Nhạc nềnTaohua

Mê Cung Thạch Lâm, Đón Địch Sườn Nam

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ngọn lửa từ mồi tên hỏa công bắt đầu bén vào thớ gỗ tuyết tùng khô khốc, chiếu sáng gương mặt kiên nghị đầy mưu lược của Tiêu Diệp.


Mùi nhựa thông tuyết tùng cháy khét lẹt bốc lên nồng nặc, hòa lẫn vào cái lạnh buốt của gió đêm hoang mạc Vân Sa. Ánh lửa đỏ rực rỡ liếm dọc theo hàng rào gỗ phía đông của Vô Cực Thần Điện hoang phế, tiếng lửa cháy lách tách như tiếng gõ nhịp của tử thần đang áp sát sườn núi. Dưới chân núi, hơn một trăm bóng đen của băng cướp hoang mạc Vân Sa đang cưỡi lạc đà chiến đấu, tay lăm lăm đao bản to và đuốc sáng, rầm rập tiến lên như một đàn kiến lửa khát máu.


"Diệp huynh! Lửa bén nhanh quá!" A Lang nghiến chặt răng, tay siết chặt cây cung gỗ sồi cũ, gương mặt sạm sương gió của gã hiện rõ vẻ nôn nóng. "Hàng rào sườn nam đã bị chúng bắn phá, nếu không dập lửa ngay, chính điện sẽ bị thiêu rụi mất!"


Tiêu Diệp không trả lời ngay. Anh đứng yên dưới hiên đá xám, chiếc áo choàng tơ tuyết mỏng manh do Băng Dao tặng khẽ tung bay trong gió dữ. Thể xác phàm nhân của anh vẫn còn vô cùng yếu ớt sau ba ngày đêm hôn mê sâu. Lồng ngực trái nhói lên từng cơn đau buốt rát từ vết sẹo rỉ máu mới – nơi anh tự đâm kim bạc lấy máu tim thực hiện Hoán Huyết Thuật cứu Băng Dao. Trên mu bàn tay phải, vết bỏng lạnh rách da rỉ máu nhẹ từ tập một vẫn chưa kịp khép miệng hoàn toàn, loang lổ vết sẹo xám nhạt. Cánh tay phải quấn băng gạc thánh lực cũng khẽ run nhẹ do chất độc của gai thung lũng vẫn âm ỉ ăn mòn kinh mạch phàm trần.


Thế nhưng, đôi mắt sâu thẳm của phu gác đền phàm nhân này không hề có lấy một tia hoảng loạn. Anh khẽ gõ nhẹ ngón tay phàm trần lên bề mặt ngọc trắng của chiếc Bạch Ngọc La Bàn cổ kính đang cầm bên tay phải.


"A Lang, bình tĩnh." Giọng Tiêu Diệp trầm ổn lạ thường, như một tảng đá ngàn năm chắn ngang dòng nước lũ. "Lửa sườn đông chỉ là đòn nghi binh của Độc Nhãn Long để dụ chúng ta dồn lực phòng thủ sang đó. Mục tiêu thực sự của gã là sườn nam dốc đứng, nơi có con đường mòn dẫn thẳng vào cổng sau thần điện."


Nói rồi, anh quay đầu nhìn vào phòng khách chính điện. Bốn vị thê tử cựu thần đang đứng đó, ánh mắt họ hướng về anh với những cảm xúc phức tạp. Băng Dao mím chặt môi, đôi bàn tay tuyết thon thả siết chặt tà váy trắng thô sờn cũ, trong mắt nàng ngập tràn sự tự trách và xót xa thầm kín khi nhìn thấy những sợi tóc mai điểm sương trắng của phu quân. Hỏa Liên bồn chồn, ngọn lửa tàn hỏa nhỏ rực đỏ liên tục bùng phát trên mười đầu ngón tay ấm áp. Thanh Uyển dịu dàng cầm Sinh Mệnh Lục Diệp, vẻ mặt từ bi đầy lo lắng.


Đứng bên cạnh mảng tường gỗ phòng khách bị lôi điện đánh sém đen một vệt nhỏ quen thuộc, Lôi Phượng siết chặt đòn gánh củi chế từ nửa cây Lôi Thần Thương gãy. Đôi mắt sắc sảo của nữ chiến thần Cửu Thiên Lôi rực lên tia chớp tím nhạt, nàng bước lên một bước, giọng trầm hùng nhưng run rẩy:


"Phu quân! Thần cách của ta tuy chưa khôi phục, nhưng thể xác chiến thần này vẫn có thể xuống núi chém đầu tên Độc Nhãn Long kia! Ta không thể đứng nhìn một phàm nhân yếu ớt như chàng đứng ra chắn gió che mưa cho chúng ta mãi được!"


Sự kiêu hãnh của một cựu thần tướng Thiên giới khiến Lôi Phượng cảm thấy một nỗi bất lực và hổ thẹn cực độ khi phải ẩn nấp sau lưng một phu gác đền không có tu vi võ học. Nàng thà chịu ma độc phản phệ nổ tung kinh mạch, còn hơn phải nhìn Tiêu Diệp suy kiệt thọ mệnh vì họ.


Tiêu Diệp nhìn thẳng vào mắt Lôi Phượng. Ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định của anh như một dòng nước ấm xoa dịu sự nóng nảy của nàng. Anh tiến lại gần, bàn tay quấn băng gạc khẽ đặt lên vai nàng:


"Lôi Phượng, nghe ta. Nàng là thê tử của ta. Việc bảo vệ mái nhà này, cứ giao cho phu quân của nàng. Thần cách của nàng đang rạn nứt sâu sắc, nếu bộc phát lôi điện dã ngoại lúc này, lôi độc sẽ lập tức phá hủy hoàn toàn kinh mạch của nàng. Ta không cho phép nàng mạo hiểm."


Lời nói ấm áp nhưng mang uy nghiêm tối thượng của một gia chủ khiến Lôi Phượng khựng lại. Đôi gò má của nữ chiến thần kiêu hùng bỗng chốc đỏ ửng lên một vệt hồng ngượng ngùng, nhịp tim nàng khẽ lệch đi một nhịp. Chỉ số Nhân Tính Hóa Chi Số của Lôi Phượng trong đầu Tiêu Diệp khẽ nhảy số, chính thức tăng từ mốc 3% lên 5%.


"Tiểu Vũ!" Tiêu Diệp quay sang cậu đệ tử quét dọn mười hai tuổi đang vác cây chổi tre khổng lồ rỗng cán. "Đưa bốn vị sư nương vào sâu trong hầm mộ dưới đền hoang ẩn nấp. Kích hoạt kết giới phi vũ lực ở bệ thờ chính điện. Trong phạm vi mười trượng quanh đền, không kẻ nào có thể dùng vũ lực tổn hại các nàng."


"Rõ, sư sư phụ! Người phải cẩn thận!" Tiểu Vũ lanh lợi gật đầu, nhanh chóng dắt chó Đại Hoàng dẫn đường cho các thê tử đi vào phòng trong.


Khi bóng dáng các thê tử đã khuất sau cánh cửa gỗ chính điện dán bùa ẩn khí, Tiêu Diệp hít một hơi thật sâu, quay người bước dứt khoát ra sườn núi phía nam. Gió đêm hoang mạc thổi mạnh, cát bụi vàng bay đầy trời. Anh đứng trên một tảng đá vôi nhô ra ngoài vách đá sườn nam dốc đứng, nhìn xuống khe đá sâu hẹp duy nhất dẫn lên đền.


Qua Bạch Ngọc Nhãn rực sáng ánh trắng nhạt mờ ảo từ mắt trái, Tiêu Diệp nhìn thấu dòng chảy ma lực địa hình. Đội hình trăm tên cướp của Độc Nhãn Long đang di chuyển theo một hàng dọc cực kỳ hẹp để lẩn tránh các bẫy đá tự nhiên.


"Chúng đang đi vào đúng tử huyệt địa hình." Tiêu Diệp thầm nghĩ, ngón tay anh gõ nhẹ lên Bạch Ngọc La Bàn.


Anh đưa ngón tay phải đang bị bỏng lạnh rách da rỉ máu nhẹ lên miệng, cắn mạnh vào đầu ngón tay để ép ra một giọt máu tươi phàm nhân mang huyết mạch trung hòa đặc thù. Anh nhỏ giọt máu đỏ tươi rực hào quang hoàng kim nhạt lên tâm Bạch Ngọc La Bàn, rồi xoay nhẹ vòng ngọc ngoài cùng khắc đầy ký tự cổ tự phức tạp hướng về phía thạch lâm sườn nam.


*Hưu... Hưu... Hưu...*


Bốn sợi tơ hồng liên kết sinh mệnh khế ước phu thê rỉ máu trên bề mặt la bàn lập tức rực sáng lên một màu huyết dụ đậm đà. Một luồng linh lực cổ xưa, vô hình từ trận nhãn Vô Cực sâu dưới lòng đất được la bàn dẫn dắt, bùng phát ra không khí.


*Ầm ầm ầm! Ầm ầm ầm!*


Tiếng địa chấn dữ dội rúng động cả sườn núi Vô Cực. Dưới khe đá sườn nam, những cột đá vôi khổng lồ cổ đại cao hàng trượng, vốn đứng im lìm hàng trăm năm qua rêu phong phủ đầy, bỗng nhiên rục rịch dịch chuyển rầm rập. Chúng di chuyển đan chéo vào nhau theo sơ đồ bát quái trận pháp của kiếp thứ mười Trận Đạo Tông Sư phàm giới của Tiêu Diệp, nhanh chóng khép chặt lối ra vào của khe núi.


"Cái gì thế này? Động đất sao?"


"Không phải! Đá... các cột đá đang tự di chuyển! Cứu mạng!"


Tiếng la hét hoảng loạn của toán cướp vang lên không ngớt. Mê Cung Thạch Lâm đã hoàn toàn kích hoạt. Hơn năm mươi tên cướp đi đầu, bao gồm cả các phó tướng hung tợn cưỡi lạc đà chiến đấu, trong nháy mắt đã bị các cột đá khổng lồ khép chặt lối đi, cô lập hoàn toàn vào những lối mòn mê cung tối tăm không lối thoát.


Đứng ngoài vòng vây thạch lâm, thủ lĩnh Độc Nhãn Long chột mắt trái lấp lánh sát khí tàn bạo. Gã vác cây búa sắt đen thô kệch nặng trăm cân trên vai, khuôn mặt đầy sẹo rết co rúm lại vì tức giận. Gã nhận ra ngay đây là trận pháp nhân tạo nhằm chia cắt quân đội của mình.


"Lũ ăn hại! Không được hoảng loạn! Đây chỉ là ảo thuật trận pháp phàm trần thôi!" Độc Nhãn Long gầm rú, gã nhảy xuống khỏi lưng lạc đà, vung thanh đại đao sắt rèn nặng nề chém mạnh một nhát vào góc một cột đá vôi chắn đường.


*Oanh!*


Một tiếng nổ vật lý chói tai vang lên. Kiếm khí thô bạo của võ giả Luyện Thể cảnh cửu tầng chém vỡ nát một mảng đá lớn, tạo ra một vết nứt sâu hoắm trên thân cột đá cổ đại.


Trên vách đá cao, Tiêu Diệp lập tức cảm nhận được một luồng linh lực phản phệ dội ngược vào não bộ. Đầu anh đau nhức dữ dội như búa bổ, lồng ngực trái nhói lên đau đớn, mắt trái Bạch Ngọc Nhãn chảy ra một giọt nước mắt máu nhạt do tinh thần lực phàm nhân bị tiêu hao quá nhanh để duy trì trận pháp hoạt động. Thể xác phàm nhân của anh run lên bần bật, suýt chút nữa ngã quỵ xuống phiến đá lạnh.


"Khốn kiếp... sức mạnh của võ giả cửu tầng thật đáng sợ." Tiêu Diệp nghiến chặt răng, tay phải run rẩy bám chặt vào cạnh ngọc la bàn để giữ thăng bằng. Anh hiểu rằng nếu tiếp tục dùng trận pháp đá để ép bẹp Độc Nhãn Long trực diện, la bàn ngọc sẽ tiêu hao cạn kiệt linh lực phàm nhân của anh trước khi hạ gục được gã, và anh sẽ bị bạo thể chết do phản phệ.


Anh phải thay đổi chiến thuật.


Tiêu Diệp nhanh chóng rút hũ đất nung đựng Bột thảo dược gây ảo giác tự nghiền từ trong ngực áo thô màu xanh xanh xám sờn cũ ra. Anh dùng ngón tay run rẩy quệt một lượng lớn bột xám mịn, rải đều vào luồng gió đêm đang thổi mạnh từ sườn nam hướng xuống khe núi thạch lâm. Cùng lúc đó, anh xoay nhẹ vòng ngọc la bàn để điều phối luồng gió lốc sườn núi, thổi bùng làn sương độc ảo giác tràn ngập vào mê cung đá.


Mùi hương hăng hắc, nồng nặc của nấm độc thung lũng lập tức lan tỏa khắp các lối mòn mê cung. Hơn năm mươi tên cướp đang bị vây khốn bên trong hít phải làn khói độc, đôi mắt chúng bỗng chốc rực đỏ lên một màu điên cuồng tà ác.


"Yêu ma! Có yêu ma đang tấn công ta!"


"Chết đi! Lũ dị giáo đồ khốn kiếp!"


Bọn cướp hoàn toàn mất đi lý trí dưới tác dụng của bột độc gây ảo giác mạnh. Chúng vung đao bản to chém giết lẫn nhau điên cuồng trong sương mù dày đặc. Tiếng gào rú đau đớn, tiếng vũ khí sắt rèn va chạm chan chát vang vọng khắp sườn núi nam dốc đứng. Chỉ trong vòng một nén nhang, hơn năm mươi tên cướp đi đầu đã tự tàn sát lẫn nhau nằm la liệt trên vũng máu dưới chân các cột đá vôi di chuyển.


Độc Nhãn Long đứng bên ngoài vòng vây sương độc, chứng kiến hơn nửa quân số của mình bị tiêu diệt hoàn toàn một cách bí ẩn mà không tốn một mũi tên hòn đạn, gã bỗng chốc run sợ trước sự thông tuệ tột cùng của phu gác đền phàm nhân. Gã chột mắt rít lên đầy hận thù, nhìn lên bóng dáng gầy gò của Tiêu Diệp đang đứng trên vách đá cao sương mù che phủ:


"Tiêu Diệp! Ngươi là một phàm nhân vô tu vi mà dám dùng tà trận hại người của ta! Ngươi nghĩ cái mê cung đá rách này có thể bảo vệ được cái miếu hoang của ngươi sao?"


Độc Nhãn Long quay đầu lại, ra lệnh cho ba mươi tên cướp còn sót lại đang đứng sau lưng gã, tay cầm những viên hỏa thạch cấp thấp tỏa ra ánh lửa đỏ rực rực cháy:


"Lũ bay nghe lệnh! Không cần tiến vào thạch lâm nữa! Hãy dùng hỏa thạch cấp thấp đốt cháy toàn bộ rừng thông tuyết tùng sườn nam cho ta! Ta muốn thiêu rụi cái đền hoang này thành tro bụi, để xem lũ dị giáo bên trong trốn đi đâu!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!