Hỏa Độc Bùng Phát, Tìm Kiếm U Minh Thảo
Bóng tối bao trùm lấy Vô Cực Thần Điện, chỉ có ánh lửa từ bếp lò củi tuyết tùng khẽ bập bùng, hắt lên những bức tường đá xám loang lổ những vệt sáng tối vàng vọt. Khói gỗ tuyết tùng mang theo mùi hương thanh khiết, ấm áp lơ lửng trong không khí, cố gắng xua đi cái lạnh buốt giá của đêm đông biên cảnh Vân Sa. Thế nhưng, hơi ấm ít ỏi ấy hoàn toàn bị dập tắt bởi cơn bão nhiệt lượng khủng khiếp đang bộc phát từ cơ thể Hỏa Liên.
"Nóng... nóng quá..."
Hỏa Liên rên rỉ, tiếng thì thào đứt quãng đầy đau đớn. Nàng ngã gục vào lồng ngực phàm nhân của Tiêu Diệp, toàn thân run rẩy dữ dội. Làn da vốn dĩ mịn màng của vị cựu thần Viêm Hỏa giờ đây đỏ rực như một thanh sắt nung trong lò rèn, tỏa ra hơi nóng hầm hập khiến không khí xung quanh méo mó, biến dạng. Mái tóc đỏ rực của nàng xơ xác, thỉnh thoảng lại lóe lên những đốm lửa tàn dư rồi vụt tắt, hệt như ngọn nến sắp cạn sáp trước gió bão.
Tiêu Diệp ôm lấy nàng, lồng ngực anh lập tức cảm nhận được một sức nóng kinh hoàng truyền qua lớp áo vải thô màu xanh xám sờn cũ. Hai lòng bàn tay anh, nơi vốn đã bị bỏng lạnh rách da rỉ máu nhẹ từ đêm hôm trước khi cứu Băng Dao, nay lại bị hơi nóng bạo tẩu từ người Hỏa Liên thiêu đốt, bỏng rát đỏ ửng lên đau đớn. Vết bỏng lạnh chưa lành gặp hơi nóng cực hạn rát buốt như hàng ngàn cây kim châm cứu nung đỏ đâm sâu vào da thịt. Anh khẽ nhíu mày, nhưng không hề buông lỏng vòng tay ôm lấy nàng.
"Băng Dao, giúp ta lấy một chiếc khăn ướt! Lẹ lên!" Tiêu Diệp trầm giọng ra lệnh, đôi mắt anh chăm chú nhìn vào chiếc Bạch Ngọc La Bàn cổ kính đang cầm trên tay trái.
Băng Dao đứng bên cạnh bệ thờ đá, khuôn mặt thanh tú vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo giờ đây đã xuất hiện những rạn nứt lo lắng rõ rệt. Chứng kiến cảnh tượng Hỏa Liên quằn quại trong đau đớn và sự kiên định không màng hiểm nguy của phu gác đền phàm nhân, cõi lòng lạnh giá bấy lâu nay của nàng khẽ run lên một nhịp. Chỉ số Nhân Tính Hóa Chi Số 2% trong lòng nàng đang âm thầm lay động. Nàng không hề nói một lời phản bác nào như mọi khi, lập tức xoay người đi về phía lu nước ngầm, nhúng ướt một dải vải thô rồi mang lại.
"Hàn khí của ta có thể dập tắt hỏa độc của nàng không?" Băng Dao ngập ngừng hỏi, đôi mắt xanh lam nhìn Tiêu Diệp đầy ngượng ngùng và lo lắng.
"Tuyệt đối không được!" Tiêu Diệp dứt khoát lắc đầu, tay phải anh khẽ gõ nhẹ ngón tay lên la bàn ngọc theo thói quen khi suy nghĩ. "Thần lực của cả hai cô đều đã suy kiệt, thần cách rạn nứt sâu sắc. Hàn khí của cô và hỏa độc của nàng đều là năng lượng cực hạn của Thần giới sa ngã. Nếu bây giờ cô vận công, hai luồng năng lượng trái ngược sẽ va chạm chéo ngay trong kinh mạch của nàng, gây ra một vụ nổ lôi hỏa bạo tẩu chéo thiêu rụi phế phổi của Hỏa Liên và phá hủy hoàn toàn thần cách của nàng trong nháy mắt."
Nói rồi, Tiêu Diệp cầm lấy chiếc khăn ướt từ tay Băng Dao, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi nóng hổi đang chảy dọc trên trán và cổ của Hỏa Liên. Anh đưa Bạch Ngọc La Bàn lên trước mắt, tập trung tinh thần truyền một lượng linh khí phàm nhân ít ỏi của mình vào tâm la bàn.
Kích hoạt kỹ năng Bạch Ngọc Nhãn, đôi mắt của Tiêu Diệp lập tức lấp lánh một làn sương sáng trắng nhạt mờ ảo. Qua lăng kính của mặt ngọc cổ kính, anh nhìn thấy rõ ràng dòng chảy ma lực bên trong cơ thể Hỏa Liên. Đó là một mạng lưới kinh mạch rạn nứt loang lổ, nơi những luồng hỏa năng đỏ rực như nham thạch đang bạo tẩu hỗn loạn, nghẽn chặt tại phế vị và tim phổi, không ngừng thiêu đốt sinh mệnh lực phàm nhân của nàng từ bên trong.
"Kinh mạch bị hỏa độc thiêu đốt rạn nứt nghiêm trọng... Nếu không tìm cách trung hòa luồng nhiệt lượng bạo liệt này, nàng sẽ bị bạo thể thiêu rụi nội tạng trước khi bình minh tới," Tiêu Diệp thầm nghĩ, lồng ngực anh khẽ thắt lại vì lo lắng.
"Có cách nào cứu nàng không?" Băng Dao nhìn vết bỏng rát đỏ ửng trên tay Tiêu Diệp, giọng nói đã mất đi vẻ cao ngạo thường ngày, chỉ còn lại sự xót xa thầm kín.
"Chỉ có một cách duy nhất," Tiêu Diệp trầm ngâm nói, ánh mắt anh nhìn về phía bắc qua cửa sổ đền hoang phế. "Dùng U Minh Thảo - loại cỏ cực độc mang tính âm hàn cực mạnh mọc sâu trong U Minh Thung Lũng cấm địa để chế chế dược thiện trung hòa ma độc. Tính âm hàn của cỏ sẽ dẫn dắt và làm dịu đi ngọn lửa bạo tẩu trong người nàng."
"Nhưng U Minh Thung Lũng là cấm địa của phàm nhân!" Băng Dao chấn động, nàng bước lên một bước, giữ lấy vạt áo thô của anh. "Nơi đó quanh năm sương mù bao phủ, chứa nhiều ảo giác và độc thảo tàn khốc. Người phàm chạm vào U Minh Thảo sẽ bị thối rữa da thịt ngay lập tức. Ngươi hoàn toàn là một phàm nhân vô tu vi, vào đó khác nào tự sát?"
Tiêu Diệp khẽ gỡ bàn tay tuyết lạnh giá của Băng Dao ra khỏi áo mình, mỉm cười dịu dàng nhưng vô cùng quyết đoán: "Nàng là thê tử của ta. Dù ta là phàm nhân nghèo kiết xác, cũng không bao giờ trơ mắt nhìn vợ mình chết cháy trước mặt. Cô ở lại đền canh giữ bệ thờ trận nhãn, chăm sóc cho nàng bằng khăn ấm. Ta sẽ xuống núi ngay lập tức."
Để lại Băng Dao đứng lặng người trong chính điện với cõi lòng rối bời và chỉ số tình cảm đang âm thầm tăng lên, Tiêu Diệp khoác vội chiếc áo vải thô màu xanh xám sờn cũ, giắt chiếc Bạch Ngọc La Bàn vào hông, rồi nhanh chóng bước ra khỏi cổng đền hoang phế. Anh biết rõ, với thể xác phàm nhân yếu ớt và đôi bàn tay đang bị bỏng rát của mình, tự ý xông vào U Minh Thung Lũng hái thuốc độc là hành vi tự sát. Anh cần sự giúp đỡ của một người.
Đêm đông biên cảnh Vân Sa lạnh buốt như cắt da cắt thịt. Tiêu Diệp men theo con đường mòn dốc đứng của núi Vô Cực, bước đi hối hả dưới ánh trăng mờ nhạt. Cát bụi hoang mạc thổi rít bên tai, nhưng lòng anh chỉ hướng về tiệm thuốc nhỏ tồi tàn nằm ở cuối thị trấn Vân Sa nghèo nàn dưới chân núi.
Sau gần một canh giờ đi bộ rã rời, Tiêu Diệp đã đứng trước ngôi nhà gỗ cũ kỹ xập xệ, nơi ngập tràn mùi thảo dược nồng đậm hòa quyện với mùi lưu huỳnh và ngải cứu khô. Đây là tiệm thuốc của Tần Kính Chi - lão nhân mù gác cổng trấn Vân Sa, người mà Tiêu Diệp luôn kính trọng coi như một người thầy dẫn đường y lý ẩn danh.
Tiêu Diệp gõ cửa dồn dập.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
"Tần tiền bối! Tiêu Diệp cầu kiến!"
Bên trong vang lên tiếng gậy trúc gõ lách cách xuống nền đất ẩm ướt, rồi cánh cửa gỗ cũ kỹ từ từ mở ra. Lão nhân mù Tần Kính Chi bước ra, râu tóc dài bạc trắng như cước xõa tung trên bờ vai mặc áo bào xám cũ kỹ nồng nặc mùi thuốc bắc. Đôi mắt mù của lão hướng về phía Tiêu Diệp, đôi tai khẽ động đậy như đang lắng nghe nhịp tim dồn dập của anh.
"Đêm hôm khuya khoắt, gió lạnh hoang mạc gầm rú, phu gác đền nghèo không lo nhóm lửa sưởi ấm, chạy xuống đây tìm lão già mù này làm gì?" Tần Kính Chi trầm giọng hỏi, giọng nói thâm trầm chứa đựng sương gió lánh đời.
"Tần tiền bối, ta cần cứu người!" Tiêu Diệp hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp thở phàm nhân, cúi đầu cung kính nói. "Một người bạn của ta bị hỏa độc phản phệ cực độ, kinh mạch rạn nứt nóng đỏ như nung, phế phổi sắp bị thiêu rụi. Ta cần hái U Minh Thảo ở U Minh Thung Lũng để chế chế dược thiện trung hòa ma độc cứu mạng nàng. Xin tiền bối chỉ dẫn phương pháp hái cỏ an toàn!"
Nghe đến ba chữ "U Minh Thảo", khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của Tần Kính Chi lập tức biến sắc. Lão vung chiếc gậy trúc chặn ngang ngực Tiêu Diệp, giọng nói trở nên vô cùng nghiêm khắc và lạnh lùng:
"Cút về đi! U Minh Thảo là loại cỏ mang độc tính âm hàn tàn khốc nhất biên giới này. Người phàm không có tu vi chạm vào da thịt sẽ lập tức thối rữa rách da, chướng khí độc trong thung lũng sẽ ăn mòn lục phủ ngũ tạng qua từng lỗ chân lông phàm nhân trước khi ngươi kịp nhìn thấy lá cỏ. Ngươi muốn tự sát thì đừng kéo lão già này vào nhân quả!"
Tiêu Diệp biết rõ tính cách lánh đời và nghiêm khắc của Tần Kính Chi. Đối phó với một ẩn sĩ y đạo từng trải qua trăm đắng ngàn cay, tiền tài phàm trần hay lời cầu xin yếu đuối hoàn toàn vô dụng. Anh cần dùng tri thức y lý thực tế và bảo vật định mệnh để thuyết phục lão.
Tiêu Diệp không hề lùi bước trước cây gậy trúc chặn ngực. Anh lẳng lặng rút chiếc Bạch Ngọc La Bàn cổ kính từ hông ra, đặt ngay trước mặt lão nhân mù. Mặt ngọc trắng cổ kính dưới ánh trăng khẽ phát ra một luồng khí tức ngọc cổ ấm áp, thanh khiết.
"Tần tiền bối, xin hãy cảm nhận cái này," Tiêu Diệp điềm tĩnh nói.
Tần Kính Chi khẽ nhíu mày. Đôi bàn tay gầy gò nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ của lão run lên, từ từ vươn ra chạm vào bề mặt ngọc của chiếc la bàn. Ngay khi các ngón tay lão tiếp xúc với ngọc cổ, một luồng sóng linh lực tịnh hóa nhẹ nhàng truyền qua da, khiến lão nhân mù chấn động toàn thân. Đôi mắt mù của lão vô thức trợn to hướng về phía la bàn ngọc.
"Đây... đây là bảo vật định mệnh cổ xưa... Khí tức này không thuộc về phàm giới... Ngươi lấy nó từ đâu?" Tần Kính Chi lắp bắp hỏi, giọng nói đã mất đi vẻ thản nhiên ban đầu.
"Đây là di sản do người ông nuôi quá cố Tiêu Thiết Sơn của ta để lại," Tiêu Diệp giải thích, ngón tay anh khẽ gõ nhẹ lên mặt ngọc để kích hoạt Bạch Ngọc Nhãn một lần nữa. "Nhờ chiếc la bàn này, ta sở hữu khả năng nhìn thấu dòng chảy ma lực và vết nứt năng lượng. Lão tiền bối, xin hãy nhìn xem."
Tiêu Diệp hướng mắt về phía những hàng tủ gỗ đựng thuốc phía sau lưng Tần Kính Chi, điềm tĩnh đọc to:
"Ngăn tủ thứ ba bên trái chứa Xuyên Tâm Liên phàm trần đang bị ẩm mốc rò rỉ dược tính. Ngăn tủ thứ năm bên phải chứa ngải cứu khô đang tích tụ một lượng nhỏ hỏa năng dịu nhẹ do sấy quá lửa. Và... ngay dưới bệ gậy trúc của tiền bối, có một mạch nước ngầm mang tính âm hàn đang chảy qua, nuôi dưỡng gốc cây thuốc nam bên ngoài cửa."
Tần Kính Chi đứng lặng người như hóa đá. Lão là một ẩn sĩ y đạo lánh đời, dành cả đời nghiên cứu thảo dược nhưng cũng phải mất hàng chục năm rèn luyện khứu giác mới nhận biết được dược tính rò rỉ tinh vi như thế. Vậy mà gã phu gác đền phàm nhân vô tu vi trước mặt này lại có thể đọc vanh vách dòng chảy năng lượng chỉ trong một hơi thở.
"Hóa ra... ngươi mang huyết mạch trung hòa đặc biệt của dòng họ gác đền Tiêu gia, lại sở hữu thần hồn trăm đời chưa thức tỉnh..." Tần Kính Chi thở dài một tiếng, gậy trúc gõ đất phát ra tiếng thanh cao tịnh mịch. Lão đã nhận ra nguồn gốc chiếc la bàn ngọc trắng nhưng khéo léo giữ im lặng bảo mật thiên cơ giúp anh. "Huyết mạch của ngươi không bị năng lượng thần minh bài xích, nên ngươi mới có thể nhìn thấu dòng chảy ma lực mà không bị bạo thể."
"Xin tiền bối thành toàn, chỉ dạy phương pháp bảo mệnh đi vào thung lũng hái thuốc cứu thê tử!" Tiêu Diệp quỳ một gối xuống nền đất, cúi đầu khẩn cầu chân thành.
Tần Kính Chi im lặng hồi lâu dưới ánh trăng lạnh. Cuối cùng, lão thở dài, quay người bước vào trong tiệm thuốc, lấy ra một hũ đất nung nhỏ bốc mùi hăng hắc của thảo dược phàm trần.
"U Minh Thung Lũng quanh năm bao phủ bởi sương mù ảo giác tàn khốc kích thích nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng. Người phàm vào đó sẽ phát điên tự sát trước khi trúng độc. Đây là bột thảo dược ngụy trang khí tức phàm nhân do ta tự tay nghiền nát từ nấm độc tịnh hóa," Tần Kính Chi đặt hũ đất nung vào tay Tiêu Diệp. "Bôi hỗn hợp bột này lên quần áo thô và khắp cơ thể phàm nhân trước khi đi rừng. Nó sẽ tỏa ra mùi hương đất ẩm phàm trần, hòa lẫn hoàn toàn vào thiên nhiên hoang dã để ngụy trang khí tức trước đàn yêu thú độc săn mồi."
Tiêu Diệp nhận lấy hũ đất nung, lòng tràn đầy cảm kích: "Đa tạ tiền bối cứu mạng!"
"Chớ vội mừng," Tần Kính Chi nghiêm giọng cảnh báo, đôi mắt mù hướng thẳng về phía bắc đầy nghiêm trọng. "U Minh Thảo chỉ mọc sâu dưới các khe đá ẩm ướt trong thung lũng, nơi tích tụ oán khí cựu thần phân hủy. Muốn hái cỏ, ngươi phải đeo găng tay da thú dày dặn bôi bột ngụy trang để tránh tiếp xúc trực tiếp rách da thối rữa. Và quan trọng nhất..."
Lão nhân mù dừng lại một nhịp, hạ thấp giọng nói đầy căng thẳng:
"U Minh Thung Lũng hiện đang bị yêu thú độc canh giữ ráo riết. Hơn nữa, tay sai đắc lực của Tào Ngột là Chấp sự Triệu cùng đội tuần tra Giáo binh cũng đang lùng sục ráo riết quanh lối vào thung lũng để tìm kiếm dấu vết dị giáo đồ rò rỉ thần năng. Đêm nay là thời điểm duy nhất trong tháng U Minh Thảo nở hoa phát sáng để định vị. Nếu ngươi không đi ngay bây giờ, cô gái kia sẽ không qua khỏi bình minh ngày mai!"
Tiêu Diệp siết chặt hũ bột thảo dược ngụy trang trong tay, vết bỏng rát trên lòng bàn tay phải nhói đau như nhắc nhở anh về thời gian sinh mệnh đang cạn kiệt từng chút một của Hỏa Liên trên đền hoang phế.
"Ta sẽ giúp tiền bối thu thập một ít độc dịch yêu thú trong thung lũng để đổi lấy hũ bột ngụy trang này," Tiêu Diệp đứng dậy, đưa mắt nhìn về phía chân trời đêm mịt mù cát bụi hoang mạc, chuẩn bị dấn thân vào hiểm cảnh tử vong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!