Nhạc nềnTaohua

Hỏa Liên Xuất Thủ, Thiêu Rụi Tà Binh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ngọn lửa từ những viên hỏa thạch đỏ rực bắt đầu rơi xuống những tán lá thông khô khốc sườn nam.


Sức nóng kinh hoàng nhanh chóng bùng lên, thiêu rụi lớp cỏ khô và liếm vào những gốc tuyết tùng già cỗi. Gió hoang mạc gầm rú, mang theo cát bụi vàng cuốn ngọn lửa hung hãn cuộn thành những vòi rồng lửa khổng lồ, rít lên những tiếng kêu gào man dại. Khói đen kịt bốc lên ngùn ngụt, che khuất cả bầu trời đêm trăng khuyết, nhuộm đỏ cả một vùng trời biên thùy Vân Sa bằng một thứ ánh sáng đỏ rực, tà mị.


Tiêu Diệp đứng trên vách đá vôi dốc đứng sườn nam, vạt áo choàng tơ tuyết mỏng manh do Băng Dao tặng khẽ bay phần phật trong gió nóng. Lồng ngực trái của anh nhói lên từng cơn đau buốt rát nhức nhối từ vết sẹo rỉ máu mới – dấu vết của mũi kim bạc tự đâm vào tim lấy máu thực hiện Hoán Huyết Thuật cứu Băng Dao ba ngày trước vẫn chưa chịu khép miệng. Trên mu bàn tay phải, vết bỏng lạnh rách da rỉ máu nhẹ từ đêm đầu tiên gánh chịu hàn độc thay thê tử vẫn loang lổ những vệt sẹo xám nhạt, rát buốt mỗi khi gió hoang mạc lướt qua. Cánh tay phải quấn băng gạc thánh lực cũng khẽ run nhẹ, chất độc từ gai thung lũng tích tụ từ cuộc hái thuốc ở tập bốn vẫn đang âm ỉ ăn mòn kinh mạch phàm nhân của anh.


"Diệp huynh! Lửa lan đến hàng rào vườn thuốc rồi!" A Lang hét lớn, gương mặt sạm sương gió lấm lem tàn tro. Gã thợ săn trẻ tuổi siết chặt cây cung gỗ sồi cũ, đôi mắt rực lên ngọn lửa giận dữ khi nhìn thấy thành quả lao động của huynh đệ tốt đang bị đe dọa. Vườn thảo dược U Minh Thảo quý giá – thứ dược liệu duy nhất có thể tịnh hóa ma độc phản phệ cho các cô gái – chỉ nằm cách đám cháy chưa đầy mười trượng.


Tiêu Diệp không nói một lời, anh gõ nhẹ ngón tay phàm nhân lên bề mặt ngọc trắng của chiếc Bạch Ngọc La Bàn cổ kính đang cầm bên tay phải. Bạch Ngọc Nhãn ở mắt trái của anh rực lên ánh sáng trắng nhạt, nhìn thấu dòng chảy hỏa năng thô bạo của những viên hỏa thạch cấp thấp mà bọn cướp ném ra.


"Độc Nhãn Long đang dùng nhựa thông tuyết tùng làm chất dẫn lửa." Tiêu Diệp thầm nghĩ, đầu óc phàm nhân của anh vận chuyển nhanh chóng. "Củi gỗ tuyết tùng chứa lượng nhựa dầu cực lớn, một khi đã bén lửa thì nước thường không thể dập tắt. Ngược lại, gió cát hoang mạc chỉ làm ngọn lửa bùng phát mạnh hơn."


Ngay lúc đó, cánh cửa gỗ chính điện dán bùa ẩn khí bất ngờ mở ra. Một bóng dáng rực rỡ bước ra ngoài hiên đá, bước qua mảng tường gỗ phòng khách bị lôi điện đánh sém đen một vệt nhỏ quen thuộc.


Đó là Hỏa Liên.


Mái tóc đỏ rực như lửa sáng thế xõa tung trong gió nóng, đôi mắt phượng lấp lánh ánh lửa kiêu hãnh. Nàng mặc chiếc váy ngắn màu hồng tro sờn cũ, cơ thể tỏa ra một luồng hơi ấm tự nhiên áp đảo cái lạnh của đêm đông. Nhìn thấy Tiêu Diệp đang gượng sức đứng trên vách đá, lồng ngực phập phồng đau đớn và bàn tay quấn băng gạc đang rỉ máu, lòng tự tôn của cựu thần Viêm Hỏa bỗng nhói lên một nỗi đau xót và phẫn nộ tột cùng.


"Phu quân!" Hỏa Liên bước dứt khoát ra ngoài kết giới phi vũ lực tuyệt đối của đền hoang, bất chấp luồng hỏa độc phản phệ đang bắt đầu rục rịch thiêu đốt phế phổi nàng. Nàng ngẩng cao đầu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm vang vọng: "Thiếp không thể đứng nhìn thành quả chàng mạo hiểm tính mạng hái về bị lũ phàm nhân bẩn thỉu kia thiêu rụi! Hãy để thiếp dùng hỏa năng tàn dư này thiêu rụi chúng!"


"Hỏa Liên, lùi lại!" Tiêu Diệp quát nhẹ, nhưng Hỏa Liên bướng bỉnh đã tiến sát bên anh.


Nàng định một mình bay ra ngoài kết giới để tiêu diệt Độc Nhãn Long, nhưng ngay khi vừa vận hành Cửu Dương Thần Hỏa Quyết, kinh mạch hỏa năng rạn nứt của nàng lập tức biểu tình. Một cơn đau dữ dội như ngọn lửa thiêu đốt lục phủ ngũ tạng ập đến, khiến cơ thể Hỏa Liên run rẩy dữ dội, nàng lảo đảo suýt ngã xuống vách đá vôi.


Nhanh như chớp, Tiêu Diệp vươn cánh tay trái ôm chặt lấy eo nàng, kéo sát cơ thể mềm mại ấm áp của nàng vào lòng mình. Khi lồng ngực phàm nhân của anh áp sát vào làn da nóng bỏng của Hỏa Liên, huyết mạch trung hòa đặc thù trong người anh lập tức phát huy tác dụng, truyền qua lớp áo vải thô màu xanh xám sờn cũ, làm dịu đi luồng hỏa độc đang bạo tẩu trong kinh mạch nàng.


"Nghe ta, không được cậy mạnh." Tiêu Diệp ghé sát tai nàng, giọng trầm ấm nhưng đầy kiên định. "Thần cách của nàng đang rạn nứt sâu sắc. Nếu nàng bộc phát hỏa năng dã ngoại mà không có sự điều phối, nàng sẽ bị hỏa độc thiêu rụi phế phổi ngay lập tức. Hãy để phu quân của nàng dẫn dắt hỏa năng cho nàng."


Hơi thở dịu dàng của Tiêu Diệp phả vào tai khiến Hỏa Liên đỏ bừng mặt, đôi mắt phượng kiêu ngạo bỗng chốc trở nên ngượng ngùng, nhút nhát lạ thường. Nàng khẽ gật đầu, tình nguyện giao phó hoàn toàn quyền kiểm soát hỏa năng cho anh. Chỉ số Nhân Tính Hóa Chi Số của Hỏa Liên trong đầu Tiêu Diệp khẽ nhảy số, chính thức tăng từ mốc 12% lên 15%.


Tiêu Diệp siết chặt bàn tay trái của Hỏa Liên, dùng Bạch Ngọc La Bàn đặt giữa lòng bàn tay của cả hai người.


"Bạch Ngọc Nhãn, khai!"


Từ mắt trái của Tiêu Diệp, dòng chảy hỏa năng tàn dư màu đỏ rực rỡ bên trong thần cách của Hỏa Liên hiện lên rõ rệt. Anh nhìn thấy những điểm nghẽn kinh mạch và cả dòng chảy lửa rừng đang áp sát sườn núi.


"Hỏa Liên, ngọn lửa của Độc Nhãn Long là lửa phàm tục pha lẫn hỏa thạch cấp thấp dơ bẩn." Tiêu Diệp thầm truyền âm vào ý thức của nàng nhờ khế ước liên kết sinh mệnh. "Ngọn lửa sáng thế của nàng là tổ tông của vạn hỏa. Ta sẽ dùng la bàn ngọc để điều hòa kinh mạch cho nàng, nàng hãy dùng Viêm Hỏa Chước Đốt để hấp thụ toàn bộ ngọn lửa rừng xung quanh làm chất dẫn, biến hỏa công của chúng thành nhiên liệu phản công!"


"Thiếp hiểu rồi!" Hỏa Liên kiên định đáp.


Tiêu Diệp gõ nhẹ ngón tay lên Bạch Ngọc La Bàn, xoay nhẹ vòng ngọc bát quái khắc đầy cổ tự phức tạp. Bốn sợi tơ hồng liên kết sinh mệnh khế ước phu thê trên bề mặt ngọc trắng rực sáng màu huyết dụ đậm đà, tỏa ra một luồng linh lực tịnh hóa bao phủ lấy cả hai người.


"Viêm Hỏa Chước Đốt, khởi!" Hỏa Liên hét lớn.


Một luồng hỏa năng thuần khiết màu đỏ rực bùng phát từ lòng bàn tay nàng, truyền qua Bạch Ngọc La Bàn. Dưới sự điều phối tinh vi của la bàn ngọc, luồng lửa sáng thế không hề bộc phát bạo tẩu mà chảy dọc theo các mạch đá vôi sườn nam, tạo ra một lực hút vô hình cực mạnh.


*Hưu... Hưu... Hưu...*


Cảnh tượng diễm lệ tột cùng diễn ra trước mắt vạn dân biên thùy. Toàn bộ ngọn lửa rừng đang bốc cháy dữ dội trên những tán cây tuyết tùng bỗng nhiên bị hút ngược trở lại, cuộn tròn quanh cơ thể Hỏa Liên như những dải lụa đỏ khổng lồ. Ngọn lửa phàm tục dơ bẩn bị ngọn lửa sáng thế của nàng tịnh hóa hoàn toàn, biến thành nguồn năng lượng hỏa tính dịu nhẹ nuôi dưỡng ngược lại thần cách rạn nứt của nàng.


Độc Nhãn Long đứng dưới chân núi nhìn thấy cảnh tượng ngọn lửa rừng tự động bị hút đi, gã chột mắt trợn trừng kinh hãi: "Cái gì? Lũ bay bắn tên lửa! Bắn loạt tên lửa áp chế hỏa năng của ả cho ta!"


Ba mươi tên cướp còn lại lập tức vung cung, bắn ra loạt tên lửa rợp trời hướng thẳng về phía vách đá vôi sườn nam, hòng bắn chết Tiêu Diệp và Hỏa Liên.


"Muốn dùng tên lửa sao?" Tiêu Diệp lạnh lùng thầm nghĩ.


Anh xoay ngược vòng ngọc ngoài cùng của la bàn ngọc trắng, kích hoạt trận pháp ngự khí không gian sườn nam dốc đứng. Gió hoang mạc gầm rú bỗng chốc đổi hướng, cuốn theo hàng tấn cát bụi vàng từ sa mạc tạo thành một màn chắn gió bụi khổng lồ chắn ngang vách đá.


*Bành... Bành... Bành...*


Loạt tên lửa của bọn cướp bắn vào màn chắn gió bụi liền bị thổi bạt hoàn toàn, rơi rụng loảng xoảng xuống khe đá sâu không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho đền hoang.


"Đến lượt chúng ta phản công." Tiêu Diệp nhìn Hỏa Liên, ánh mắt rực sáng kiên định.


"Hỏa long tịnh hóa!" Hỏa Liên vung mạnh cánh tay thon thả về phía trước.


Luồng hỏa năng tịnh hóa khổng lồ tích tụ từ đám cháy rừng bùng phát mạnh mẽ, hóa thành một con hỏa long màu đỏ rực rỡ, dài hàng chục trượng gầm rú lao thẳng xuống thung lũng sườn nam. Con hỏa long mang theo nhiệt lượng tột cùng sáng thế, quét qua đến đâu là toàn bộ trại gỗ, rào chắn và trang bị chiến đấu của băng cướp hoang mạc bị thiêu rụi thành tro bụi đến đó.


"A! Nóng quá! Chạy mau!"


"Thần lửa giáng thế rồi! Cứu mạng!"


Tiếng gào thét thảm thiết vang vọng khắp khe núi. Ba mươi tên cướp còn sót lại bị ngọn lửa tịnh hóa thiêu rụi giáp da tháo chạy hỗn loạn, vứt bỏ toàn bộ vũ khí đao bản to để giữ lấy mạng sống. Trại gỗ kiên cố của chúng bị thiêu rụi hoàn toàn trong vòng vài hơi thở, triệt tiêu hoàn toàn thế trận bao vây đền hoang phế.


Độc Nhãn Long đứng nhìn toàn bộ vây cánh của mình bị quét sạch, gã chột mắt hiện rõ vẻ hoảng sợ tột độ, bước giật lùi về phía bão cát hoang mạc. Gã biết mình đã đại bại hoàn toàn trước mưu trí của phu gác đền phàm nhân và hỏa năng của thê tử gã.


Hỏa Liên thu hồi hỏa năng, ngọn lửa đỏ rực quanh người tắt ngấm. Nàng khẽ thở dốc, dựa sát vào vai Tiêu Diệp. Dù kinh mạch hỏa năng vẫn còn cảm giác nóng rát đau đớn dữ dội (cái giá phải trả sau khi bộc phát hỏa long cực hạn), nhưng gương mặt nàng hiện rõ vẻ nhẹ nhõm, tự hào tột cùng khi đã dùng ngọn lửa của mình bảo vệ được vườn thuốc U Minh Thảo và đền hoang phế cho phu quân.


"Diệp huynh! Chúng ta thắng rồi!" A Lang từ trên vách đá nhảy xuống, reo hò mừng rỡ. Gã chạy nhanh về phía Tiêu Diệp để chúc mừng chiến thắng giòn giã.


Thế nhưng, ngay giữa lúc mọi người đang thả lỏng cảnh giác, Độc Nhãn Long lẩn trốn sau một rặng đá vôi nứt nẻ, ánh mắt chột hiện rõ sự tàn bạo, độc ác cùng cực. Gã lén rút từ trong ngực áo ra một chiếc cung tên nhỏ, lắp vào đó một mũi tên ngắn có rãnh chứa chất độc màu đen ngòm bốc mùi tanh hôi của tà tu Cổ Độc Nhân.


*Vút!*


Mũi tên độc xé toác màn đêm cát bụi, bắn thẳng về phía lồng ngực trái đang rỉ máu của Tiêu Diệp với tốc độ nhanh như chớp giật.


"Diệp huynh! Cẩn thận!"


A Lang phát hiện ra đường bay của mũi tên độc đầu tiên. Không một chút do dự, gã thợ săn phàm nhân dũng cảm lấy thân mình chắn trước mặt Tiêu Diệp.


*Phập!*


Mũi tên tẩm kịch độc găm sâu vào ngực phải của A Lang. Chất độc tà ác màu đen ngòm lập tức loang lổ khắp vạt áo da thú thô sơ của gã, ăn mòn da thịt rách ra rỉ máu đen ngòm. A Lang hộc ra một ngụm máu đen, cơ thể cao lớn đổ sụp xuống đất trước mắt Tiêu Diệp.


"A Lang!" Tiêu Diệp gào lên, đôi mắt anh rạn nứt dữ dội dâng trào sự phẫn nộ tột độ. Anh lao đến đỡ lấy người huynh đệ tốt đang run rẩy co giật không ngừng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!