Băng Qua Sương Độc, Thợ Săn Đồng Hành
Cơn gió đông rít gào qua những cồn cát trập trùng của vùng biên ải Vân Sa, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và những hạt cát mịn đập rào rào vào tà áo vải thô màu xanh xám sờn cũ của Tiêu Diệp. Đêm đã về khuya, bóng tối đặc quánh nuốt chửng vạn vật, chỉ có ánh trăng khuyết mờ ảo treo lơ lửng trên bầu trời, tỏa ra thứ ánh sáng nhợt nhạt như một lớp sương mỏng. Tiêu Diệp bước đi dứt khoát trên con đường mòn dẫn về phía bắc, hướng thẳng tới U Minh Thung Lũng.
Mùi khói củi tuyết tùng phảng phất trên lớp áo thô sờn cũ của anh khẽ quyện vào cơn gió lạnh. Lồng ngực Tiêu Diệp vẫn còn nhói lên từng cơn đau âm ỉ, thể xác phàm nhân của anh đang phải gánh chịu sự kiệt quệ sau những đêm dài lo liệu sinh hoạt cho đền hoang. Thế nhưng, thứ đau đớn rõ rệt nhất lúc này lại nằm ở hai lòng bàn tay. Vết bỏng lạnh rách da rỉ máu nhẹ từ đêm hôm trước khi anh ôm Băng Dao để áp chế hàn độc vẫn chưa kịp đóng vảy, nay lại chồng thêm vết bỏng rát đỏ ửng do tiếp xúc trực tiếp với luồng hỏa năng bạo tẩu từ cơ thể Hỏa Liên. Mỗi khi ngón tay khẽ cử động, cảm giác buốt rát như hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm sâu vào da thịt lại truyền thẳng lên đại não, khiến trán anh rịn ra một lớp mồ hôi lạnh dù nhiệt độ xung quanh đang xuống dưới độ âm.
Tiêu Diệp dừng bước bên một tảng đá chắn gió, khẽ thở dốc. Anh lấy hũ đất nung nhỏ mà lão y sĩ mù Tần Kính Chi vừa đưa từ trong ngực áo ra. Mở nắp hũ, một mùi hương hăng hắc, nồng đậm của các loại thảo dược tịnh hóa xộc thẳng vào mũi. Tiêu Diệp dùng ngón tay run rẩy quệt một chút bột xám mịn, cẩn thận bôi lên cổ, cổ tay và vạt áo thô của mình. Đây là bột ngụy trang khí tức phàm nhân. Theo lời Tần lão đầu, thứ bột này sẽ giúp che giấu hoàn toàn mùi máu phàm trần và hơi ấm cơ thể của anh trước khứu giác nhạy bén của đàn yêu thú độc trong thung lũng.
Cất hũ đất nung vào ngực, Tiêu Diệp gõ nhẹ ngón tay lên chiếc Bạch Ngọc La Bàn giắt bên hông theo thói quen. Mặt ngọc trắng cổ kính khẽ lóe lên một tia sáng hoàng kim mờ nhạt rồi tắt lịm, như thể đang hưởng ứng với quyết tâm của chủ nhân. Anh siết chặt vạt áo, tiếp tục dấn bước vào bóng tối.
Khi tiến sát đến vùng đệm ngoài sườn núi Vô Cực, nơi tiếp giáp với lối vào U Minh Thung Lũng, sương mù bắt đầu dâng lên dày đặc hơn. Những thân cây khô héo, vặn vẹo hiện ra trong sương trông giống như những cánh tay quỷ dị đang giơ lên cào xé bầu trời đêm.
Đột nhiên, từ trong bụi rậm khô khốc bên đường, một bóng đen cao lớn bất ngờ lao ra. Tiêu Diệp giật mình lùi lại nửa bước, tay phải theo bản năng đặt lên chuôi dao găm phàm trần giắt hông. Thế nhưng, một giọng nói trầm ấm, hào sảng và vô cùng quen thuộc đã vang lên phá tan bầu không khí căng thẳng:
"Ai đó? Diệp huynh? Sao giờ này huynh lại ở đây?"
Dưới ánh trăng mờ, gương mặt chữ điền da ngăm đen vì sương gió của A Lang hiện ra. Gã thợ săn trẻ tuổi khoác chiếc áo da thú thô, lưng đeo cây cung gỗ sồi cũ, tay cầm một chiếc bẫy thú răng cưa bằng sắt rèn đang chuẩn bị đặt xuống đất.
"A Lang?" Tiêu Diệp thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng tay khỏi chuôi dao. "Đêm hôm thế này cô độc một mình, đệ còn đi đặt bẫy sao?"
A Lang bước lại gần, đôi mắt sắc bén của gã thợ săn lập tức quét qua người Tiêu Diệp. Gã nhíu mày khi nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt và hai bàn tay quấn băng gạc dính chút máu khô của anh:
"Đệ đi đặt nốt mấy cái bẫy thú sườn nam kiếm chút thịt rừng cho mùa đông. Nhưng còn huynh... Huynh nhìn lại mình đi, sắc mặt kém thế này, tay lại bị thương, sao lại đi về hướng U Minh Thung Lũng? Huynh điên rồi sao? Nơi đó quanh năm sương độc bao phủ, người phàm vào là một đi không trở lại!"
Tiêu Diệp nhìn thẳng vào mắt người huynh đệ tốt duy nhất của mình ở trấn Vân Sa. Anh biết không thể giấu A Lang, nhưng cũng không thể tiết lộ sự tồn tại của bốn vị cựu nữ thần sa ngã trong đền hoang. Anh trầm giọng nói:
"Hỏa Liên... một người bạn ở đền của ta đang bị hỏa độc công tâm, sắp không qua khỏi bình minh ngày mai. Ta bắt buộc phải vào thung lũng hái U Minh Thảo về làm dược thiện trung hòa ma độc. Tần lão tiền bối đã chỉ dẫn con đường cho ta."
Nghe đến đó, A Lang chấn động. Gã nhìn chằm chằm vào Tiêu Diệp, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Gã biết tính khí của Tiêu Diệp, một khi đã quyết định thì chín trâu cũng không kéo lại được. A Lang không hề hỏi han thêm về thân phận của "người bạn" kia, cũng không tò mò tại sao một phu gác đền nghèo lại quen biết kẻ bị hỏa độc thần giới phản phệ. Sự tin tưởng giản dị, không cần lời thừa thãi giữa hai người huynh đệ bấy lâu nay đã vượt qua mọi rào cản.
"U Minh Thảo... Huynh đúng là kẻ liều mạng," A Lang thở dài một tiếng đầy bất lực, dứt khoát đeo chiếc bẫy sắt lên vai, nắm lấy cánh tay trái của Tiêu Diệp. "Một thư sinh trói gà không chặt, lại đang bị thương như huynh mà tự vào đó thì chưa thấy cỏ đã làm mồi cho dơi độc rồi. Đệ am hiểu địa hình sườn núi này hơn huynh, để đệ dẫn đường qua vùng đệm an toàn. Không được từ chối!"
Tiêu Diệp nhìn bờ vai vững chãi của A Lang, cõi lòng dâng lên một luồng ấm áp phàm trần giữa đêm đông lạnh giá. Anh khẽ gật đầu:
"Được, làm phiền đệ rồi, huynh đệ tốt."
Cả hai lặng lẽ tiến vào lối vào U Minh Thung Lũng. Càng đi sâu, không khí càng trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo một cách quỷ dị. Lớp sương mù màu tím nhạt bắt đầu lở vởn dưới chân, tỏa ra mùi tanh hôi của lá cây mục rữa và oán khí tích tụ. Tiêu Diệp ra hiệu cho A Lang dừng lại, lấy hũ bột ngụy trang ra chia cho gã bôi lên người.
"Đi nhẹ thôi, dùng bộ pháp Bách Bộ Ẩn Kính mà đệ từng dạy ta," Tiêu Diệp thì thầm vào tai A Lang.
A Lang gật đầu, gã hơi cúi người, bước đi uyển chuyển không hề để lại tiếng động hay dấu chân trên lớp cát bụi ẩm ướt của đầm lầy. Tiêu Diệp bám sát phía sau, cố chịu đựng cơn đau buốt ở tay để di chuyển thật nhẹ nhàng.
*Vù... Vù... Vù...*
Đột nhiên, một tiếng cánh dập mạnh mẽ, dồn dập vang lên từ phía trên đỉnh đầu họ, xé toác bầu không khí im lặng của thung lũng. Tiêu Diệp giật mình ngẩng đầu lên. Thông qua Bạch Ngọc Nhãn vẫn đang kích hoạt mờ nhạt, anh nhìn thấy một đàn bóng đen khổng lồ đang bay lượn lờ trong sương mù dày đặc. Đó là đàn U Minh Dơi Độc hoang mạc, mỗi con to bằng chiếc nón lá phàm nhân, mỏ sắc nhọn phát ra ánh kim loại xám và đôi mắt đỏ rực như máu dốc ngược oán khí.
"Nấp mau!" A Lang khẽ rít lên một tiếng.
Gã thợ săn nhanh như cắt kéo Tiêu Diệp nấp vào một hốc đá hẹp bên vách núi, đồng thời giật chiếc áo da thú dày trên vai xuống, phủ kín lên đầu cả hai để che đi hơi ấm cơ thể phàm nhân.
Trong hốc đá tối tăm chật hẹp, Tiêu Diệp cảm nhận rõ ràng hơi thở dồn dập và nhịp tim đập mạnh của A Lang bên cạnh. Đàn dơi độc ngửi thấy mùi lạ, bắt đầu sà xuống thấp, tiếng cánh dập của chúng vang lên sát sạt ngay ngoài hốc đá, mang theo một luồng gió lạnh buốt và mùi hôi thối nồng nặc.
A Lang nghiến răng, tay trái mò mẫm rút một mũi tên đồng từ bao đựng sau lưng, đặt lên dây cung gỗ sồi, định bắn hạ con dơi đầu đàn đang lở vởn ngay trước cửa hốc đá để mở đường máu.
Phát hiện ý định của A Lang, Tiêu Diệp lập tức vươn tay trái ra, giữ chặt lấy cánh tay đang giương cung của gã. Anh lắc đầu thật nhẹ, ghé sát tai gã thì thầm:
"Đừng bắn! Tiếng động của cung tên sẽ thu hút Giáo binh của Chấp sự Triệu đang tuần tra lối vào gần đây. Chúng ta sẽ bị bao vây."
"Nhưng đàn dơi này có khứu giác cực nhạy, lớp da thú của đệ không che được lâu đâu!" A Lang lo lắng thì thầm lại.
Tiêu Diệp nhìn ra ngoài, nhận ra hướng gió thung lũng đang thổi độc sương từ phía bắc về phía họ, mang theo mùi máu phàm nhân từ vết thương trên tay anh đang rò rỉ khí tức. Anh nhanh trí thọc tay vào ngực áo, lấy ra hũ bột ngụy trang của Tần Kính Chi. Bất chấp cơn đau buốt ở lòng bàn tay phải, Tiêu Diệp dùng ngón tay bốc một nắm bột lớn, khéo léo rải ra khoảng không ngoài hốc đá theo chiều gió thổi.
Luồng bột mịn xám nhạt nhanh chóng hòa tan vào sương độc tím, tỏa ra mùi đất ẩm cát bụi phàm trần nồng nặc. Con dơi đầu đàn đang hít hà mùi máu bỗng khựng lại, đôi mắt đỏ rực của nó chớp liên tục. Bị mùi thảo dược ngụy trang mạnh mẽ đánh lừa khứu giác, nó rít lên một tiếng chói tai rồi vỗ cánh bay vút lên cao. Cả đàn dơi độc lập tức nối đuôi nhau bay sạt qua đầu họ, hướng về phía đầm lầy phía tây để săn mồi.
Khi tiếng cánh dập xa dần, Tiêu Diệp và A Lang mới dám thở phào nhẹ nhõm bước ra khỏi hốc đá. Thế nhưng, trong lúc vội vã né tránh đàn dơi lúc nãy, cánh tay phải của Tiêu Diệp đã vô tình quẹt phải một bụi gai độc sườn núi. Một vết cào nhỏ rách da rỉ máu xuất hiện trên bắp tay anh, cảm giác tê dại rát buốt lập tức lan rộng.
"Diệp huynh, huynh bị gai độc cào rồi!" A Lang hoảng hốt định hút độc.
"Không sao, vết thương nhỏ thôi, ta tự điều hòa được," Tiêu Diệp cắn răng chịu đựng, nhanh chóng lấy băng gạc thánh lực lén mua từ chợ đen quấn chặt vết thương để ngăn chặn độc tố lan rộng và che giấu mùi máu.
Họ tiếp tục di chuyển sâu hơn bằng bộ pháp Bách Bộ Ẩn Kính. Đi được khoảng vài trăm trượng, A Lang đột ngột dừng lại, cúi người quan sát mặt đất bùn ẩm. Gã chỉ tay vào những vệt lõm sâu trên cát:
"Nhìn xem, dấu chân ủng sắt rèn nặng nề của Giáo binh Giáo khu Vân Sa. Chúng mới đi qua đây không lâu, hướng thẳng vào lối vào lõi thung lũng."
Tiêu Diệp nhìn theo hướng dấu chân, đôi mắt anh thâm trầm sát khí. Anh đưa Bạch Ngọc La Bàn lên, dùng Bạch Ngọc Nhãn quan sát các vệt sáng ma lực còn sót lại trên cành cây khô.
"Giáo binh tuần tra theo chu kỳ thắp đuốc," Tiêu Diệp tính toán nhanh trong đầu hằng đêm bão cát rít gào. "Mỗi lượt tuần tra cách nhau đúng mười lăm phút phàm trần. Hiện tại là khoảng rảnh giữa hai lượt tuần tra, chúng ta có đúng năm phút để băng qua khoảng trống hoang mạc sườn núi phía trước để tiến vào lõi thung lũng."
"Được, đệ sẽ xóa dấu vết chân sau khi huynh bước đi," A Lang bẻ một cành thông tuyết tùng khô, sẵn sàng quét sạch mọi dấu vết chân trên cát bụi ẩm.
Cả hai chạy đua với thời gian, di chuyển nhanh như những bóng ma lướt đi trong sương độc dày đặc. Nhờ mưu lược tính toán chu kỳ chính xác của Tiêu Diệp và kinh nghiệm xóa dấu vết đi rừng của A Lang, họ đã vượt qua vùng đệm an toàn mà không để lại bất kỳ dấu vết nào cho lính tuần tra phát hiện.
Thế nhưng, khi họ vừa tiến sát vào ranh giới lõi thung lũng - nơi mọc đầy U Minh Thảo phát sáng tím đen dưới các khe đá ẩm ướt, chiếc Bạch Ngọc La Bàn trên tay Tiêu Diệp đột ngột rung lên bần bật. Mặt ngọc trắng rực sáng hoàng kim nhạt rỉ ra một tia máu đỏ tươi quấn chặt lấy kim chỉ nam, tỏa ra uy áp cảnh báo cực hạn.
Tiêu Diệp biến sắc, kéo A Lang nấp nhanh sau một tảng đá khổng lồ phủ đầy rêu phong cổ kính.
Anh hé mắt nhìn qua khe đá hướng về phía phế tích một ngôi đền cổ kính đổ nát ngay phía trước lối vào lõi thung lũng. Dưới ánh đuốc sáng rực rỡ xua tan sương độc, một toán Giáo binh trang bị giáp nhẹ của Thánh Điện Phán Quyết địa phương đang bao vây chặt chẽ phế tích đền cổ.
Và đứng ngay giữa sân phế tích đổ nát ấy, tay cầm thanh roi da thánh lực rực sáng quang minh rên rỉ khí lạnh, chính là Chấp sự Triệu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!