Sợi Tơ Hồng Rỉ Máu, Bóng Ma Áp Sát
Hơi ấm quen thuộc của khói củi tuyết tùng phảng phất trong không gian, kéo Tiêu Diệp ra khỏi bóng tối sâu thẳm của cơn hôn mê.
Khi mí mắt anh khẽ động, cảm giác đầu tiên ập đến là một cơn đau nhói buốt rát ở lồng ngực trái. Vết sẹo rỉ máu mới nơi anh tự đâm kim bạc lấy máu tim cứu Băng Dao vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, nhức nhối theo từng nhịp thở phàm trần. Cánh tay phải của anh, nơi từng bị gai độc thung lũng cào rách da từ mấy ngày trước, giờ đây đã được quấn một lớp băng gạc thánh lực trắng muốt, sạch sẽ và mát rượi. Cảm giác tê dại buốt rát của độc tố dường như đã dịu đi rất nhiều.
"Phu quân... chàng tỉnh rồi sao?"
Một giọng nói dịu dàng, trong trẻo như tiếng suối reo vang lên bên tai anh. Tiêu Diệp khó khăn nghiêng đầu, đập vào mắt anh là gương mặt thanh tú, đầy vẻ từ bi của Thanh Uyển. Nữ thần Sinh Mệnh vốn luôn dịu dàng, lúc này đôi mắt nàng hằn rõ những tia máu đỏ vì mệt mỏi hằng đêm canh giữ. Bàn tay thon thả của nàng đang khẽ đặt lên ngực trái của anh, luồng sáng xanh lục nhạt từ kỹ năng Sinh Mệnh Tế Bào của nàng đang liên tục ôn nhu xoa dịu vết thương rách da của phu quân.
"Thanh Uyển... ta đã ngủ bao lâu rồi?" Giọng Tiêu Diệp khàn đục, cổ họng anh khô khốc như sa mạc Vân Sa ngoài kia.
"Ba ngày ba đêm."
Một giọng nói lạnh lùng nhưng run rẩy vang lên từ phía bệ cửa sổ. Băng Dao đang đứng đó, tà váy trắng thô sơ phàm trần của nàng khẽ lay động trong gió đông. Mái tóc dài như thác tuyết xõa tung trên vai, đôi mắt xanh lam vốn luôn kiêu ngạo, lãnh đạm lúc này lại đỏ hoe, ẩn chứa sự xót xa và tự trách tột cùng. Nàng bước từng bước chậm rãi đến bên giường gỗ, trên tay bưng một bát canh Tuyết Liên Hoa ấm nóng, hơi khói nghi ngút tỏa hương thơm thảo mộc thanh khiết.
"Là lỗi của thiếp..." Băng Dao mím chặt môi, đôi vai gầy khẽ run lên. Sự kiêu ngạo của một Tuyết Thần tối cao hoàn toàn biến mất trước mặt phu gác đền phàm nhân này. "Nếu không vì hàn độc của thiếp bạo tẩu, chàng đã không phải dùng đến Hoán Huyết Thuật, không phải hiến dâng máu tim phàm nhân để cứu mạng thiếp. Nhìn tóc mai của chàng xem..."
Tiêu Diệp khẽ đưa tay lên chạm vào tóc mai của mình. Quả nhiên, một vài sợi tóc đã điểm sương trắng xóa ở tuổi hai mươi mốt. Cái giá của việc hiến dâng máu tim phàm nhân để trung hòa thần lực bạo tẩu là vô cùng tàn khốc. Thọ mệnh của anh đã bị suy giảm thêm ba năm, thể xác yếu ớt càng thêm mỏng manh.
"Đừng tự trách, Băng Dao." Tiêu Diệp nở nụ cười điềm tĩnh thường nhật, gõ nhẹ ngón tay lên bệ giường gỗ. "Nàng là thê tử của ta. Bảo vệ nàng là trách nhiệm trăm đời của ta."
Lời nói dịu dàng ấy khiến Băng Dao đỏ bừng đôi gò má khuynh quốc khuynh thành. Nàng ngượng ngùng cúi đầu, múc một thìa canh Tuyết Liên Hoa ấm áp, ân cần thổi nhẹ rồi đút vào môi anh: "Uống đi... canh này thiếp và Hỏa Liên tỷ muội đã canh giữ lò củi suốt đêm nay đấy."
"Hừ, đại ngốc nhà ngươi! Biết mình là phàm nhân vô tu vi mà còn hành động liều lĩnh!" Hỏa Liên từ góc phòng bước tới, môi nũng nịu nhưng đôi mắt phượng rực lửa của nàng lại ngập tràn sự lo lắng không kém. Nàng khẽ vung tay, một tia lửa nhỏ dịu nhẹ bộc phát từ lòng bàn tay ấm áp của nàng, nhóm lại bếp lò củi tuyết tùng đang vơi lửa trong phòng khách, xua tan cái lạnh đêm đông.
Lôi Phượng đứng tựa lưng vào mảng tường gỗ phòng khách – nơi vẫn còn hằn sâu một vệt sém đen nhỏ do tia sét bạo tẩu của nàng hằng ngày để lại. Nàng siết chặt nửa cây Lôi Thần Thương gãy dùng làm đòn gánh củi canh cổng, ánh mắt sắc sảo đầy uy nghiêm nhìn Tiêu Diệp với sự kính trọng tuyệt đối: "Phu quân, ý chí của chàng mạnh hơn bất kỳ vị thần tướng nào ta từng gặp ở Thiên giới mới. Từ nay về sau, Lôi Phượng ta nguyện dùng mạng này hộ vệ chàng."
Sự ấm áp, đồng lòng của cả bốn vị thê tử cựu thần quyết tâm bảo vệ ngôi nhà chung khiến lồng ngực Tiêu Diệp tràn đầy một dòng nước ấm. Nhân Tính Hóa Chi Số của Băng Dao đã chính thức đạt mốc 10%, và sự gắn kết của hậu cung lúc này đã bền chặt hơn bao giờ hết.
Tiêu Diệp khẽ ngồi dậy, với tay lấy chiếc Bạch Ngọc La Bàn cổ kính đặt trên đầu giường. Ngay khi ngón tay anh chạm vào bề mặt ngọc trắng, anh lập tức kinh ngạc chấn kinh.
Bề mặt la bàn ngọc vốn trơn nhẵn giờ đây xuất hiện bốn sợi tơ hồng liên kết sinh mệnh rực sáng. Những sợi tơ màu huyết dụ đậm, rỉ ra những giọt máu tươi phàm nhân siêu việt, quấn chặt lấy kim chỉ nam bằng ngọc trắng và kéo thẳng vào lồng ngực trái của anh. Khế ước trăm đời rỉ máu đã hoàn toàn thức tỉnh. Qua Bạch Ngọc Nhãn, Tiêu Diệp có thể nhìn thấy rõ ràng dòng chảy linh hồn của mình đang liên kết trực tiếp với thần cách rạn nứt của bốn vị thê tử.
"Đây chính là nguyền ấn phong ấn trăm kiếp..." Tiêu Diệp thầm nghĩ, ngón tay khẽ vuốt ve các vòng xoay ký tự cổ tự đang xoay nhẹ trên mặt la bàn. Mỗi kiếp anh đều hy sinh thân mình để bảo vệ họ, và kiếp này, sợi tơ duyên phận ấy lại một lần nữa thắt chặt rực rỡ.
*Rầm rầm rầm!*
Tiếng đập cửa gỗ dồn dập cắt đứt bầu không khí ấm áp ngọt ngào trong đền hoang phế.
"Tiêu Diệp! Diệp huynh! Không xong rồi!"
Tiếng hét hốt hoảng của A Lang vang lên từ phía cổng chính điện. Tiêu Diệp khẽ nhíu mày, ra hiệu cho các thê tử lùi vào phòng trong ẩn nấp sau bùa ẩn khí dán cửa phòng. Anh gượng dậy, khoác chiếc áo choàng tơ tuyết mỏng manh do Băng Dao tặng, bước ra phòng khách mở cửa.
A Lang, gã thợ săn trẻ tuổi lực lưỡng dưới trấn Vân Sa, lúc này đang thở hổn hển, mặt mũi lấm lem cát bụi hoang mạc, da dẻ ngăm đen đầy mồ hôi nhễ nhại. Gã vừa thấy Tiêu Diệp liền nắm chặt lấy vai anh, giọng run lên vì lo sợ:
"Diệp huynh! Chấp sự Triệu... gã không hề bãi binh! Gã tháo chạy hôm trước là để về báo cáo với Giáo khu Vân Sa. Lần này, gã đã dùng một lượng lớn linh thạch vụn để thuê băng cướp hoang mạc Vân Sa tàn bạo nhất của Độc Nhãn Long!"
Tiêu Diệp gõ nhẹ ngón tay lên la bàn ngọc, ánh mắt thâm trầm sắc bén: "Chúng đã đến đâu rồi?"
"Độc Nhãn Long đã dẫn theo hơn một trăm đạo tặc khát máu, trang bị lạc đà chiến đấu và tên lửa hỏa công! Chúng đã phong tỏa hoàn toàn lối mòn sườn nam và sườn đông dưới chân núi Vô Cực. Thị trấn Vân Sa dưới chân núi đã bị chúng chặn đứng, đứt hoàn toàn nguồn cung cấp nhu yếu phẩm phàm trần lên đền hoang dã rồi!" A Lang nghiến răng, tay siết chặt cây cung gỗ sồi cũ. "Chúng đang tiến lên núi, quyết tâm san phẳng cái miếu hoang này để đoạt lấy Bạch Ngọc La Bàn gia truyền của huynh!"
Không khí trong chính điện lập tức chùng xuống, nghẹt thở và căng thẳng tột độ. Đền hoang phế vừa trải qua cơn bão hàn độc bạo tẩu, linh thạch dự trữ đã cạn kiệt hoàn toàn, kết giới Vô Cực phòng ngự vẫn chưa thể kích hoạt hoạt động trở lại.
Băng Dao và Hỏa Liên từ phòng trong bước ra, đôi mắt phượng rực lửa và hàn khí lạnh lùng đồng loạt bùng phát.
"Phu quân, để thiếp xuống núi thiêu rụi lũ phàm nhân tham lam đó!" Hỏa Liên nghiến răng, ngọn lửa tàn hỏa nhỏ bùng lên trên đầu ngón tay.
"Thiếp sẽ đóng băng toàn bộ lối mòn sườn nam, khiến chúng một bước cũng không thể tiến lên." Băng Dao lạnh lùng nói, kiếm ý hàn băng khẽ dao động quanh tà váy trắng thô sơ.
"Không được!" Tiêu Diệp dứt khoát giơ tay ngăn cản, giọng nói phàm nhân đầy uy nghiêm khiến cả hai nữ thần đều khựng lại. "Thần cách của các nàng vẫn đang rạn nứt sâu sắc sau cơn bão hàn độc hôm trước. Nếu cố vận hành thần lực chiến đấu dã ngoại lúc này, ma độc phản phệ sẽ lập tức thiêu rụi phế phổi và đóng băng tim của các nàng. Tuyệt đối không được dùng vũ lực khi chưa khôi phục bán thần lực!"
Anh quay sang cậu bé đệ tử quét dọn Tiểu Vũ mười hai tuổi đang đứng nép góc cột gỗ: "Tiểu Vũ, con có thể lén xuống núi theo lối mật đạo đầm lầy phía đông để mua thêm một ít linh thạch vụn ngoài chợ đen về bổ trợ bệ thờ trận nhãn không?"
Tiểu Vũ mếu máo, vai vẫn vác cây chổi tre khổng lồ rỗng cán giấu dao găm: "Sư phụ, con vừa thử lén xuống núi lúc nãy, nhưng lối đi đầm lầy đã bị khóa chặt bởi sát thủ ảnh vệ mặc áo choàng đen của Tào Ngột rồi! Chúng đang phối hợp với băng cướp để bao vây đền hoang phế, không cho bất kỳ ai ra vào!"
Lối thoát bị khóa chặt, tài nguyên cạn kiệt, thể xác phàm nhân của Tiêu Diệp đang vô cùng yếu ớt. Đây thực sự là một tử huyệt nguy kịch chí mạng.
Thế nhưng, đôi mắt sâu thẳm của Tiêu Diệp không hề có một chút hoảng sợ. Anh cầm Bạch Ngọc La Bàn bước ra thềm đá xám trước cổng đền, nhìn xuống sườn núi phía nam mịt mù sương gió đêm đông.
"A Lang, con đường mòn sườn nam có nhiều cột đá vôi khổng lồ xếp thành mê cung bát quái tự nhiên đúng không?" Tiêu Diệp trầm giọng hỏi.
"Đúng vậy, nơi đó gọi là Cấm địa Thạch Lâm, phàm nhân đi vào rất dễ bị lạc đường." A Lang gật đầu nhanh chóng.
"Rất tốt." Tiêu Diệp gõ nhẹ ngón tay lên vòng ngọc la bàn cổ kính, kích hoạt Bạch Ngọc Nhãn.
Trong nháy mắt, mắt trái của anh rực sáng lên một luồng ánh sáng trắng nhạt mờ ảo. Qua Bạch Ngọc Nhãn, anh nhìn thấu dòng chảy ma lực địa hình sườn núi, định vị chính xác vị trí di chuyển của toán cướp Độc Nhãn Long đang cưỡi lạc đà chiến đấu lầm lũi tiến lên từ sườn nam.
"Tiểu Vũ, đi cùng ta kiểm tra các bẫy thú răng cưa sắt rèn do thợ rèn A Phúc chế tạo quanh hàng rào gỗ sườn nam. Hãy rải thêm bột thảo dược gây ảo giác tự nghiền của Tần lão đầu lên các răng cưa sắt." Tiêu Diệp ra lệnh dứt khoát, ánh mắt thâm trầm đầy mưu lược sa bàn. "Chúng đông đảo và khát máu, nhưng không hề am hiểu địa hình đá vôi núi Vô Cực. Ta sẽ dùng Mê Cung Thạch Lâm để chia cắt đội hình địch, dẫn dụ chúng vào bẫy tự tàn sát lẫn nhau."
"Rõ, sư phụ!" Tiểu Vũ lanh lợi gật đầu, hối hả ôm hũ bột ngụy trang chạy theo anh.
Cả gia đình đền hoang phế bắt đầu bước vào trạng thái phòng thủ khẩn cấp dưới sự điều phối mưu trí của phu gác đền phàm nhân. Lôi Phượng đứng canh cổng chính điện, tay siết chặt đòn gánh củi rỉ sét bảo vệ Thanh Uyển và Băng Dao ẩn nấp bên trong phòng dán bùa ẩn khí.
Tiêu Diệp đứng bên hàng rào gỗ sườn nam, gió hoang mạc thổi tung mái tóc điểm sương trắng của anh. Tay trái anh cầm la bàn ngọc trắng rực sáng bốn sợi tơ hồng liên kết sinh mệnh, lòng bàn tay phải vẫn còn rát bỏng vết thương cũ khẽ siết chặt.
*Vút... Oanh!*
Một tiếng xé gió rùng rợn đột ngột cắt ngang trời đêm đông lạnh giá.
Một mồi tên lửa hỏa công rực đỏ rạch ngang bóng tối sườn núi, bắn trúng và găm chặt vào hàng rào gỗ phía đông của đền hoang phế. Ngọn lửa đỏ rực rỡ lập tức bùng cháy dữ dội trên thớ gỗ tuyết tùng khô khốc, tỏa ra làn khói đen khét lẹt che khuất tầm nhìn sườn đông.
Từ bóng tối âm u sườn nam dưới chân núi, tiếng cười tàn bạo, khát máu của thủ lĩnh băng cướp Độc Nhãn Long vang dội rúng động cả vách đá sương mù:
"Tiêu Diệp! Giao Bạch Ngọc La Bàn gia truyền ra đây, nếu không bổn bang chủ sẽ thiêu rụi cái miếu hoang này cùng lũ đàn bà dị giáo bên trong thành tro bụi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!