Nhạc nềnTaohua

Thẩm Vạn Kim Cảnh Báo, Mật Ước Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiêu Diệp siết chặt lọ sứ Thanh Tâm Tịnh Cổ Đan trong lòng bàn tay, bước chân phàm nhân dứt khoát lao lên những bậc thềm đá trơn trượt của hầm mộ ngầm. Tiếng bánh răng đá rầm rập của bẫy cơ quan sườn nam vẫn còn dư âm vang vọng dưới lòng đất, nhưng tâm trí anh lúc này chỉ hướng về phía gian phòng khách của Vô Cực Thần Điện hoang phế.


Trên chiếc giường tre ọp ẹp, A Lang đang co giật liên hồi. Làn da ngăm đen của gã thợ săn trẻ tuổi giờ đây đã bị nhuộm đen bởi những đường gân độc chằng chịt, bốc lên mùi hôi tanh lạnh lẽo của tà độc cổ trùng. Thanh Uyển đang quỳ bên cạnh, nhành cỏ non trên mái tóc đen dài của nàng tỏa ra ánh sáng xanh lục nhạt từ kỹ năng Sinh Mệnh Tế Bào, cố gắng phong tỏa kinh mạch để giữ lại hơi thở cuối cùng cho gã. Băng Dao đứng tựa vào mảng tường gỗ phòng khách – nơi vẫn còn một vệt sém đen nhỏ loang lổ do tia sét bạo tẩu của Lôi Phượng đêm trước để lại. Gương mặt Tuyết Thần lạnh lùng thoáng hiện vẻ lo âu tột độ khi nhìn thấy Tiêu Diệp bước vào.


"Lùi lại, để ta!" Tiêu Diệp trầm giọng, nhanh nhẹn tiến đến bên giường.


Anh mở nắp lọ sứ, lấy ra viên đan dược màu trắng ngà tỏa hương thảo mộc thanh khiết, cẩn thận mớm vào khuôn miệng đang tím tái của A Lang. Chỉ trong vài nhịp thở, luồng dược lực tịnh hóa của Thanh Tâm Tịnh Cổ Đan như một dòng suối ấm áp chảy dọc kinh mạch gã thợ săn. Những đường gân độc màu đen ngòm rách da trên ngực phải A Lang từ từ rút lui, sắc mặt gã dần hồng hào trở lại, nhịp thở bắt đầu ổn định đều đặn.


"Ơn trời... độc tố đã được tịnh hóa hoàn toàn." Thanh Uyển khẽ thở phào, nhưng ngay khi nàng ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Diệp, đôi mắt hiền từ của nàng chợt co thắt lại vì xót xa. "Phu quân, vai trái của người..."


Lúc này, vết thương rách da vai trái của Tiêu Diệp do mũi tên đá cổ đại dưới hầm mộ cào rách đang rỉ ra dòng máu đen buốt rát. Chất độc âm hàn của hầm mộ ngầm đang men theo mạch máu chạy dần về phía ngực trái, nơi vết sẹo rỉ máu mới nhức nhối – tử huyệt từ lần anh tự đâm kim bạc lấy máu tim cứu Băng Dao ba ngày trước – đang co thắt đau đớn. Hai lòng bàn tay anh vốn đã bị bỏng rát đỏ ửng mới do tiếp xúc với hỏa năng bạo tẩu của Hỏa Liên hằng đêm, nay run rẩy bấu chặt lấy thành giường.


Thanh Uyển không chút do dự, nàng vươn bàn tay thon thả mang hương thảo mộc áp chặt lên vai trái anh. Luồng sáng xanh lục dịu mát của Sinh Mệnh Tế Bào bùng phát, bao phủ lấy vết thương rách da. Tiêu Diệp khẽ rên rỉ khi cảm giác tê dại buốt rát dần bị tịnh hóa, da thịt rách nát từ từ khép miệng, để lại một vết sẹo xám nhạt mờ ảo. Thể xác phàm nhân của anh tuy được cứu vãn, nhưng sự suy kiệt tích lũy vẫn khiến gương mặt anh nhợt nhạt, tóc mai điểm sương trắng khẽ bay trong gió lạnh lùa qua khe cửa.


"Cảm ơn nàng, Thanh Uyển." Tiêu Diệp gượng cười, khẽ gõ nhẹ ngón tay phàm trần lên bề mặt ngọc trắng của chiếc Bạch Ngọc La Bàn cổ kính giắt bên hông. Anh quay sang nhìn Băng Dao và Thanh Uyển, thần thái trở lại vẻ điềm tĩnh, thâm trầm thường nhật. "Phán quyết quan Vương Hình mang theo Xiềng xích thánh lực đang phong tỏa toàn bộ thị trấn Vân Sa để lùng sục khí tức thần cách rò rỉ. Đền hoang của chúng ta không còn an toàn tuyệt đối nữa. Ta cần xuống núi ngay trong đêm nay."


Băng Dao mím chặt môi, đôi mắt xanh lam rực lên hàn băng kiếm ý lạnh lùng: "Nhưng cơ thể người đang suy kiệt nặng nề. Để thiếp đi cùng người, thiếp có thể đóng băng lũ giáo binh phàm trần kia trong nháy mắt!"


"Không được." Tiêu Diệp dứt khoát lắc đầu. "Khí tức Tuyết Băng của nàng quá đặc trưng. Chỉ cần nàng bước chân ra khỏi kết giới Vô Cực, la bàn tầm long của chúng sẽ định vị được ngay. Ta mang huyết mạch trung hòa đặc thù, hoàn toàn là phàm nhân vô tu vi, chúng sẽ không nghi ngờ một phu gác đền nghèo xuống núi mua thuốc bổ máu. Ta cần thu mua số lượng lớn Băng gạc thánh lực để quấn quanh các vết nứt thần cách của các nàng, triệt tiêu hoàn toàn khí tức rò rỉ trước khi Vương Hình tiến hành tổng tầm soát."


Hiểu rõ mưu lược sa bàn sắc bén của phu quân, Băng Dao chỉ biết im lặng khoác chiếc áo choàng tơ tuyết mỏng manh lên vai anh để cản gió lạnh. Tiêu Diệp dắt chiếc Túi trữ vật cũ dệt tơ ma pháp vào đai lưng thô sờn, điềm tĩnh bước xuống những bậc thềm đá của núi Vô Cực, hòa mình vào bóng tối hoang mạc mịt mù cát bụi.


***


Thị trấn biên thùy Vân Sa đêm nay bao trùm trong bầu không khí ngột ngạt đến đáng sợ. Những toán giáo binh tuần tra mặc giáp sắt nhẹ, tay cầm đuốc sáng rực, liên tục rảo bước qua các con hẻm nhỏ. Ánh lửa bập bùng chiếu lên những bức tường đất loang lổ cát vàng, phản chiếu sát khí lạnh lẽo từ những thanh trường kiếm quang minh.


Tiêu Diệp kéo thấp chiếc mũ vải thô, đóng giả làm một gã phu nghèo khổ đi hái thuốc đêm. Anh khéo léo sử dụng Bách Bộ Ẩn Kính để di chuyển không tiếng động qua các góc khuất, tránh né hoàn toàn tầm mắt của các toán tuần tra, tiến thẳng vào tiệm tạp hóa lớn nhất trấn của Thẩm Vạn Kim.


*Lách cách... lách cách...*


Tiếng bàn tính gỗ gõ giòn giã vang lên trong không gian tĩnh mịch của tiệm. Thẩm Vạn Kim – người đàn ông béo múp ngoài năm mươi tuổi, mặc chiếc áo gấm thêu đồng tiền phú quý sờn màu – đang nhíu mày tính toán sổ sách dưới ánh nến leo lét. Ngay khi tiếng bước chân nhẹ như gió của Tiêu Diệp chạm vào bực cửa, Thẩm Vạn Kim lập tức dừng tay tính, đôi mắt ti hí sắc bén híp lại đầy cảnh giác.


"Thẩm thúc," Tiêu Diệp khẽ khàn giọng chào.


Thẩm Vạn Kim nhận ra anh, gương mặt béo tròn lập tức biến sắc. Lão không vồn vã chào hỏi như mọi khi, mà nhanh như chớp giật gạt chiếc bàn tính gỗ sang một bên, khẽ hất hàm về phía cửa sổ gỗ đang khép hờ, trầm giọng nói nhỏ:


"Tiêu Diệp! Con điên rồi sao còn dám xuống trấn lúc này? Con có biết phán quyết quan Vương Hình đã ra lệnh thiết lập mạng lưới phong tỏa y tế nghiêm ngặt nhất từ trước đến nay không? Mật thám Giáo khu đang đứng ngay ngoài đầu con hẻm kia kìa!"


Tiêu Diệp điềm tĩnh bước vào góc tối của tiệm, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ: "Con biết. Nhưng con có việc gấp cần mua số lượng lớn Băng gạc thánh lực. Thẩm thúc, tiệm của người còn hàng không?"


"Băng gạc thánh lực?" Thẩm Vạn Kim suýt nữa thì hét lên, lão vội vã bịt miệng mình lại, mồ hôi hột rịn ra trên trán hối hả. "Thứ đó là vật tư y tế cấm của Giáo hội! Bất kỳ ai mua quá ba cuộn đều bị khép vào tội che giấu dị giáo đồ và bị phán quyết quan bắt giam tra tấn ngay lập tức! Thẩm Vạn Kim ta tuy ham tiền, nhưng còn muốn giữ cái mạng già này để nuôi con gái!"


"Cha, Diệp ca ca không phải là người ngoài. Sao cha lại nhát gan như thế chứ?"


Một giọng nói hoạt bát, thanh tao vang lên từ sau bức rèm vải gấm. Thẩm Ngọc Anh – thiếu nữ mười bảy tuổi xinh xắn trong tà váy lụa màu vàng mơ thêu hoa đào – bước ra. Đôi mắt to tròn lanh lợi của nàng lấp lánh ánh sáng khi nhìn thấy Tiêu Diệp. Nàng bước đến gần, khẽ liếc nhìn gương mặt nhợt nhạt và cánh tay phải quấn băng gạc trắng của anh, trong lòng dâng lên sự lo lắng và ngưỡng mộ thầm kín đối với sự điềm tĩnh trí tuệ của phu gác đền nghèo.


"Ngọc Anh muội muội," Tiêu Diệp khẽ gật đầu chào.


"Diệp ca ca, huynh bị thương sao?" Ngọc Anh khẽ chạm vào vạt áo thô của anh, giọng đầy xót xa. Nàng quay sang nhìn cha mình, dậm chân trách móc: "Cha! Huynh ấy từng cứu sống đứa con nhỏ của Vương tẩu, lại thường xuyên bán thảo dược quý cho chúng ta với giá rẻ. Lúc này huynh ấy gặp khó khăn, chúng ta sao có thể thấy chết mà không cứu?"


Thẩm Vạn Kim thở dài sườn sượt, gõ nhẹ chiếc bàn tính gỗ trầm hương: "Con thì biết cái gì! Mật thám Giáo khu theo dõi tiệm tạp hóa này ngày đêm. Chỉ cần ta lấy băng gạc ra khỏi kho, mùi nước thánh quang minh ngâm trên gạc sẽ kích hoạt la bàn tầm long của chúng ngay lập tức!"


Tiêu Diệp khẽ nhíu mày suy nghĩ. Anh nhận thấy sự theo dõi vật tư của Giáo hội cực kỳ nghiêm ngặt, nếu giao dịch trực tiếp tại đây chắc chắn sẽ tự hủy hành tung. Anh nhìn Thẩm Ngọc Anh, khẽ hỏi: "Ngọc Anh, muội có cách nào đưa ta đến nơi giao dịch ngầm không?"


Đôi mắt Thẩm Ngọc Anh sáng lên lanh lợi: "Có! Lối mật đạo dưới hầm kho của tiệm chúng ta thông thẳng ra Chợ đen biên thùy trong hang đá sa mạc phía đông. Ở đó, các thương nhân chợ đen giao dịch vật tư cấm mà không chịu sự quản lý của Giáo hội. Con sẽ dẫn huynh đi!"


Thẩm Vạn Kim thấy con gái quyết tâm, chỉ biết lắc đầu bất lực dặn dò: "Đi khẩn lẹ lên! Nhớ đeo mặt nạ che mặt vào. Tiêu Diệp, con nợ ta một nhân quả lớn đấy nhé!"


***


Thẩm Ngọc Anh nhanh nhẹn dẫn Tiêu Diệp xuống hầm kho tối tăm đầy mùi ngũ cốc phàm trần. Nàng khẽ đẩy một chiếc hòm gỗ cũ kỹ, để lộ ra một cánh cửa sập bằng sắt rỉ sét dẫn xuống một con đường hầm hẹp, ẩm ướt đầy cát bụi sa mạc.


Sau gần nửa canh giờ di chuyển trong bóng tối nghẹt thở, không khí xung quanh bỗng trở nên xáo động và ngập tràn mùi rượu cất ngũ cốc phàm trần, mùi khói thuốc nồng nặc và tiếng ồn ào náo nhiệt. Họ đã bước vào Chợ đen biên thùy – một hang đá khổng lồ ẩn sâu dưới lòng cồn cát di động sa mạc Vân Sa.


Nơi đây hoàn toàn phi luật pháp. Những ngọn đuốc dầu hắc ám treo dọc vách đá vôi tỏa ra ánh sáng đỏ rực ma mị, chiếu sáng hàng trăm bóng người đeo mặt nạ đen đang lén lút trao đổi vũ khí gỉ sét, đan dược thô sơ và các loại tinh thạch ma pháp rạn nứt.


Ngọc Anh dẫn Tiêu Diệp tiến sâu vào góc tối của hang chợ đen, dừng lại trước một bàn giao dịch bằng đá xám của Hắc Lão Bản – một thương nhân chợ đen khét tiếng với chiếc mặt nạ da thú hung tợn.


"Cần thứ gì?" Giọng Hắc Lão Bản khàn đục như tiếng đá mài.


"Mười cuộn Băng gạc thánh lực." Tiêu Diệp trầm giọng, bàn tay trái đặt lên mặt bàn đá.


Hắc Lão Bản híp mắt nhìn anh đầy nghi ngờ: "Mười cuộn? Thứ đó ngâm nước thánh quang minh nồng độ cao, chuyên dùng để phong tỏa khí tức tà độc và thần năng rò rỉ. Giáo hội đang truy quét gắt gao, giá của nó đêm nay là mười lăm viên linh thạch vụn mỗi cuộn. Tổng cộng một trăm năm mươi viên vụn. Đưa tiền trước, giao hàng sau."


Tiêu Diệp khẽ biến sắc. Một trăm năm mươi viên linh thạch vụn! Đó là toàn bộ số tiền tiết kiệm tích lũy hằng tháng trời từ việc bán củi khô tuyết tùng và thảo dược phàm trần của anh tại tiệm thuốc Vạn Cát. Nếu tiêu hết sạch số tiền này, chi tiêu sinh hoạt hằng ngày của gia đình hậu cung đền hoang sẽ lâm vào cảnh vô cùng túng quẫn nghèo khó.


Anh định thương lượng mua thêm một ít linh thạch cấp trung để duy trì kết giới Vô Cực, nhưng giá cả bị Giáo hội phong tỏa kinh tế đẩy lên quá cao, buộc anh phải từ bỏ ý định tham lam đó để tập trung vào mục tiêu bảo mệnh tối cao trước mắt.


"Được. Giao hàng đi."


Tiêu Diệp dứt khoát rút từ trong ngực áo thô ra một chiếc túi vải nhỏ, đổ toàn bộ một trăm năm mươi viên linh thạch vụn lấp lánh ánh sáng xám nhạt lên bàn đá. Hắc Lão Bản gạt nhanh số linh thạch vào hòm, rồi lôi từ dưới gầm bàn ra một chiếc hộp gỗ nhỏ chứa mười cuộn băng gạc màu trắng tinh khiết, tỏa ra mùi hương nước thánh quang minh dịu nhẹ.


Thế nhưng, ngay khi Tiêu Diệp vừa chạm tay vào hộp gỗ, một luồng sát khí quang minh lạnh buốt bất ngờ ập đến từ phía sau lưng.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Tiếng giày sắt gõ nặng nề lên nền đá hang động. Một gã mật thám Giáo binh mặc đạo bào xám viền bạc của Thánh Điện Phán Quyết đang chậm rãi tiến lại gần bàn giao dịch của họ. Chiếc la bàn tầm long bằng đồng thau cầm trên tay gã đang khẽ rung động, kim chỉ nam xoay tròn hướng thẳng về phía mùi nước thánh quang minh phát ra từ hộp gỗ.


"Đứng lại!" Gã mật thám quát lạnh, đôi mắt sắc lạnh lùng quét qua Tiêu Diệp và Thẩm Ngọc Anh. "Kẻ nào dám cả gan giao dịch vật tư y tế cấm số lượng lớn tại đây? Mở hộp gỗ ra cho ta kiểm tra!"


Thẩm Ngọc Anh hoảng hốt, bàn tay nhỏ nhắn của nàng khẽ run lên định rút chiếc túi gấm đựng tiền tự vệ. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc cận kề, chỉ cần gã mật thám nhìn thấy mười cuộn băng gạc thánh lực, hành tung đền hoang sườn núi sẽ bị lộ hoàn toàn.


Trong khoảnh khắc sinh tử đấu trí, Tiêu Diệp không hề hoảng loạn. Anh khẽ gõ ngón tay phàm trần lên Bạch Ngọc La Bàn, Bạch Ngọc Nhãn ở mắt trái rực sáng mờ ảo nhìn thấu suốt dòng chảy ma lực của gã mật thám – tu vi Luyện Khí cảnh nhất tầng yếu ớt, đang bị nhiễu loạn tinh thần do mùi rượu nồng nặc của chợ đen.


Nhanh như chớp giật, Tiêu Diệp vươn bàn tay quấn băng gạc trắng của mình ra, lướt nhẹ qua hộp gỗ. Sử dụng chiếc Túi trữ vật cũ do Tô Thanh Thanh tặng, anh thu gọn toàn bộ mười cuộn băng gạc thánh lực vào không gian lưu trữ chỉ trong một cái chớp mắt, rồi lập tức giấu chiếc túi gấm vào trong ống tay áo thô sờn cũ.


Ngay sau đó, Tiêu Diệp lảo đảo bước lui hai bước, đập mạnh cơ thể phàm nhân vào cạnh bàn đá xám. Anh vớ lấy một vò rượu cất ngũ cốc phàm trần dở dang trên bàn bên cạnh, ngửa cổ uống một ngụm lớn rồi phun ra tung tóe khắp vạt áo thô sờn cũ, miệng Slur to tiếng, Slur slurs rống lên như một gã nghiện rượu phàm trần mất trí:


"Rượu ngon... Rượu ngon biên thùy! Ha ha ha! Thẩm chưởng quỹ, người mua cái hộp gỗ rỗng tuếch này làm gì? Để ta đựng xương thú hoang dã sao?"


Anh giả vờ say xỉn, lảo đảo tiến lại gần gã mật thám Giáo binh, phả thẳng mùi rượu gạo thô nồng nặc vào mặt gã.


Thẩm Ngọc Anh vô cùng nhanh trí, nàng lập tức hóa thân vào màn kịch, tiến lên một bước giật mạnh lấy vò rượu trên tay Tiêu Diệp, lớn tiếng mắng mỏ đầy tức giận:


"Tên sâu rượu vô dụng này! Ngươi đã tiêu sạch số linh thạch vụn cuối cùng của gia đình vào mấy vò rượu độc này rồi! Mau cút về nhà đốn củi cho ta! Đừng có làm phiền quan binh đại nhân làm nhiệm vụ!"


Gã mật thám Giáo binh bị mùi rượu gạo thô nồng nặc xộc thẳng vào mũi, gương mặt gã hiện lên vẻ kinh tởm tột độ. Gã nhìn Tiêu Diệp mặc áo vải thô vá víu sờn cũ, kinh mạch phàm nhân rỗng tuếch không có lấy một tia linh lực, chân đi giày cỏ rách nát loang lổ cát bụi sa mạc.


Gã giật lấy chiếc hộp gỗ trên bàn đá của Hắc Lão Bản, mở nắp ra thì thấy bên trong trống rỗng không có một thứ gì ngoài một ít vụn gỗ rác rưởi.


"Hừ! Đúng là lũ phàm nhân nghèo khổ rác rưởi sâu rượu!" Gã mật thám khinh bỉ ném mạnh chiếc hộp gỗ xuống đất vỡ vụn, hằn học quát mắng: "Cút ngay lập tức! Đừng để bản quan nhìn thấy gương mặt dơ bẩn của các ngươi ở đây thêm một lần nào nữa!"


Tiêu Diệp giả vờ sợ hãi run rẩy, cúi đầu khúm núm dắt tay Thẩm Ngọc Anh hối hả lẩn vào đám đông đeo mặt nạ đen, nhanh chóng thoát khỏi khu vực bàn giao dịch chợ đen.


***


Men theo con đường hầm mật đạo tối tăm, Tiêu Diệp và Thẩm Ngọc Anh an toàn trở lại gian hầm kho của tiệm tạp hóa.


Thẩm Ngọc Anh tháo chiếc mặt nạ đen che mặt ra, đôi má nàng ửng hồng vì căng thẳng và ngượng ngùng sau màn kịch giả vờ phu thê mắng mỏ lúc nãy. Nàng nhìn Tiêu Diệp đang cẩn thận kiểm tra chiếc Túi trữ vật cũ chứa mười cuộn băng gạc thánh lực bảo mệnh, khẽ cắn môi dặn dò nhỏ nhẹ:


"Diệp ca ca... huynh phải giữ gìn sức khỏe. Vết bỏng trên tay huynh vẫn chưa lành hoàn toàn đâu. Lần sau cần vật tư gì, cứ lén truyền tin cho muội muội, muội sẽ chuẩn bị sẵn cho huynh."


"Cảm ơn muội, Ngọc Anh. Nhân quả này ta sẽ ghi nhớ." Tiêu Diệp điềm tĩnh mỉm cười, ánh mắt thâm trầm dịu dàng nhìn nàng, rồi nhanh chóng quay người bước ra cửa sau tiệm tạp hóa, hòa mình vào bóng tối đêm đông lạnh giá sương mù dày đặc.


Đường về núi Vô Cực sườn đông dốc đứng, gió hoang mạc gầm rú rít gào thổi bạt những tán lá thông tuyết tùng khô khốc. Thể xác phàm nhân của Tiêu Diệp bắt đầu biểu tình dữ dội do phải di chuyển liên tục lúc cơ thể đang cực kỳ suy kiệt mất máu tim. Vết bỏng lạnh rách da rỉ máu nhẹ trên mu bàn tay phải gặp gió lạnh rát buốt thấu xương, vết bỏng nóng đỏ rực trên lồng ngực trái nhói lên từng cơn đau co thắt đau đớn.


Anh nghiến chặt răng chịu đựng, bàn tay phải bấu chặt lấy chiếc Bạch Ngọc La Bàn cổ kính để làm điểm tựa tinh thần bước đi trên con đường mòn tối tăm.


*Xào xạc... xào xạc...*


Tiếng bước chân phàm nhân của anh đột ngột dừng lại.


Giữa rặng cây tuyết tùng già cỗi hoang vu sườn đông núi Vô Cực, gió bão tuyết bỗng nhiên ngừng rít gào một cách kỳ lạ. Không gian xung quanh trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng lá khô xào xạc dưới chân.


Từ trong bóng tối của một thân cây tuyết tùng sém đen, một bóng người thon dài chậm rãi bước ra chặn ngang con đường mòn duy nhất dẫn lên đỉnh núi.


Bóng người đó mặc chiếc đạo bào trắng viền vàng lộng lẫy của Thánh Điện Phán Quyết địa phương – biểu tượng của những đệ tử ưu tú xuất sắc nhất Giáo hội. Dưới ánh trăng khuyết mờ ảo, một thanh trường kiếm thanh tao được tuốt ra khỏi vỏ khảm ngọc, lưỡi kiếm sắc bén phản chiếu ánh sáng bạc lạnh lẽo, chĩa thẳng vào lồng ngực trái đang bị thương rỉ máu của Tiêu Diệp.


"Đứng lại. Phu gác đền nghèo, nửa đêm xuống núi mua vật tư cấm, ngươi đang che giấu thứ gì?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!