Đoạt Cỏ U Minh, Cứu Mạng Viêm Thần
Gió đêm rít gào qua khe đá phế tích cổ kính của U Minh Thung Lũng, mang theo tiếng rên rỉ lạnh buốt của sương độc màu tím nhạt. Nấp sau tảng đá khổng lồ phủ đầy rêu phong cổ, Tiêu Diệp nín thở, tay trái bóp chặt chiếc Bạch Ngọc La Bàn đang rung lên từng hồi cảnh báo. Cách đó không đầy mười trượng, dưới ánh đuốc sáng rực của toán Giáo binh, Chấp sự Triệu đang quất mạnh chiếc roi da thánh lực xuống một phiến đá đổ nát. Tiếng roi xé gió rít lên tanh tách, mỗi cú quất đều để lại những vệt sáng quang minh nhạt nhòa, thiêu rụi lớp rêu độc bám trên đá.
"Lục soát kỹ cho ta!" Giọng Chấp sự Triệu khàn khàn, đầy vẻ hống hách và tàn nhẫn. "Tên phu gác đền nghèo đó chắc chắn không thể chạy xa. Trương gia báo cáo hắn lén lút mang theo những kẻ lai lịch bất minh. Thung lũng này là lối duy nhất để hái thuốc cứu mạng dị giáo đồ!"
Tiêu Diệp nghe rõ từng lời, lồng ngực phàm nhân của anh thắt lại. Cánh tay phải bị gai độc cào rách da từ cuộc chạy trốn trước đó đang quấn băng gạc thánh lực chợt nhói lên một cơn đau buốt rát, chất độc âm ỉ như muốn làm tê liệt cả bắp tay. Nhưng nỗi lo lắng lớn nhất của anh lúc này không phải là bản thân, mà là Hỏa Liên. Viêm Thần bướng bỉnh ấy đang nằm hấp hối trên giường gỗ đền hoang, hỏa độc công tâm, nếu trước bình minh không có U Minh Thảo để trung hòa, nàng chắc chắn sẽ bạo thể mà chết.
"Diệp huynh," A Lang ghé sát tai Tiêu Diệp, giọng gã thợ săn trẻ trầm xuống, đầy vẻ kiên định. "Toán lính kia canh gác quá chặt, nếu huynh cứ thế lẻn vào khe đá phía sau phế tích hái cỏ, chắc chắn sẽ bị roi da thánh lực của Chấp sự Triệu phát hiện. Đệ sẽ dùng cung tên dẫn dụ chúng đi hướng khác."
Tiêu Diệp nhìn sang người huynh đệ tốt duy nhất của mình ở trấn Vân Sa. Tay phải A Lang đang siết chặt cây cung gỗ sồi cũ, đôi mắt gã sắc bén như chim ưng đêm. Tiêu Diệp khẽ lắc đầu, thì thầm:
"Nguy hiểm lắm, bọn chúng đều có thánh lực hộ thể, đệ chỉ là phàm nhân..."
"Huynh cũng là phàm nhân vô tu vi, lại còn gánh vác mạng sống của người khác trên vai!" A Lang dứt khoát ngắt lời. "Tin đệ đi. Đệ am hiểu địa hình đá vôi này hơn bất kỳ tên giáo binh nào. Đệ sẽ bắn một mũi tên tiếng động hướng sườn đông, sau đó lẩn vào bóng tối. Khi chúng rời đi, huynh phải nhanh chóng đoạt lấy cỏ rồi rút lui."
Không đợi Tiêu Diệp phản đối, A Lang đã nhẹ nhàng lùi lại, cơ thể gã uyển chuyển lướt đi không một tiếng động nhờ bộ pháp dã ngoại tinh thông.
*Vút!*
Một tiếng rít chói tai xé toạc màn sương độc tĩnh mịch của thung lũng, hướng thẳng về phía rặng thông tuyết tùng sườn đông. Mũi tên gỗ sồi va chạm mạnh vào vách đá phía xa, tạo ra một tiếng nổ giòn giã kèm theo những tia lửa phàm trần.
"Ai đó? Hướng sườn đông! Đuổi theo!" Chấp sự Triệu lập tức quay phắt người lại, vung roi da chỉ hướng. Toán Giáo binh hối hả thắp đuốc, rầm rập lao về phía âm thanh vừa phát ra.
Chờ cho ánh đuốc cuối cùng khuất sau rặng đá sườn đông, Tiêu Diệp không bỏ lỡ một giây nào. Anh vận hành Bách Bộ Ẩn Kính, bước đi nhẹ nhàng như một làn gió mỏng, lướt qua những khe đá ẩm ướt đầy chướng khí. Bạch Ngọc La Bàn trên tay anh phát ra luồng sáng hoàng kim mờ nhạt từ Bạch Ngọc Nhãn, chỉ lối thẳng đến một khe nứt sâu hoắm sát chân bức tường phế tích đổ nát.
Ở đó, giữa lớp đất ẩm mục nát mang mùi oán khí cựu thần phân hủy, một nhành cỏ màu tím đen thẫm đang khẽ đung đưa, tỏa ra ánh hào quang âm hàn dịu mát.
"U Minh Thảo!"
Tiêu Diệp nén cơn đau buốt ở lòng bàn tay phải vốn đã bị bỏng rát đỏ ửng nhẹ từ đêm hôm trước do tiếp xúc với hỏa độc của Hỏa Liên. Anh đeo chiếc găng tay da thú dày dặn dính đầy bột ngụy trang thảo dược, cẩn thận ngắt lấy nhành cỏ quý cho vào chiếc Túi trữ vật cũ giắt bên hông.
Đột nhiên, ánh mắt anh chạm phải xác một con rết độc thung lũng khổng lồ vừa chết cạnh khe đá, độc dịch màu lục nhạt vẫn đang rỉ ra từ đôi càng sắt của nó. Nhớ lại lời hứa với lão y sĩ mù Tần Kính Chi để đổi lấy hũ bột ngụy trang cứu mạng, Tiêu Diệp nhanh chóng rút một chiếc lọ thủy tinh nhỏ từ ngực áo, cẩn thận gạt lấy vài giọt độc dịch đen kịt cho vào lọ.
"Xong rồi!" Tiêu Diệp siết chặt nắp lọ, lùi lại và nhanh chóng rút lui ra ngoài bìa rừng sườn đông, nơi A Lang đã chờ sẵn với một hơi thở dốc nhưng gương mặt đầy nụ cười hào sảng.
"Đi mau, Diệp huynh! Lửa sườn đông sắp tắt, bọn chúng sẽ quay lại ngay!" A Lang khẽ thúc vào vai anh.
Cả hai chạy như bay dưới bóng đêm hoang mạc, vượt qua những con đường mòn gập ghềnh để trở về Vô Cực Thần Điện hoang phế trước khi tia nắng bình minh đầu tiên kịp ló rạng.
***
Khi Tiêu Diệp đẩy cánh cửa gỗ sứt sẹo của thần điện hoang bước vào phòng ngủ của Hỏa Liên, một luồng nhiệt lượng kinh hoàng ập thẳng vào mặt khiến anh phải lùi lại nửa bước, ho khan liên tục.
Không khí trong căn phòng nhỏ ngột ngạt và nóng bức đến mức méo mó. Trên chiếc giường gỗ thô sơ, Hỏa Liên đang quằn quại trong đau đớn. Làn da trắng sứ của nàng giờ đây đỏ rực như nung, mái tóc đỏ rực xõa tung trên gối như những sợi tơ lửa đang cháy âm ỉ. Mỗi hơi thở của nàng phả ra đều mang theo hơi nóng bỏng rát, khiến chiếc giường gỗ dưới thân phát ra tiếng răng rắc khô khốc, thậm chí lớp vải thô lót giường đã bắt đầu bốc lên những sợi khói xám nhạt.
"Hỏa Liên!" Tiêu Diệp vội vã lao đến bên giường.
Anh đưa Bạch Ngọc La Bàn lên trước ngực nàng, kích hoạt Bạch Ngọc Nhãn. Dưới nhãn quan ma lực, Tiêu Diệp nhìn thấy rõ ràng dòng chảy hỏa năng bạo tẩu màu đỏ đậm đang tắc nghẽn nghiêm trọng ngay tại phế vị và lồng ngực của nàng, không ngừng va đập vào thần cách rạn nứt vốn đã suy kiệt của nàng. Hỏa độc phản phệ đang thiêu rụi lục phủ ngũ tạng của Viêm Thần.
Trong cơn mê sảng, Hỏa Liên đột nhiên mở bừng đôi mắt phượng rực lửa. Nàng nhìn thấy nhành U Minh Thảo phát sáng tím đen trên tay Tiêu Diệp, bản năng sinh tồn của cựu thần khiến nàng mất đi lý trí. Nàng vươn bàn tay nóng bỏng chộp lấy nhành cỏ thô, định nuốt chửng trực tiếp.
"Không được nuốt thô!" Tiêu Diệp hốt hoảng hét lên, vội vàng giữ chặt lấy cổ tay nàng.
Nhưng Hỏa Liên quá nhanh, nàng đã kịp bứt một lá cỏ thô bỏ vào miệng. Ngay lập tức, độc tính âm hàn cực mạnh của U Minh Thảo thô chưa qua chưng cất va chạm trực tiếp với hỏa độc trong người nàng, tạo ra một luồng xung kích nghịch thiên.
"Ách... phu... phu quân..."
Hỏa Liên rên rỉ một tiếng đau đớn, đôi mắt phượng trợn trừng, cơ thể nàng đột ngột cứng đờ, nhịp tim phàm trần đập yếu ớt rồi gần như dừng hẳn. Luồng năng lượng xung đột khiến khóe miệng nàng trào ra một dòng máu tươi nóng hổi.
"Hỏa Liên! Nghe ta, không được vận khí!"
Tiêu Diệp cắn răng, không màng đến việc bàn tay mình đang bị hơi nóng từ da thịt nàng thiêu đốt đến phồng rộp rách da rỉ máu nhẹ. Anh dùng lực phàm nhân đè chặt hai vai nàng xuống giường, ép nàng không được cử động để dòng khí độc không chạy ngược lên đại não. Anh quay phắt người sang bên cạnh, nơi chiếc Lò dệt tơ ma pháp cải tiến bằng đất nung gia cố sắt rèn đã được chuẩn bị sẵn.
Tiêu Diệp hối hả ném những thanh củi tuyết tùng khô vào đáy lò, châm lửa. Mùi khói tuyết tùng thơm nồng sưởi ấm nhanh chóng lan tỏa, xua đi bớt mùi hôi hắc của hỏa độc. Anh bỏ nhành U Minh Thảo vào khay chưng cất của lò cải tiến, đổ thêm một gáo nước suối tịnh hóa và đậy chặt nắp lò.
*Xèo xèo... xèo xèo...*
Áp suất bên trong lò đất nung tăng lên nhanh chóng, những ống dẫn hơi nước cơ khí thô sơ do anh tự cải tiến bắt đầu rung lên bần bật. Từ các khe hở của nắp lò, một luồng khói độc màu tím đậm mang độc tính âm hàn cực mạnh bắt đầu rò rỉ ra ngoài không khí.
"Khụ... khụ..." Tiêu Diệp bị luồng khói độc xộc thẳng vào mũi, đầu óc anh lập tức quay cuồng, mắt tối sầm lại, suýt nữa ngã quỵ xuống đất. Độc tính của U Minh Thảo có thể làm thối rữa da thịt người phàm nếu hít phải trực tiếp.
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Diệp nhanh trí thọc tay vào túi áo, lấy ra hũ bột tịnh hóa của Tần Kính Chi còn sót lại chút ít, vội vàng quệt một lượng lớn bôi kín quanh mũi và môi mình. Mùi hăng hắc của bột thảo dược lập tức tịnh hóa luồng khí độc tím bay hơi, giúp đầu óc anh lấy lại sự tỉnh táo phàm nhân.
Anh tập trung tinh thần tinh thần cực hạn, tay trái điều chỉnh van hơi nước cơ khí thô sơ để giữ nhiệt độ lò ổn định, tay phải bóp chặt Bạch Ngọc La Bàn để Bạch Ngọc Nhãn không bị lu mờ trước làn khói tím.
Sau gần nửa canh giờ chạy đua nghẹt thở với tử thần, tiếng nước sôi sùng sục trong lò lịm dần. Tiêu Diệp hối hả gạt van xả áp, mở nắp lò. Bên trong khay đồng, toàn bộ độc tính âm hàn tàn khốc của U Minh Thảo đã bị tịnh hóa hoàn toàn bay hơi, chỉ còn lại một bát canh dược thiện màu nâu nhạt, bốc hơi ấm áp và tỏa ra mùi hương thảo mộc thanh khiết, dịu mát tột cùng.
***
Tiêu Diệp bưng bát canh nóng hổi đến bên giường Hỏa Liên. Lúc này, Viêm Thần bướng bỉnh đã hoàn toàn kiệt sức, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận.
Tiêu Diệp nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường gỗ. Nhớ lại y lý từ kiếp trước của mình, anh biết hỏa độc có tính chất bốc lên đầu, nếu bón canh nằm ngang sẽ khiến dược tính bị ứ nghẽn ở cổ họng, gây ngạt thở. Anh ân cần vươn cánh tay trái quấn băng gạc nâng đầu Hỏa Liên lên, dùng một chiếc gối cao kê dưới gáy nàng, để cơ thể nàng hơi nghiêng một góc ba mươi độ, giúp dòng dược thiện âm hàn dễ dàng chảy xuôi theo mạch máu xuống tim.
Khi anh ôm lấy bả vai nàng để cố định tư thế, lồng ngực phàm nhân của Tiêu Diệp lập tức cảm nhận được một luồng nhiệt lượng kinh hoàng truyền qua lớp áo vải thô màu xanh xám sờn cũ. Sức nóng bạo tẩu từ cơ thể Hỏa Liên thiêu đốt lồng ngực anh, tạo ra một vết bỏng nhẹ, rát buốt như bị than hồng áp sát da thịt. Tiêu Diệp khẽ nhíu mày, răng nghiến chặt chịu đựng nỗi đau đớn thể xác, không hề buông lỏng vòng tay ôm lấy nàng.
Anh múc một muỗng canh dược thiện nâu nhạt, đưa lên môi mình cẩn thận thổi nguội từng chút một, sau đó bón nhẹ nhàng vào khuôn miệng nhỏ nhắn đang khô nứt của Hỏa Liên.
"Ngoan, uống đi... Sẽ hết đau ngay thôi," Tiêu Diệp dịu dàng thì thầm bên tai nàng, giọng nói trầm ấm phàm trần mang theo chân ngôn tịnh tâm xoa dịu.
Dòng nước canh mát rượi, mang theo dược tính trung hòa của U Minh Thảo tịnh hóa, từ từ trôi xuôi xuống cổ họng Hỏa Liên.
Ngay khi ngụm canh đầu tiên đi vào cơ thể, một luồng ánh sáng màu tím lam nhạt dịu mát lập tức bùng lên từ trong lồng ngực nàng, nhanh chóng lan tỏa dọc theo các kinh mạch đang nóng bỏng. Hỏa độc đỏ rực bạo tẩu gặp dòng ma lực âm hàn của cỏ tịnh hóa liền bị dập tắt nhanh chóng như tuyết gặp nắng mai.
Tiêu Diệp kiên nhẫn bón từng muỗng, từng muỗng một cho đến khi bát canh cạn sạch.
Làn da đỏ rực như nung của Hỏa Liên từ từ dịu lại, trở về sắc hồng hào thanh khiết vốn có. Tiếng thở dốc nóng bỏng biến mất, thay vào đó là nhịp thở đều đặn, bình yên của một giấc ngủ say khôi phục. Các vết nứt thần cách trên bờ vai mịn màng của nàng khẽ lóe lên một tia sáng đỏ nhạt dịu nhẹ rồi ẩn hoàn toàn dưới lớp da thịt, báo hiệu thần lực hỏa năng tàn dư đã được ổn định và khôi phục ở mức cơ bản.
Nhân Tính Hóa Chi Số trong lòng nàng đột ngột nhảy vọt lên mốc 12%.
Hỏa Liên khẽ động đậy mi mắt phượng, nàng từ từ tỉnh dậy. Nhìn thấy khuôn mặt đầy mồ hôi, sắc mặt nhợt nhạt vì mệt mỏi của Tiêu Diệp, và đặc biệt là vết bỏng đỏ ửng trên lồng ngực anh nơi áo thô bị sém nhẹ, cõi lòng Viêm Thần kiêu ngạo bỗng dâng lên một nỗi ngượng ngùng và xúc động cực độ. Nàng khẽ đỏ mặt, nép sát đầu vào lồng ngực phu quân phàm nhân, thì thầm ngượng ngùng:
"Phu... phu quân... Ta xin lỗi... Thần hỏa của ta đã ổn định rồi. Sau này... ta có thể giúp chàng nhóm bếp lò sưởi ấm đền hoang này hằng đêm đông..."
Tiêu Diệp khẽ mỉm cười dịu dàng, bàn tay bỏng rát của anh nhẹ nhàng xoa mái tóc đỏ rực mềm mại của nàng:
"Ngoan, ngủ đi. Có ta ở đây bảo vệ nàng rồi."
***
Bên ngoài phòng ngủ, cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ hé mở một khe nhỏ.
Băng Dao đứng im lặng trong bóng tối của chính điện lạnh lẽo, tà váy trắng thô rách nát của nàng khẽ lay động theo cơn gió đêm luồn qua khe cửa sập. Chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ân cần chăm sóc, sự hy sinh chịu đựng bỏng rát lồng ngực của phu gác đền phàm nhân dành cho Hỏa Liên, cõi lòng lạnh giá như băng tuyết ngàn năm của Tuyết Thần kiêu ngạo bỗng xuất hiện những vết rạn nứt dữ dội.
Nàng nhìn vào đôi bàn tay phồng rộp, rỉ máu của Tiêu Diệp đang run rẩy đặt trên la bàn ngọc.
Đặc biệt, ánh mắt xanh lam lạnh lùng của Băng Dao dừng lại ở mu bàn tay phải của anh. Vết thương bỏng lạnh do hàn độc của nàng bộc phát từ hôm trước vẫn còn đỏ ửng, da thịt rách ra thô sơ chưa kịp đóng vảy, nay lại chồng thêm vết bỏng nóng rực của Hỏa Liên.
Cõi lòng Băng Dao khẽ thắt lại một cơn đau buốt rát không rõ nguyên nhân. Nàng cắn chặt bờ môi mỏng thanh tú, đôi bàn tay tuyết giấu dưới tay áo thô siết chặt lại. Sự kiêu ngạo lạnh lùng của một vị thượng thần tối cao bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ trước hơi ấm của một bát canh nóng và sự hy sinh thầm lặng của phu quân phàm nhân.
Nàng khẽ quay mặt đi vào bóng tối chính điện, nhưng ánh mắt vẫn không thể rời khỏi vết bỏng lạnh chưa lành trên đôi tay anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!