Nhạc nềnHarvest

Hắc Phong Áp Sát Tông Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cột sáng linh khí màu vàng nhạt xen lẫn ánh tím nhạt rực rỡ phóng thẳng lên chín tầng mây, không chỉ chiếu sáng rực rỡ cả một vùng trời biên cương mà còn khiến toàn bộ ngọn núi Thanh Phong Phái rung chuyển kịch liệt. Sương mù linh khí nồng đậm như nước thủy triều tràn qua các kẽ đá, khiến những khóm hoa cúc khô héo sau núi bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ ngọt ngào. Thế nhưng, đằng sau vẻ lộng lẫy đầy tiên khí ấy là một tai họa diệt môn đang âm thầm áp sát trong bóng tối đêm muộn.


Tại Chính điện Thanh Phong Phái, Chưởng môn Lý Vô Ưu đang đứng ngơ ngác ngoài sân điện. Đôi dép lê bằng tre dưới chân lão suýt chút nữa rơi ra ngoài, râu dài bạc phơ khẽ run rẩy theo từng nhịp rung chấn của mặt đất. Lão nhìn chằm chằm vào cột sáng khổng lồ phát ra từ khu vực hầm đất sụt lún sau núi, miệng há hốc không thốt nên lời. Là một kẻ lười biếng có thâm niên, Lý Vô Ưu vốn chỉ muốn phong tên đệ tử lười rũ Hoàng Dật An làm Đại sư huynh để gánh vác thể diện tông môn, giúp lão rảnh tay trốn họp đi ngủ ngày. Lão không thể ngờ nổi gã đệ tử lười biếng này lại vừa gây ra một động tĩnh kinh thiên động địa đến thế.


"Trời đất ơi..." Lý Vô Ưu lẩm bẩm, quạt giấy thêu chữ 'Nhàn' trong tay khẽ khựng lại. "Long mạch bị tắc nghẽn vạn năm của phái ta... thực sự bị gã tiểu tử đó đè vỡ phong ấn rồi sao? Thần thông gì thế này? Kiếm ý vô ngã trong truyền thuyết ư?"


Lão chưa kịp mừng rỡ vì linh khí phun trào giúp tông môn thăng cấp, thì thần thức Trúc Cơ Cảnh tầng năm của lão đã đột ngột cảm nhận được một luồng sát khí đỏ rực, tanh tưởi như máu đang cuồn cuộn kéo đến từ hướng đầm lầy Hắc Thủy. Đó là một luồng năng lượng tàn bạo, hung hãn, mang theo tiếng gầm rú âm u của hàng trăm vó ngựa giang hồ. Sắc mặt Lý Vô Ưu lập tức biến đổi, nụ cười lười biếng trên môi tắt ngấm.


"Không xong rồi! Linh khí phun trào quá mạnh đã đánh động đến lũ thảo khấu Hắc Phong Bang!"


Cùng lúc đó, cách núi Thanh Phong mười dặm, tại rìa đầm lầy Hắc Thủy u tối, bang chủ tàn bạo Lôi Thiết Độc đang đứng trên một tảng đá lớn. Gã khổng lồ mặt râu quai nón hung tợn này mặc bộ giáp sắt đen gai góc lởm chởm, lưng đeo thanh đại đao Hắc Thiết nặng một trăm năm mươi cân đang tỏa ra sát khí đỏ rực. Đôi mắt ti hí của gã phản chiếu cột sáng linh khí khổng lồ ở phía chân trời, tham vọng cuồng bạo dâng lên như lửa bỏng.


"Ha ha ha! Long mạch Thanh Phong Phái đã thông suốt!" Lôi Thiết Độc ngửa cổ cười sằng sặc, tiếng cười chấn động cả rặng liễu mục nát xung quanh. "Mạch linh thạch ngàn năm vĩ đại ấy vốn phải thuộc về Hắc Phong Bang ta! Lũ Thanh Phong Phái nghèo nàn lười biếng kia không xứng đáng sở hữu bảo vật này! Toàn bộ bang chúng Thiết Huyết Đường nghe lệnh, ngay lập tức xuất quân đột kích diệt môn Thanh Phong Phái!"


Đằng sau gã, Đường chủ Thiết Huyết Đường – Lôi Hỏa – vác chiếc chùy sắt xích khổng lồ nặng một trăm cân lên vai, gương mặt béo mập lộ ra nụ cười khát máu. Gã gầm lên một tiếng, vung chùy sắt tạo ra những tia lửa lách tách trong đêm tối: "Tuân lệnh Bang chủ! Đêm nay, Thiết Huyết Đường ta sẽ đập nát Thanh Phong Phái, bắt sống gã Đại sư huynh giả tạo của chúng đem về làm nô bộc quét chuồng ngựa!"


Hàng trăm tên sát thủ, tà tu mặc y phục dạ hành màu đen lập tức nhảy lên lưng ngựa yêu thú, gươm đao tuốt trần sáng loáng dưới ánh trăng khuyết. Tiếng trống trận gầm rú từ phía đầm lầy Hắc Thủy bắt đầu xé rách màn đêm tĩnh lặng, hướng thẳng về phía ngọn núi Thanh Phong Phái nghèo nàn.


Tại ngoại viện Thanh Phong Phái, không khí hỗn loạn bao trùm. Các đệ tử ngoại môn nghèo khổ đang hoảng loạn chạy tới chạy lui dưới hành lang lát đá xanh. Tiếng chuông đồng cảnh báo réo vang dồn dập, xua tan hoàn toàn sự yên bình thường ngày.


"Địch tập kích! Hắc Phong Bang kéo đến rồi!"


Thế nhưng, ngay giữa trung tâm của sự hoảng loạn ấy, tại khu vực hầm đất sụt lún sâu thẳm sau núi, Hoàng Ngủ Nướng vẫn đang nằm ngủ say sưa trong một kén ánh sáng vàng nhạt ấm áp. Dược lực của viên Thất Diệp An Thần Đan quá liều uống từ đêm trước vẫn đang cuộn chảy trong kinh mạch anh, kết hợp với luồng linh khí nồng độ cao tỏa ra từ mạch linh thạch ngầm, biến lòng đất sâu thành một chiếc giường ấm áp vô song. Hoàng ôm chặt lấy chiếc gối tơ tằm Tuyết Vũ rách góc, đầu kê lên cuốn Gia phả trắng dòng họ Hoàng dày mười phân làm gối phụ, miệng vẫn phát ra tiếng ngáy u u đều đặn:


"Khò... ấm quá... không có ai quấy rầy... thật là thiên đường... khò..."


Anh hoàn toàn không biết rằng, ngay trên đỉnh đầu mình, Đội trưởng A Sáng đang dẫn đầu đội tuần tra phàm nhân dàn trận chống đỡ ở hàng rào gỗ ngoại viện. A Sáng, gã thanh niên phàm nhân cao lớn da sạm nắng, lúc này đang mồ hôi nhễ nhại. Gã thắt chặt chiếc mõ tre bọc vải giảm âm ngang hông, gương mặt vô cùng nghiêm túc.


"Suỵt! Tất cả chú ý!" Đội trưởng A Sáng ra hiệu bằng một chuỗi thủ ngữ phức tạp: năm ngón tay xòe ra, rồi gập hai ngón lại, chỉ thẳng về phía bóng tối rừng tre. "Kẻ địch đang áp sát từ lối mòn dốc đá. Nhưng tuyệt đối không được phát ra tiếng động lớn! Đại sư huynh đang ở ngay dưới hầm ngầm ngộ đạo thiền nằm tối cao. Ai làm ồn đánh thức ngài đột ngột, ta sẽ phạt dọn chuồng ngựa một tháng!"


Các thành viên đội tuần tra phàm nhân lập tức gật đầu lia lịa, bước đi rón rén bằng mũi chân trên sỏi đá, cố gắng không gieo một tiếng động nhỏ nào vượt quá mười decibel. Sự cuồng tín của Trần Háo Thắng đã tiêm nhiễm vào đầu họ một ý nghĩ kỳ quặc: việc bảo vệ giấc ngủ của Đại sư huynh còn quan trọng hơn cả việc chống lại quân thù.


Trần Háo Thắng lúc này đang quấn băng gạc đầy trán, tay lăm lăm đại đao, nấp sau một bụi tre khô gần miệng hố sụt lún. Gã thì thào với Lâm Tiểu Diệp đang đứng lo sốt vó bên cạnh:


"Tiểu Diệp sư muội, muội yên tâm! Đội Vệ Binh Giấc Ngủ của ta đã phong tỏa toàn bộ lối vào sau núi. Cho dù Hắc Phong Bang có mang thiên quân vạn mã đến, ta cũng quyết không để một tiếng động nào làm phiền đến 'Vô Ngã Vô Mộng Cảnh' của Đại sư huynh! Ngài đang dùng thần thông để tẩm bổ long mạch vương quốc ta, đây là đại sự thiên hạ!"


Lâm Tiểu Diệp chỉ biết đỡ trán thở dài bất lực. Cô biết thừa Hoàng chẳng có thần thông ngộ đạo gì cả, anh chỉ đơn giản là đang ngủ say như chết vì tác dụng phụ của thuốc ngủ. Nhưng nhìn cột sáng linh khí rực rỡ và luồng sát khí đỏ rực đang tiến sát chân núi, cô hiểu rằng đêm nay sẽ là một đêm đẫm máu.


"Uỳnh!"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ cổng chính ngoại viện. Sát khí đỏ rực của Hắc Phong Bang đã ập tới chân núi Thanh Phong.


Lôi Thiết Độc dẫn đầu quân Thiết Huyết Đường áp sát hàng rào gỗ phòng thủ. Nhìn thấy kết giới phòng ngự mờ nhạt do Thanh Phong Phái vừa dựng lên, gã bang chủ tàn bạo khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất: "Lũ chuột nhắt! Nghĩ rằng cái vỏ rùa rách nát này có thể chặn được đại đao của ta sao? Lôi Hỏa, lên cho ta!"


"Có ngay, Bang chủ!" Lôi Hỏa gầm lên, nhấc chiếc chùy sắt xích khổng lồ nặng một trăm cân lên cao. Chân khí Luyện Khí Cảnh tầng tám cuồn cuộn chảy vào hai cánh tay lực lưỡng của gã, khiến chiếc chùy sắt bốc lên những luồng hơi nóng đỏ rực như lửa than.


"Lôi Hỏa Thiết Chùy – Đập nát cho ta!"


Lôi Hỏa nhảy vọt lên không trung ba thước, vung chùy sắt nện thẳng xuống kết giới phòng thủ của tông môn.


"Oành!"


Cú va chạm tạo ra một luồng sóng xung kích mạnh mẽ thổi bay toàn bộ lá tre khô xung quanh trong phạm vi mười trượng. Kết giới phòng thủ mờ nhạt của Thanh Phong Phái phát ra tiếng kêu "rắc... rắc..." chói tai, xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt lớn như mạng nhện rồi vỡ vụn thành những mảnh ánh sáng lấp lánh rơi rụng giữa hư không. Sức mạnh cơ bắp tàn bạo của Thiết Huyết Đường đã dễ dàng phá vỡ phòng tuyến đầu tiên của tông môn.


"Kết giới vỡ rồi! Chạy mau!" Mấy đệ tử ngoại môn nhát gan hét lên hoảng loạn, vứt bỏ kiếm gỗ chạy trốn về phía nội điện.


Lôi Thiết Độc vung đại đao Hắc Thiết chém mạnh một đường, đao khí đỏ rực xé rách không khí, chém đứt đôi cánh cổng gỗ lớn của ngoại viện. Gã cười tàn ác, dẫn theo hàng trăm bang chúng tràn vào càn quét ngoại viện: "Sát! Đứa nào cản đường chém không tha! Tìm ra gã Đại sư huynh của chúng cho ta!"


Đội trưởng A Sáng và đội tuần tra phàm nhân cố gắng dàn trận chống đỡ ở hành lang đá xanh. A Sáng vội vàng giơ mõ tre bọc vải định gõ báo động khẩn cấp bằng thủ ngữ, nhưng một mũi phi đao tẩm độc từ góc tối bay vút tới, găm phập vào chiếc mõ tre làm nó vỡ đôi. Lực va chạm mạnh mẽ hất văng A Sáng ngã nhào xuống đất.


"Đội trưởng!" Các tuần sai phàm nhân hoảng hốt đỡ gã dậy.


"Không được rút lui!" A Sáng cắn răng, tay ôm bả vai bị trầy xước, ra hiệu bằng tay một cách điên cuồng: ba ngón tay gập lại, chỉ về phía hầm đất sau núi. "Bảo vệ lối vào sau núi! Tuyệt đối... tuyệt đối không được để chúng tiến vào hầm ngầm làm ồn Đại sư huynh!"


Nhưng sức mạnh của phàm nhân làm sao chống lại được lũ tà tu hung hãn của Thiết Huyết Đường. Lôi Hỏa vung chùy sắt càn quét tầm rộng, mỗi cú đập chùy đều tạo ra chấn động đất mạnh mẽ, hất văng từng đệ tử Thanh Phong Phái ngã rạp xuống đất gãy xương đau đớn. Ngoại viện Thanh Phong Phái nhanh chóng bị tàn phá nhẹ, khói lửa bốc lên nghi ngút giữa đêm tối sương muối.


Lôi Thiết Độc vung đại đao nặng nề tiến bước, giáp sắt đen trên người gã dính đầy bụi bẩn và máu khô của các đệ tử bại trận. Gã trợn mắt nhìn quanh đống đổ nát, giọng nói ồm ồm như sấm rền vang vọng khắp ngọn núi:


"Gã Đại sư huynh lừng danh 'Mộng Cảnh Kiếm Tiên' của các ngươi đâu rồi? Tại sao tông môn sắp bị diệt mà hắn vẫn trốn chui trốn nhủi như một con rùa rụt cổ thế này? Có giỏi thì ra đây đỡ một đao của Lôi Thiết Độc ta!"


Tiếng hét đầy sát khí của Lôi Thiết Độc chấn động cả những rặng tre sau núi, nhưng đáp lại gã chỉ là tiếng gió hú lạnh lẽo qua khe đá và... một tiếng ngáy u u trầm ấm, đều đặn vang lên từ sâu thẳm lòng đất sau núi.


Lôi Thiết Độc khẽ khựng lại. Đôi tai to bản của gã giật giật. Gã cảm nhận được luồng linh khí nồng đậm nhất đang tỏa ra từ khu vực hầm đất sụt lún sâu thẳm sau núi, và đi kèm với luồng linh khí ấy là một tiếng ngáy kỳ lạ, đều đặn như nhịp gõ của một chiếc cối xay đá khổng lồ.


"Hử? Tiếng gầm rú gì thế này?" Lôi Thiết Độc nhíu mày, lòng nghi ngờ dâng lên. "Phải chăng là một loại tuyệt học sấm truyền của cao nhân ẩn thế Thanh Phong Phái đang vận khí định thần?"


"Bang chủ! Luồng ánh sáng linh khí rực rỡ nhất phát ra từ cái hố sụt lún kia kìa!" Lôi Hỏa chỉ tay về phía sau núi, nơi kén ánh sáng vàng nhạt của Hoàng đang tỏa ra dịu nhẹ.


Lôi Thiết Độc híp mắt nhìn về phía hố sụt lún, sát khí đỏ rực trên đại đao Hắc Thiết lại bùng lên dữ dội. Gã cười gằn, bước chân nặng nề dẫm nát những cành tre rụng dưới đất, tiến thẳng về phía khu vực hầm đất sâu sau núi – nơi Hoàng Ngủ Nướng vẫn đang chìm sâu vào giấc mộng đẹp mà không hề hay biết lưỡi đao tử thần đang cận kề.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!