Nhiệm Vụ Khó Khăn Nhất Ngoại Viện
Trên đời này, phàm là chuyện có thể nằm mà giải quyết, Hoàng vĩnh viễn không bao giờ chọn ngồi. Còn nếu bắt buộc phải đứng? Xin lỗi, anh thà chọn cách ngã gục xuống đất một cách tự nhiên nhất để tiếp tục giấc nồng.
Tại một góc khuất của Ngoại Viện Thanh Phong Phái, dưới bóng râm mát mẻ của một cây ngô đồng cổ thụ, có một đống rơm khô được chất cao như ngọn đồi nhỏ. Đây chính là thánh địa, là long mạch, là chiếc giường hoàng gia năm sao của Hoàng Dật An – hay còn gọi là Hoàng Ngủ Nướng. Thiếu niên mười tám tuổi, mặc bộ y phục tạp dịch màu xám rộng thùng thình vá hai mảnh ở đầu gối, tóc tai bù xù như tổ chim, đang nằm cuộn tròn như một chú mèo lười. Hai tay anh ôm chặt lấy chiếc Gối tơ tằm tuyết Tuyết Vũ – bảo vật gia truyền rách góc bộc lộ chút bông trắng lơ thơ, áp sát gương mặt gầy gò vào bề mặt lụa mát lạnh, phát ra tiếng ngáy khò khò vô cùng đều đặn.
Đối với Hoàng, tu tiên hay luyện kiếm đều là những trò mệt mỏi vô bổ. Kiếm pháp mạnh nhất? Không, giấc ngủ sâu nhất mới là chân lý tối thượng. Chứng ngủ rũ bẩm sinh cực nặng của anh không phải là một căn bệnh, mà là một lối sống.
"Khò... khò... đại đạo vô vi... khò..."
Giữa lúc Hoàng đang chìm đắm trong giấc mơ về một dòng sông chảy đầy sữa ấm và những chiếc bánh bao biết bay, một bóng đen to lớn bỗng nhiên đổ sụp xuống đống rơm, che khuất hoàn toàn ánh nắng ban chiều dịu nhẹ. Luồng khí lạnh từ cái bóng này tỏa ra khiến Hoàng vô thức rụt cổ lại. Thể chất Mộng Điệp Thánh Thể nhạy bén thụ động của anh lập tức kích hoạt nhẹ: nhục thân tự động lăn ba vòng sang bên phải để né tránh bóng râm, tìm lại vệt nắng ấm áp còn sót lại trên mặt đất.
"Hoàng Dật An! Ngươi lại trốn việc nằm ngủ ở đây hả!"
Một tiếng gầm như sấm mùa hạ vang lên, kèm theo tiếng "lách cách, lách cách" dồn dập đến nhức tai.
Hoàng giật nảy mình, hai mắt lim dim cố gắng hé mở một khe hở nhỏ như sợi chỉ. Trước mắt anh là Từ Trưởng Lão, vị chấp sự quyền lực của Đường Công Đức ngoại môn. Lão già béo mạp, gương mặt đỏ hồng hào như quả táo chín đang bừng bừng nộ khí. Trên tay lão, chiếc bàn tính bằng gỗ mun – pháp bảo tính toán công đức thường nhật – đang bị gõ mạnh liên tục sát tai Hoàng, tạo ra những âm thanh khô khốc chói tai.
"Từ... Từ Trưởng Lão..." Hoàng lầm bầm, giọng nói uể oải ngái ngủ, tay vẫn ôm khư khư chiếc gối Tuyết Vũ rách góc như thể đó là mạng sống của mình. "Đệ tử... đệ tử không có trốn việc. Đệ tử đang... thiền định nằm nghiêng để cảm nhận linh khí đất trời... Thầy dạy đạo pháp chẳng phải nói, vạn vật đều có linh, ngủ cũng là một cách giao tiếp với thiên nhiên sao?"
"Thiền định nằm nghiêng cái đầu ngươi!" Từ Trưởng Lão tức đến mức râu dê vểnh ngược lên. Lão vung cuốn sổ công đức dày cộp, đập mạnh xuống đống rơm bên cạnh, bụi rơm bay mù mịt làm Hoàng hắt hơi liên tục. "Ngươi nhìn xem! Đống củi ngoại viện chưa bổ, nước giếng chưa gánh, sân tập võ bụi bặm chưa quét! Ngươi là Kiếm Đồ tạp dịch nghèo nhất phái, vậy mà ngày nào cũng ngủ hai mươi tiếng! Ta mà không dùng bàn tính gõ đầu ngươi, ngươi định ngủ luôn đến ngày phái ta giải thể hay sao?"
Hoàng ngáp dài một hơi, nước mắt sinh lý chảy dài khóe mắt. Anh cố gắng dùng tay gãi gãi gót chân bị muỗi đốt, lầu bầu nói mớ: "Trưởng lão bớt giận... giận dữ hại gan, tổn thọ... Củi kia để đó tự khô cũng tốt, nước kia gánh nhiều mỏi lưng..."
"Bớt lý sự cùn!" Từ Trưởng Lão hừ lạnh, tay gõ bàn tính "cạch" một tiếng định mệnh. "Hôm nay ta tới đây không phải để nghe ngươi nói mớ. Hoàng Dật An, ngươi nghe cho kỹ đây. Vì thói lười biếng vô độ của ngươi, Đường Công Đức quyết định cắt giảm toàn bộ số Linh thạch vụn tháng này của ngươi!"
"Cái gì?!"
Từ khóa "Linh thạch vụn" giống như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu Hoàng, khiến anh lập tức tỉnh táo ba phần mười. Anh ngồi bật dậy trên đống rơm, quầng thâm mắt sâu hoắm hiện rõ dưới ánh nắng.
Linh thạch vụn đối với các tu sĩ khác có thể chỉ là rác rưởi không đáng kể, nhưng đối với Hoàng, đó là nguồn tài chính duy nhất. Không có linh thạch vụn, anh lấy tiền đâu để mua bông vải thô dệt chăn ấm? Lấy tiền đâu để mua bông tuyết sơn ngàn năm từ thương hội Kim Tiền để nhét vào góc rách của chiếc gối Tuyết Vũ? Chiếc gối gia bảo này đang ngày càng xẹp xuống, nếu không được bổ sung bông tốt, linh tính tự động phồng lên bảo vệ đầu anh khi ngã mộng du sẽ biến mất hoàn toàn. Mất gối, nghĩa là mất đi sự an toàn tối thiểu của giấc ngủ!
"Trưởng lão, người không thể tàn nhẫn như vậy!" Hoàng kêu lên đau khổ, gương mặt méo mó như sắp khóc. "Đó là tiền mua bông dệt gối của đệ tử! Không có gối, đệ tử sẽ bị mất ngủ kinh niên, mà mất ngủ sẽ dẫn đến suy nhược cơ thể, không thể cống hiến cho tông môn được nữa!"
"Ngươi thì cống hiến được cái gì ngoài việc tiêu thụ rơm khô của ngoại viện?" Từ Trưởng Lão liếc xéo Hoàng, hoàn toàn không lay chuyển trước màn than khóc quen thuộc này.
Đúng lúc bầu không khí đang căng thẳng cực độ, một tiếng gọi hớn hở từ xa vang lên cắt ngang cuộc đối chất:
"Đại sư huynh! Trưởng lão! Có bánh bao nóng hổi mới ra lò đây!"
Từ bụi tre gần đó, một thanh niên béo tròn xoe như quả bóng lật đật chạy tới. Mặc bộ tạp dịch phục chật căng bụng đến mức cúc áo muốn bục ra, mặt mũi hớn hở, tay bưng một chiếc rổ tre bọc vải ấm bốc khói nghi ngút. Đó chính là Lý Bánh Bao, đệ tử tạp dịch nhà bếp ngoại môn, kiêm bạn thân chí cốt của Hoàng.
Lý Bánh Bao nhanh nhẹn lách vào giữa hai người, bốc ngay một chiếc bánh bao trắng ngần, to bằng nắm tay, tỏa hương thơm ngào ngạt của bột nếp nương dâng lên tận mũi Từ Trưởng Lão: "Trưởng lão bớt giận, ăn miếng bánh bao hạ hỏa. Đây là bánh bao nhân đậu đỏ ngâm sương đêm dưỡng tâm cực tốt, đệ tử đặc biệt nhào bột từ canh ba đấy ạ!"
Từ Trưởng Lão ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào, cổ họng vô thức ực một tiếng. Lão vốn là kẻ thực dụng, ham ăn bánh bao có tiếng ở ngoại viện. Lão hừ hừ vài tiếng, giật lấy chiếc bánh bao từ tay Lý Bánh Bao, cắn một miếng lớn. Vị ngọt thanh lan tỏa khiến nếp nhăn trên trán lão giãn ra đôi chút.
"Hừ, bánh bao nhào bột khá đấy." Từ Trưởng Lão vừa nhai vừa nói, tay kia vẫn gõ nhẹ bàn tính để giữ thể diện. "Nhưng đừng tưởng vài chiếc bánh bao là có thể bao che cho thói lười của tên tiểu tử này. Công việc ngoại viện chất đống, ai gánh vác đây?"
Lý Bánh Bao vội vàng nháy mắt với Hoàng, rồi quay sang nịnh nọt Từ Trưởng Lão: "Trưởng lão minh giám! Đại sư huynh dạo này gầy đi trông thấy vì suy nghĩ kiếm lý ban đêm, nên ban ngày mới mệt mỏi như vậy. Hay là người giao cho huynh ấy việc gì nhẹ nhàng một chút? Việc quét dọn chẳng hạn?"
"Việc nhẹ nhàng?" Từ Trưởng Lão nuốt trôi miếng bánh bao cuối cùng, ánh mắt lóe lên một tia tính toán ranh mãnh của kẻ quản sự Đường Công Đức. Lão gõ mạnh bàn tính "cạch" một tiếng: "Được rồi, nể tình bánh bao của Lý Bánh Bao, ta cho ngươi một cơ hội chuộc lỗi để giữ lại số Linh thạch vụn."
Hoàng vội vàng chắp tay, mắt sáng lên đầy hy vọng: "Xin trưởng lão chỉ thị! Việc gì đệ tử cũng... xem xét làm, miễn là không phải gánh nước lên đỉnh núi."
Từ Trưởng Lão cười hắc hắc, nụ cười khiến Hoàng rùng mình nhẹ: "Hiện tại toàn bộ đệ tử nội môn và ngoại môn đều đang điên cuồng luyện tập trên Sân tập Thanh Phong Phái để chuẩn bị cho kỳ Khảo thí võ học ngoại môn sắp tới. Thư viện Thanh Phong Phái (Tàng Thư Các) bỏ hoang đã lâu, bụi bặm bám dày ba tấc, không ai rảnh tay dọn dẹp. Ta phạt ngươi thực hiện Nhiệm vụ quét dọn tàng thư các trong vòng ba ngày. Phải quét sạch từ tầng một lên gác mái tầng ba!"
Nghe đến ba chữ "Tàng Thư Các", Lý Bánh Bao mặt biến sắc, vội kéo áo Hoàng lầm bầm: "Đại sư huynh, không được đâu! Nơi đó lạnh lẽo âm u, chứa đầy sách cổ phủ bụi mốc, lại có tiếng đồn bị ma ám ban đêm..."
Nhưng Hoàng thì hoàn toàn ngược lại. Đầu óc lười biếng của anh đang vận hành với tốc độ cực nhanh để phân tích tình hình.
Tàng Thư Các? Tòa tháp ba tầng hẻo lánh ít người qua lại? Nơi mà các đệ tử cuồng luyện kiếm vĩnh viễn không bao giờ thèm bước chân vào vì chỉ toàn sách lý thuyết đạo pháp nhàm chán?
Đây chẳng phải là thiên đường ngủ nướng năm sao sao! Không có tiếng hò hét tập luyện của đám sư đệ, không có ánh mắt giám sát của Chấp Pháp Đường, lại có không gian yên tĩnh tuyệt đối và vô số những chồng sách da mềm mại có thể xếp lại làm nệm giường! Bụi bặm một chút thì đã sao? Chỉ cần tìm được một góc tối cách âm trên gác mái tầng ba, anh có thể ngủ một giấc thẳng cánh cò bay từ sáng đến tối mà không ai hay biết!
"Đệ tử chấp nhận hình phạt!" Hoàng lập tức đứng thẳng người, chắp tay nhận lệnh với phong thái vô cùng dứt khoát, gương mặt tỏ ra vẻ tragic, cam chịu đầy giả tạo. "Vì sự sạch sẽ của tông môn, đệ tử nguyện chịu khổ chịu cực đi dọn dẹp thư viện!"
Từ Trưởng Lão hơi ngẩn người trước thái độ hợp tác đột ngột của Hoàng. Lão nghi ngờ nhìn thiếu niên lười biếng, nhưng rồi lại nghĩ đến gác mái đầy bụi bặm lạnh giá của Tàng Thư Các, lão tin rằng tên tiểu tử này sẽ sớm biết tay.
"Tốt! Nhận lấy chổi lông gà và lệnh bài công việc." Từ Trưởng Lão ném một chiếc chổi lông gà xơ xác và một tấm thẻ gỗ xám vào người Hoàng. "Ba ngày sau ta sẽ đi kiểm tra. Nếu còn một hạt bụi, hoặc nếu ngươi dám trốn việc ngủ gật... ta sẽ cắt sạch linh thạch vụn của ngươi suốt đời!"
Nói xong, Từ Trưởng Lão hừ lạnh một tiếng, cầm chiếc bánh bao thứ hai trong rổ của Lý Bánh Bao rồi xoay người rời đi, tiếng bàn tính "lách cách" nhỏ dần dưới rặng tre.
"Đại sư huynh, huynh điên rồi sao?" Lý Bánh Bao lo sốt vó, vội vàng áp sát Hoàng. "Nơi đó bụi bặm lắm, huynh lại mắc chứng ngủ rũ, nhỡ đang quét dọn mà ngủ gục ngã từ gác mái tầng ba xuống đất thì sao?"
Hoàng ôm lấy chiếc gối Tuyết Vũ, nở một nụ cười bí hiểm và vô cùng thỏa mãn của kẻ lười biếng vừa tìm được lối thoát: "Bánh Bao à, ngươi vẫn chưa ngộ ra đại đạo vô vi rồi. Bụi bặm chỉ là hư vô, Tàng Thư Các mới là bồng lai tiên cảnh thực sự. Đi thôi, cõng ta đến thư viện nhanh lên, ta buồn ngủ quá rồi..."
"Hả? Lại cõng nữa sao huynh?" Lý Bánh Bao than thở khóc lóc, nhưng vẫn quen tay cúi người xuống để Hoàng leo lên lưng.
Hoàng nhanh chóng gục đầu lên bờ vai mập mạp ấm áp của Lý Bánh Bao, ôm chặt chiếc gối Tuyết Vũ rách góc, nhắm nghiền mắt rơi vào giấc ngủ trung kỳ ngay lập tức. Tiếng ngáy khò khò đều đặn lại vang lên giữa lối đi nhỏ của ngoại viện, nương theo bóng râm của rặng tre già hướng về phía tòa tháp ba tầng u tịch đang sừng sững đợi chờ phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!