Nhạc nềnTaohua

Di Sản Ông Nuôi, Thức Tỉnh Vô Trần Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Một tiếng rắc giòn giã vang lên vang vọng cả hầm mộ tối tăm.


Chiếc cuốc gỗ phàm trần mà Tiêu Diệp dùng để chèn vào hệ thống bánh răng đá cổ đại sườn nam cuối cùng đã không thể chịu nổi áp lực nghiền nát khổng lồ của cơ khí ngàn năm. Những thớ gỗ sồi già nứt toác, bắn ra những mảnh vụn loảng xoảng xuống nền đá xám phủ đầy rêu phong. Hệ thống ròng rọc khổng lồ mất đi vật cản, lập tức giật mạnh rồi xoay chuyển rầm rập với tốc độ kinh hoàng.


*Vút! Vút! Vút! Vút!*


Loạt tên đá thứ ba – đòn tấn công tàn khốc nhất của trận pháp bảo hộ hầm mộ – rít gào phóng ra từ các hốc đá trên vách vòm cao vút. Hàng chục mũi tên đá mang theo sát khí cổ xưa tàn bạo, nhắm thẳng vào tấm lưng gầy gò mặc áo vải thô màu xanh xám sờn cũ của Tiêu Diệp mà bắn tới.


Lúc này, Tiêu Diệp đang bị kẹt cứng ngay trước cánh cửa đá mật thất khổng lồ. Vai trái của anh đang nhói lên từng cơn tê dại buốt rát thấu xương do vết thương bị mũi tên đá thứ hai cào rách da rỉ máu độc từ tập trước vẫn chưa kịp xử lý. Độc tố âm hàn của hầm mộ đang men theo mạch máu chạy dần về phía ngực trái, nơi vết sẹo rỉ máu cũ – tử huyệt nhức nhối từ lần tự đâm kim bạc lấy máu tim cứu Băng Dao ba ngày trước – đang co thắt đau đớn. Hai lòng bàn tay anh vốn đã bị bỏng rát đỏ ửng mới do tiếp xúc với hỏa năng bạo tẩu của Hỏa Liên, giờ đây run rẩy bấu chặt lấy gờ đá lạnh lẽo.


Cánh cửa đá mật thất vẫn đóng chặt loang lổ vết rỉ sét. Nguyền ấn phong ấn rỉ máu đỏ tươi trên bề mặt đá rực sáng một luồng hào quang màu huyết dụ đậm đà, như một bức tường vô hình ngăn cản phàm nhân tiến vào.


"Không kịp nữa rồi..."


Tiêu Diệp cảm nhận được luồng gió rít lạnh buốt của loạt tên đá đang áp sát sau lưng. Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, anh không hề hoảng loạn. Đôi mắt sâu thẳm của phu gác đền phàm nhân rực lên vẻ quyết đoán. Anh định dùng kim bạc tự châm vào ngực trái, ép ra máu tim huyết mạch trung hòa để cưỡng ép tịnh hóa nguyền ấn trên cửa đá.


Thế nhưng, ngay khi ngón tay phàm trần của anh vừa chạm vào lồng ngực, chiếc Bạch Ngọc La Bàn giắt bên hông đột ngột rung động dữ dội.


*Uỳnh!*


Một luồng sáng hoàng kim thuần khiết, ấm áp như ánh mặt trời ban mai bất ngờ bùng phát từ tâm la bàn ngọc trắng, nhanh chóng dâng lên tạo thành một màn sương bảo hộ khổng lồ bao phủ toàn bộ cơ thể Tiêu Diệp trong phạm vi mười trượng.


*Binh! Binh! Binh!*


Hàng chục mũi tên đá cổ đại đâm sầm vào màn sương hoàng kim liền bị phản chấn mạnh mẽ, vỡ vụn thành những mảnh đá vụn rơi lả tả xuống đất.


Tiêu Diệp kinh ngạc quay đầu lại. Giữa làn sương hoàng kim mờ ảo, một bóng người lơ lửng dần dần hiện rõ. Đó là một lão nhân râu tóc bạc phơ như cước, mặc chiếc áo vải thô vá nhiều mảnh màu xám tro quen thuộc, lưng hơi còng nhưng đôi mắt sáng như đuốc ẩn chứa sương gió ngàn năm.


"Ông nội!" Tiêu Diệp thốt lên, giọng nghẹn ngào.


Đó chính là Hồn phách Tiêu Thiết Sơn – luồng tàn niệm ấm áp mà người ông nuôi quá cố đã âm thầm lưu lại bên trong chiếc Bạch Ngọc La Bàn để bảo vệ cháu trai vào khoảnh khắc thập tử nhất sinh.


Lão nhân nhìn Tiêu Diệp, khuôn mặt hiền từ hiện lên nụ cười ấm áp xua tan đi cái lạnh lẽo u tối của hầm mộ ngầm. Giọng nói của ông vang lên trong tâm thức Tiêu Diệp, trầm đục và đầy từ ái:


"Diệp nhi... con đã trưởng thành rồi. Con dám dùng cả tính mạng phàm nhân để bảo vệ thê tử và cứu viện huynh đệ tốt, không hổ danh là truyền nhân duy nhất của Tiêu gia ta. Chiếc Bạch Ngọc La Bàn này, con đã sử dụng rất tốt."


"Ông nội, người vẫn còn sống sao?" Tiêu Diệp vươn bàn tay phồng rộp rách da định chạm vào luồng linh thể mờ ảo, nhưng ngón tay anh chỉ xuyên qua một làn khói sáng ấm áp.


Tiêu Thiết Sơn khẽ lắc đầu, ánh mắt ông thoáng hiện vẻ u sầu của kẻ gác đền ôm giữ thiên cơ:


"Ta chỉ là một luồng tàn niệm sắp tan biến. Diệp nhi, thời gian của con không còn nhiều, gã thợ săn ngoài kia chỉ còn chưa đầy hai canh giờ để sống. Hãy nghe ta nói, Vô Cực Thần Điện này chứa đựng nhân quả trăm đời của con và bốn vị cựu thần sơ khai. Con mang huyết mạch trung hòa đặc thù, là cầu nối duy nhất giữa thần và phàm. Đừng bao giờ từ bỏ họ."


Nói rồi, linh thể của Tiêu Thiết Sơn từ từ tiến lại gần cánh cửa đá mật thất khổng lồ. Ông đặt bàn tay mờ ảo lên nguyền ấn phong ấn rỉ máu. Luồng tàn năng thần cấp cuối cùng trong linh thể ông bùng phát, hóa thành những sợi tơ sáng hoàng kim quấn chặt lấy nguyền ấn màu huyết dụ tà ác của Cổ Độc Nhân.


"Hãy nhớ... cứu lấy em gái con, Tiêu Linh Nhi. Con bé hiện đang bị giam cầm làm con tin tại cô nhi viện Thánh Điện trung ương... Ta đi đây!"


*Rắc... Rắc...*


Nguyền ấn phong ấn rỉ máu bị tịnh hóa hoàn toàn, vỡ tan thành những đốm sáng hoàng kim nhạt rồi biến mất vào không khí. Cánh cửa đá mật thất khổng lồ phát ra những tiếng chuyển động cơ khí nặng nề, từ từ trượt sang hai bên, để lộ ra một mật thất nhỏ ngập tràn ánh sáng xanh lục dịu mát của linh khí thảo mộc.


Cùng lúc đó, linh thể của Tiêu Thiết Sơn mỉm cười nhìn Tiêu Diệp lần cuối rồi tan biến hoàn toàn vào hư không, không để lại bất kỳ dấu vết nào.


"Ông nội!" Tiêu Diệp thét lên, lồng ngực trái nhói đau kịch liệt. Sự tiêu biến của người thân duy nhất khiến anh cảm thấy một khoảng trống trải vô hạn trong lòng. Nhưng anh biết, mình không được phép yếu đuối lúc này. Sinh mạng của A Lang đang đếm ngược từng giây.


Tiêu Diệp cắn chặt môi, nén đau bước nhanh vào bên trong mật thất ngầm.


Không gian mật thất khá nhỏ, ở tâm đặt một chiếc bệ đá xám cổ kính. Trên bệ đá là một chiếc rương gỗ huyền thiết cổ xưa không khóa. Tiêu Diệp tiến lại gần, mở nắp rương ra. Bên trong đặt ba vật phẩm được sắp xếp gọn gàng.


Vật thứ nhất là một chiếc lọ sứ màu trắng ngà chứa những viên đan dược phát ra hương thơm thảo mộc thanh khiết – chính là "Thanh Tâm Tịnh Cổ Đan", phương thuốc giải cổ tịnh hóa hoàn toàn độc tố mũi tên của Cổ Độc Nhân để cứu mạng A Lang. Tiêu Diệp hối hả cất chiếc lọ sứ vào ngực áo thô sờn cũ.


Vật thứ hai là một tấm da thú cổ đã ố vàng, thêu hoa văn tinh tế – chính là Bản đồ cổ U Minh Thung Lũng vẽ tay chi tiết do Tiêu Thiết Sơn để lại, ghi chép rõ ràng các lối đi tránh né yêu thú và bãi mọc của U Minh Thảo quý hiếm.


Và vật thứ ba, nằm sâu dưới đáy rương, là một mảnh Ngọc giản phong ấn màu xám đục, loang lổ những đường vân hắc ám của phù văn phong ấn hắc ám do Giáo hội trung ương thiết lập.


Tiêu Diệp khẽ nhíu mày. Anh dùng Bạch Ngọc Nhãn quan sát, nhìn thấy rõ ràng bên trong mảnh ngọc giản màu xám đục có một luồng linh hồn lực màu bạc vô cùng sắc bén, mang theo kiếm khí lạnh lùng đang giãy giụa yếu ớt nhưng không thể thoát khỏi sự khóa chặt của phù văn phong ấn hắc ám.


"Đây là... tàn hồn của một cường giả kiếm đạo?" Tiêu Diệp thầm nghĩ.


Nhớ lại di thư của ông nội, Tiêu Diệp hiểu rằng mảnh ngọc giản này chính là vật chứa linh hồn của Kiếm thánh Vô Trần Tử – vị kiếm khách huyền thoại từng bị Giáo hội lừa gạt và phong ấn sau khi giúp chúng củng cố quyền lực.


Để đánh thức tàn hồn này làm người dẫn đường trận pháp cho thần điện, Tiêu Diệp không ngần ngại. Anh đưa bàn tay trái đang bị bỏng rách da lên, dùng kim bạc tự châm nhẹ vào đầu ngón tay phàm nhân, ép ra một giọt máu mang huyết mạch trung hòa đặc thù nhỏ trực tiếp lên bề mặt mảnh ngọc giản màu xám đục.


*Xoẹt!*


Giọt máu đỏ tươi mang hào quang hoàng kim nhạt vừa chạm vào ngọc giản liền nhanh chóng bị hấp thụ sạch sẽ. Những đường vân phù văn hắc ám bám trên mặt ngọc lập tức rít lên những tiếng xèo xèo, bị huyết mạch trung hòa tịnh hóa hoàn toàn thành những làn khói đen mỏng bay đi.


*Rắc! Rắc!*


Mảnh ngọc giản phong ấn xuất hiện một vết nứt nhẹ dọc thân ngọc, giải phóng ra một luồng kiếm khí màu bạc vô cùng sắc bén và lạnh lùng.


*Vút!*


Luồng kiếm khí bạc quét ngang mật thất, mạnh mẽ đến mức chém rách một đường sâu trên vách đá vôi cổ kính và dập tắt hoàn toàn linh khí xanh lục xung quanh. Một bóng người lơ lửng từ trong ngọc giản bay ra, đứng lơ lửng giữa hư không mật thất.


Đó là một kiếm sĩ trung niên mặc y phục trắng cổ kính đã sờn rách, khí chất sắc bén như một thanh thần kiếm vừa ra khỏi vỏ, đôi mắt lạnh lùng vô cảm nhìn xuống Tiêu Diệp. Luồng uy áp kiếm thánh tàn hồn cực mạnh tỏa ra, đè nặng lên bờ vai phàm nhân của Tiêu Diệp, khiến vết thương vai trái của anh rách ra, rỉ máu độc đen ngòm đau buốt.


"Kẻ phàm trần yếu ớt nào dám nhỏ máu dơ bẩn đánh thức bản tọa?" Giọng nói của Vô Trần Tử lạnh buốt như băng tuyết ngàn năm, mang theo sự kiêu ngạo tột cùng của một cựu Kiếm Thánh Thần Giới.


Tiêu Diệp đứng khập khiễng dưới áp lực kiếm khí, lồng ngực trái nhói đau kịch liệt, nhưng anh vẫn đứng thẳng lưng, ánh mắt điềm tĩnh không hề có một chút sợ hãi. Anh khẽ gõ ngón tay phàm trần lên bề mặt ngọc trắng của Bạch Ngọc La Bàn, trầm giọng đáp:


"Là ta, phu gác đền phàm nhân của Vô Cực Thần Điện."


"Nực cười!" Vô Trần Tử hừ lạnh một tiếng, luồng kiếm khí màu bạc xung quanh lão bỗng bộc phát mạnh hơn, ép Tiêu Diệp phải lùi lại nửa bước. "Một phàm nhân vô tu vi, kinh mạch rỗng tuếch, vai trái còn đang rỉ máu độc yếu ớt, lại dám tự xưng là chủ nhân của Bạch Ngọc La Bàn? Ngươi không xứng đáng thừa kế bảo vật sáng thế này! Bản tọa thà để tàn hồn này tan biến vĩnh viễn chứ quyết không khuất phục dưới tay một con kiến hôi phàm trần!"


Nói rồi, Vô Trần Tử vung tay hư vô, định dùng chút kiếm khí tàn dư cưỡng ép cướp đoạt quyền điều khiển Bạch Ngọc La Bàn từ tay Tiêu Diệp.


*Vút!*


Thế nhưng, ngay khi kiếm khí màu bạc vừa chạm vào bề mặt la bàn ngọc trắng, bốn sợi tơ hồng liên kết sinh mệnh khế ước phu thê rỉ máu trên la bàn bỗng nhiên rực sáng màu huyết dụ đậm đà. Một luồng lực lượng phản chấn khổng lồ từ khế ước trăm đời bùng phát, đánh thẳng vào linh thể của Vô Trần Tử.


"A!"


Vô Trần Tử rú lên một tiếng đau đớn, linh thể mờ ảo của lão bị đánh văng lùi lại sát vách đá mật thất, các vết nứt linh hồn trên người lão rạn nứt sâu sắc hơn, tỏa ra những luồng linh lực bạc rò rỉ.


Cùng lúc đó, một luồng hàn khí lạnh thấu xương rít gào từ lối vào ngầm dội xuống mật thất.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ mật thất bị phủ một lớp sương giá trắng xóa. Băng Dao mặc tà váy trắng thô sơ phàm trần hối hả bước vào, đôi mắt xanh lam lạnh lùng rực lên hàn băng kiếm ý cực hạn, đứng chắn trước mặt Tiêu Diệp bảo vệ phu quân. Mái tóc dài như thác tuyết của nàng lay động trong gió lạnh, cơ thể tỏa ra luồng hàn khí Tuyết Băng ép lui hoàn toàn kiếm khí bạc của Vô Trần Tử:


"Kẻ nào dám vô lễ với phu quân ta?"


Vô Trần Tử chấn động tột độ, đôi mắt lạnh lùng của lão trợn trừng nhìn Băng Dao, giọng nói kiêu ngạo bỗng run rẩy kịch liệt:


"Ngươi... khí tức này... Tuyết Thần cổ đại của Thiên giới cũ? Tại sao một vị thượng thần tối cao như ngươi lại tình nguyện ký khế ước sinh mệnh phu thê với một phàm nhân nghèo khổ?"


Tiêu Diệp nhẹ nhàng đặt bàn tay quấn băng gạc rỉ máu lên vai Băng Dao, ra hiệu cho nàng thu hồi hàn khí. Anh bước lên một bước, đứng đối diện với tàn hồn kiếm thánh đang hoang mang. Đôi mắt trái của anh rực sáng Bạch Ngọc Nhãn, nhìn thấu suốt cấu trúc linh hồn đang suy kiệt của Vô Trần Tử.


"Vô Trần Tử," Tiêu Diệp điềm tĩnh nói, giọng nói sắc bén như chém đinh chặt sắt. "Ông không cần phải kiêu ngạo trước mặt ta. Một kiếm thánh kiêu ngạo như ông, rốt cuộc cũng chỉ là một quân cờ bị Thánh Điện Phán Quyết của Tân Thần Giáo lừa gạt tước đoạt bản mệnh kiếm khí, rồi phong ấn hồn phách vào mảnh ngọc xám đục này suốt ngàn năm qua dưới hầm mộ ẩm ướt."


Lời nói của Tiêu Diệp như một mũi kim bạc đâm thẳng vào nỗi đau sâu thẳm nhất trong ký ức của Vô Trần Tử. Sự phản bội của kiếm thánh Vô Trần Tử bởi Giáo hội mới chính là vết thương linh hồn không bao giờ lành của lão. Linh thể lão run rẩy dữ dội, kiếm khí xung quanh tán loạn:


"Ngươi... làm sao một phàm nhân như ngươi lại biết được chân tướng này?"


"Ta có Bạch Ngọc Nhãn nhìn thấu vạn vật." Tiêu Diệp chỉ tay vào mảnh ngọc giản phong ấn đang nứt nẻ. "Ta nhìn thấy rõ ràng linh hồn ông đang bị phù văn hắc ám của Giáo hội ăn mòn sâu sắc. Vết nứt linh hồn của ông đã lan rộng đến tận lõi thần hồn. Nếu không có nguồn năng lượng tịnh hóa liên tục, tàn hồn của ông sẽ hoàn toàn tan biến thành tro bụi trong vòng không đầy ba tháng nữa."


Vô Trần Tử im lặng, sự kiêu ngạo lạnh lùng trên khuôn mặt lão biến mất, thay vào đó là sự bất lực và hận thù tột cùng đối với Tân Thần Giáo.


Tiêu Diệp tiến lên một bước sát linh thể lão, giọng nói dịu dàng nhưng đầy uy lực thuyết phục:


"Ta mang huyết mạch trung hòa đặc thù. Dòng máu của ta là thứ duy nhất có thể tịnh hóa phù văn hắc ám và nuôi dưỡng tàn hồn của ông hồi phục mà không bị bài xích. Chỉ cần ông đồng ý hợp tác, làm cố vấn trận pháp chỉ dẫn cho ta vận hành kết giới Vô Cực và các đại trận cổ đại để bảo vệ thần điện, ta hứa sẽ dùng huyết mạch trung hòa nuôi dưỡng linh hồn ông khôi phục vinh quang cũ. Chúng ta có chung một kẻ thù – Thánh Điện Phán Quyết. Ông muốn tan biến trong nhục nhã hầm mộ, hay muốn cùng ta tái thiết lập trật tự thế giới mới để đòi lại công lý?"


Cuộc đối thoại đầy mưu trí và lời lẽ sắc bén của Tiêu Diệp đánh trúng hoàn toàn tim đen của Vô Trần Tử. Lão kiếm thánh chấn kinh trước dã tâm khổng lồ và sự thông tuệ của một thiếu niên phàm nhân 21 tuổi. Nhìn bốn sợi tơ hồng liên kết sinh mệnh rực sáng trên la bàn ngọc và sự bảo vệ trung thành của Tuyết Thần Băng Dao, Vô Trần Tử hiểu rằng phu gác đền phàm nhân này chính là cơ duyên nghịch thiên duy nhất của mình.


Lão từ từ thu hồi toàn bộ kiếm khí sắc bén, cúi đầu thấp xuống trước Tiêu Diệp, giọng nói mang theo sự kính phục tự nguyện:


"Huyết mạch trung hòa tối thượng... mưu lược sa bàn đỉnh cao. Bản tọa đã sống ngàn năm, chưa từng thấy phàm nhân nào có ý chí và trí tuệ như ngươi. Được rồi, nhóc con. Bản tọa đồng ý ký kết khế ước, làm cố vấn trận pháp cho ngươi. Từ nay về sau, ta sẽ chỉ dẫn ngươi cách vận hành kết giới phòng ngự cổ đại của Vô Cực Thần Điện."


Tiêu Diệp nở nụ cười điềm tĩnh, anh gõ nhẹ la bàn ngọc trắng thu hồi tàn hồn Vô Trần Tử trở lại bên trong ngọc giản phong ấn.


Thế nhưng, ngay khi vừa bước vào la bàn, giọng nói của Vô Trần Tử đột ngột truyền ra ngoài tâm thức Tiêu Diệp, mang theo một sự cảnh báo vô cùng khẩn cấp và đáng sợ:


"Nhưng Tiêu Diệp, ngươi không có nhiều thời gian để ăn mừng đâu. Bản tọa cảm nhận được một chân tướng đáng sợ từ luồng sóng thánh lực đang dao động ngoài biên giới. Đại Giám Mục Tào Ngột của Giáo khu Vân Sa đã phát hiện ra sự rò rỉ khí tức thần cách đêm trước. Lão đã phái Phán quyết quan Vương Hình – kẻ tàn bạo nhất Giáo khu – mang theo bảo vật Xiềng xích thánh lực chuyên khắc chế thần minh tiến vào biên cảnh để săn lùng bốn vị thê tử của ngươi! Chúng đã thiết lập mạng lưới phong tỏa y tế quanh thị trấn Vân Sa rồi!"


Tiêu Diệp nghe vậy, đôi mắt anh rạn nứt dữ dội, bàn tay phải bấu chặt lấy ngọc la bàn rỉ máu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!