Bão Tuyết Đêm Đông, Máu Tim Cứu Thê
Luồng hàn khí lạnh thấu xương rít gào từ phòng ngủ phía đông thổi bay cánh cửa gỗ chính điện, bão tuyết bạo tẩu bùng phát cực hạn.
Cơn bão tuyết không phải là hiện tượng tự nhiên của trời đất biên thùy, mà là thứ dị tượng ma pháp mang theo sức mạnh hủy diệt của Tuyết tộc cổ xưa. Gió rít lên như tiếng vạn con thú dữ gầm rú, cuốn theo những bông tuyết sắc lẹm như lưỡi dao, găm thẳng vào những hàng cột gỗ đã mục rỗng của Vô Cực Thần Điện. Chỉ trong vòng vài hơi thở, toàn bộ khoảng sân gạch xám đã bị bao phủ bởi một lớp băng xanh dày đặc. Những vách tường đất nứt nẻ kêu lên những tiếng rắc rắc đầy rùng rợn dưới sức ép của nhiệt độ đang tụt dốc không phanh.
Tiêu Diệp đứng ở giữa chính điện, lồng ngực phàm nhân của anh thắt lại dữ dội. Cơn gió tuyết vừa thổi qua đã cướp đi toàn bộ hơi ấm ít ỏi trong cơ thể anh. Cánh tay phải – nơi vết thương bị gai độc thung lũng cào rách da từ cuộc chạy trốn trước đó vẫn chưa kịp khép miệng – chợt nhói lên một cơn tê dại buốt rát đến tận xương tủy. Chất độc âm ỉ dưới lớp băng gạc thánh lực như gặp phải chất xúc tác, điên cuồng ăn mòn kinh mạch phàm trần. Chưa kể, mu bàn tay phải bị bỏng lạnh từ đêm cứu Băng Dao lần trước và vết bỏng nóng đỏ rực trên lồng ngực trái do nhiệt lượng của Hỏa Liên hằn sâu dưới lớp áo vải thô màu xanh xám sờn cũ đồng loạt bùng phát. Cả nóng lẫn lạnh, cả tê dại lẫn buốt rát co kéo cơ thể anh, khiến Tiêu Diệp lảo đảo, suýt chút nữa ngã quỵ xuống nền đá xám đã phủ đầy sương giá.
"Phu quân!"
Thanh Uyển từ phòng bên hối hả chạy ra, khuôn mặt dịu dàng thường ngày giờ đây ngập tràn sự hoảng hốt. Nhành cỏ non cài trên mái tóc đen mượt của nàng khẽ lay động, tỏa ra một luồng linh khí xanh lục nhạt. Nàng vươn bàn tay thon thả định nâng đỡ Tiêu Diệp, nhưng luồng hàn khí từ phòng đông dội ra quá mạnh khiến nàng khẽ rùng mình, tà váy xanh lục nhạt lập tức bị phủ một lớp tuyết mỏng.
"Đừng qua đây!" Tiêu Diệp nghiến răng hét lớn, giọng anh run rẩy trong gió lạnh. "Hàn độc của Băng Dao đã hoàn toàn bạo tẩu. Sức mạnh này không phải thứ các nàng có thể chống đỡ lúc này!"
"Nhưng cơ thể phàm nhân của chàng..." Thanh Uyển xót xa nhìn anh. Nàng biết, linh thạch vụn dự trữ của đền hoang đã cạn kiệt hoàn toàn sau cuộc đối chất với Chấp sự Triệu ban chiều, Kết giới Vô Cực đã tạm thời ngưng hoạt động. Giờ đây, ngôi đền hoang phế này hoàn toàn trần trụi trước cơn bão tuyết hủy thiên diệt địa của Tuyết Thần.
Không cam lòng nhìn phu quân chịu khổ, Thanh Uyển cắn chặt môi, quyết định vận hành chút thần lực sinh mệnh yếu ớt còn sót lại trong thần cách rạn nứt của mình. Chiếc lá ngọc Sinh Mệnh Lục Diệp trên cổ tay nàng rực sáng rực rỡ, phóng ra một luồng ánh sáng màu xanh lục dịu nhẹ, hóa thành một tấm chắn mỏng manh nhưng dẻo dai hòng bao bọc lấy phòng ngủ phía đông, ngăn chặn hàn khí lan rộng.
*Rắc!*
Thế nhưng, luồng linh lực thảo mộc của nàng vừa chạm vào ngưỡng cửa phòng đông liền bị đóng băng thành những tinh thể băng vụn nát trong nháy mắt, vỡ vụn thành trăm mảnh nhỏ rơi rụng xuống đất. Thanh Uyển hộc ra một ngụm oán khí, sắc mặt lập tức nhợt nhạt, cơ thể yếu ớt khẽ lảo đảo ngã vào lòng Lôi Phượng vừa chạy đến đỡ.
"Thanh Uyển muội muội!" Lôi Phượng đỡ lấy nàng, đôi gò má cương nghị đầy vẻ bất lực. Nàng siết chặt nửa cây Lôi Thần Thương gãy dùng làm đòn gánh củi, định bộc phát lôi điện chống đỡ, nhưng Tiêu Diệp đã dứt khoát giơ tay ngăn lại.
"Lôi Phượng, dừng tay! Lôi điện của nàng chỉ kích thích hàn khí bạo tẩu dữ dội hơn, khiến thần cách của Băng Dao nứt vỡ nhanh hơn mà thôi. Để ta vào."
Nói rồi, Tiêu Diệp lấy chiếc áo choàng tơ tuyết mỏng manh – món quà đầu tiên Băng Dao dệt tặng anh từ sương giá phàm trần – khoác vội lên đôi vai gầy gò. Chiếc áo choàng mỏng manh ấy là thứ duy nhất giúp anh chống chọi lại cái lạnh thấu xương lúc này. Tay trái anh nắm chặt chiếc Bạch Ngọc La Bàn cổ kính, tay phải run rẩy cầm theo bát canh Tuyết Liên Hoa ngàn năm vừa nấu xong, từng bước dứt khoát bước vào phòng ngủ phía đông đang bị sương mù băng giá che phủ hoàn toàn.
Bước qua ngưỡng cửa gỗ nứt nẻ, Tiêu Diệp như bước vào một thế giới băng hà tàn khốc. Phòng ngủ vốn đơn sơ giờ đây đã biến thành một mê cung băng đá lạnh buốt. Những cột băng nhọn hoắt như răng nanh của dã thú rủ xuống từ trần nhà, sương giá dày đặc đến mức che khuất tầm nhìn quá ba thước. Mỗi bước đi của anh trên nền băng trơn trượt đều vang lên tiếng rắc rắc lạnh người, cái lạnh thấu vào tận xương tủy, khiến hơi thở của anh hóa thành những làn khói trắng dày đặc.
Ở trung tâm căn phòng, trên chiếc giường gỗ đã bị đóng băng hoàn toàn, Băng Dao đang quỳ gục, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực. Mái tóc dài như thác tuyết của nàng xõa tung, phủ đầy sương giá trắng xóa. Đôi mắt xanh lam lạnh lùng thường ngày giờ đây dại đi vì đau đớn, tà váy trắng thô sơ rách nát rách ra từng mảng dưới sức ép của luồng hàn khí bộc phát từ cơ thể nàng. Trên làn da trắng sứ khuynh quốc khuynh thành của nàng, những vết nứt thần cách phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ nhưng rạn nứt sâu sắc, đang điên cuồng lan rộng từ cổ xuống đến cánh tay.
"Tránh... tránh ra..." Băng Dao run rẩy thốt lên, giọng nói của nàng yếu ớt nhưng lạnh buốt như băng đá va vào nhau. "Phàm nhân ngu ngốc... mau cút đi... Bổn thần... sẽ đóng băng toàn bộ nơi này..."
"Ta không cút." Tiêu Diệp điềm tĩnh đáp, bước chân phàm nhân của anh vẫn không hề dừng lại dù đôi chân đi giày cỏ đã bị lạnh buốt đến mất đi cảm giác. "Ta là phu quân của nàng. Nàng có đóng băng cả thế giới này, ta cũng sẽ đứng ở đây ôm lấy nàng."
"Ngươi... ngươi sẽ chết... Thể xác phàm nhân của ngươi... không chịu nổi đâu..." Đôi mắt Băng Dao ngập tràn sự tuyệt vọng và đau xót. Nàng muốn đẩy anh ra, nhưng cơ thể rạn nứt của nàng đang chịu sự tàn phá cực độ của ma độc phản phệ, khiến nàng không thể di chuyển nổi một ngón tay.
Tiêu Diệp bước đến sát mép giường băng, đặt bát canh Tuyết Liên Hoa đang bắt đầu đóng váng băng lên chiếc bàn gỗ cạnh giường. Không một chút do dự, anh trèo lên giường băng, vươn hai cánh tay phàm nhân ôm chặt lấy cơ thể đang đóng băng của Băng Dao từ phía sau.
*Oanh!*
Một luồng hàn khí cực độ dội thẳng vào lồng ngực Tiêu Diệp khi anh chạm vào người nàng. Cái lạnh buốt rát lập tức kích thích vết thương bỏng nóng đỏ rực trên ngực trái của anh từ tập 5 bùng phát dữ dội. Hai cảm giác cực hạn nóng và lạnh va chạm ngay tại tử huyệt lồng ngực trái, đau đớn đến mức khiến Tiêu Diệp hộc ra một ngụm máu tươi ngay trên bờ vai lạnh giá của Băng Dao. Thế nhưng, vòng tay anh không hề lỏng đi, ngược lại càng siết chặt hơn, dùng chính thân nhiệt phàm nhân ít ỏi của mình để sưởi ấm cho cơ thể đang đông cứng của nàng.
"Ấm áp..." Băng Dao khẽ run lên. Hơi ấm từ lồng ngực Tiêu Diệp truyền qua lớp áo choàng tơ tuyết mỏng manh, tựa như một dòng suối ấm áp chảy vào tâm hồn đang cô độc và tuyệt vọng của nàng. Lòng tự tôn kiêu ngạo của một Tuyết Thần tối cao bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn trước sự kiên định bảo vệ của một phàm nhân yếu ớt.
"Phu quân... tại sao chàng lại ngốc như vậy..." Những giọt nước mắt lăn dài trên má nàng, nhưng chưa kịp rơi xuống đã bị đóng thành những hạt ngọc băng lấp lánh.
"Bởi vì nàng là thê tử của ta," Tiêu Diệp thì thầm bên tai nàng, giọng anh đã yếu ớt đi nhiều. Anh nhìn thấy rõ ràng qua Bạch Ngọc Nhãn, dòng chảy ma lực âm hàn trong người Băng Dao đang bạo tẩu hỗn loạn, kinh mạch thần cách của nàng sắp bị đóng băng hoàn toàn. Canh Tuyết Liên Hoa thông thường không còn đủ sức áp chế cơn bão hàn độc bạo tẩu này nữa rồi.
Đứng trước ranh giới sinh tử của thê tử, Tiêu Diệp đưa ra quyết định quyết đoán. Anh biết, chỉ có huyết mạch trung hòa đặc thù của dòng họ gác đền Tiêu gia mới không bị năng lượng thần minh bài xích, mới có thể tịnh hóa hoàn toàn ma độc phản phệ.
Anh buông nhẹ một tay, run rẩy mở hộp gỗ trầm hương chứa bộ châm cứu bằng bạc đặt trên đầu giường. Cánh tay phải bị gai độc cào rách da rỉ máu của anh run lên bần bật, nhưng đôi mắt anh vẫn cực kỳ kiên định. Anh chọn ra cây kim bạc dài nhất, sắc bén nhất.
"Băng Dao, tin ta."
Tiêu Diệp lẩm nhẩm câu chân ngôn tịnh tâm phàm trần để giữ đầu óc tỉnh táo, rồi hướng mũi kim bạc thẳng vào lồng ngực trái của mình – ngay tại vị trí tim phu quân, nơi huyết mạch trung hòa thuần khiết nhất đang chảy.
*Phập!*
Tiêu Diệp tự đâm kim bạc sâu vào ngực trái rỉ máu tim. Một cơn đau đớn dữ dội, xé rách tâm can bùng phát từ lồng ngực truyền thẳng lên đại não. Toàn thân anh co rúm lại, gương mặt gầy gò nhợt nhạt đi trong nháy mắt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm rồi lập tức đóng thành một lớp băng mỏng trên trán. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi để không phát ra tiếng rên rỉ làm thê tử lo lắng.
Anh từ từ rút kim bạc ra. Theo thân kim bạc, ba giọt máu tim nguyên chất mang theo hào quang hoàng kim nhạt rỉ ra, tỏa ra một luồng nhiệt lượng trung hòa vô cùng ấm áp, xua tan cái lạnh xung quanh giường băng.
Tiêu Diệp dùng chút sức tàn cuối cùng, nhỏ chính xác ba giọt máu tim hoàng kim nhạt vào bát canh Tuyết Liên Hoa đang bốc hơi lạnh. Ngay khi giọt máu rơi vào, bát canh thuốc lập tức rực sáng lên một luồng hào quang ấm áp dịu nhẹ, toàn bộ váng băng trên bề mặt tan chảy hoàn toàn, tỏa ra mùi hương thảo mộc thanh khiết tột cùng.
Anh bưng bát canh thuốc bằng đôi bàn tay run rẩy không còn chút lực, đưa lên miệng Băng Dao: "Uống đi... thiếp yêu..."
Băng Dao nhìn vệt máu đỏ tươi đang loang lổ trên ngực áo xanh xám của Tiêu Diệp, nhìn vết sẹo rỉ máu đầu tiên trên ngực anh đang không ngừng rỉ ra những giọt máu đỏ thẫm, tim nàng như bị vạn tiễn xuyên tâm. Sự kiêu ngạo lạnh lùng của Tuyết Thần hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự xót xa và tình yêu sâu đậm dâng trào tột cùng. Chỉ số Nhân Tính Hóa Chi Số của nàng trong nháy mắt bứt phá, tăng thẳng lên mốc 10%.
Nàng không màng đến thân phận thần minh, há miệng uống cạn bát canh thuốc mang theo máu tim của phu quân.
*Oanh!*
Dòng dược thiện ấm áp mang theo huyết mạch trung hòa đặc thù vừa trôi xuống cổ họng Băng Dao liền hóa thành một luồng tịnh hóa tột cùng, điên cuồng càn quét khắp các kinh mạch rạn nứt của nàng. Hàn độc bạo tẩu gặp phải huyết mạch trung hòa liền như tuyết gặp mặt trời ngày xuân, nhanh chóng bị áp chế và thu hồi lại vào cơ thể nàng một cách dịu mát.
Những vết nứt xanh lam rực rỡ trên làn da nàng từ từ khép lại, khôi phục lại vẻ mịn màng trắng sứ khuynh quốc khuynh thành. Luồng bão tuyết ma pháp gầm rú ngoài sân đền bỗng chốc tắt ngấm, gió lạnh ngừng thổi, băng giá trên vách tường đất thần điện bắt đầu tan chảy thành những giọt nước nhỏ tí tách rơi rụng xuống thềm đá.
Băng Dao khôi phục hoàn toàn ý thức ấm áp, đôi mắt xanh lam ngập tràn lệ nhìn Tiêu Diệp: "Phu quân... chàng..."
Thế nhưng, lời chưa kịp dứt, cơ thể Tiêu Diệp đã hoàn toàn mất đi lực lượng nâng đỡ. Việc mất đi một lượng lớn máu tim nguyên chất cùng sự tàn phá của cái lạnh cực hạn đã vượt quá giới hạn chịu đựng của thể xác phàm nhân vô tu vi của anh. Thọ thọ mệnh phàm nhân của anh bị suy giảm trầm trọng trong nháy mắt, khiến vài sợi tóc mai của thiếu niên 21 tuổi bỗng chốc điểm sương trắng xóa.
Tiêu Diệp kiệt sức ngã quỵ ngay lồng ngực nàng, hơi thở yếu ớt rỉ máu không ngừng từ vết thương ngực trái chưa kịp băng bó. Đôi mắt anh khép chặt, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu, bàn tay trái buông thõng xuống mép giường băng.
"Phu quân! Chàng đừng dọa thiếp! Mau tỉnh lại đi!" Băng Dao hoảng hốt ôm chặt lấy cơ thể lạnh ngắt đang rỉ máu của anh vào lòng, tiếng khóc nghẹn ngào xót xa của nàng vang vọng khắp căn phòng hoang phế.
Đúng lúc này, chiếc Bạch Ngọc La Bàn giắt bên hông Tiêu Diệp bỗng chốc rung động dữ dội. Từ tâm ngọc trắng, một giọt máu tươi phàm nhân của anh thấm sâu vào các vòng xoay ký tự cổ tự rỉ máu đỏ tươi rực rỡ. Một sợi tơ hồng liên kết sinh mệnh khế ước phu thê trăm đời bỗng chốc hiện hình, phát ra hào quang hoàng kim nhạt rực sáng, quấn chặt lấy ngực trái của Tiêu Diệp và liên kết thẳng vào tim của Băng Dao, tỏa ra hơi ấm thần bí bảo hộ linh hồn anh khỏi tan biến vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!