Nhạc nềnTaohua

Hương Vị Ấm Áp Của Bát Canh Phàm Trần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong chính điện Vô Cực Thần Điện dày đặc như mực, chỉ có ánh trăng mờ nhạt từ mái ngói vỡ nát rọi xuống, tạo thành những vệt sáng bàng bạc trên nền đá lạnh lẽo. Không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió hoang mạc gầm rú bên ngoài kết giới, rít lên từng hồi như tiếng vạn quỷ khóc than.


Ngay trên thềm đá, hai đôi mắt—một xanh lam lạnh buốt như băng sương ngàn năm, một đỏ rực như lửa hận thiên giới—đang chăm chú khóa chặt vào Tiêu Diệp.


Băng Dao gượng ngồi dậy, mái tóc trắng như thác tuyết rũ xuống đôi vai gầy guộc. Dù y phục rách nát và cơ thể đầy những vết rạn nứt phát sáng lam nhạt, khí chất cao ngạo của Tuyết Băng Cựu Thần vẫn khiến nàng trông như một nữ hoàng không thể xâm phạm. Nàng nhìn Tiêu Diệp, giọng nói lạnh lùng như băng đá va vào nhau:


"Kẻ phàm trần thấp kém... ngươi là ai? Ai cho phép ngươi chạm vào thần thể của ta?"


Bên cạnh nàng, Hỏa Liên cũng chật vật chống tay xuống đất. Đôi mắt phượng của nàng rực lửa, mái tóc đỏ như ngọn lửa thiêng khẽ lay động theo từng nhịp thở dồn dập. Nàng nghiến răng, cơ thể tỏa ra nhiệt lượng thiêu đốt khiến không khí xung quanh méo mó:


"Lũ phàm nhân các ngươi lúc nào cũng xảo quyệt. Có phải ngươi muốn hiến tế chúng ta cho Tân Thần Giáo để cầu vinh hoa phú quý không? Tránh xa ta ra, nếu không ta sẽ thiêu rụi linh hồn ngươi!"


Nói rồi, Hỏa Liên cố gắng vận hành hỏa năng tàn dư trong thần cách rạn nứt của mình. Một ngọn lửa đỏ rực rỡ bùng lên trên lòng bàn tay nàng, nhưng chưa kịp định hình thì một cơn đau dữ dội như xé rách lục phủ ngũ tạng ập đến.


"Ách!"


Hỏa Liên hộc ra một ngụm máu tươi, ngọn lửa trên tay tắt ngấm. Cơ thể nàng run rẩy dữ dội, ngã quỵ xuống nền đá. Hỏa độc phản phệ tàn phá kinh mạch khiến làn da nàng nóng đỏ như nung. Cùng lúc đó, hàn khí từ người Băng Dao cũng bộc phát do nàng cố vận linh lực, khiến những bông tuyết li ti ngưng tụ xung quanh, đóng băng một mảng nền đá lớn. Hai luồng năng lượng nóng lạnh trái ngược va chạm chéo, khiến cả hai nữ thần rên rỉ trong đau đớn tột cùng.


Tiêu Diệp nhìn cảnh tượng trước mắt, không hề lộ vẻ sợ hãi hay tức giận. Anh khẽ gõ nhẹ ngón tay lên chiếc Bạch Ngọc La Bàn cổ kính trên tay, điềm tĩnh quan sát dòng chảy ma lực hỗn loạn đỏ lam đang tàn phá cơ thể họ qua lăng kính của mặt ngọc.


"Nếu ta muốn giao các cô cho Giáo khu, thì bây giờ các cô đã nằm trong ngục giam phán quyết rồi, chứ không phải ở đây nghe ta thở dài đâu," Tiêu Diệp thản nhiên nói, giọng trầm ấm và đầy thực tế. "Hơn nữa, thần lực của các cô đã suy kiệt hoàn toàn, thần cách rạn nứt sâu sắc. Càng vận công, ma độc phản phệ sẽ càng nhanh chóng lấy đi mạng sống của các cô. Bây giờ, tốt nhất là nên im lặng và nghỉ ngơi."


Băng Dao mím chặt môi, ánh mắt xanh lam lóe lên sự bướng bỉnh và tủi hờn thầm kín của một vị thần sa ngã. Nàng muốn phản bác, nhưng dạ dày bỗng nhiên co thắt dữ dội, phát ra một tiếng *ùng ục* nhỏ đầy ngượng ngùng trong không gian tĩnh mịch.


Khuôn mặt tuyết của Băng Dao lập tức đỏ ửng. Nàng vội vàng quay mặt đi, cắn chặt môi dưới để che giấu sự xấu hổ tột cùng. Thần minh vốn không cần ăn uống, nhưng khi rơi xuống phàm trần và mất đi thần lực, cơ thể họ đang bị phàm nhân hóa dần dần. Cơn đói và cái lạnh thấu xương của đêm đông biên cảnh đang hành hạ họ không khác gì những người phàm yếu ớt.


Tiêu Diệp khẽ mỉm cười. Anh đứng dậy, lẳng lặng đi về phía góc bếp nhỏ của thần điện hoang phế.


"Chờ một chút, ta đi nấu chút gì đó nóng hổi cho các cô."


Tiêu Diệp nhóm bếp lò bằng những thanh củi tuyết tùng già phơi khô. Loại củi này khi đốt tỏa ra nhiệt lượng rất cao và một mùi hương tuyết tùng thanh khiết, dễ chịu. Anh dùng chiếc bật lửa đá phàm trần đánh lửa, ngọn lửa nhỏ nhanh chóng bén vào thớ gỗ, bùng lên ấm áp, xua tan cái lạnh giá buốt đang bao phủ chính điện.


Anh đặt một chiếc nồi đất nung cũ lên bếp, đổ nước suối trong vắt vào đun sôi. Tiêu Diệp tỉ mỉ dùng dao nhỏ thái lát một ít thảo dược bổ máu phàm trần hái được dọc bờ sông Hồng Sa, kết hợp với một chút gia vị phàm trần giản dị. Khói bếp lò bắt đầu bay nghi ngút, mang theo mùi thơm ấm áp, ngọt ngào của canh thảo dược hoạt huyết lan tỏa khắp không gian thần điện.


Hương vị phàm trần giản dị nhưng ngập tràn hơi ấm gia đình bắt đầu len lỏi vào khứu giác của hai vị nữ thần đang nằm co quắp trên nền đá.


Băng Dao khẽ động đậy cánh mũi. Mùi thơm của canh nóng xua tan cái lạnh buốt đang bám trên da thịt nàng, khiến dạ dày nàng lại một lần nữa co thắt biểu tình. Nàng lén nhìn về phía bóng lưng gầy gò nhưng bận rộn của Tiêu Diệp bên bếp lửa rực hồng, cõi lòng lạnh giá bấy lâu nay bỗng nhiên dâng lên một cảm xúc xa lạ, ấm áp đến kỳ lạ.


Hỏa Liên thì không thể nhịn được nữa, nàng nuốt nước bọt cái *ực*, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào chiếc nồi đất đang bốc khói nghi ngút. Sự kiêu ngạo của nàng dường như đang bị mùi thơm của bát canh nóng đánh gục từng chút một.


"Xong rồi đây," Tiêu Diệp bưng hai bát canh nóng hổi, khói bay nghi ngút đến trước mặt hai nàng. Anh ân cần thổi nhẹ cho bớt nóng rồi đặt xuống thềm đá. "Canh thảo dược Hồng Sa, tuy không phải sơn hào hải vị của Thần giới, nhưng có thể giúp các cô giữ ấm dạ dày và hoạt huyết, giảm bớt sự đau đớn của hỏa độc và hàn độc. Ăn đi."


Hỏa Liên nhìn bát canh, rồi nhìn bàn tay phải đang quấn băng gạc rỉ máu của Tiêu Diệp—vết thương do chính hàn khí của Băng Dao gây ra lúc nãy khi anh cố cứu họ. Sự bộc trực của nàng khiến nàng không thể kiềm chế được nữa. Nàng bưng bát canh lên, húp một ngụm lớn.


"Nóng... nhưng ngon quá!" Đôi mắt Hỏa Liên sáng rực lên. Vị ngọt thanh của thảo dược hòa quy quyện với hơi ấm nồng nàn của lửa củi tuyết tùng chạy dọc xuống thực quản, sưởi ấm toàn bộ dạ dày đang co thắt của nàng. Sắc mặt nàng nhanh chóng hồng hào trở lại, hỏa độc nóng rát trong kinh mạch dường như dịu đi rõ rệt.


Băng Dao nhìn Hỏa Liên ăn ngon lành, đôi môi tuyết khẽ mím lại. Nàng ngập ngừng một lát, rồi cũng chậm rãi bưng bát canh lên, thanh nhã nhấp một ngụm nhỏ.


Hơi ấm từ bát canh phàm trần dịu dàng tịnh hóa cái lạnh buốt tê dại trong cơ thể nàng. Băng Dao khẽ thở ra một làn sương trắng nhạt, ánh mắt nhìn Tiêu Diệp đã bớt đi vài phần lạnh lùng, thay vào đó là sự ngượng ngùng đầy đáng yêu.


Bạch Ngọc La Bàn đặt trên bệ thờ bỗng nhiên khẽ rung nhẹ. Trên mặt ngọc, hai sợi tơ hồng liên kết sinh mệnh tỏa ra ánh sáng dịu mát.


*Nhân Tính Hóa Chi Số của Băng Dao tăng lên 2%.*

*Nhân Tính Hóa Chi Số của Hỏa Liên tăng lên 3%.*


Tiêu Diệp mỉm cười hài lòng. Hơi ấm của một bát canh nóng hổi mang hương vị phàm trần quả nhiên mạnh hơn mọi phép thuật diệt thế đối với những linh hồn đang sa ngã dưới vũng bùn.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Đột nhiên, tiếng đập cửa dồn dập và thô bạo vang lên từ phía cổng gỗ sồi của thần điện hoang phế, phá vỡ hoàn toàn bầu không khí ấm áp vừa mới nhen nhóm.


"Tiêu Diệp! Mở cửa ra cho ta! Lũ rác rưởi gác đền nghèo kiết xác kia, mau ra đây tiếp đón gia nhân của Trương lão gia!" Tiếng hét hống hách, thô lỗ của một gã gia nhân vang lên từ bên ngoài, kèm theo tiếng chó săn sủa inh ỏi.


Tiêu Diệp biến sắc. Anh nhanh chóng ra hiệu cho Băng Dao và Hỏa Liên ẩn nấp vào phía sau bức tượng thần đá đổ nát trong chính điện.


"Hai cô trốn kỹ ở đó, tuyệt đối không được bộc phát khí tức năng lượng thần cách," Tiêu Diệp dặn dò bằng giọng nghiêm nghị, rồi quay người đi ra phía cổng đền.


Cánh cửa gỗ sồi bị đẩy mạnh ra. Đứng bên ngoài là ba gã gia nhân lực lưỡng của ác bá địa phương Trương Bá Thiên. Gã đi đầu có khuôn mặt đầy thịt hung tợn, tay cầm một cuộn khế ước đất đai bằng da thú đã ố vàng, hông đeo một thanh đao sắt rèn thô kệch.


"Lũ chó hoang gác đền," gã gia nhân đi đầu khè khè cười, ném cuộn khế ước xuống đất cát trước mặt Tiêu Diệp. "Trương lão gia nhà ta có lòng tốt muốn thu mua lại mảnh đất hoang phế này để xây dựng biệt phủ. Đây là khế ước đất đai đã có dấu ấn của Giáo khu địa phương. Khôn hồn thì ký tên điểm chỉ vào đây, nhận lấy mười viên linh thạch vụn rồi cút xéo khỏi núi Vô Cực!"


Tiêu Diệp điềm tĩnh cúi xuống nhặt cuộn khế ước lên. Anh khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt ngọc của Bạch Ngọc La Bàn ẩn dưới vạt áo thô để giữ bình tĩnh, rồi từ từ mở cuộn da thú ra đọc.


Phía sau bức tượng thần đá, Hỏa Liên chứng kiến cảnh tượng phu quân phàm nhân của mình bị sỉ nhục, đôi mắt phượng lập tức bùng lên ngọn lửa giận dữ. Nàng nghiến răng, định bộc phát tàn hỏa để thiêu rụi lũ gia nhân hống hách kia:


"Lũ phàm nhân sâu kiến ngang ngược! Ta phải thiêu chết chúng!"


Thế nhưng, ngay khi nàng vừa nhổm dậy, hỏa độc trong người lại một lần nữa bùng phát phản phệ dữ dội. Lồng ngực nàng nhói đau như bị kim châm nung đỏ đâm xuyên qua, khiến nàng ngã quỵ xuống đất, hơi thở đứt quãng đau đớn.


Băng Dao vội vàng giữ chặt vai Hỏa Liên, lắc đầu ra hiệu cho nàng im lặng. Ánh mắt Băng Dao lo lắng nhìn về phía Tiêu Diệp đang đứng một mình đối mặt với hiểm nguy bên ngoài cổng đền.


Tiêu Diệp nhìn lướt qua cuộn khế ước, khóe môi khẽ nhếch lên một vệt cười lạnh lùng. Anh ngước mắt nhìn gã gia nhân đi đầu, giọng nói vô cùng sắc bén:


"Khế ước đất đai giả mạo này mà các ngươi cũng dám mang lên đây sao?"


"Ngươi nói cái gì?!" Gã gia nhân trợn mắt giận dữ.


"Theo luật pháp phàm trần của biên cảnh Vân Sa, mọi giao dịch đất đai liên quan đến đền thờ cổ phải có chữ ký trực tiếp của Đại Giám Mục địa phương Tào Ngột và được đóng dấu đỏ bằng thánh lực quang minh của Giáo khu," Tiêu Diệp điềm tĩnh chỉ ngón tay vào vệt mực đen nhạt dưới góc cuộn da thú. "Vết mực này chỉ là mực chu sa phàm trần rẻ tiền, hoàn toàn không chứa một chút thánh lực nào. Hơn nữa, chữ ký của Tào Ngột thiếu mất nét móc đặc trưng của ấn ký quang minh."


Tiêu Diệp bước lên một bước, khí thế điềm tĩnh nhưng đầy áp lực của anh khiến ba gã gia nhân vô thức lùi lại nửa bước.


"Các ngươi tự ý làm giả khế ước đất đai của Giáo khu, cấu kết với ác bá Trương Bá Thiên để cướp đoạt tài sản đền thờ tổ tiên phàm nhân. Nếu ta mang cuộn khế ước giả mạo này xuống trình diện cho Chấp sự Triệu dưới chân núi, các ngươi nghĩ Trương Bá Thiên có cứu nổi cái mạng chó của các ngươi trước phán quyết hỏa thiêu của Thánh Điện không?"


Lời lẽ sắc bén, thấu hiểu luật pháp của Tiêu Diệp đánh trúng vào tử huyệt của lũ gia nhân nhát gan. Chúng nhìn nhau, khuôn mặt đầy thịt tái mét vì sợ hãi.


"Khốn kiếp! Thằng ranh con nghèo kiết xác này dám dùng luật pháp đe dọa chúng ta!" Gã gia nhân đi đầu thẹn quá hóa giận, vung nắm đấm hộ pháp to bản định đấm thẳng vào mặt Tiêu Diệp. "Hôm nay ta phải đập nát cái mặt thư sinh của mày trước!"


Nắm đấm mang theo sức mạnh vật lý phàm trần hung hãn lao thẳng về phía lồng ngực gầy gò của Tiêu Diệp.


Phía sau tượng thần, Băng Dao và Hỏa Liên nín thở, tim họ thắt lại vì lo lắng cho tính mạng phu quân phàm nhân vô tu vi của mình.


Thế nhưng, Tiêu Diệp vẫn đứng im l lặng, không hề né tránh.


*Oong!*


Ngay khi nắm đấm của gã gia nhân chỉ còn cách ngực Tiêu Diệp một tấc, một màn sương mỏng màu hoàng kim nhạt đột ngột bùng phát từ bệ thờ trận nhãn chính điện lan rộng. Quy tắc phi vũ lực kết giới của Vô Cực Thần Điện tự động kích hoạt.


Nắm đấm hung hãn của gã gia nhân chạm vào màn sương vàng nhạt liền như đâm vào một bức tường bông mềm mại, toàn bộ lực đạo vật lý bị triệt tiêu hoàn toàn trong nháy mắt. Gã gia nhân đứng đờ người ra, cánh tay tê rần không thể tiến thêm một phân nào.


"Cái... cái gì thế này?!" Lũ gia nhân kinh hãi hét lên.


Tiêu Diệp từ từ giơ chiếc Bạch Ngọc La Bàn trên tay trái lên. Anh xoay nhẹ vòng ngọc ngoài cùng của la bàn, khiến các ký tự cổ tự rực sáng hoàng kim lấp lánh phản chiếu lên khuôn mặt hoảng hốt của chúng.


"Vô Cực Thần Điện này tuy hoang phế, nhưng vẫn mang nguyền ấn phong ấn bảo hộ của cựu thần tối cao ngàn năm trước," Tiêu Diệp dùng giọng thâm trầm, bí ẩn dọa dẫm. "Bất kỳ ai mang sát khí và vũ lực bước vào đây đều sẽ bị nguyền rủa ăn mòn thần hồn, khiến tay chân thối rữa, lục phủ ngũ tạng bị đóng băng đóng băng vĩnh viễn. Các ngươi có muốn thử xem nguyền ấn cựu thần có thật hay không không?"


Cùng lúc đó, Băng Dao ở phía sau tượng thần cũng nhanh trí phóng ra một luồng hàn khí mỏng dọc theo nền đá, khiến mặt đất dưới chân ba gã gia nhân lập tức đóng băng xanh buốt răng rắc.


"Á! Chân... chân tôi bị đông cứng rồi!"

"Có quỷ thần thật! Nguyền rủa của cựu thần bộc phát rồi! Mau chạy đi!"


Ba gã gia nhân sợ mất mật, vứt cả cuộn khế ước giả mạo xuống đất, hoảng hốt dắt theo chó săn tháo chạy nhục nhã xuống bậc thềm đá núi Vô Cực.


Thế nhưng, trước khi biến mất sau rặng cây sườn núi, gã gia nhân đi đầu vẫn ngoảnh mặt lại, khuôn mặt đầy mỡ vặn vẹo vì thù hận, hét lớn đầy đe dọa:


"Tiêu Diệp! Mày cứ đợi đấy! Trương lão gia nhà ta dọa sẽ báo cáo với Giáo khu rằng mày đang chứa chấp tà ma ngoại đạo nếu mày không ký khế ước bán đất vào ngày mai!"


Tiếng hét hống hách vang vọng khắp vách đá rồi tắt lịm trong tiếng gió hoang mạc gầm rú.


Tiêu Diệp khẽ thở dài, cúi xuống nhặt cuộn khế ước giả mạo lên rồi đốt cháy nó bằng ngọn lửa bếp lò củi tuyết tùng. Anh quay người bước vào chính điện, lồng ngực khẽ nhói đau do kết giới hoạt động tiêu hao linh thạch vụn dự trữ cuối cùng.


Phía sau tượng thần, Hỏa Liên bước ra, nhưng cơ thể nàng đột ngột run rẩy dữ dội. Làn da đỏ rực rỡ bùng phát hơi nóng bỏng rát, hỏa độc trong người nàng do cố vận linh lực lúc nãy bắt đầu bùng phát dữ dội không kiểm soát.


"Tiêu Diệp... nóng quá... cơ thể ta như đang bị thiêu rụi..." Hỏa Liên rên rỉ đau đớn, ngã gục vào lồng ngực phu gác đền phàm nhân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!