Cứu Viện Huynh Đệ, Bản Đồ Dưới Hầm Mộ
Gió đông hoang mạc rít gào qua các khe đá vôi dốc đứng của sườn nam núi Vô Cực, mang theo cái lạnh thấu xương cát bụi cuộn tròn trong đêm tối muộn. Trên con đường mòn dẫn lên đỉnh núi dốc đứng, Tiêu Diệp đang gượng sức bước đi từng bước nặng nề, tấm lưng gầy gò của phu gác đền phàm nhân lúc này đang cõng lấy cơ thể lạnh dần của A Lang.
Gương mặt sạm sương gió của gã thợ săn trẻ tuổi lúc này đã xám ngoét, đôi môi tím tái rỉ ra từng vệt máu đen ngòm bốc mùi tanh hôi tà ác. Mũi tên độc găm sâu vào ngực phải gã không ngừng tỏa ra một luồng hắc khí u ám, ăn mòn da thịt rách ra loang lổ. Mỗi nhịp thở phàm trần của A Lang đều vô cùng khó khăn, tiếng rên rỉ đau đớn khàn đục khẽ vang lên bên tai Tiêu Diệp.
"Diệp... huynh... đừng lo cho đệ... bỏ đệ lại... chạy mau..." A Lang thều thào, bàn tay thô ráp vốn quen cầm cung săn lúc này đang run rẩy co giật dữ dội.
"Câm miệng!" Tiêu Diệp nghiến chặt răng, giọng nói trầm ổn thường ngày lúc này dâng trào sự phẫn nộ tột độ. "Ngươi vì đỡ mũi tên này cho ta mới lâm vào cảnh này. Cho dù phải lật tung cả ngọn núi Vô Cực này lên, ta cũng phải cứu sống ngươi!"
Hai lòng bàn tay phàm nhân của Tiêu Diệp, vốn đã bị phồng rộp rách da rỉ máu đỏ ửng mới do tiếp xúc trực tiếp với luồng hỏa năng bạo tẩu từ cơ thể Hỏa Liên ở tập trước, lúc này đang ghì chặt lấy đùi A Lang, đau rát buốt như hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm sâu vào da thịt. Lồng ngực trái của anh cũng nhói lên từng cơn đau buốt rát từ vết sẹo rỉ máu mới nhức nhối – nơi anh tự đâm kim bạc lấy máu tim cứu Băng Dao ba ngày trước vẫn chưa kịp khép miệng dưới khí hậu khắc nghiệt. Trên cánh tay phải quấn băng gạc trắng, chất độc từ gai thung lũng tích tụ từ cuộc hái thuốc ở tập bốn cũng âm ỉ ăn mòn kinh mạch, khiến bắp tay anh tê dại run rẩy. Nhưng ý chí kiên định bảo vệ huynh đệ đã giúp anh vượt qua mọi cực hạn thể xác phàm nhân.
Hỏa Liên bước dứt khoát đi bên cạnh, cơ thể nàng kiệt sức hoàn toàn sau khi bộc phát hỏa long cực hạn thiêu rụi tà binh. Kinh mạch hỏa năng của nàng vẫn còn cảm giác nóng rát đau đớn dữ dội, tà váy ngắn màu hồng tro sờn cũ đẫm mồ hôi lạnh, nhưng đôi mắt phượng rực lửa vẫn canh cánh lo lắng cho A Lang. Nàng khẽ vươn bàn tay thon thả đỡ lấy lưng gã thợ săn, giúp Tiêu Diệp giảm bớt trọng lượng.
Bước qua ngưỡng cửa gỗ sứt mẻ của Vô Cực Thần Điện hoang phế, Tiêu Diệp bế xốc A Lang đặt nằm lên chiếc giường gỗ phòng khách. Mảng tường gỗ phòng khách bị lôi điện đánh sém đen một vệt nhỏ quen thuộc từ đêm hôm trước như phản chiếu bầu không khí u tối nghẹt thở lúc này.
Cánh cửa phòng bên hối hả mở ra, Băng Dao và Thanh Uyển lập tức chạy ra ngoài hiên đá. Chứng kiến cảnh tượng A Lang đang co giật rỉ máu đen ngòm, Thanh Uyển – cựu thần Sinh Mệnh dịu dàng – lập tức bước đến bên giường gỗ. Nhành cỏ non cài trên mái tóc đen mượt của nàng khẽ lay động, tỏa ra một luồng linh khí xanh lục nhạt dịu mát. Nàng đặt bàn tay thon thả mang theo hương thơm thảo mộc lên lồng ngực A Lang, kích hoạt kỹ năng Sinh Mệnh Tế Bào (Thanh Uyển).
Luồng sáng màu xanh lục dịu nhẹ bao phủ lấy vết thương ngực của gã thợ săn, cố gắng tịnh hóa độc tố màu đen ngòm đang loang lổ. Thế nhưng, ngay khi linh lực sinh mệnh vừa chạm vào độc tố, luồng hắc khí tà ác của Cổ Độc Nhân lập tức rít gào, hung hãn ăn mòn ngược lại luồng sáng xanh lục. Sắc mặt Thanh Uyển lập tức trở nên nhợt nhạt, cơ thể yếu ớt khẽ lảo đảo thối lui nửa bước.
"Phu quân..." Thanh Uyển nhìn Tiêu Diệp, đôi mắt hiền từ ngập tràn sự bất lực và xót xa. "Chất độc trên mũi tên này là tà độc cổ trùng cực kỳ tà ác, mang theo oán khí ăn mòn sinh mệnh lực phàm nhân cực nhanh. Thần cách sinh mệnh của thiếp hiện tại đang bị rạn nứt sâu sắc, chỉ có thể dùng linh lực thảo mộc để tạm thời phong tỏa kinh mạch, trì hoãn chất độc chạy về tim của gã trong vòng tối đa ba canh giờ (ba tiếng đồng hồ). Thiếp... không thể giải độc hoàn toàn được."
"Ba canh giờ..." Tiêu Diệp nghe vậy, đôi mắt anh rạn nứt dữ dội. Anh gõ nhẹ ngón tay phàm nhân lên bề mặt ngọc trắng của chiếc Bạch Ngọc La Bàn cổ kính đang cầm bên tay phải để giữ đầu óc tỉnh táo suy tính sa bàn.
Băng Dao đứng bên cạnh, tà váy trắng thô sơ phàm trần khẽ lay động. Mái tóc dài như thác tuyết xõa tung trên vai, đôi mắt xanh lam vốn luôn kiêu ngạo lạnh lùng lúc này hiện rõ vẻ xót xa và tự trách thầm kín khi nhìn thấy vết sẹo rỉ máu mới trên ngực trái phu quân và hai bàn tay rách da của anh. Nàng bước lên một bước, giọng lạnh nhưng run rẩy:
"Phu quân, thiếp có thể dùng hàn khí đóng băng hoàn toàn cơ thể gã thợ săn để ngưng đọng dòng máu độc bạo tẩu..."
"Không được!" Tiêu Diệp gạt phắt đi, giọng trầm ổn nhưng dứt khoát. "A Lang hoàn toàn là một phàm nhân vô tu vi. Hàn khí cực hạn Tuyết Băng của nàng sẽ làm đóng băng phế phổi gã ngay lập tức trước khi chất độc bị tiêu diệt. Gã sẽ chết vì lạnh."
Tiêu Diệp nhắm mắt lại, đầu óc phàm nhân của anh vận chuyển nhanh chóng, xâu chuỗi mọi manh mối lịch sử gia đình. Anh nhớ lại cuốn di thư chép tay của người ông nuôi quá cố Tiêu Thiết Sơn để lại trong rương gỗ trầm hương. Ông từng viết: *'Vô Cực Thần Điện vốn là hành cung phàm trần cũ của Sáng Thế Thần. Sâu dưới nền đá chính điện, nơi giếng nước cổ chạm đến mạch long đất, có một lăng mộ cổ bảo quản các di vật cổ đại và rương thần dược bổ huyết dưỡng thần cách. Nếu gặp hiểm cảnh sinh tử, hãy dùng Chìa khóa sắt Vô Cực để mở cánh cổng hầm mộ...'*
"Hầm mộ dưới đền hoang..." Tiêu Diệp lẩm nhẩm, đôi mắt anh rực sáng kiên định. Anh lập tức quay sang bảo Tiểu Vũ và các thê tử:
"Thanh Uyển, nàng hãy dốc hết linh lực thảo mộc tịnh hóa để duy trì phong tỏa độc tố cho A Lang. Băng Dao, Hỏa Liên, hai nàng hãy đứng canh giữ ở cổng chính điện, duy trì kết giới phi vũ lực Vô Cực hoạt động phòng thủ trước vây cánh tà binh ngoài kia. Ta phải xuống hầm mộ ngầm tìm rương thuốc giải cổ của ông nội để lại!"
"Nhưng phu quân!" Băng Dao hoảng hốt vươn tay tuyết giữ lấy tay áo thô của anh. "Hầm mộ dưới đền hoang là cấm địa cổ đại chứa đầy bẫy trận pháp tàn khốc của Thần giới cũ để lại bảo quản di vật. Kết giới phi vũ lực tuyệt đối của đền hoang chỉ bảo hộ phạm vi mười trượng trên mặt đất, hoàn toàn không mở rộng bảo vệ dưới lòng đất hầm mộ. Chàng hoàn toàn là phàm nhân vô tu vi, xuống đó một mình sẽ đối mặt nguy cơ chí mạng!"
"A Lang đã mạo hiểm tính mạng chắn tên độc cứu ta." Tiêu Diệp nhẹ nhàng gạt bàn tay tuyết của Băng Dao ra, nở nụ cười điềm tĩnh thường nhật xoa dịu nỗi lo lắng của nàng. "Ta là phu quân của các nàng, cũng là người gác đền hoang này. Ta không thể hèn nhát đứng nhìn huynh đệ tốt chết đi. Hãy tin ta."
Nói rồi, Tiêu Diệp bước nhanh đến bệ thờ chính điện bằng đá xám cổ kính. Anh rút chiếc Chìa khóa sắt Vô Cực rỉ sét loang lổ giắt bên hông ra, cắm chính xác vào khe nứt đá hình bát quái ẩn giấu ngay dưới chân tượng thần.
*Cạch... Rắc...*
Tiêu Diệp dùng lực xoay ngược chiều kim đồng hồ ba vòng. Chiếc chìa khóa sắt rỉ sét khớp hoàn toàn với cơ quan cổ đại phát ra những tiếng chuyển động cơ khí trầm đục dưới lòng đất. Cùng lúc đó, anh cầm chiếc Bạch Ngọc La Bàn đặt lên tâm bệ thờ đá, dùng kim bạc tự đâm nhẹ vào đầu ngón tay phải đang bị bỏng lạnh rách da, nhỏ ba giọt máu phàm nhân huyết mạch trung hòa lên bề mặt ngọc trắng.
*Ầm... Ầm... Ầm...*
Bề mặt ngọc trắng của la bàn rực sáng một luồng hào quang hoàng kim nhạt dịu mát, kích hoạt các vòng xoay ký tự cổ tự phức tạp tự động xoay chuyển định vị. Toàn bộ nền đá xám của chính điện rùng rập rung động mạnh mẽ, phiến đá lớn ngay phía dưới bệ thờ từ từ trượt sang một bên, lộ ra một lối vào ngầm tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất bằng những bậc thang đá xoắn ốc dốc đứng.
Tiêu Diệp cầm lấy một chiếc đèn dầu phàm trần tỏa ánh sáng vàng nhạt mờ ảo, hông giắt Bạch Ngọc La Bàn, tay phải cầm chiếc cuốc gỗ thô sơ – công cụ phàm trần anh thường dùng để đào thảo dược hàng ngày. Anh dứt khoát bước chân phàm nhân đi xuống lối vào ngầm tối tăm, bóng dáng gầy gò dần khuất sau phiến đá xám khép lại rầm rập.
Từng bậc thang đá dốc đứng trơn trượt phủ đầy rêu phong cổ kính và bụi bặm ngàn năm. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo buốt giá và ẩm ướt rùng rợn, thoang thoảng mùi đất ẩm và oán khí tàn dư từ cuộc thánh chiến cũ. Tiêu Diệp giơ cao chiếc đèn dầu phàm trần, ánh lửa nhỏ nhoi run rẩy trước những luồng gió rít gào thổi ra từ hang sâu ngầm.
Bạch Ngọc Nhãn ở mắt trái của anh khẽ lấp lánh ánh sáng trắng nhạt mờ ảo, nhìn thấy dòng chảy linh khí hỗn độn màu xám đục lở vởn xung quanh vách đá vôi nứt nẻ dưới hầm mộ. Anh thầm nghĩ về thân phận thực sự của người ông nuôi quá cố Tiêu Thiết Sơn. Ông chỉ là một phu gác đền phàm nhân nghèo khó, vậy tại sao lại am hiểu tường tận các mật đạo thoát hiểm biên giới và cất giấu chiếc Bạch Ngọc La Bàn sáng thế tối cao này? Mối nhân quả sâu sắc giữa gia đình Tiêu gia và cựu Thiên đình cũ chắc chắn chứa đựng một chân tướng khổng lồ chưa được hé lộ.
Đi hết bậc thang đá xoắn ốc, Tiêu Diệp đặt chân vào gian phòng chính khổng lồ của hầm mộ dưới đền hoang phế.
Nơi đây lộng lẫy và u tịch tột cùng với mười hai cột đá khổng lồ khắc đầy các phù văn cổ tự Thần giới chống đỡ trần hang vòm đá vôi cao vút. Ở cuối gian phòng chính là một cánh cửa đá khổng lồ đóng chặt loang lổ vết rỉ sét, phía trên khắc một nguyền ấn phong ấn rỉ máu đỏ tươi tỏa ra hào quang màu huyết dụ đậm đà – nơi cất giữ rương thuốc giải cổ của Tiêu Thiết Sơn.
Tiêu Diệp thở phào nhẹ nhõm, cầm đèn dầu bước nhanh về phía cánh cửa đá.
*Cạch.*
Một tiếng động cơ khí nhỏ nhặt sụt lún vang lên ngay dưới đế giày cỏ phàm trần của anh. Phiến đá xám dưới chân sụt xuống một thấc!
"Nguy rồi! Cơ quan bẫy đá!" Tiêu Diệp chấn động tâm thần.
*Ầm... Ầm... Ầm...*
Kết giới phi vũ lực tuyệt đối trên mặt đất hoàn toàn không bảo hộ khu vực hầm mộ này! Mười hai cột đá khổng lồ đồng loạt rung chuyển dữ dội, các khe hở cơ khí trên vách đá tự động mở ra rầm rập.
*Vút! Vút! Vút! Vút!*
Hàng chục mũi tên đá cổ đại mang theo sát khí sắc bén tàn bạo xé toác màn đêm tối tăm hầm mộ, bắn thẳng về phía lồng ngực phàm nhân của Tiêu Diệp với tốc độ nhanh như chớp giật!
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc nguy kịch tột cùng, Tiêu Diệp không hề có lấy một tia hoảng loạn. Ý chí sinh tồn phàm nhân được rèn luyện từ trăm kiếp gác đền giúp anh phản xạ cực nhanh. Anh dứt khoát ném chiếc đèn dầu phàm trần xuống đất, cơ thể gầy gò nhào lộn một vòng ngoạn mục trên nền đá xám phủ đầy rêu phong trơn trượt.
*Phập! Phập! Phập!*
Loạt tên đá đầu tiên cắm sâu xuống nền đá ngay tại vị trí anh vừa đứng, lực bắn mạnh đến mức đuôi tên đá rung lên bần bật phát ra tiếng rít gào ghê người. Chiếc đèn dầu phàm nhân bị vỡ nát hoàn toàn, dập tắt ngọn lửa duy nhất khiến toàn bộ gian phòng chính hầm mộ chìm vào bóng tối u ám tĩnh mịch, chỉ còn lại ánh sáng vàng mờ nhạt rò rỉ từ chiếc Bạch Ngọc La Bàn giắt bên hông.
Thế nhưng, bẫy cơ quan cổ đại không hề dừng lại.
*Cạch... Cạch... Cạch...*
Tiếng bánh răng đá khổng lồ nghiền nát rầm rập sau vách đá vang lên rùng rợn. Loạt tên đá thứ hai rợp trời tiếp tục bắn ra từ các cột đá sườn nam hướng thẳng vào tấm lưng phàm nhân của Tiêu Diệp khi anh vừa gượng dậy.
Tiêu Diệp nghiến răng chịu đựng đau đớn, nghiêng người né tránh nhanh nhẹn trong bóng tối tối tăm.
*Xoẹt!*
Mũi tên đá thứ hai sượt qua vai trái phàm nhân của anh, xé rách lớp áo vải thô màu xanh xám sờn cũ và cào rách da thịt rỉ máu loang lổ. Sát khí cổ xưa tàn bạo mang hắc khí âm hàn từ mũi tên đá lập tức bộc phát, ăn mòn kinh mạch bắp tay trái khiến Tiêu Diệp nhói đau buốt rát rách da tột cùng, cảm giác tê dại lan nhanh về phía lồng ngực trái đang bị vết sẹo rỉ máu nhức nhối.
"Đau đớn quá... Nhưng ta không được ngã xuống ở đây!" Tiêu Diệp thầm gầm rú trong lòng.
Anh cầm chiếc Bạch Ngọc La Bàn lên trước mắt trái, kích hoạt Bạch Ngọc Nhãn rực sáng ánh trắng nhạt nhìn thấu bóng tối. Anh phát hiện ra đây hoàn toàn là bẫy cơ quan cơ khí thô sơ cổ đại (cơ khí thô), hoạt động bằng hệ thống ròng rọc bánh răng đá ngàn năm, hoàn toàn không chứa bất kỳ dòng chảy ma lực hay linh lực nào để la bàn ngọc có thể điều phối hay ngắt trận từ xa bằng phép thuật.
"Chỉ có thể dùng biện pháp vật lý phàm trần phá hủy bánh răng!" Tiêu Diệp thầm suy luận chiến thuật chính xác.
Nhìn thấu qua khe hở vách đá nứt nẻ sườn nam, anh phát hiện ra lõi bánh răng đá khổng lồ đang xoay chuyển rầm rập để lên dây cót cho loạt tên thứ ba bắn phá diện rộng tiêu diệt phàm nhân đột nhập.
Tiêu Diệp dùng hết sức lực phàm nhân của cánh tay phải đang bị tê dại do gai độc thung lũng, vung mạnh chiếc cuốc gỗ thô sơ ném thẳng vào khe hở vách đá vôi nứt nẻ.
*Rắc... Rắc... Rắc...*
Chiếc cuốc gỗ cứng cáp bị ném chính xác vào giữa các răng đá khổng lồ đang xoay chuyển. Sức nặng và độ cứng của thớ gỗ phàm trần chèn chặt vào bánh răng, phát ra những tiếng nghiền nát rùng rợn. Hệ thống bánh răng đá bị kẹt cứng đột ngột dừng lại rầm rập, tạm thời đóng băng toàn bộ hoạt động của loạt tên đá thứ ba đang nhắm thẳng vào đầu anh.
Tiêu Diệp thở dốc, một tay ôm lấy vai trái đang rách da rỉ máu độc tê buốt, tay phải cầm Bạch Ngọc La Bàn gượng gậy đi khập khiễng bước đến trước cánh cửa đá khổng lồ chứa rương thuốc giải cổ cứu mạng huynh đệ.
Thế nhưng, cánh cửa đá vẫn đóng chặt loang lổ rỉ sét. Nguyền ấn phong ấn rỉ máu đỏ tươi trên bề mặt đá xám rực sáng hào quang màu huyết dụ đậm đà, tỏa ra một luồng uy áp khế ước cổ xưa ngăn cản phàm nhân tiến vào.
Tiêu Diệp nhìn kỹ nguyền ấn phong ấn rỉ máu, Bạch Ngọc Nhãn nhìn thấu các phù văn cổ tự Thần giới xếp thành một vòng khế ước huyết mạch. Anh hiểu ra chân tướng tàn khốc: Nguyền ấn phong ấn này đòi hỏi máu tim (máu tim Tiêu Diệp) của truyền nhân huyết mạch trung hòa mới có thể mở ra tịnh tịnh hóa hoàn toàn cửa đá.
*Rắc... Rắc...*
Một tiếng động rạn nứt giòn giã đột ngột vang dội khắp gian phòng chính hầm mộ tối tăm.
Tiêu Diệp hoảng hốt quay đầu lại nhìn về phía khe hở vách đá sườn nam. Chiếc cuốc gỗ thô sơ chèn bánh răng đá đang bị áp lực nghiền nát khổng lồ của hệ thống cơ khí cổ đại ép rạn nứt sâu sắc, các thớ gỗ bắt đầu gãy vụn loảng xoảng từng mảnh nhỏ rơi xuống đất.
Bánh răng đá khổng lồ bắt đầu giật giật nhúc nhích trở lại. Loạt tên đá thứ ba khổng lồ rợp trời rít gào hướng thẳng về phía tấm lưng trần phàm nhân yếu ớt của Tiêu Diệp đang bị kẹt cứng trước cánh cửa đá phong ấn chưa mở!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!