Nhạc nềnHarvest

Chùy Sắt Phản Lực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc chùy sắt khổng lồ nặng một trăm cân tỏa hơi nóng đỏ rực rít lên trong không khí hầm ngầm hẹp. Luồng nhiệt lượng tàn bạo từ Lôi Hỏa Thiết Chùy Công cuộn xoáy như một con hỏa long hung hãn, ép thẳng xuống võng ngủ của Hoàng Ngủ Nướng.


"Chết đi, gã giả thần giả quỷ!" Lôi Hỏa gầm lên, cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay gã phồng to đến mức kéo căng cả lớp giáp sắt thô kệch. Gã dốc toàn bộ chân khí Luyện Khí Cảnh tầng tám vào cú đập này, quyết tâm nghiền nát cả nhục thân lẫn chiếc võng sắt của vị "Đại sư huynh vĩ đại" mà gã cho là kẻ lừa đảo.


Lâm Tiểu Diệp đứng sát vách đá thạch anh, gương mặt nhợt nhạt vì kiệt sức sau đợt độc khí nhẹ chưa tan hết. Nàng muốn vung kiếm gỗ đào ngàn năm lên cản phá, nhưng áp lực từ tu vi tầng tám của Lôi Hỏa quá mạnh mẽ, khiến nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc chùy sắt rực lửa lao sát nút đầu Hoàng.


"Sư huynh! Cẩn thận!" Lâm Tiểu Diệp hét lên trong tuyệt vọng.


Bên cạnh nàng, Lý Bánh Bao mập ú lại có một phản ứng hoàn toàn trái ngược. Gã không hề sợ hãi, ngược lại còn mở to đôi mắt tròn xoe, nín thở chờ đợi một "thần thông thiền nằm" mới của Đại sư huynh. Trong đầu gã mập lúc này, Hoàng chính là một vị chân nhân bất bại, mọi đòn tấn công nhắm vào anh chỉ là những trò hề vô hại.


"Uỳnh!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên, nhưng không phải là tiếng xương sọ vỡ vụn như Lôi Hỏa mong đợi.


Ngay trong micro giây sát nút khi chiếc chùy sắt khổng lồ chuẩn bị chạm vào tóc Hoàng, chiếc Gối tơ tằm tuyết Tuyết Vũ – di vật quý giá do người mẹ quá cố Tần Thị Mơ để lại – bỗng nhiên tỏa ra một luồng linh khí dịu nhẹ màu trắng tuyết. Bản năng bảo hộ thụ động của chiếc gối dệt từ tơ tằm tuyết ngàn năm lập tức được kích hoạt.


"Phập!"


Chiếc gối rách góc bỗng nhiên phồng to lên gấp mười lần, mềm mại như một đám mây tuyết sơn khổng lồ, bao bọc hoàn toàn lấy đầu và vai gáy của Hoàng. Cú nện sấm sét nặng một trăm cân của Lôi Hỏa giáng thẳng vào đống bông tuyết mềm mại, phát ra một tiếng "bịch" vô cùng êm ái, giống như người ta ném một quả bóng bông vào đệm lông cừu.


Toàn bộ lực va đập hủy diệt và hơi nóng đỏ rực của chiếc chùy sắt bị chất liệu tơ tằm tuyết siêu đàn hồi triệt tiêu hoàn toàn. Chiếc gối Tuyết Vũ lún sâu xuống rồi lập tức nẩy nhẹ một cái, phân tán toàn bộ phản lực ra xung quanh vách đá hầm ngầm, khiến những viên đá thạch anh tím nhỏ rơi rụng lả tả.


Hoàng vẫn nằm im bất động, thậm chí nhịp thở ngáy u u của anh còn đều đặn hơn trước, như thể cú đập vừa rồi chỉ là một cái phủi bụi nhẹ nhàng giúp anh dễ ngủ.


"Cái... Cái quái gì thế này?!" Lôi Hỏa trợn mắt kinh hãi, hai cánh tay gã bị lực đàn hồi cực mạnh từ chiếc gối dội ngược lại, chấn động đến mức tê dại cả gân cốt. Gã sát thủ khổng lồ lùi lại ba bước, nhìn chằm chằm vào chiếc gối tuyết sơn đang từ từ xẹp lại về kích thước cũ dưới đầu Hoàng. "Đây là loại pháp bảo phòng ngự gì? Tại sao lực đập trăm cân của ta lại bị hút cạn không một dấu vết?"


Lý Bánh Bao đứng bên cạnh phấn khích đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên. Gã vỗ đùi đôm đốp, miệng cười toe toét: "Ta biết ngay mà! Đại sư huynh dùng gối ngộ đạo, gối của huynh ấy chính là kết giới phòng ngự tuyệt đối! Tên râu đỏ kia, ngươi có dùng thêm mười cái búa nữa cũng đừng hòng làm rách một sợi tơ của huynh ấy!"


Lôi Hỏa tức điên người. Gã là Đường chủ Thiết Huyết Đường, danh tiếng lẫy lừng vùng biên ải nhờ sức mạnh cơ bắp tàn bạo, chưa từng bị một tên đệ tử tạp dịch lười biếng nào sỉ nhục như vậy. Gã vận chuyển Lôi Hỏa Thiết Chùy Công đến cực hạn, khiến chiếc chùy sắt xích lại bùng lên những tia lửa điện tím nhạt chói tai.


"Ta không tin nhục thân của ngươi có thể đỡ được chiêu này!" Lôi Hỏa gầm rú, gã không đập từ trên xuống nữa mà xoay xích sắt, quét ngang một đường chùy sấm sét tầm trung, nhắm thẳng vào eo của Hoàng đang nằm trên võng.


Đường chùy quét ngang tạo ra một luồng kiếm phong nóng rực, xé rách không khí hầm ngầm hẹp.


Thế nhưng, hệ thống Mộng Du Tự Vệ Pháp trong nhục thân Hoàng lại một lần nữa vận hành thụ động hoàn hảo. Cảm nhận được luồng khí nóng rát và tiếng rít chói tai của gió chùy áp sát, cơ thể Hoàng tự động điều chỉnh theo Né tránh khí động học.


Không cần mở mắt, nhục thân của anh bỗng nhiên mềm nhũn như một sợi bún, tự động uốn cong gập đôi người về phía sau nương theo luồng gió mạnh. Chuyển động uốn dẻo này chuẩn xác đến mức lưỡi chùy sắt khổng lồ chỉ sượt qua vạt áo tạp dịch xám rách vai của anh trong khoảng cách một sợi tóc, chém phập vào khoảng không.


Lôi Hỏa do dồn quá nhiều lực vào cú quét ngang, khi bị hụt lực liền bị trọng lượng của chiếc chùy kéo loạng choạng về phía trước.


Đúng lúc này, do bị luồng gió nóng từ chùy sắt làm phiền giấc ngủ ngon, Hoàng cảm thấy ngực mình hơi ngột ngạt. Anh vô thức hé mở khuôn miệng lờ đờ, thực hiện một chuyển động sinh lý tự nhiên nhất của một kẻ thèm ngủ cực độ khi vừa bị quấy rầy: anh ngáp dài một hơi cực lớn.


"Oáp... u u... oáp..."


Đây chính là chiêu thức **Ngáp dài bẻ trận** vô thức. Luồng hơi thở ngáp dài phát ra âm thanh uể oải, u u trầm ấm tần số thấp. Trong không gian hầm ngầm Mạch linh thạch ngàn năm dưới đất hẹp và kín gió, sóng âm tần số thấp này bỗng nhiên cộng hưởng mạnh mẽ với các tinh thể thạch anh tím trên vách đá.


Sóng âm u u dội ngược liên tục vào vách hang, tạo ra một luồng chấn động thính giác vô hình cực mạnh, vang dội thẳng vào màng nhĩ của Lôi Hỏa đang ở cự ly gần.


"Uỳnh uỳnh..."


Lôi Hỏa chỉ cảm thấy đầu óc mình bỗng chốc quay cuồng, hai tai ù đi dữ dội như bị hàng ngàn tiếng sấm sét nổ tung sát bên. Chân khí hệ hỏa trong đan điền của gã bị sóng âm cộng hưởng làm rối loạn hoàn toàn, kinh mạch đảo lộn, khiến gã mất đi khả năng kiểm soát nhục thân trong tích tắc.


"A... tai của ta! Thần thông sóng âm gì thế này?!" Lôi Hỏa đau đớn hét lên, gã lảo đảo bước hụt chân trên nền đất ẩm ướt trơn trượt.


Trong cơn loạng choạng mất thăng bằng tột độ, gã không thể giữ nổi chiếc chùy sắt khổng lồ nặng một trăm cân nữa. Chiếc chùy tuột khỏi tay gã, rơi tự do theo lực hút trái đất thẳng xuống phía dưới.


"Rầm! Rôm rốp!"


"Á... á... á!"


Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên, kèm theo tiếng la hét thảm thiết xé lòng của Lôi Hỏa. Chiếc chùy sắt nặng một trăm cân đã rơi chuẩn xác 100% xuống ngay ngón chân cái của bàn chân phải gã. Lực nặng khổng lồ kết hợp với hợp kim sắt cứng cáp đè bẹp dí ngón chân gã sát đất, khiến xương ngón chân vỡ vụn hoàn toàn.


Lôi Hỏa ôm lấy bàn chân phải đẫm máu, ngã quỵ xuống đất rên rỉ thảm thiết, gương mặt hung tợn đầy râu quai nón lúc này vặn vẹo vì đau đớn tột độ. Gã hoàn toàn bị phế bỏ khả năng di chuyển, nằm co rúm dưới chân võng của Hoàng như một con tôm luộc.


Lý Bánh Bao há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt, rồi quay sang nhìn Hoàng vẫn đang nghiêng đầu ngáy khò khò trên chiếc gối Tuyết Vũ ấm áp. Gã mập ú xúc động rơi lệ, quỳ sụp xuống đất bái lạy liên tục:


"Đại sư huynh vĩ đại! Một cú ngáp của huynh lại có thể bẻ gãy cả chân khí tầng tám, khiến gã khổng lồ tự đập nát chân mình! Đây chính là cảnh giới 'Không làm mà vẫn thắng' trong truyền thuyết!"


Lâm Tiểu Diệp cũng ngơ ngác nhìn Lôi Hỏa đang la hét dưới đất. Nàng biết Hoàng mộng du rất thần kỳ, nhưng chứng kiến cú tự hủy lố bịch này của Đường chủ Thiết Huyết Đường, nàng chỉ biết thầm cảm tạ trời đất vì sự may mắn nghịch lý của sư huynh mình.


Thế nhưng, bầu không khí nhẹ nhõm chưa kịp lan tỏa thì từ phía miệng hố sụt lún dốc đứng dẫn lên mặt đất, một tiếng cười lạnh lùng, tàn độc bỗng nhiên vang lên xé rách màn đêm.


"Khặc khặc... Khá khen cho một vị 'Mộng Cảnh Kiếm Tiên' giả thần giả quỷ!"


Một bóng người khổng lồ mặc giáp sắt đen gai góc lởm chởm bước ra từ bóng tối của hầm ngầm. Gương mặt gã đầy râu quai nón hung tợn, đôi mắt ti hí tỏa ra sát khí đỏ rực tanh tưởi như máu. Tay gã lăm lăm thanh đại đao Hắc Thiết nặng một trăm năm mươi cân khảm linh thạch sát khí tỏa ánh sáng đỏ âm u.


Đó chính là Lôi Thiết Độc – Bang chủ tàn bạo của Hắc Phong Bang, kẻ đang trực tiếp dẫn theo tàn quân Thiết Huyết Đường áp sát khu nhà gỗ sau núi Thanh Phong Phái. Gã nhìn thấy Lôi Hỏa và Hắc Sa bị hạ gục thảm hại dưới đất, đôi mắt đỏ rực sát khí khóa chặt lấy nhục thân của Hoàng đang ngủ say sưa trên võng, thề sẽ băm vằm anh thành trăm mảnh để phục hận.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!