Mưu Độc Giếng Cổ, Thần Y Xuống Núi
Tiếng chuông báo động từ dưới thị trấn Vân Sa vọng lên dồn dập, xé toạc màn sương sớm lạnh giá của núi Vô Cực. Tiếng đồng ngân vang rền rĩ, mang theo một nỗi kinh hoàng vô hình dội thẳng vào chính điện Vô Cực Thần Điện hoang phế.
Tiêu Diệp đứng giữa phòng khách, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Khí lạnh từ cửa sổ lùa vào phảng phất mùi khói củi tuyết tùng ngún khói từ lò sưởi đêm qua, nhưng không thể xua đi bầu không khí căng thẳng đang bao trùm. Trên bức tường gỗ phía sau anh, vệt sém đen nhỏ – dấu vết do tia sét bạo tẩu của Lôi Phượng đánh trúng lúc tỉnh dậy – vẫn còn vương mùi khét nhẹ, như một lời nhắc nhở đầy ngượng ngùng về sức mạnh hủy diệt của các cựu thần.
"Tiếng chuông này... là báo động cấp bách nhất của trấn Vân Sa," Tiêu Diệp lầm bầm, ngón tay phàm trần khẽ gõ nhẹ lên bề mặt chiếc Bạch Ngọc La Bàn gia truyền giắt bên hông.
Mỗi nhịp gõ của anh lại khẽ chạm vào vết bỏng lạnh rách da rỉ máu trên mu bàn tay phải – vết thương từ đêm cứu Băng Dao vẫn chưa chịu khép miệng dưới khí hậu khắc nghiệt của biên cảnh. Chưa kể, lồng ngực trái của anh cũng nhói lên một cơn rát buốt, nơi vết bỏng nóng đỏ rực do nhiệt lượng bạo tẩu của Hỏa Liên đêm trước vẫn còn hằn sâu dưới lớp áo vải thô màu xanh xám sờn cũ. Cơ thể phàm nhân vô tu vi của anh đang phải gánh chịu những tổn thương nặng nề sau hai lần dùng huyết mạch và thân xác để che chở cho các thê tử.
"Phu quân..."
Một giọng nói dịu dàng như nước chảy khẽ vang lên. Thanh Uyển bước đến bên cạnh anh, đôi mắt hiền từ tràn đầy sự lo lắng. Nàng vươn bàn tay thon thả mang theo hương thơm thảo mộc thanh khiết, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay phải đang run nhẹ của Tiêu Diệp. Nhành cỏ non cài trên mái tóc đen mượt của nàng khẽ lay động, tỏa ra một luồng linh khí xanh lục nhạt dịu mát, xoa dịu phần nào cảm giác tê dại do tia chớp của Lôi Phượng để lại trên cổ anh.
"Để thiếp băng bó lại vết thương cho chàng. Thể xác phàm nhân của chàng không thể chịu đựng thêm bất kỳ chấn động nào nữa đâu."
Bên cạnh giường gỗ, Lôi Phượng đang ngồi ôm nửa cây Lôi Thần Thương gãy loang lổ rỉ sét. Nữ chiến thần cương nghị nay lại cúi đầu, đôi gò má săn chắc đỏ ửng lên đầy bối rối. Nàng nhìn vệt sém đen trên tường, rồi lại nhìn vết thương trên cổ Tiêu Diệp, giọng nói uy nghiêm thường ngày bỗng chốc nhỏ lại:
"Bổn thần... ta thực sự không cố ý làm thương tổn ngươi. Nếu không có câu chân ngôn tịnh tâm của ngươi lúc đó, lôi độc trong người ta đã bộc phát thiêu rụi cả gian phòng này rồi."
"Lôi Phượng tỷ muội đừng tự trách," Băng Dao từ trong phòng ngủ phía đông bước ra, tà váy trắng thô sơ rách nát khẽ lay động theo gót chân tuyết. Đôi mắt xanh lam lạnh lùng của Tuyết Thần lướt qua vết bỏng lạnh trên tay Tiêu Diệp, khẽ mím chặt môi, che giấu một sự xót xa thầm kín. "Phu quân của chúng ta... vốn là một kẻ bướng bỉnh như vậy. Chàng ấy thà tự làm đau bản thân còn hơn để chúng ta phải chịu tổn thương."
"Hừ, biết thế thì lần sau các tỷ đừng có bạo tẩu năng lượng bừa bãi nữa!" Hỏa Liên khoác chiếc áo choàng đỏ sờn cũ bước ra, bĩu môi đầy bướng bỉnh nhưng ánh mắt phượng lại không rời khỏi lồng ngực Tiêu Diệp, nơi nàng biết ngọn lửa của mình đã để lại một vết sẹo bỏng rát. "Để ta nhóm bếp lò sưởi ấm đền, phu quân vừa mới tỉnh dậy, không thể để nhiễm lạnh thêm."
Tiêu Diệp nhìn bốn vị thê tử vây quanh, lòng dâng lên một luồng ấm áp kỳ lạ. Khế ước trăm đời rỉ máu trên la bàn ngọc trắng đang khẽ rung động, kết nối linh hồn phàm nhân của anh với bốn cựu nữ thần sa ngã thành một thể thống nhất. Nhưng niềm vui sum họp chưa kịp trọn vẹn thì tiếng bước chân hối hả từ thềm đá ngoài cổng đền đã cắt ngang.
"Diệp huynh! Diệp huynh cứu mạng!"
A Lang, người huynh đệ thợ săn tốt nhất của anh ở trấn Vân Sa, thở hổn hển lao vào chính điện. Gương mặt ngăm đen vì sương gió hoang mạc của gã giờ đây tái nhợt, chiếc cung gỗ sồi đeo sau lưng lệch sang một bên, mồ hôi đầm đìa dù trời đông lạnh giá.
"Có chuyện gì vậy, A Lang? Bình tĩnh nói," Tiêu Diệp bước nhanh tới, đỡ lấy bả vai run rẩy của gã thợ săn.
"Dưới trấn... dưới trấn xảy ra đại họa rồi!" A Lang nuốt nước bọt khan, giọng run rẩy. "Giếng nước cổ của trấn – nguồn nước ngọt duy nhất nuôi sống vạn dân – bỗng nhiên biến thành một màu đen ngòm, bốc mùi hôi thối tà ác. Chỉ trong một đêm, hơn nửa dân trấn uống nước giếng đều ngã bệnh. Họ nôn ra thứ dịch đen đầy độc trùng, da thịt thối rữa rách nát, rên rỉ đau đớn khắp quảng trường!"
Thanh Uyển nghe vậy, sắc mặt khẽ biến đổi: "Nôn ra dịch đen, thối rữa da thịt? Đây không phải dịch bệnh phàm trần, đây là tà độc ma đạo ăn mòn sinh mệnh lực!"
A Lang gật đầu lia lịa, ánh mắt đầy phẫn nộ: "Đúng vậy! Nhưng đáng hận nhất là ác bá Trương Bá Thiên! Gã cấu kết với một lão đạo sĩ tà ác tên là Cổ Độc Nhân vừa mới đến trấn. Chúng rêu rao khắp nơi rằng Vô Cực Thần Điện chứa chấp tà ma ngoại đạo, oán khí của cựu thần sa ngã đã ám vào mạch nước ngầm núi Vô Cực để trừng phạt dân trấn! Giờ đây, hàng trăm dân chúng cuồng tín đang bị chúng kích động, cầm cuốc xẻng và đuốc dầu bao vây giếng cổ, đòi kéo lên núi thiêu rụi thần điện và hỏa thiêu Diệp huynh để tịnh hóa tai ương!"
"Cái gì? Lũ phàm nhân ngu xuẩn!" Lôi Phượng nổi giận lôi đình, lôi quang màu tím nhạt lại muốn bùng phát quanh cơ thể săn chắc. Nàng siết chặt cây thương gãy rỉ sét: "Để ta xuống núi, dùng lôi đình đánh nát đầu gã ác bá kia!"
"Không được!" Tiêu Diệp dứt khoát giơ tay ngăn cản. Đôi mắt anh thâm trầm, ngón tay gõ nhẹ lên la bàn ngọc trắng để phân tích tình hình. "Nàng vừa mới ổn định lôi độc, nếu xuống núi bộc phát thần lực trước mặt vạn dân, la bàn tầm long của Chấp sự Triệu ở Giáo khu địa phương sẽ lập tức định vị được khí tức của nàng. Lúc đó, đền hoang này sẽ bị quân đội bao vây hoàn toàn. Hơn nữa, dân chúng chỉ bị lợi dụng bởi lòng tham của Trương Bá Thiên và tà pháp của Cổ Độc Nhân."
Anh quay sang nhìn Thanh Uyển, ánh mắt đầy sự tin tưởng: "Thanh Uyển, nàng am hiểu y lý sinh mệnh, có thể cùng ta xuống núi phối chế thuốc tịnh hóa nguồn nước không?"
Thanh Uyển dịu dàng cúi đầu, đôi mắt nhu hòa đầy vẻ kiên định: "Thiếp nguyện đi cùng chàng. Sinh mệnh lực của thiếp tuy bị phong ấn, nhưng vẫn đủ để tịnh hóa độc tố ma đạo cấp thấp."
"Băng Dao, Hỏa Liên, hai nàng ở lại đền hoang canh giữ bệ thờ trận nhãn và chăm sóc Lôi Phượng. Tuyệt đối không được ra ngoài kết giới Vô Cực," Tiêu Diệp dặn dò chu đáo, rồi quay sang Tiểu Vũ đang đứng canh cổng. "Tiểu Vũ, con ở lại đền, khóa chặt cổng sau, dắt Đại Hoàng cảnh giới nghiêm ngặt."
"Sư phụ yên tâm, con quyết không để ai đột nhập!" Cậu bé mười hai tuổi nắm chặt cây chổi tre, ánh mắt đầy sự trung thành tuyệt đối.
Tiêu Diệp siết chặt chiếc Bạch Ngọc La Bàn giắt bên hông, khoác lên mình chiếc áo vải thô màu xanh xám sờn cũ, cùng Thanh Uyển và A Lang nhanh chóng men theo lối mòn dốc đứng sườn núi tiến thẳng xuống thị trấn Vân Sa.
***
Quảng trường trung tâm thị trấn Vân Sa lúc này như một tầng địa ngục phàm trần.
Sương mù xám đục mang theo mùi hôi thối tanh tưởi bao phủ khắp nơi. Xung quanh Giếng nước cổ của trấn, hàng trăm người dân nằm la liệt trên đất cát bụi. Tiếng rên rỉ khóc lóc oán hận vang vọng. Vương tẩu – người phụ nữ phúc hậu hằng ngày vẫn tặng đậu phụ cho đền hoang – đang ôm chặt đứa con nhỏ tám tuổi trong lòng. Đứa trẻ mặt mũi xám xịt, trên da cổ xuất hiện những vết nứt rách rỉ ra thứ dịch đen ngòm bốc mùi hôi thối, hơi thở đứt quãng vô cùng nguy kịch.
"Tránh ra! Kẻ truyền bá dị giáo đến rồi!"
Một tiếng hét lớn vang lên từ đám đông. Dân chúng cuồng tín, đầu quấn băng vải trắng, tay cầm cuốc xẻng và đuốc dầu, lập tức quay lại bao vây lấy Tiêu Diệp và Thanh Uyển vừa xuất hiện ở lối vào quảng trường. Ánh mắt họ đỏ ngầu vì đau đớn và sự thù hận bị kích động.
Đứng bên cạnh thành giếng cổ bằng đá xám, ác bá Trương Bá Thiên mặc áo gấm thêu hoa phú quý, cổ đeo vòng vàng ròng to bản, khuôn mặt đầy mỡ ngang ngược đang cười thầm đầy đắc ý. Cạnh gã là một lão già gù mặc áo bào rách nát bẩn thỉu màu xanh rêu, khuôn mặt đầy mụn nhọt độc, tay cầm chiếc hũ đất nung bốc khói tím đen nghi ngút – tà tu Cổ Độc Nhân.
"Dân trấn Vân Sa tôn kính!" Trương Bá Thiên lớn tiếng gào lên, chỉ tay thẳng vào lồng ngực Tiêu Diệp. "Chính là gã! Tiêu Diệp – phu gác đền nghèo của Vô Cực Thần Điện! Gã đã chứa chấp yêu ma sa ngã trên núi, oán oán khí của chúng đã đầu độc nguồn nước giếng cổ của chúng ta! Lão tiên nhân Cổ Độc Nhân đây đã dùng thần nhãn nhìn thấu tà khí trên người gã! Phải hỏa thiêu gã để tịnh hóa nguồn nước, cứu sống con em chúng ta!"
"Hỏa thiêu gã! Hỏa thiêu kẻ truyền dị giáo!" Đám đông cuồng tín phẫn nộ gào rú, giơ cao đuốc dầu áp sát sườn núi.
"Đứng lại!"
A Lang vung cây cung gỗ sồi, cùng mười mấy thanh niên dân binh tự vệ đứng chắn trước mặt Tiêu Diệp, ánh mắt sắc bén gầm lên: "Lũ ngu xuẩn các ngươi! Diệp huynh hằng ngày cứu chữa bệnh tật cho các ngươi không lấy một đồng linh thạch vụn, sao có thể đầu độc nguồn nước? Trương Bá Thiên cấu kết quan binh muốn cướp đất đền hoang thất bại, đây rõ ràng là mưu đồ bẩn thỉu của gã!"
Cổ Độc Nhân bước lên một bước, nụ cười tà ác lộ ra hàm răng rụng lổm chổm đen ngòm. Gã gõ nhẹ vào chiếc hũ đất nung bốc khói tím:
"Hừ, phàm nhân ngu muội. Thần nhãn của bổn đạo sĩ đã định vị được khí tức âm hàn tà ác tỏa ra từ đền hoang sườn núi. Nếu không phải dị giáo đầu độc, tại sao nước giếng lại biến thành màu đen ngòm chứa đầy tà oán? Tiêu Diệp, ngươi có giỏi thì bước lại gần giếng cổ, chứng minh sự trong sạch của mình đi!"
Gã tà tu cười thầm trong lòng. Hũ chứa Vạn Độc Cổ Trùng của gã đã phong tỏa hoàn toàn giếng nước, chỉ cần Tiêu Diệp bước lại gần, gã sẽ âm thầm kích hoạt cổ trùng đoạt hồn ăn mòn tim phổi gã ngay lập tức trước mặt vạn dân.
Tiêu Diệp điềm tĩnh bước lên trước mũi cung của A Lang, tà áo thô khẽ lay động trong gió sa mạc cát bụi. Anh không hề hoảng sợ, ngón tay gõ nhẹ lên Bạch Ngọc La Bàn giắt bên hông để kích hoạt Bạch Ngọc Nhãn.
Dưới nhãn quan ma lực ẩn hiện ánh sáng trắng nhạt, dòng nước đen ngòm dưới đáy giếng cổ hiện lên rõ ràng từng sợi tơ oán khí màu tím đen rậm rạp, liên kết trực tiếp với chiếc hũ đất nung trên tay Cổ Độc Nhân. Đây rõ ràng là Vạn Độc Cổ Trùng – một loại cổ độc tà ác chuyên ăn mòn sinh mệnh lực phàm nhân chứ không phải oán khí cựu thần.
"Được, ta sẽ chứng minh cho vạn dân thấy, ai mới là kẻ đầu độc thực sự," Tiêu Diệp trầm giọng nói, bước chân phàm nhân vững chãi tiến thẳng đến sát thành giếng cổ đá xám.
Anh cúi xuống, dùng chiếc gáo dừa khô múc lên một gáo nước đen ngòm, bốc mùi hôi thối tanh tưởi trước sự chứng kiến nín thở của hàng trăm dân chúng.
"Cổ Độc Nhân," Tiêu Diệp giơ gáo nước lên, ánh mắt thâm trầm sắc bén như dao cạo nhìn thẳng vào mặt lão đạo sĩ tà ác. "Ngươi nói đây là oán khí cựu thần trừng phạt? Nhưng dưới y lý thảo dược phàm trần của ta, đây rõ ràng là dịch độc của loài rết thối rữa sa mạc kết hợp với oán khí huyết tế từ hũ đất nung của ngươi. Ngươi đầu độc nguồn nước ngọt duy nhất của dân trấn để đổ tội cho đền hoang, mưu đồ cướp đất lập công với Giáo khu!"
"Ngậm miệng! Ngươi dùng lời tà ma vu khống bổn đạo sĩ!" Cổ Độc Nhân tái mặt, lập tức niệm chú hắc ám. Chiếc hũ đất nung bốc khói tím dữ dội, gã định âm thầm phóng độc trùng ám sát Tiêu Diệp ngay tại chỗ.
Nhưng Tiêu Diệp đã đi trước một bước. Anh nhanh như chớp lấy từ trong ngực áo bộ châm cứu bằng bạc do Tiêu Thiết Sơn để lại. Đôi bàn tay phàm nhân tuy vẫn còn đau nhức bởi vết bỏng lạnh rách da rỉ máu, nhưng động tác châm kim của anh lại vô cùng chuẩn xác, nhanh như chớp giật.
*Vút... vút... vút...*
Tiêu Diệp đâm liên tiếp ba cây kim bạc dài ba tấc vào ba huyệt đạo chính trên thành giếng cổ bằng đá xám. Đây là kỹ thuật dẫn dắt linh khí ngự khí trận pháp cổ mà anh vừa học được từ tàn hồn kiếm thánh Vô Trần Tử dưới hầm mộ đền hoang. Kim bạc đóng vai trò làm mắt trận, Bạch Ngọc La Bàn bên hông anh rực sáng hoàng kim nhạt, truyền một luồng linh lực trung hòa cực mạnh dọc theo thân kim bạc cắm sâu vào mạch nước ngầm.
Cùng lúc đó, Thanh Uyển bước đến bên cạnh anh. Nàng đặt bàn tay dịu dàng nhu hòa lên mặt nước gáo dừa đen ngòm, âm thầm bộc phát linh lực Sinh Mệnh Tế Bào (Thanh Uyển) tịnh hóa dã ngoại. Nhành cỏ non trên tóc nàng tỏa ra hào quang xanh lục dịu nhẹ, rơi một giọt sương tịnh hóa ban mai vào gáo nước.
*Xèo... xèo... xèo...*
Một cảnh tượng thần kỳ diễn ra trước mắt vạn dân.
Thứ nước đen ngòm, hôi thối tanh tưởi trong gáo dừa và dưới đáy giếng cổ bỗng chốc sủi bọt trắng xóa, tịnh hóa hoàn toàn độc tố bay hơi thành làn khói tím nhạt tan biến vào không khí. Chỉ trong ba hơi thở, dòng nước đen ngòm biến đổi nhanh chóng thành dòng nước suối trong vắt, tinh khiết như sương mai. Từ giữa gáo nước tịnh hóa, một đóa hoa sen tuyết nhỏ màu xanh nhạt bỗng chốc nở rộ rực rỡ, tỏa ra hương thơm thảo mộc thanh khiết dịu mát khắp quảng trường.
"Nước... nước giếng trong lại rồi! Đóa hoa tự nở! Đây là thần tích!" Dân chúng kinh ngạc kêu lên, hàng trăm chiếc cuốc xẻng rơi rụng xuống đất cát bụi.
Tiêu Diệp điềm tĩnh bưng gáo nước trong vắt đến trước mặt Vương tẩu đang khóc lóc tuyệt vọng. Anh đỡ lấy đứa trẻ mặt xám xịt, dùng ngón tay phàm nhân quấn băng gạc khẽ cạy miệng đứa bé, đút từng ngụm nước tịnh hóa vào phế quản.
*Oẹ... oẹ...*
Đứa trẻ co giật mạnh, lập tức nôn ra một con rết đen nhỏ xíu đang giãy giụa rồi chết ngóm trên đất cát. Sắc mặt xám xịt của đứa bé nhanh chóng khôi phục hồng hào, vết nứt rách da cổ khép lại hoàn toàn dịu mát, đôi mắt tròn sáng mở to nhìn mẹ.
"Con tôi! Con tôi sống lại rồi! Cảm ơn thần y cứu thế!" Vương tẩu khóc nấc lên vì vui sướng, quỳ sụp xuống đất cát dập đầu lạy tạ Tiêu Diệp hối hả.
Hàng chục người dân bị bệnh xung quanh cũng tranh nhau múc nước giếng uống thử. Chỉ trong vài hơi thở, độc tố thối rữa trên da thịt họ hoàn toàn biến mất, cơ thể khỏe mạnh khôi phục thể lực phàm nhân rên rỉ đau đớn dập tắt hoàn toàn.
"Trương Bá Thiên! Cổ Độc Nhân! Các ngươi còn gì để chối cãi?" Tiêu Diệp quay phắt lại, giọng nói lạnh lùng đanh thép vang vọng khắp quảng trường.
*Binh... oanh...*
A Lang dẫn đầu dân binh tự vệ lập tức xông lên, bao vây khống chế chặt chẽ gia nhân của Trương Bá Thiên. Từ trong hành lý của chúng, gã thợ săn lôi ra một chiếc hũ đất nung thứ hai chứa đầy độc trùng rết đen sa mạc đang bò lổm ngổm.
"Bằng chứng rành rành ở đây! Trương Bá Thiên cấu kết tà đạo đầu độc nguồn nước phàm nhân!" A Lang gầm lên phẫn nộ, chĩa mũi cung gỗ sồi vào cổ gã ác bá béo múp.
Dân chúng cuồng tín giờ đây đã bừng tỉnh, nhận ra mình bị lừa gạt dã man. Họ phẫn nộ gào rú, quay phắt cuốc xẻng và đuốc dầu chỉ thẳng vào mặt ác bá Trương Bá Thiên đòi trừng trị hỏa thiêu thích đáng.
"Lũ ngu xuẩn các ngươi! Tránh ra!"
Trương Bá Thiên sợ hãi tái mặt, trán rịn mồ hôi lạnh, vội vã lùi lại phía sau hộ vệ võ giả.
Cổ Độc Nhân nhận ra mưu kế đầu độc đã bị y thuật và linh lực của Thanh Uyển lật ngược thế cờ hoàn toàn. Gương mặt gù của gã vặn vẹo đầy tà ác, đôi mắt rực lên oán khí đen ngòm của tà tu Luyện Khí cảnh ngũ tầng. Gã gầm lên đầy điên cuồng:
"Hừ! Một lũ phàm nhân kiến cỏ! Tiêu Diệp, ngươi dùng tà thuật che mắt dân chúng, hôm nay bổn đạo sĩ sẽ dùng Vạn Độc Cổ Trùng thiêu rụi linh hồn phàm nhân của ngươi ngay tại chỗ!"
Nói rồi, Cổ Độc Nhân vung mạnh chiếc hũ đất nung, bộc phát toàn bộ tà pháp hắc ám của công pháp Huyết Phật Kinh. Một làn khói tím đen nồng nặc oán khí bùng lên gầm rú, hóa thành hàng ngàn con rết độc sa mạc bay lượn giữa không trung quảng trường, kích động đám đông cuồng tín hoảng loạn tháo chạy.
"Dị giáo đồ Tiêu Diệp cấu kết tà ma! Ai dám bao che cho gã đều phải bị phán quyết hỏa thiêu hỏa thiêu!" Cổ Độc Nhân lớn tiếng gào thét, dùng tà pháp kích động dư luận cuồng tín đòi thiêu sống Tiêu Diệp ngay giữa quảng trường giếng cổ.
Đàn rết độc mang theo sát khí ăn mòn sinh mệnh lực phàm nhân rít gào lao thẳng về phía lồng ngực trái đang bị bỏng rát của Tiêu Diệp, tử huyệt nguy kịch cận kề trong nháy mắt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!