Nhạc nềnHarvest

Phòng Tuyến Cuối Cùng Ở Hầm Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn đêm bao phủ núi Thanh Phong bị xé rách bởi những quầng lửa đỏ rực và tiếng la hét thất thanh của các đệ tử ngoại môn. Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ phía đại điện, mang theo mùi gỗ cháy khét lẹt và tiếng binh khí va chạm chan chát vang dội cả một vùng biên giới. Hắc Phong Bang đã thực sự tràn vào tàn phá Thanh Phong Phái dữ dội ban đêm. Những tên tà tu hung hãn của Thiết Huyết Đường vung đao chém giết điên cuồng, dẫm nát những hành lang lát đá xanh vốn dĩ yên bình hằng ngày. Tông môn hạng bét nghèo khó này đang đứng trước họa diệt môn cận kề trong gang tấc.


Giữa lúc hỗn loạn ấy, ở khu vực sau núi, hai bóng người đang ra sức chạy trốn trong màn sương muối lạnh giá. Đó là Lâm Tiểu Diệp và Lý Bánh Bao. Lâm Tiểu Diệp mặc bộ võ phục gọn gàng màu xanh lá dính đầy bụi than, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ hoảng loạn tột độ. Đôi mắt sáng tinh anh của nàng liên tục liếc nhìn về phía sau, nơi ánh lửa từ đại điện đang hắt lên nền trời một màu đỏ máu đáng sợ. Bên cạnh nàng, Lý Bánh Bao – gã sư đệ tạp dịch mập ú của nhà bếp ngoại môn – đang vừa chạy vừa thở hồng hộc, cái bụng phệ chật căng trong bộ đồ tạp dịch xám nảy lên bần bật theo từng bước chân lóng ngóng. Hai tay gã ôm khư khư chiếc rổ tre đựng bánh bao gia truyền bốc khói ấm nóng, gương mặt tròn xoe như quả bóng cắt không còn giọt máu.


"Tiểu Diệp sư muội! Chạy chậm một chút! Ta... ta không thở nổi nữa rồi! Bánh bao của ta sắp rụng hết rồi!" Lý Bánh Bao rên rỉ, chân gã vấp phải một rễ tre khô suýt chút nữa ngã lộn cổ xuống dốc đá dốc đứng.


"Bánh bao cái gì tầm này nữa! Mau chạy ra sau núi cứu sư huynh!" Lâm Tiểu Diệp quay lại gắt khẽ, tay nàng nắm chặt lấy cổ tay mập mạp của Lý Bánh Bao kéo mạnh đi. "Hắc Phong Bang đã càn quét đến ngoại viện rồi! Nếu để lũ tà tu đó tìm thấy sư huynh đang ngủ dưới hầm đất, họ sẽ băm vằn huynh ấy ra mất!"


Nói rồi, cả hai vội vã lách qua những rặng tre già rậm rạp, hướng thẳng về phía căn nhà gỗ nhỏ tồi tàn sau núi Thanh Phong. Nhưng khi đến nơi, Lâm Tiểu Diệp kinh hoàng phát hiện căn nhà gỗ đã bị chấn động từ trận động đất nhẹ trước đó làm sụp đổ một nửa mái nhà. Lối vào sân sau trống hoác, gió núi thổi vù vù lạnh buốt. Hoàng không có ở đó. Nàng sực nhớ ra, trong đêm trăng tròn định mệnh này, Hoàng đã vô tình sụt chân rơi xuống hầm đất sâu thẳm sau núi do một vết nứt địa chất ngẫu nhiên.


"Hầm ngầm! Huynh ấy vẫn còn ở dưới hầm ngầm!" Lâm Tiểu Diệp reo lên một tiếng nhỏ, vội vàng kéo Lý Bánh Bao lao về phía miệng hố sụt lún tối tăm bốc khói linh khí mờ ảo.


Cả hai dùng khinh công nhảy xuống hầm ngầm sâu thẳm dưới đất. Vừa đặt chân xuống lòng đất, một luồng hơi ấm áp nồng đậm nồng độ cao của linh khí lập tức bao phủ lấy họ. Khác hẳn với cái lạnh giá sương muối và khói lửa hỗn loạn bên ngoài, lòng đất sâu thẳm dưới Thanh Phong Phái là một thiên đường ấm áp vô song. Nơi đây chính là Mạch linh thạch ngàn năm dưới đất, nơi long mạch tự nhiên ngàn năm hội tụ rực rỡ.


Ở trung tâm của hầm ngầm, ngay trên nhãn trận của trận pháp cổ xưa đang tỏa ra hào quang vàng nhạt dịu nhẹ, Đại sư huynh Hoàng Ngủ Nướng của họ đang nằm ngủ say sưa ngon lành. Hoàng mặc bộ áo tạp dịch xám rộng thùng thình dính đầy bụi bùn, hai tay ôm khư khư chiếc gối tơ tằm Tuyết Vũ mềm mại rách góc. Đầu anh kê lên cuốn Gia phả trắng dòng họ Hoàng dày mười phân làm gối phụ một cách vô cùng vừa vặn. Gương mặt Hoàng phẳng lặng như mặt nước hồ không một gợn sóng, hơi thở nhẹ nhàng thanh thản tuyệt đối, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng ngáy u u trầm ấm đều đặn qua mũi miệng:


"Khò... khò... bánh bao... cho thêm chút thịt... khò..."


Chứng kiến cảnh tượng này, Lý Bánh Bao suýt chút nữa đánh rơi cả rổ tre bánh bao xuống đất. Gã há hốc mồm, lắp bắp: "Sư... Sư huynh! Tông môn sắp bị diệt đến nơi rồi, Chưởng môn sắp bị đánh bầm dập rồi, vậy mà huynh ấy vẫn có thể nằm mơ thấy thịt bánh bao sao?!"


Lâm Tiểu Diệp chỉ biết lắc đầu thở dài ngao ngán. Nàng tiến lại gần, định bụng sẽ lay gọi Hoàng dậy, nhưng thể chất Ngủ Rũ Trung Kỳ bẩm sinh của Hoàng kết hợp với tác dụng phụ cực mạnh của viên Thất Diệp An Thần Đan quá liều uống đêm qua đã khóa chặt thần trí anh trong giấc ngủ sâu nhất lịch sử. Nhục thân anh mềm nhũn ra như một sợi bún thấm nước, hoàn toàn không có một chút phản ứng nào trước tiếng lay gọi của sư muội.


"Vô ích thôi, huynh ấy đã uống cạn cả hũ thuốc ngủ của Thẩm tỷ tỷ rồi, có sấm sét đánh sát tai cũng không tỉnh dậy nổi đâu!" Lâm Tiểu Diệp lo lắng cắn chặt môi. "Chúng ta phải cõng huynh ấy chạy trốn bằng lối hầm ngầm này!"


"Nhưng hầm ngầm này quá hẹp, lối ra duy nhất lại dốc đá dựng đứng, ta làm sao cõng nổi thân hình của Đại sư huynh leo lên được chứ?!" Lý Bánh Bao mếu máo, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên mặt.


Chưa kịp để hai người nghĩ ra phương án tẩu thoát, một tiếng cười tàn ác, âm u đột ngột vang dội từ phía miệng hố sụt lún trên đỉnh đầu dội xuống vách đá hầm ngầm. Luồng sát khí đỏ rực tanh tưởi như máu bắt đầu luồn qua các khe đá, làm nhiệt độ trong hầm ngầm ấm áp bỗng chốc giảm mạnh.


"Ha ha ha! Lũ chuột nhắt Thanh Phong Phái quả nhiên đều chui rúc dưới cái lỗ đất này!"


Lâm Tiểu Diệp giật nảy mình, vội vàng rút thanh kiếm gỗ đào ngàn năm phòng ngự ra chắn trước võng ngủ của Hoàng. Lý Bánh Bao cũng sợ hãi lùi lại, nép sát vào vách đá mạch linh thạch ngầm.


Từ trên miệng hố, một bóng người gầy trơ xương, da nhợt nhạt xám ngoét lướt xuống nhẹ nhàng như một bóng ma dạ hành. Đó là Hắc Sa – sát thủ độc dược tàn bạo của Hắc Phong Bang. Gã mặc bộ áo choàng đen rộng trùm đầu che kín nửa mặt, tay đeo găng da rắn bảo vệ dính đầy bột độc màu tím tà dị. Đôi mắt ti hí của gã lóe lên tia sáng khát máu khi nhìn thấy kén ánh sáng vàng nhạt bao quanh Hoàng.


Đằng sau Hắc Sa, hai tên sát thủ tiên phong của Thiết Huyết Đường cầm đại đao sắc lẹm cũng nhảy xuống, chặn đứng lối ra duy nhất của hầm ngầm dưới đất. Tình thế lập tức rơi vào thế vây hãm ngàn cân treo sợi tóc.


"Hắc Sa! Ngươi... ngươi muốn làm gì?" Lâm Tiểu Diệp cắn răng hét lớn, cố giữ cho giọng mình không bị run rẩy trước áp lực tu vi Luyện Khí Cảnh tầng sáu của đối phương.


"Làm gì sao?" Hắc Sa liếm môi, giọng nói khàn đặc rợn người. "Bang chủ Lôi Thiết Độc của ta đã ra lệnh, tiêu diệt toàn bộ Thanh Phong Phái để độc chiếm mạch linh thạch ngầm này! Còn gã Đại sư huynh giả tạo này... gã chính là kẻ đã đè vỡ phong ấn long mạch đúng không? Để ta xem 'kiếm ý vô ngã' của hắn mạnh thế nào trước kịch độc của ta!"


Nói rồi, Hắc Sa vung tay, hai tên sát thủ Thiết Huyết Đường lập tức vung đại đao lao thẳng về phía võng ngủ của Hoàng. Sát khí đỏ rực của đao phong xé rách không khí hầm ngầm hẹp.


"Không được đụng vào sư huynh!" Lâm Tiểu Diệp hét lên, nàng dốc toàn bộ chân khí Luyện Khí Cảnh tầng bốn vào thanh kiếm gỗ đào, vung kiếm thiết lập một vòng phòng ngự cơ bản theo phân nhánh phòng thủ của Thanh Phong Kiếm Pháp.


Đồng thời, nàng nhanh tay thò vào túi áo, rút ra một túi bột màu hồng đào ném mạnh về phía trước. Đó chính là Bột khói tẩu thoát của Lâm Sư Muội.


"Bùm!"


Một làn khói dày đặc màu hồng đào tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc lập tức lấp đầy không gian hẹp của hầm ngầm dưới đất, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của nhóm sát thủ trong phạm vi mười mét. Khói mù dày đặc khiến hai tên sát thủ Thiết Huyết Đường bị sặc sụa, đường đao chém loạn xạ vào không khí mục nát.


"Lý Bánh Bao! Mau cõng sư huynh đi!" Lâm Tiểu Diệp ho khan, hét lớn trong làn khói mù.


Lý Bánh Bao vội vã vứt rổ tre xuống đất, cố gắng dùng hết sức bình sinh của Luyện Khí Cảnh tầng một để vác nhục thân nặng nề của Hoàng lên vai. Nhưng Hoàng đang ngủ quá sâu, cơ thể anh mềm nhũn ra và nặng như một tảng đá ngàn năm, gối Tuyết Vũ quấn chặt lấy cổ tay anh không chịu buông. Lý Bánh Bao gồng mình đến đỏ gay cả mặt, chân gã trượt trên đá ngầm trơn trượt sụt lún, ngã nhào xuống đất đè sấp mặt bên cạnh Hoàng.


"Không... không được rồi sư muội ơi! Hầm ngầm này quá hẹp, lối ra lại bị chặn rồi, ta làm sao cõng huynh ấy bay lên được!" Lý Bánh Bao khóc không ra nước mắt.


"Hừ! Chút trò khói mù rẻ tiền của lũ đệ tử tạp dịch!"


Giữa làn khói hồng đào, giọng nói lạnh lùng của Hắc Sa lại vang lên. Gã sát thủ dùng độc không hề hoảng loạn. Gã vận hành Vạn Độc Thực Cốt Quyết, đôi bàn tay gầy guộc tỏa ra những luồng tà khí màu đen xám xịt. Hắc Sa vung mạnh hai tay áo tạo ra một luồng gió tà khí mạnh mẽ thổi quét khắp hầm ngầm hẹp.


"Vút!"


Luồng gió tà khí cuồng bạo thổi bay hoàn toàn làn khói mù ngũ sắc của Lâm Tiểu Diệp chỉ trong chớp mắt, khôi phục lại tầm nhìn rõ rệt dưới lòng hầm ngầm. Lâm Tiểu Diệp bị phản lực của luồng gió thổi lùi ba bước, lưng đập mạnh vào vách đá mạch linh thạch đau nhói, thanh kiếm gỗ đào suýt chút nữa tuột khỏi tay.


Ưu thế hoàn toàn thuộc về Hắc Sa nhờ tu vi vượt trội và khả năng khống chế gió độc tà khí. Gã bước từng bước chậm rãi tiến lại gần võng ngủ của Hoàng, đôi mắt ti hí lộ rõ vẻ khinh bỉ tột độ:


"Hết chiêu rồi đúng không? Lũ rác rưởi ngoại viện Thanh Phong Phái chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi sao?"


Trong cơn tuyệt vọng, Lý Bánh Bao nhìn thấy Hắc Sa đang tiến sát nút võng của Hoàng. Gã mập ú bỗng nhiên nổi lên một sự trượng nghĩa cuồng nhiệt. Gã không thể để bất kỳ ai phá hoại giấc ngủ ngon và tính mạng của người bạn thân nhất của mình. Gã vớ lấy chiếc rổ tre đựng bánh bao gia truyền dưới đất, dùng hết sức bình sinh ném mạnh thẳng vào mặt Hắc Sa:


"Ăn bánh bao của ta đi đồ độc nhân tàn ác!"


Chiếc rổ tre bay vút qua không trung, hàng chục chiếc bánh bao ấm nóng tỏa khói bay tung tóe nhắm thẳng vào đầu Hắc Sa để đánh lạc hướng gã.


Nhưng Hắc Sa chỉ lạnh lùng hừ một tiếng. Gã vung tay áo phóng ra một đường đao khí màu đen từ con dao găm tẩm kịch độc Hắc Sa Tán.


"Xoẹt!"


Chiếc rổ tre gia truyền của Lý Bánh Bao bị chém rách nát làm đôi giữa hư không, những chiếc bánh bao trắng nõn bị chém vỡ vụn thành từng mảnh bột rơi rụng lả tả khắp sàn đất ẩm ướt của hầm ngầm.


"Bánh bao của ta!" Lý Bánh Bao gào lên đau đớn như thể chính da thịt mình bị chém rách, gã ôm ngực ngã quỵ xuống đất vì tiếc của và sợ hãi.


Lâm Tiểu Diệp cố gắng gượng dậy, vung kiếm chắn ngang tầm mắt Hắc Sa, nhưng thể lực của nàng đã tiêu hao quá nhiều sau trận chiến phòng thủ ngoại viện trước đó. Đôi tay cầm kiếm gỗ đào của nàng run rẩy bần bật dưới áp lực sát khí đỏ rực của hai tên sát thủ Thiết Huyết Đường đang tiến lại gần khóa chặt tứ chi nàng.


"Sư muội... ta mỏi quá... cho ta thêm cái chăn ấm... khò..."


Ngay giữa hầm ngầm đầy sát khí lạnh lẽo và khói lửa, tiếng ngáy của Hoàng vẫn đều đặn vang lên. Anh vô thức xoay người mộng du đổi sang tư thế nằm nghiêng thiền định nằm nghiêng gác đầu lên cuốn gia phả trắng, hoàn toàn không biết rằng tính mạng của mình và hai người đồng đội đang treo trên sợi tóc mỏng manh.


Hắc Sa đứng dừng lại sát bên cạnh Hoàng. Gã nhìn gương mặt ngủ say s s s s vô tư của Hoàng, lòng tự phụ của một kẻ dùng độc chuyên nghiệp bị kích thích mạnh mẽ. Gã khinh bỉ cười gằn, thò tay vào trong ngực áo choàng rộng, rút ra một chiếc hũ sứ nhỏ màu tím đậm tỏa ra mùi hôi thối tanh tưởi nhẹ.


Đó chính là Bột gây mê Nhất Túy Phương – kịch độc gây mê tối thượng của tà tu Hắc Phong Bang, thứ chỉ một hạt nhỏ cũng có thể khiến bò mộng ngủ lịm ba ngày ba đêm và phá hủy hoàn toàn kinh mạch thần kinh của tu sĩ thông thường.


"Để ta xem, sau khi hít phải Nhất Túy Phương của ta, gã Đại sư huynh 'Kiếm Tông' vĩ đại này của các ngươi có thể ngủ ngon giấc mãi mãi dưới lòng đất này hay không!"


Hắc Sa tàn ác cười lớn, gã đưa chiếc hũ sứ sát miệng, chuẩn bị thổi bay luồng kịch độc màu tím đậm lấp đầy hầm ngầm dưới đất để làm tê liệt sức chiến đấu và tính mạng của cả ba người.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!