Kết Giới Phi Vũ Lực, Giáo Binh Tháo Chạy
Đàn rết độc mang theo sát khí ăn mòn sinh mệnh lực phàm nhân rít gào lao thẳng về phía lồng ngực trái đang bị bỏng rát của Tiêu Diệp, tử huyệt nguy kịch cận kề trong nháy mắt. Luồng khí tím đen tanh tưởi cuộn xoáy như muốn xé rách lớp áo vải thô màu xanh xám sờn cũ, ép thẳng vào vết sẹo bỏng nóng rực còn chưa khép miệng từ đêm trước.
"Phu quân! Cẩn thận!"
Thanh Uyển khẽ biến sắc, đôi mắt dịu dàng thường ngày giờ đây ngập tràn sự hoảng hốt. Không màng đến thần cách đang rạn nứt sâu sắc, nàng vươn bàn tay thon thả mang theo hương thơm thảo mộc thanh khiết, chiếc lá ngọc Sinh Mệnh Lục Diệp trên cổ tay nàng bỗng chốc rực sáng xanh lục. Luồng linh khí sinh mệnh thuần khiết hóa thành một tấm chắn mỏng manh nhưng dẻo dai, chắn ngay trước lồng ngực Tiêu Diệp.
*Xèo xèo xèo!*
Đàn rết độc va chạm vào tấm chắn xanh lục, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn rồi tan chảy thành làn khói đen. Tuy nhiên, tu vi của Cổ Độc Nhân đã đạt tới Luyện Khí cảnh ngũ tầng, oán khí từ chiếc hũ đất nung quá mạnh mẽ. Tấm chắn của Thanh Uyển rạn nứt dưới sức ép, sắc mặt nàng lập tức nhợt nhạt, cơ thể yếu ớt khẽ lảo đảo.
Tiêu Diệp tuy là phàm nhân vô tu vi, nhưng đầu óc anh tỉnh táo hơn bất kỳ ai. Cánh tay phải của anh – nơi vết thương bị gai độc cào rách da rỉ máu từ thung lũng vẫn đang quấn băng gạc thánh lực – chợt nhói lên một cơn tê dại buốt rát. Anh nghiến chặt răng, chịu đựng cơn đau, bàn tay trái nhanh như chớp giật xoay nhẹ chiếc Bạch Ngọc La Bàn cổ kính giắt bên hông.
"Ngự khí trận nhãn, chuyển!"
Tiêu Diệp thầm niệm khẩu quyết. Bạch Ngọc Nhãn của anh kích hoạt, nhìn thấy rõ ràng luồng oán khí điều khiển đàn rết độc thực chất được liên kết bằng một sợi tơ ma lực vô hình dẫn thẳng đến chiếc hũ đất nung trên tay Cổ Độc Nhân. Anh không chọn cách đối đầu trực diện với đàn rết, mà dùng la bàn ngọc trắng điều phối luồng gió cát tự nhiên của hoang mạc Vân Sa, tạo ra một cơn lốc xoáy nhỏ cuốn thẳng vào tay lão đạo sĩ tà ác.
*Bùm!*
Cơn lốc cát bụi bất ngờ bùng phát dưới chân Cổ Độc Nhân, hất văng chiếc hũ đất nung khỏi tay gã. Chiếc hũ rơi xuống thềm đá giếng cổ, vỡ tan tành. Đàn rết độc mất đi oán khí điều khiển lập tức bạo tẩu, quay ngược lại cắn xé toán gia nhân của Trương Bá Thiên khiến chúng rống lên thảm thiết.
"Ách! Tà pháp của ta!" Cổ Độc Nhân hộc ra một ngụm máu đen, thần hồn bị phản phệ dữ dội. Gã gù lưng run rẩy, nhận ra đại thế đã mất, lập tức vung ra một làn khói độc che mắt rồi kéo Trương Bá Thiên tháo chạy nhục nhã vào đám đông.
"Diệp huynh! Đệ đã bắt giữ toàn bộ gia nhân của chúng!" A Lang dẫn đầu đội dân binh tự vệ rầm rập xông lên, khống chế những kẻ hôi của. Dân trấn Vân Sa chứng kiến nguồn nước giếng cổ đã trong vắt trở lại, lại thấy đứa con nhỏ của Vương tẩu khỏe mạnh bình an, lập tức quỳ sụp xuống dập đầu lạy tạ Tiêu Diệp như thần y cứu thế.
Tiêu Diệp nuốt ngược ngụm máu tanh đang dâng lên cổ họng, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh thường nhật. Anh đỡ Thanh Uyển đang suy kiệt đứng vững, khẽ nói với A Lang: "A Lang, giao Trương gia cho dân trấn xử lý. Ta phải đưa Thanh Uyển trở về đền hoang tĩnh dưỡng ngay lập tức."
Nói rồi, anh cùng Thanh Uyển hối hả rời khỏi quảng trường náo nhiệt, men theo con đường mòn dốc đứng của núi Vô Cực để trở về thần điện.
***
Vừa đặt chân đến cổng Vô Cực Thần Điện hoang phế, Tiêu Diệp đã cảm nhận được bầu không khí không hề bình yên.
*Gâu! Gâu!*
Đại Hoàng – chú chó vàng già nua thường ngày vẫn lười biếng nằm ở bậc thềm chính điện – giờ đây đang đứng thẳng dậy, đôi tai cụp xuống khẽ vểnh lên, sủa dồn dập về phía con đường độc đạo dẫn lên sườn núi phía nam. Trên bầu trời sương mù xám xịt, chú quạ đen Tiểu Hắc cũng bay lượn vòng tròn, phát ra những tiếng kêu báo động chói tai.
"Có kẻ đang kéo lên núi. Số lượng rất đông, mang theo sát khí nặng nề," Băng Dao bước ra từ phòng ngủ phía đông, tà váy trắng thô sơ khẽ lay động. Đôi mắt xanh lam lạnh lùng của Tuyết Thần lướt qua vết thương rách da đang rỉ máu trên cánh tay phải của Tiêu Diệp, chân mày nàng khẽ nhíu lại đầy lo lắng.
"Là Chấp sự Triệu của Giáo khu địa phương," Tiêu Diệp trầm giọng, bàn tay trái khẽ gõ nhẹ lên Bạch Ngọc La Bàn để phân tích dòng chảy ma lực đang áp sát sườn núi. "Gã tức giận vì mưu kế đầu độc giếng cổ của Trương Bá Thiên bị ta vạch trần, lập tức mượn danh nghĩa truy lùng dị giáo đồ để dẫn năm mươi Giáo binh trang bị giáp nhẹ lên núi lục soát đền hoang."
"Lũ kiến cỏ hống hách! Để ta dùng lôi điện thiêu rụi chúng!" Lôi Phượng đứng bên cạnh bệ thờ, tay siết chặt cây Lôi Thần Thương gãy rỉ sét dùng làm đòn gánh củi, đôi gò má cương nghị đỏ rực vì phẫn nộ.
"Không được!" Tiêu Diệp dứt khoát ngăn cản. "Thần cách của các nàng đều đang rạn nứt sâu sắc. Nếu bộc phát thần lực chiến đấu dã ngoại, la bàn tầm long của Giáo hội trung ương sẽ lập tức phát hiện ra vị trí của các nàng. Hãy nghe ta, tất cả ẩn nấp vào phòng ngủ ngay lập tức!"
Thanh Uyển yếu ớt nắm lấy vạt áo thô của anh: "Nhưng phu quân... chàng chỉ là phàm nhân vô tu vi, làm sao đối phó với năm mươi Giáo binh có thánh lực?"
Tiêu Diệp mỉm cười dịu dàng, đặt bàn tay quấn băng gạc lên tay nàng sưởi ấm: "Đền hoang này là nhà của chúng ta. Ta là phu gác đền, có quy tắc của gác đền bảo vệ. Tin ta."
Anh nhanh chóng lấy ra ba tấm Bùa ẩn khí của Huyền Cơ Tử, dán chặt lên khung cửa gỗ phòng ngủ của các thê tử. Lá bùa chu sa rực sáng đỏ nhạt một giây rồi ẩn hoàn toàn vào thớ gỗ, triệt tiêu hoàn toàn mọi khí tức rò rỉ từ thần cách của bốn cô gái.
Vừa hoàn thành, tiếng bước chân rầm rập và tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng đã vang lên ngoài sân đền. Cánh cổng gỗ nát của Vô Cực Thần Điện bị một lực lượng thô bạo đá bay, đổ sập xuống nền đá xám bụi bặm.
"Tiêu Diệp! Phu gác đền nghèo hèn! Ngươi dám tàng trữ dị giáo đồ, phá hoại thiên quy, mau bước ra chịu chết!"
Chấp sự Triệu dẫn đầu năm mươi Giáo binh trang bị đầy đủ giáp nhẹ bước vào sân đền. Gương mặt gầy gò mặt dơi tai chuột của gã vặn vẹo đầy vẻ hống hách và tàn nhẫn. Tay gã cầm thanh roi da thánh lực ngâm nước thánh phát ra ánh sáng vàng nhạt đầy sát khí, sẵn sàng quất nát da thịt bất kỳ phàm nhân nào cản đường.
Tiêu Diệp điềm tĩnh đứng một mình trước bệ thờ chính điện, bóng dáng gầy gò mặc áo vải thô xanh xám sờn cũ của anh trông vô cùng nhỏ bé trước hàng ngũ Giáo binh giáp bạc rực sáng. Nhưng đôi mắt anh sâu thẳm, phản chiếu sự thông tuệ vượt qua vạn trượng hồng trần.
"Chấp sự Triệu," Tiêu Diệp trầm giọng, ngón tay phàm nhân gõ nhẹ lên la bàn ngọc trắng hằng ngày. "Nơi đây là Vô Cực Thần Điện – ngôi đền thờ cổ kính được bảo hộ bởi luật pháp phàm nhân biên cảnh từ trăm năm trước. Ngươi dẫn theo quân lính thô bạo đập phá cổng đền, không sợ phạm vào thiên quy phàm trần sao?"
"Thiên quy phàm trần?" Chấp sự Triệu cười sằng sặc đầy khinh bỉ. "Ở vùng biên cảnh Vân Sa này, ý chí của Thánh Điện Phán Quyết chính là thiên quy tối cao! Ngươi dùng tà thuật giải độc giếng cổ dưới trấn, vạch trần ác bá Trương gia, rõ ràng là có đồng bọn dị giáo trợ giúp. Mau giao bốn cô gái lạ mặt đang ẩn náu trong đền ra đây, nếu không ta sẽ dùng roi da thánh lực này lột da ngươi!"
Nói rồi, Chấp sự Triệu nổi giận lôi đình, vung mạnh thanh roi da thánh lực quất thẳng vào lồng ngực trái đang bị bỏng rát của Tiêu Diệp. Đường roi mang theo thánh lực quang minh rít gió gào rú, hứa hẹn sẽ xé rách lồng ngực phàm nhân của anh trong nháy mắt.
Bên trong phòng ngủ dán bùa, Băng Dao và Lôi Phượng nín thở nhìn qua khe cửa gỗ nứt, tim họ thắt lại vì lo lắng cho phu quân phàm nhân đang đứng một mình chịu đòn.
Nhưng Tiêu Diệp không hề né tránh. Anh nhắm mắt, ngón tay gõ mạnh lên tâm Bạch Ngọc La Bàn đặt tại bệ thờ trận nhãn.
*Oanh!*
Ngay khi đầu roi da thánh lực vừa bước vào phạm vi mười trượng xung quanh bệ thờ chính điện, một màn sương mỏng màu hoàng kim nhạt bỗng chốc bùng phát từ nền đá xám. Quy tắc phi vũ lực kết giới của Kết giới Vô Cực được kích hoạt hoàn toàn.
*Xèo!*
Luồng thánh lực quang minh rực sáng trên roi da của Chấp sự Triệu lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn lực đạo, tắt ngấm như ngọn lửa gặp nước đá. Thanh roi da mềm nhũn ra, rơi rụng xuống đất cát bụi như một con rắn chết, không thể chạm đến một thớ vải áo thô của Tiêu Diệp.
"Cái gì?!" Chấp sự Triệu chấn động tâm thần. Gã cố gắng vận hành tu vi Luyện Khí cảnh tứ tầng của mình, nhưng kinh mạch bỗng chốc trống rỗng, toàn bộ linh lực thánh lực bị quy tắc tuyệt đối của kết giới ức chế hoàn toàn. Gã đứng chôn chân tại chỗ, khuôn mặt dơi tai chuột đầy vẻ hoang mang sợ hãi.
"Lính đâu! Bắn tên lửa! Thiêu rụi ngôi đền hoang phế này cho ta!" Chấp sự Triệu gào lên điên cuồng.
Mười Giáo binh phía sau lập tức giương cung phàm trần, kéo căng dây cung lắp tên lửa hướng thẳng vào mái ngói chính điện. Nhưng khi chúng vừa kéo căng dây cung, quy tắc phi vũ lực kết giới lại vận hành.
*Rắc rắc... rắc rắc...*
Toàn bộ dây cung bằng gân thú bỗng chốc rỉ sét mục rữa, gãy đôi trong tay Giáo binh. Những mũi tên sắt rèn chưa kịp bắn ra đã mục nát thành tro bụi đen ngòm rơi rụng xuống đất thềm đá.
"Đây... đây là tà thuật gì?" Đội quân Giáo binh hoảng loạn lùi lại ba bước, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi nhìn phu gác đền nghèo đang đứng ung dung gõ ngón tay lên la bàn ngọc.
Tiêu Diệp từ tốn lấy ra một cuộn da dê ố vàng cổ kính từ trong rương gỗ bệ thờ – sắc lệnh gác đền cũ của Tiêu Thiết Sơn để lại. Anh giơ cao cuộn da dê trước mặt Chấp sự Triệu, giọng nói lạnh lùng đanh thép vang vọng khắp sân đền:
"Chấp sự Triệu, nhìn kỹ đi! Đây là sắc lệnh bảo hộ đền thờ tổ tiên phàm nhân do chính vương triều phàm giới ban tặng từ trăm năm trước, được đóng dấu ấn ký của Thần quan Thiên đình cũ. Vô Cực Thần Điện là vùng đất cấm kỵ phi vũ lực tuyệt đối, bất kỳ ai mang sát khí bước vào đây đều bị tước đoạt toàn bộ sức mạnh chiến đấu."
Tiêu Diệp tiến lên một bước, ánh mắt thâm trầm sắc bén khóa chặt lấy Chấp sự Triệu đang run rẩy:
"Hôm nay, ta vừa cứu sống vạn dân dưới trấn Vân Sa khỏi dịch độc cổ trùng. Người dân dưới chân núi đang tôn kính đền hoang này như thánh địa cứu thế. Nếu ngươi dùng vũ lực đập phá đền thờ tổ tiên phàm nhân không có sắc lệnh phán quyết từ trung ương, ta sẽ bảo A Lang dẫn đầu vạn dân nổi dậy bạo động thuế, tuyệt đối không nộp một viên linh thạch vụn nào cho Giáo khu của ngươi nữa!"
"Ngươi... ngươi dám đe dọa ta bằng lũ kiến cỏ phàm nhân?" Chấp sự Triệu run giọng, trán rịn đầy mồ hôi lạnh.
Gã hiểu rõ, Đại Giám Mục Tào Ngột cực kỳ coi trọng nguồn thuế linh thạch vụn biên cảnh hằng năm để dâng công lên trung ương. Nếu vì hành động lục soát thô bạo của gã mà dẫn đến bạo động thuế của vạn dân phàm nhân, Tào Ngột chắc chắn sẽ lột da gã trước khi gã kịp lập công.
"Rút quân! Mau rút quân cho ta!"
Chấp sự Triệu cắn răng nghiến lợi gào lên đầy nhục nhã. Gã quay phắt cơ thể gầy gò, dẫn đầu năm mươi Giáo binh tháo chạy nhục nhã xuống núi Vô Cực, để lại một làn cát bụi bay đầy trời ngoài cổng đền đổ nát.
***
Khi tiếng bước chân kỵ binh hoàn toàn biến mất dưới chân núi, Tiêu Diệp bỗng lảo đảo, một ngụm máu tươi rỉ ra từ khóe môi anh.
Để duy trì hoạt động của Kết giới Vô Cực suốt cuộc đối chất căng thẳng vừa rồi, anh đã phải tiêu hao mười viên linh thạch vụn tích lũy cuối cùng trong chiếc Túi trữ vật cũ – nguồn tài nguyên eo hẹp hằng ngày để mua nhu yếu phẩm cho gia đình hậu cung.
"Phu quân!"
Bốn cánh cửa phòng ngủ đồng loạt mở tung. Băng Dao, Hỏa Liên, Lôi Phượng và Thanh Uyển hối hả lao ra sân đền, vây quanh lấy cơ thể đang run rẩy của Tiêu Diệp. Đôi mắt phượng của Hỏa Liên đỏ hoe, Thanh Uyển vội vã đỡ lấy anh, dùng chút linh lực thảo mộc nhẹ nhàng xoa dịu vết thương rách da đang rỉ máu trên cánh tay phải của anh.
"Thiếp xin lỗi... đều tại chúng thiếp yếu ớt, khiến phu quân phàm nhân phải mạo hiểm mạng sống bảo vệ," Băng Dao cúi đầu, tà váy trắng khẽ run rẩy, đôi gò má thanh tú xuất hiện sự tự trách và đau xót tột cùng.
Tiêu Diệp khẽ lắc đầu, nở nụ cười điềm tĩnh thường nhật: "Ta không sao... chỉ cần các nàng an toàn..."
Nhưng lời chưa nói hết, một luồng hàn khí lạnh thấu xương bất ngờ bùng phát từ phòng ngủ phía đông của Băng Dao. Do tâm lý kích động phẫn nộ dồn nén suốt cuộc lục soát thô bạo vừa rồi, hàn độc rạn nứt trong người Tuyết Thần bắt đầu bộc bão tuyết bạo tẩu dữ dội, đe dọa đóng băng toàn bộ đỉnh núi Vô Cực ngay trong đêm đông lạnh giá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!