Hang Đá Giấu Thần, Tứ Thần Hội Tụ
Sương sớm biên thùy Vân Sa bao phủ lên những mái ngói xám xịt, loang lổ rêu phong của Vô Cực Thần Điện. Trong không khí hắt hiu cái lạnh thấu xương của những ngày chớm đông, mùi khói củi tuyết tùng phảng phất từ bếp lò nhỏ vẫn chưa tan hết, mang lại chút hơi ấm phàm trần hiếm hoi cho ngôi đền hoang phế.
Tiêu Diệp ngồi trên bậu cửa đá rạn nứt, khẽ rít một hơi khí lạnh để xoa dịu cơn đau buốt truyền đến từ đôi bàn tay. Vết bỏng lạnh thấu xương do hàn khí của Băng Dao để lại trên mu bàn tay phải vẫn chưa khép miệng, nay lại chồng thêm những mảng da phồng rộp đỏ rực, rỉ máu do tiếp xúc trực tiếp với luồng hỏa năng bạo tẩu của Hỏa Liên đêm qua. Mỗi khi ngón tay khẽ cử động, cảm giác buốt rát như hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm sâu vào da thịt lại khiến trán anh rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Ở bắp tay phải, vết thương do gai độc cào rách từ chuyến đi rừng đêm trước vẫn âm ỉ một luồng hắc khí tê dại.
"Sư phụ, người cứ nghỉ ngơi đi, việc dọn dẹp sườn núi phía sau cứ để con lo."
Cậu bé Tiểu Vũ mười hai tuổi, vai vác cây chổi tre khổng lồ cao hơn cả đầu mình, nhanh nhẹn bước đến bên cạnh anh. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nó lấm lem nhọ nồi nhưng đôi mắt đen láy lại tràn đầy sự trung thành và kiên định. Từ ngày được Tiêu Diệp nhận nuôi, đứa trẻ mồ côi này coi ngôi đền hoang này là nhà, coi anh như cha mẹ tái sinh. Nó đã học được cách im lặng tuyệt đối, không bao giờ tò mò hay hé răng nửa lời với người ngoài trấn về hai vị cô nương xinh đẹp tuyệt trần nhưng mang sức mạnh kỳ dị đang ẩn náu trong đền.
Tiêu Diệp khẽ lắc đầu, nở nụ cười điềm tĩnh thường nhật. Anh vỗ nhẹ lên vai Tiểu Vũ, bàn tay quấn băng gạc trắng khẽ cử động:
"Ta không sao. Vườn thuốc phía sau Đầm nước Hàn Băng cần được mở rộng để gieo trồng nhành U Minh Thảo ta vừa hái được. Dược liệu này cực kỳ nhạy cảm với chướng khí, nếu không dọn sạch lớp dây leo gai độc bám quanh vách đá, dược tính của nó sẽ bị xói mòn."
Nói rồi, anh đứng dậy, bước đi bằng đôi giày cỏ sờn cũ. Từ trong phòng ngủ phía đông, cánh cửa gỗ khẽ hé mở. Băng Dao đứng lặng trong bóng tối, tà váy trắng thô sơ rách nát khẽ lay động. Đôi mắt xanh lam lạnh lùng của Tuyết Thần không còn vẻ kiêu ngạo tột cùng như ngày đầu rơi xuống phàm trần, nàng nhìn chằm chằm vào vết băng gạc rỉ máu trên lồng ngực trái của Tiêu Diệp – nơi anh đã chịu bỏng nóng để ôm chặt, áp chế hỏa độc cho tỷ muội Hỏa Liên của nàng. Sự xót xa thầm kín dâng lên trong lòng khiến nàng khẽ mím chặt môi, nhưng lòng tự tôn của một cựu thần vẫn khiến nàng giữ im lặng, không bước ra ngoài.
Ở gian phòng bên cạnh, Hỏa Liên đã tạm thời thoát khỏi nguy kịch nhờ bát canh tịnh hóa đêm qua. Nàng đang ngủ say, hơi thở mang theo hơi ấm hỏa năng dịu nhẹ thổi qua khe cửa, làm tan chảy những bông tuyết mỏng bám trên bậu cửa sổ.
Tiêu Diệp cùng Tiểu Vũ men theo con đường mòn nhỏ dốc đứng dẫn ra sườn núi phía sau đền hoang. Càng tiến gần đến Đầm nước Hàn Băng, nhiệt độ càng giảm mạnh. Nước đầm sâu thẳm đóng một lớp băng dày màu xanh lam nhạt, tỏa ra luồng khí lạnh buốt xương. Đây là nơi Băng Dao thường xuyên đến để điều hòa hàn độc bạo tẩu.
Tiêu Diệp cầm chiếc cuốc gỗ phàm trần, định cùng Tiểu Vũ chặt đứt lớp dây leo gai độc quấn quanh vách đá vôi đứng sững. Đúng lúc này, chiếc Bạch Ngọc La Bàn gia truyền giắt bên hông anh đột nhiên rung động dữ dội.
*Vút... vút...*
Những ký tự cổ tự phức tạp khắc trên bề mặt ngọc trắng bắt đầu xoay tròn không ngừng. Một luồng hào quang hoàng kim thuần khiết bùng lên từ tâm la bàn, kích hoạt Bạch Ngọc Nhãn. Dưới nhãn quan ma lực của Tiêu Diệp, không khí xung quanh Đầm nước Hàn Băng bỗng chốc biến đổi. Anh nhìn thấy một sợi tơ năng lượng màu tím nhạt và một sợi tơ màu xanh lục dịu nhẹ, quấn chặt lấy nhau, rò rỉ ra từ một khe nứt đá sâu hoắm, khuất sau vách băng vĩnh cửu của đầm nước.
"Sư phụ! Nhìn kìa! La bàn của người phát sáng!" Tiểu Vũ kinh ngạc kêu lên, lùi lại một bước đầy cảnh giác.
Tiêu Diệp nín thở, ngón tay gõ nhẹ lên mặt ngọc la bàn theo nhịp suy nghĩ. Luồng năng lượng này cực kỳ quen thuộc, nó mang hơi thở cổ xưa của Thần giới, nhưng lại vô cùng yếu ớt, rạn nứt sâu sắc giống hệt như khí tức của Băng Dao và Hỏa Liên khi họ vừa rơi xuống nhân gian.
"Tiểu Vũ, mang cuốc theo ta. Có biến cố ở khe nứt vách đá."
Tiêu Diệp đi đầu, cẩn thận bước qua những phiến đá trơn trượt đóng băng. Đi sâu vào khe nứt đá tối tăm khuất sau đầm nước, sương mù lạnh giá bắt đầu dày đặc. Sau khi chặt đứt lớp dây leo gai cổ thụ quấn chằng chịt như mạng nhện phong tỏa lối vào, một hang động ẩn mật hiện ra trước mắt họ.
Bên trong hang tối, không khí lạnh buốt kết hợp với những tia sét tím mảnh nhỏ thỉnh thoảng xẹt qua vách đá vôi tạo nên cảnh tượng vô cùng quỷ dị. Dưới đáy hang, được bao phủ bởi một lớp lá xanh tịnh hóa của những nhành cỏ non phát sáng, hai nữ tử đang nằm hôn mê sâu, hơi thở vô cùng yếu ớt.
Một người có mái tóc ngắn màu tím nhạt dính đầy bụi cát sa mạc, mặc chiến giáp da thú thô sơ rách nát để lộ bờ vai săn chắc nhưng rải rác các vết nứt thần cách phát ra tia chớp tím mờ nhạt. Bên cạnh nàng là một cây thương sắt bị gãy đôi loang lổ vết rỉ sét – Lôi Thần Thương của cựu thần Cửu Thiên Lôi Lôi Phượng. Người còn lại dịu dàng nhu hòa như nước, mái tóc đen dài mượt mà cài một nhành cỏ non đã héo úa, mặc y phục xanh lục nhạt mang hương thơm thảo mộc nhưng lồng ngực gần như không còn phập phồng – cựu thần Sinh Mệnh Thanh Uyển.
"Lại là thần minh sa ngã..." Tiêu Diệp thì thầm, lồng ngực anh nhói lên một cơn đau buốt từ khế ước trăm đời rỉ máu trên la bàn ngọc. Sự liên kết linh hồn vô hình đang gầm rú trong tâm thức anh, mách bảo rằng hai nữ tử này chính là những thê tử định mệnh tiếp theo của anh từ tiền kiếp.
"Sư phụ... họ... họ cũng là thần tiên rơi từ trên trời xuống sao?" Tiểu Vũ lắp bắp, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ kinh sợ.
"Đừng sợ, Tiểu Vũ. Họ đang bị ma độc phản phệ tàn phá thần hồn, nếu để họ ở lại hang đá ẩm ướt này, thần cách rạn nứt sẽ sụp đổ hoàn toàn." Tiêu Diệp dứt khoát cúi xuống, dùng cánh tay trái lành lặn đỡ lấy cơ thể nhẹ bẫng của Thanh Uyển. "Con giúp ta cõng vị cô nương tóc tím kia. Chúng ta phải lén lút đưa họ về đền hoang ngay lập tức trước khi Giáo binh tuần tra của Chấp sự Triệu phát hiện."
Tiểu Vũ gật đầu mạnh mẽ, lấy hết sức phàm nhân của đứa trẻ luyện thể cõng Lôi Phượng lên vai, tay kia cầm cây Lôi Thần Thương gãy dùng làm đòn gánh củi để ngụy trang. Cả hai thầy trò lặng lẽ di chuyển trong sương mù s sớm, luồn lách qua các lối mòn hiểm trở sườn núi để trở về Vô Cực Thần Điện.
***
Khi Tiêu Diệp đặt Thanh Uyển và Lôi Phượng nằm lên hai chiếc giường tre trong gian phòng khách chính điện, Băng Dao và Hỏa Liên từ trong phòng bước ra, cả hai đều sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.
"Lôi Phượng? Thanh Uyển?" Băng Dao thốt lên, giọng nói lạnh lùng thường ngày bỗng chốc run rẩy. Nàng vội vã tiến lại gần, bàn tay tuyết khẽ chạm vào vầng trán nóng rực lôi điện của Lôi Phượng. "Thần cách của họ... rạn nứt còn sâu hơn cả ta và Hỏa Liên. Tại sao họ lại rơi xuống cùng một nơi thế này?"
Hỏa Liên khoác chiếc áo choàng đỏ sờn cũ, sắc mặt vẫn còn hơi nhợt nhạt nhưng đôi mắt phượng đã rực lên ngọn lửa lo lắng. Nàng nhìn Tiêu Diệp, giọng nói bộc trực đầy vẻ xót xa:
"Tên phu gác đền nghèo nhà ngươi... cơ thể phàm nhân của ngươi vừa mới hồi phục sau khi cứu ta, tại sao lại tự rước thêm rắc rối về thế này? Ngươi có biết nếu Giáo khu phát hiện ra bốn cựu thần hội tụ ở đây, chúng sẽ phái cả quân đội thiên binh xuống san phẳng ngôi đền này không?"
Tiêu Diệp điềm tĩnh lấy ra bộ châm cứu bằng bạc và hũ thuốc thảo dược dưỡng thần cách từ trong rương gỗ cổ. Anh nhìn Hỏa Liên, ánh mắt dịu dàng nhưng vô cùng kiên định:
"Nếu ta không cứu họ, họ sẽ chết trong hang đá đó. Đền hoang này là nơi trú ẩn an toàn duy nhất nhờ kết giới phi vũ lực. Hơn nữa... họ cũng giống như hai nàng, đều là những người cần được che chở."
Lời nói phàm trần giản dị nhưng chứa đựng hơi ấm bao dung tột cùng của Tiêu Diệp khiến cả Băng Dao và Hỏa Liên đều im lặng. Sự ghen tị ngầm và lòng kiêu hãnh của các vị nữ thần bắt đầu nhen nhóm trong căn phòng hẹp. Băng Dao khẽ quay mặt đi, đứng canh giữ bên giường của Thanh Uyển, trong khi Hỏa Liên bướng bỉnh khoanh tay đứng cạnh Tiêu Diệp, ánh mắt phượng liên tục liếc nhìn Lôi Phượng đầy vẻ đề phòng.
Tiêu Diệp cẩn thận bôi một lớp thuốc thảo dược tịnh hóa lên các vết nứt thần cách r rỉ sét lôi điện ở cổ tay Lôi Phượng. Kinh mạch của nàng đang bạo tẩu lôi lực dữ dội, khiến làn da săn chắc thỉnh thoảng giật nảy lên đau đớn.
Đột nhiên, đôi mắt sắc sảo của nữ chiến thần Lôi Phượng đột ngột mở bừng.
Bản năng chiến đấu của một vị thần thống lĩnh quân đội thiên giới cũ trỗi dậy ngay trong cơn mê sảng. Nhìn thấy một nam tử phàm nhân lạ mặt đang chạm vào cổ tay mình, Lôi Phượng lập tức bộc phát lôi quang màu tím rực rỡ xung quanh cơ thể tự vệ.
*Ầm!*
Một tiếng nổ lôi điện nhỏ vang lên trong gian phòng khách hẹp. Luồng lôi lực bạo tẩu giật mạnh khiến chiếc giường tre dưới thân nàng nứt toác.
Lôi Phượng nhanh như chớp vươn bàn tay săn chắc, chộp lấy nửa cây Lôi Thần Thương gãy (đang được ngụy trang làm đòn gánh củi) đặt cạnh giường, vung mạnh lên chĩa thẳng mũi thương rỉ sét vào sát cổ họng Tiêu Diệp.
"Kẻ phàm trần xảo quyệt! Ngươi dám chạm vào cơ thể bổn thần? Mau lui lại, nếu không ta sẽ dùng lôi đình đánh nát linh hồn ngươi!" Giọng nói của Lôi Phượng cương nghị, uy nghiêm tột cùng nhưng hơi thở dồn dập rạn nứt thần cách đã vạch trần sự suy kiệt tột độ của nàng.
Mũi thương gãy chỉ còn cách yết hầu của Tiêu Diệp đúng một thấc, những tia chớp tím mảnh nhỏ xẹt qua da cổ anh, để lại cảm giác tê dại, rát buốt dữ dội.
"Sư phụ!" Tiểu Vũ hoảng hốt hét lên từ góc phòng.
"Tiêu Diệp!" Băng Dao vội vàng bước lên, hàn khí tuyết trắng bùng phát từ lòng bàn tay nàng hòng đóng băng mũi thương của Lôi Phượng bảo vệ phu quân.
"Tránh ra! Để ta thiêu rụi ả chiến thần điên khùng này!" Hỏa Liên nổi giận lôi đình, ngọn lửa tàn dư đỏ rực bùng lên trên tay nàng, định xông vào che chắn cho Tiêu Diệp.
"Hỏa Liên, lùi lại ngay!"
Tiêu Diệp trầm giọng ra lệnh, thanh âm vô cùng quyết đoán. Anh dùng cánh tay trái phàm nhân đẩy mạnh Hỏa Liên ra phía sau. Dưới Bạch Ngọc Nhãn, anh nhìn thấy rõ ràng ngọn lửa của Hỏa Liên nếu tiếp xúc với lôi điện bạo tẩu của Lôi Phượng sẽ kích hoạt một phản ứng lôi hỏa bạo tẩu chéo cực kỳ nguy hiểm, có thể làm nổ tung toàn bộ chính điện đền hoang và hủy diệt thần cách đang rạn nứt của cả hai.
Tiêu Diệp bị đẩy lùi nửa bước do phản lực, nhưng anh không hề thể hiện một chút sợ hãi nào của phàm nhân trước mũi thương chí mạng. Anh đứng im lặng, ngón tay phải đang quấn băng gạc khẽ gõ nhẹ lên bề mặt Bạch Ngọc La Bàn cổ kính để giữ tâm trí hoàn toàn điềm tĩnh.
"Lôi Phượng, nhìn kỹ đi. Đây là Vô Cực Thần Điện phàm giới, không phải Thiên giới mới của Đế Thích Thiên." Giọng nói của Tiêu Diệp trầm ổn, vang vọng khắp gian phòng khách hẹp. "Ta chỉ là một phu gác đền nghèo vô tu vi, nếu ta muốn hại nàng, ta đã không mạo hiểm cõng nàng vượt qua năm trăm bậc thang đá sườn núi dưới tầm mắt Giáo binh."
Lôi Phượng nhìn chằm chằm vào đôi mắt thâm trầm, điềm tĩnh của Tiêu Diệp. Sự kiên nghị không chút dao động của một phàm nhân trước uy áp chiến thần khiến nàng khẽ chấn động tinh thần. Mũi thương gãy trên tay nàng khẽ run rẩy.
Đúng lúc này, Thanh Uyển nằm trên chiếc giường tre bên cạnh khẽ rên rỉ một tiếng dịu dàng rồi từ từ tỉnh dậy. Nhìn thấy cảnh tượng căng thẳng, cựu thần Sinh Mệnh nhu hòa vội vàng vươn bàn tay yếu ớt, đặt lên vai Lôi Phượng, giọng nói dịu dàng như nước chảy xua tan sương mù:
"Lôi Phượng tỷ muội... mau hạ thương xuống. Chàng ấy... chàng ấy không phải kẻ thù. Luồng khí tức ấm áp trên người chàng ấy... chính là Sáng Thế Thần Nguyên đã cứu mạng chúng ta khỏi ma độc thung lũng... Chàng ấy là ân nhân."
Lời nói của Thanh Uyển như một gáo nước mát dội thẳng vào lòng cảnh giác của Lôi Phượng. Cựu thần Cửu Thiên Lôi nhìn sang nhành cỏ non cài trên tóc Thanh Uyển đang khẽ đung đưa tỏa linh khí xanh lục, hiểu rằng tỷ muội hệ sinh mệnh của mình không bao giờ nhìn lầm người.
Tiêu Diệp không bỏ lỡ cơ hội. Anh tập trung tinh thần tinh thần cực hạn, miệng niệm thầm Chân ngôn tịnh tâm phàm trần do Thích Minh thiền sư truyền thụ hằng ngày:
"Vô cực quy nguyên, tịnh tâm tịnh thần, vạn lôi quy vị, âm dương điều hòa..."
Một luồng khí tức ấm áp màu xanh lục nhạt mang hương thơm thảo mộc thanh khiết từ cơ thể Tiêu Diệp tỏa ra, bao phủ lấy mũi thương gãy và cổ tay của Lôi Phượng.
*Xèo... xèo...*
Những tia chớp tím bạo tẩu quanh người Lôi Phượng gặp luồng khí ấm áp liền dịu đi nhanh chóng, r lùi dần vào bên trong thần cách rạn nứt của nàng. Sự nóng nảy, kiêu ngạo chiến thần bị xoa dịu hoàn toàn.
Lôi Phượng cảm thấy một luồng sức mạnh phàm trần vô cùng ấm áp sưởi ấm dạ dày và kinh mạch tê dại của mình. Nàng kiệt sức, mũi thương gãy trượt khỏi tay rơi xuống nền đá phát ra tiếng vang khô khốc. Nàng ngã quỵ xuống giường tre, đôi gò má săn chắc khẽ đỏ ửng lên đầy ngượng ngùng và bối rối khi nhận ra mình vừa suýt sát hại ân nhân cứu mạng phàm nhân.
*Oành!*
Tia sét dư thừa cuối cùng từ mũi thương gãy phóng ra ngoài, đánh sém đen một mảng nhỏ trên bức tường gỗ phòng khách phía sau Tiêu Diệp, để lại mùi khét nhẹ của gỗ cháy.
"Ta... bổn thần... không cố ý..." Lôi Phượng cúi đầu, giọng nói uy nghiêm bỗng chốc nhỏ lại đầy ngượng ngùng, tay nàng khẽ bóp chặt vết nứt cổ tay r rỉ lôi điện.
Tiêu Diệp khẽ thở phào nhẹ nhõm, anh cúi xuống nhặt nửa cây thương gãy lên đặt lại bệ giường gỗ, ánh mắt vẫn giữ vẻ bao dung từ bi:
"Nàng đang bị thương nặng, thần cách rạn nứt cần được điều dưỡng bằng canh dược thiện tịnh hóa hằng ngày. Từ nay, bốn vị cựu thần đã hội tụ dưới một mái nhà đền hoang này. Dù có chuyện gì xảy ra, ta vẫn sẽ dùng cả sinh mạng phàm nhân này để bảo vệ các nàng."
Bốn vị cựu nữ thần sa ngã – Băng Dao lạnh lùng, Hỏa Liên nhiệt tình bám người, Lôi Phượng cương nghị đề phòng, và Thanh Uyển dịu dàng từ bi – cùng nhìn về phía phu gác đền nghèo mặc áo vải thô xanh xám sờn cũ. Sợi tơ hồng liên kết sinh mệnh khế ước phu thê trên Bạch Ngọc La Bàn của Tiêu Diệp bỗng chốc rực sáng rực rỡ rỉ máu đỏ tươi, thắt chặt mối nhân duyên định mệnh trăm đời của họ dưới một mái nhà tranh nghèo khó biên thùy.
Tuy nhiên, sự bình yên của đền hoang chưa duy trì được bao lâu thì từ phía chân núi Vô Cực dưới trấn Vân Sa, một hồi chuông báo động dồn dập đột ngột vang lên rúng động cả sườn núi sương mù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!