... Các ngươi thấy chưa? Tất cả đều nằm trong kế hoạch 'Vô Vi trị phái' của ta và Đại sư huynh cả đấy!"
Trong khi cả tông môn đang chấn động và sùng bái, Lôi Thiết Độc đứng ngoài kết giới lại cảm thấy bị sỉ nhục tột độ. Gã là bang chủ tàn bạo vùng biên ải, làm sao có thể chấp nhận việc bị một tên đệ tử lười biếng đang nằm ngủ ngửa mặt lên trời chặn đứng?
"Ta không tin cái kết giới rách này có thể đỡ được Hắc Sát Đao Quyết của ta!"
Lôi Thiết Độc điên cuồng gầm rú. Gã dốc toàn bộ nội lực Luyện Khí Cảnh tầng chín đỉnh phong vào thanh đại đao Hắc Thiết, khiến luồng sát khí đỏ rực bùng lên dữ dội như một ngọn lửa máu khổng lồ, chuẩn bị chém một nhát chí mạng để phá vỡ hoàn toàn kết giới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!