Nhạc nềnHarvest

Độc Dược Ngon Miệng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng hơi thở độc hại màu tím đậm bắt đầu rò rỉ từ nắp hũ sứ rạn nứt, chỉ còn cách mũi Hoàng chưa đầy một gang tấc. Không gian hẹp của hầm ngầm dưới đất bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến đáng sợ.


Hắc Sa nở một nụ cười tàn ác, đôi mắt ti hí híp lại đầy đắc ý. Gã dồn chân khí Luyện Khí Cảnh tầng sáu vào lồng ngực, há miệng thổi mạnh một hơi. Luồng gió tà khí cuốn theo bột mịn màu tím từ chiếc hũ sứ bùng lên, nhanh chóng lan tỏa, lấp đầy từng ngóc ngách của căn hầm ngầm Mạch linh thạch ngàn năm dưới đất.


"Nhất Túy Phương! Hãy nếm thử kịch độc tối thượng của Hắc Phong Bang ta đi!" Hắc Sa cười gằn, giọng nói khàn đặc đầy tự phụ vang vọng vào vách đá âm u.


Lâm Tiểu Diệp kinh hoàng nhận ra mùi hương ngọt lịm nhưng lạnh buốt đang xộc thẳng vào mũi. Nàng vội vàng giật vạt áo võ phục màu xanh lá che kín mũi miệng, nhưng độc khí quá dày đặc, nhanh chóng thấm qua lớp vải mỏng. Thần trí nàng lảo đảo, đôi mắt sáng tinh anh bỗng chốc mờ đi, chân tay bủn rủn như không còn chút lực lượng nào. Thanh kiếm gỗ đào ngàn năm trong tay nàng cắm phập xuống đất để làm điểm tựa, nhưng nhục thân nàng vẫn không khống chế nổi mà quỵ xuống.


"Sư... sư huynh... chạy..." Lâm Tiểu Diệp cố gắng thốt lên một tiếng yếu ớt, nhưng cổ họng nàng đã tê dại hoàn toàn.


Bên cạnh nàng, Lý Bánh Bao còn thảm hại hơn. Gã mập ú của nhà bếp ngoại môn hít phải một ngụm lớn độc khí, gương mặt tròn xoe lập tức đỏ gay lên như tôm luộc. Gã lảo đảo hai vòng, hai tay ôm lấy cái bụng phệ chật căng, miệng lầm bầm đầy tiếc nuối: "Bánh bao... bánh bao gia truyền của ta... sao lại có vị dâu thế này..."


"Bịch!"


Lý Bánh Bao ngã sấp mặt xuống nền đất ẩm ướt, dính đầy những mảnh bột bánh bao bị chém nát trước đó, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự. Lâm Tiểu Diệp cũng không trụ được quá ba hơi thở, nàng gục đầu vào vách đá mạch linh thạch ngầm, mắt nhắm nghiền, thần trí chìm vào bóng tối.


Lúc này, trong phạm vi ba mét xung quanh nhãn trận cổ xưa, chỉ còn lại một mình Hoàng Ngủ Nướng đang nằm ngửa ngủ say sưa. Độc khí màu tím đậm như một con rắn độc khổng lồ, điên cuồng lao đến, bao phủ lấy toàn bộ nhục thân của anh. Nó chui tọt vào mũi, vào miệng của Hoàng theo từng nhịp thở đều đặn.


Hắc Sa đứng ở lối ra hầm ngầm, khoanh tay trước ngực, chờ đợi cảnh tượng nhục thân của vị "Đại sư huynh vĩ đại" bị kịch độc ăn mòn, gân cốt co rút đau đớn. Gã tự tin vào tài phối độc của mình đến mức tuyệt đối. Sư phụ gã – Độc Thủ Dược Vương – từng khẳng định rằng, dưới cảnh giới Trúc Cơ, không một tu sĩ nào có thể trụ vững quá mười nhịp thở trước Nhất Túy Phương.


Thế nhưng, mười nhịp thở trôi qua.


Hai mươi nhịp thở trôi qua.


Hoàng vẫn nằm im bất động. Sắc mặt anh không hề chuyển sang màu xám ngoét của người trúng độc, ngược lại, dưới sự kích thích của độc tố tê liệt thần kinh, hệ thống Ngủ Rũ Trung Kỳ (Mộng du sâu) trong cơ thể anh lại được kích hoạt một cách hoàn hảo nhất. Thể chất Mộng Điệp Thánh Thể hiếm gặp – di truyền từ người mẹ quá cố Tần Thị Mơ – bắt đầu tự động vận hành thụ động.


Đối với người thường, Nhất Túy Phương là kịch độc hủy hoại thần kinh. Nhưng đối với một kẻ mắc chứng ngủ rũ bẩm sinh cực nặng như Hoàng, các thành phần gây mê cực mạnh trong bột độc lại trở thành một liều thuốc bổ an thần không màu không mùi hoàn hảo nhất. Nhục thân Hoàng tự động chuyển hóa các độc tố kích thích thành năng lượng xoa dịu thần kinh, giúp anh chìm vào một giấc ngủ sâu chưa từng có.


Gương mặt Hoàng phẳng lặng đến kỳ lạ, đôi má gầy gò bỗng chốc ửng hồng hào, khỏe mạnh như vừa được uống một chén canh hạt sen ngâm sương đêm ấm áp. Nhịp thở của anh trở nên sâu hơn, đều đặn hơn, và rồi:


"Khò... khò... u u... khò..."


Tiếng ngáy trầm ấm, vang dội như tiếng sáo thổi cộng hưởng vào vách đá hầm ngầm bỗng nhiên phát ra từ mũi miệng Hoàng. Tiếng ngáy đều đặn đến mức làm rung động nhẹ những hạt bụi thạch anh tím bám trên vách hầm ngầm linh thạch.


"Cái... Cái gì?!"


Hắc Sa mắt trợn ngược, suýt chút nữa rụng cả hàm răng giả. Gã lùi lại một bước, hai tay run rẩy chỉ thẳng vào Hoàng đang ngủ say: "Không thể nào! Hắn... hắn hít sạch Nhất Túy Phương của ta, tại sao không chết? Tại sao không tê liệt? Hắn... hắn lại ngáy to hơn là thế nào?!"


Gã sát thủ độc dược hoàn toàn rơi vào trạng thái nghi ngờ nhân sinh. Gã nghi ngờ công thức phối độc của mình bị sai, nghi ngờ sư phụ Độc Thủ Dược Vương đã dạy nhầm bí phương, thậm chí gã còn cúi đầu hít thử một chút khí độc rò rỉ ngoài hũ. Chỉ hít nhẹ một hơi, Hắc Sa đã cảm thấy đầu óc quay cuồng, suýt chút nữa ngã quỵ.


"Độc dược không sai! Nhất Túy Phương hoàn toàn là thật!" Hắc Sa ôm đầu, gương mặt nhợt nhạt xám ngoét vì hoảng sợ tột độ. "Gã này... gã này thực sự sở hữu Bách độc bất xâm thánh thể trong truyền thuyết sao?! Một tiếng ngáy của hắn lại có thể chấn nhiễu cả độc khí của ta!"


Sự kiêu ngạo của một sát thủ chuyên nghiệp bị chà đạp một cách không thương tiếc bởi sự vô tri của Hoàng. Hắc Sa phát điên, gã không thể chấp nhận được việc kịch độc đắc ý nhất đời mình lại bị biến thành công cụ giúp đối phương ngủ ngon hơn. Sự tức giận tột độ lấn át cả lý trí, gã rút phăng con dao găm tẩm kịch độc Hắc Sa Tán giắt ngang hông, gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ:


"Giả thần giả quỷ! Để ta xem nhục thân bất hoại của ngươi có đỡ nổi một đao này của ta không!"


Hắc Sa dốc toàn bộ chân khí Luyện Khí Cảnh tầng sáu vào đôi chân, nhún người nhảy vọt xuống hầm ngầm. Con dao găm tỏa ra tà khí màu đen xám xịt, nhắm thẳng vào lồng ngực của Hoàng đang nằm ngửa mà đâm xuống với tốc độ cực nhanh.


Sát khí tàn bạo cự ly gần áp sát. Thần thức nhạy bén thụ động của Hoàng lập tức cảm nhận được luồng gió lạnh buốt từ mũi đao đang lao tới. Trong trạng thái Ngủ Rũ Trung Kỳ, nhục thân anh tự động phản xạ để bảo vệ giấc ngủ ngon khỏi bị quấy rầy.


Ngay khi mũi dao găm chỉ còn cách ngực Hoàng nửa tấc, Hoàng bỗng nhiên xoay mạnh người sang bên phải để đổi sang tư thế nằm nghiêng thiền định nằm nghiêng gác đầu lên cuốn gia phả trắng. Động tác xoay người của anh mềm mại, uyển chuyển nương theo Khí động học cơ thể, giống như một khúc gỗ tròn trượt trên mặt băng trơn trượt.


"Xoẹt!"


Mũi dao găm của Hắc Sa chém vào khoảng không, cắm phập xuống nền đất cứng sát nút bên cạnh hông Hoàng, tạo ra một vệt lửa nhỏ rực rỡ.


"Cái gì?!" Hắc Sa kinh ngạc, gã chưa kịp rút dao găm lên để đâm nhát thứ hai, thì cơ thể Hoàng mộng du lại tiếp tục thực hiện động tác tiếp theo.


Do bị tiếng gió đao rít bên tai làm phiền, Hoàng cảm thấy ngứa ngáy ở bàn chân. Anh vô thức thực hiện cú **Xoay người gạt chân vô thức** – động tác duỗi thẳng chân ra sau để đón luồng gió mát mẻ từ mạch linh thạch ngầm thổi qua.


Cú gạt chân của Hoàng trông vô cùng lóng ngóng, chậm chạp, hoàn toàn là chuyển động cơ bắp tự nhiên không có một chút nội lực kiếm khí nào. Thế nhưng, nhờ sự trùng hợp vật lý tuyệt đối, hướng gạt chân của anh lại nhắm thẳng vào đúng tử huyệt cổ chân của Hắc Sa đang đứng tấn trụ lực.


"Bịch!"


Gót chân của Hoàng đập trúng cổ chân Hắc Sa. Lực va chạm vật lý thuần túy khiến gã sát thủ dùng độc mất thăng bằng hoàn toàn. Gã lảo đảo, hai tay quờ quạng vô vọng vào không khí mục nát.


"A!"


Hắc Sa hét lên một tiếng thất thanh, cả nhục thân gầy trơ xương bay vọt về phía trước, lao thẳng đầu vào vách đá thạch anh tím cứng cáp đối diện.


"Cộp!"


Một tiếng va đập khô khốc vang dội khắp hầm ngầm. Đầu Hắc Sa đập mạnh vào đá thạch anh tím, tạo ra một vết sưng to tướng chảy máu. Gã trợn ngược mắt, con dao găm tẩm độc tuột khỏi tay rơi xuống đất, cả cơ thể lảo đảo rồi đổ rạp xuống bên cạnh chân giường của Hoàng, ngất lịm tại chỗ không còn biết trời đất là gì.


Căn hầm ngầm hẹp bỗng chốc trở lại sự yên tĩnh tuyệt đối. Hoàng vẫn nằm nghiêng ngủ ngon lành, chiếc gối Tuyết Vũ ôm chặt trước ngực, tiếng ngáy u u đều đặn tiếp tục vang lên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.


Lúc này, Lý Bánh Bao đang nằm sấp dưới đất bỗng khẽ rên rỉ. Nhờ lượng độc khí Nhất Túy Phương đã bị Hoàng hít sạch vào phổi chuyển hóa, nồng độ độc tố trong hầm ngầm giảm mạnh. Lý Bánh Bao vốn có thể trạng mập mạp chịu đựng tốt, gã dần dần tỉnh táo lại. Gã dụi mắt, lồm cồm bò dậy, đầu óc vẫn còn hơi lờ đờ.


"Ủa... ta chưa chết sao?" Lý Bánh Bao ngơ ngác nhìn quanh.


Khi ánh mắt gã chạm phải Hắc Sa đang nằm bất động, đầu dính đầy máu bên cạnh chân Hoàng, và Hoàng thì vẫn đang ngáy khò khò ngon lành, Lý Bánh Bao lập tức há hốc mồm kinh hoàng. Gã bò lại gần, sờ thử vào mũi Hắc Sa thấy vẫn còn thở nhẹ, rồi nhìn sang Hoàng với ánh mắt sùng bái tột độ đến mức cuồng tín.


"Trời đất ơi! Đại sư huynh... huynh ấy thực sự là thần tiên hạ thế sao?!" Lý Bánh Bao lắp bắp, hai tay run rẩy bấu chặt vào vách đá. "Một tên sát thủ dùng độc tu vi Luyện Khí Cảnh tầng sáu, mang theo kịch độc Nhất Túy Phương tàn bạo, vậy mà... vậy mà chỉ cần Đại sư huynh xoay người ngủ gật một cái đã bị đánh cho đầu sưng rụng răng ngất xỉu thế này! Kiếm ý vô ngã... đây chính là cảnh giới tối cao của tu thiền nằm!"


Lý Bánh Bao vội vàng bò đến bên cạnh Lâm Tiểu Diệp, lay gọi nàng dậy: "Sư muội! Mau tỉnh lại! Đại sư huynh dẹp loạn sát thủ rồi!"


Lâm Tiểu Diệp khẽ mở mắt, đầu nàng vẫn còn hơi nhức do di chứng độc khí nhẹ. Nàng nhìn thấy Hắc Sa đã bị hạ gục, lòng nhẹ nhõm thở phào một hơi dài. Nàng biết thừa Hoàng chỉ là ngủ rũ mộng du tự vệ, nhưng chứng kiến cú gạt chân ngớ ngẩn hạ gục sát thủ, nàng cũng chỉ biết lắc đầu cười khổ.


"Bánh Bao... mau tìm dây thừng trói gã sát thủ này lại!" Lâm Tiểu Diệp yếu ớt chỉ tay vào Hắc Sa.


"Được! Để đó cho ta!" Lý Bánh Bao hăng hái, gã lút cút chạy lại xe kéo củi đổ nát ngoài cửa hầm, rút ra sợi dây thừng thô dùng để buộc củi, chạy vào trói chặt tứ chi của Hắc Sa lại như trói lợn. Gã còn cẩn thận nhét một chiếc bánh bao rách nát dính đầy bụi đất vào miệng gã sát thủ để đề phòng gã tỉnh dậy cắn lưỡi tự tử.


"Hừ, dám chém rách rổ bánh bao gia truyền của ta, cho ngươi ăn bánh bao đất này!" Lý Bánh Bao đắc ý phủi tay.


Nhưng niềm vui chiến thắng của họ kéo dài chưa đầy ba nhịp thở.


Từ phía lối vào hầm ngầm dốc đứng dẫn lên mặt đất, một chuỗi tiếng động rầm rập dữ dội bỗng nhiên truyền xuống. Mặt đất dưới chân họ bắt đầu rung chuyển mạnh mẽ, những viên sỏi nhỏ từ trần hầm rơi rụng lả tả. Luồng sát khí nóng rực như lửa đỏ bùng lên, áp chế hoàn toàn hơi ấm áp dịu nhẹ của mạch linh thạch ngầm.


Lâm Tiểu Diệp sắc mặt biến đổi lớn, nàng vội vàng đứng dậy, tay nắm chặt kiếm gỗ đào ngước nhìn lên phía miệng hố sụt lún:


"Không xong rồi! Tiếng bước chân này... lực lượng quá mạnh!"


Một tiếng gầm rú vang dội như sấm rền từ trên cao dội xuống, làm rung chuyển cả hầm ngầm:


"Lũ rác rưởi Thanh Phong Phái! Mau dâng nộp mạch linh thạch ngầm ra đây, nếu không ta sẽ đập nát cái hầm đất này chôn vùi tất cả các ngươi!"


Một bóng người khổng lồ cao lớn béo mập, khoác bộ giáp sắt đỏ rực thô kệch dính đầy bụi than bước xuống từ lối đi hẹp. Gương mặt gã hung tợn đầy râu quai nón đỏ rực, hai tay lăm lăm chiếc chùy sắt khổng lồ nặng một trăm cân khảm xích sắt chịu lực tỏa ra hơi nóng hừng hực.


Đó chính là Lôi Hỏa – Đường chủ Thiết Huyết Đường của Hắc Phong Bang, kẻ mang sức mạnh cơ bắp tàn bạo đang đằng đằng sát khí xông thẳng xuống hầm ngầm để truy sát cứu viện cho đệ tử.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!